2025-12-24  

Sự suy tàn của tôn giáo trong đảng Dân chủ  
Một đảng do giới tinh hoa thế tục thống trị khó có thể kết nối với các giá trị và niềm tin của những người Mỹ khác.


(John Halpin, The Liberal Point, 24/12/2025)

Sự dịch chuyển về trình độ học vấn trong liên minh Dân chủ theo hướng nhiều cử tri có trình độ đại học hơn và ít cử tri thuộc tầng lớp lao động hơn đã được ghi nhận rõ ràng, đáng chú ý nhất là trong cuốn sách năm 2023 "Where Have All the Democrats Gone?" (Những người Dân chủ đã đi đâu hết rồi?), cùng với những thay đổi chính sách đi kèm theo hướng phù hợp với sở thích văn hóa và xã hội của "tầng lớp thượng lưu cánh tả". Các tác giả cuốn sách John B. Judis và Ruy Teixeira của TLP đã giải thích sự chia rẽ này như sau:

    "Một bên là các trung tâm đô thị hậu công nghiệp lớn như Vùng Vịnh San Francisco, Atlanta, Austin, Los Angeles, Chicago, Boston, New York và Seattle. Đây là những khu vực được hưởng lợi từ sự bùng nổ của công nghệ máy tính và tài chính cao cấp. Những khu vực này có mật độ dân cư cao, chủ yếu là các chuyên gia có trình độ đại học, nhưng cũng có nhiều người nhập cư tay nghề thấp làm các công việc như dọn dẹp nhà cửa, cắt cỏ, chăm sóc trẻ em và người già. Giới chuyên gia, những người định hình chương trình nghị sự chính trị cho các khu vực này, hoan nghênh cả người nhập cư hợp pháp và bất hợp pháp; họ muốn loại bỏ súng khỏi đường phố; họ coi thương mại không phải là mối đe dọa đến việc làm mà là nguồn cung cấp hàng hóa rẻ hơn; họ lo lắng rằng biến đổi khí hậu sẽ hủy hoại hành tinh; và, trong giới trẻ, họ đang tìm kiếm những bản sắc và lối sống tình dục mới. Phần lớn trong số họ là đảng viên Đảng Dân chủ.

    "Ở phía bên kia của sự phân chia là các thị trấn nhỏ và thành phố cỡ trung bình phụ thuộc vào sản xuất, khai thác mỏ và nông nghiệp. Một số nơi trong số này đã thịnh vượng nhờ các mỏ dầu khí mới được phát hiện, nhưng nhiều nơi khác, như Muncie, Indiana; Mansfield, Ohio; và Dundalk, Maryland, đã mất việc làm khi các công ty chuyển ra nước ngoài hoặc đóng cửa do cạnh tranh từ nước ngoài. Công nhân và chủ doanh nghiệp nhỏ ở những thị trấn và thành phố này muốn đóng cửa biên giới đối với người nhập cư bất hợp pháp, những người mà họ coi là gánh nặng thuế và mối đe dọa đến công việc của họ; họ muốn giữ súng để bảo vệ nhà cửa và gia đình; họ treo cờ Mỹ trước nhà; họ đi nhà thờ hoặc đã từng đi nhà thờ; họ phản đối phá thai; một số người có thể e ngại hôn nhân đồng giới, mặc dù điều đó đang thay đổi; nhiều người trong số họ hoặc các thành viên trong gia đình họ từng phục vụ trong quân đội; họ không biết hầu hết các chữ viết tắt trong LGBTQIA+ là viết tắt của từ gì. Phần lớn trong số họ hiện là đảng viên Cộng hòa, và nhiều người từng là đảng viên Dân chủ thuộc tầng lớp lao động.

Như John và Ruy đã lưu ý, trùng hợp với sự thay đổi về giáo dục trong liên minh của đảng là sự suy giảm nhanh chóng về tín ngưỡng và lòng mộ đạo trong số những người thuộc đảng Dân chủ. Trung tâm Nghiên cứu Pew đã lập một biểu đồ chuỗi thời gian khá hay để cho thấy sự sụt giảm mạnh về tín ngưỡng Cơ đốc giáo trong số những người thuộc đảng Dân chủ, cùng với sự gia tăng mạnh về tỷ lệ những người không theo tôn giáo nào – những người vô thần, bất khả tri (agnostic) và những người không có truyền thống tôn giáo cụ thể nào.

Mặc dù số lượng người không theo tôn giáo đã tăng lên trên toàn quốc, nhưng tỷ lệ này trong số cử tri Đảng Dân chủ đã tăng hơn gấp đôi từ năm 2008 đến năm 2023—từ dưới một phần năm số người Dân chủ lên gần bốn phần mười—trong khi tỷ lệ người theo đạo Cơ đốc trong liên minh Dân chủ giảm 20 điểm phần trăm. Trong cùng thời kỳ này, số người không theo tôn giáo trong liên minh Cộng hòa tăng nhẹ nhưng số người theo đạo Cơ đốc chỉ giảm 5 điểm phần trăm. Hơn 8/10 người Cộng hòa tự nhận mình là người theo đạo Cơ đốc vào năm 2023.

Ryan Burge và các nhà khoa học xã hội khác gọi sự khác biệt lớn giữa đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa dựa trên niềm tin, việc tham dự các hoạt động tôn giáo và bản sắc tôn giáo là “Khoảng cách về Chúa”:

    "Khi nói đến niềm tin, xu hướng rất rõ ràng – khoảng cách giữa đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa thực sự bùng nổ từ năm 2010 trở đi. Khoảng cách về tỷ lệ người theo chủ nghĩa vô thần/bất khả tri trong mỗi đảng trước đây khá nhỏ – không bao giờ quá 5 điểm phần trăm. Nhưng chỉ trong vòng một thập kỷ, con số này đã tăng gần gấp ba. Hiện nay, khoảng 21% người thuộc đảng Dân chủ không tin vào Chúa, so với 8% người thuộc đảng Cộng hòa.

Tại sao xu hướng này lại quan trọng trong chính trị? Bởi vì các giá trị, niềm tin, đạo đức và thái độ của giới tinh hoa Đảng Dân chủ ngày càng thế tục hóa đang mâu thuẫn với nhiều người Mỹ khác vẫn giữ tín ngưỡng (chủ yếu là Cơ Đốc giáo) ở một mức độ nào đó hoặc đã được định hình bởi tôn giáo từ thời thơ ấu.

Ví dụ, về vấn đề nhạy cảm về bản dạng giới tính, gần sáu trong mười cử tri không theo tôn giáo nào cho rằng sự chấp nhận rộng rãi hơn của xã hội đối với người chuyển giới (“tức là những người xác định giới tính của mình khác với giới tính được chỉ định khi sinh ra”) là một sự thay đổi tích cực, trong khi chỉ có chưa đến một phần ba cử tri theo tôn giáo có cùng quan điểm. Về vấn đề nhập cư, xu hướng lại khác so với những gì bạn có thể tưởng tượng khi nghe một số nhà hoạt động trích dẫn lời của Giáo hoàng: những người có mức độ sùng đạo thấp lại chấp nhận việc gia tăng nhập cư hơn nhiều so với những người có mức độ sùng đạo cao. Xu hướng tương tự cũng xảy ra đối với vấn đề cơ bản về vai trò của chính phủ. Những người có mức độ sùng đạo thấp lại ủng hộ vai trò tích cực của chính phủ trong việc hỗ trợ những người cần giúp đỡ hơn nhiều so với những người có mức độ sùng đạo cao.

Bạn có thể thấy vấn đề đối với đảng Dân chủ. Vì hơn 2/3 cử tri Mỹ vẫn là người theo đạo Cơ đốc, nên đảng Dân chủ ngày càng ít theo đạo Cơ đốc và theo chủ nghĩa thế tục đang ngày càng xa rời một bộ phận lớn người dân Mỹ.

Không ai có thể ép buộc đảng Dân chủ trở nên sùng đạo hơn, nhưng các lãnh đạo và cử tri đảng Dân chủ chắc chắn có thể cởi mở hơn với những người có tín ngưỡng và chấp nhận hơn những quan điểm văn hóa và xã hội khác biệt của họ. Trước khi Barack Obama lên nắm quyền, đã có những nỗ lực nghiêm túc dành cho công tác tôn giáo này. Vào đầu những năm 2000, cái gọi là phong trào tiến bộ đã dành một lượng thời gian và tiền bạc đáng kể để tổ chức và thu hút cả những người theo đạo Tin Lành chính thống và phái Tin Lành cực đoan, cũng như những người Công giáo truyền thống và hướng đến công bằng xã hội, cùng với người Mỹ gốc Do Thái và Hồi giáo.

Nhưng những ngày đó đã qua, thay vào đó là những yêu cầu ngày càng cuồng tín của các tổ chức phi lợi nhuận thế tục và các phong trào tư tưởng xã hội chủ nghĩa dân chủ, lên án những người theo tôn giáo là lầm lạc hoặc tệ hơn là “những người theo chủ nghĩa dân tộc Cơ đốc giáo da trắng”. Cách đây không lâu, đảng Dân chủ đã nghiêm túc nói về những mối quan tâm dựa trên đức tin đối với người nghèo, sự ổn định của gia đình và cộng đồng, và lòng khoan dung tôn giáo, nhưng chẳng mấy chốc đã chuyển sang hoạt động cánh tả quyết liệt hơn về các vấn đề chủng tộc và giới tính, biến đổi khí hậu và kích động chống Israel. Khi làm như vậy, họ cũng mất đi nhiều cử tri thuộc tầng lớp lao động, nông thôn và thiểu số, đồng thời thu hút được nhiều cử tri không theo tôn giáo tập trung về mặt địa lý sống ở các thành phố lớn. Sự đánh đổi này là bất lợi về mặt bầu cử và bất lợi cho sự gắn kết đa nguyên của đất nước.

Nếu đảng Dân chủ muốn xây dựng lại liên minh cử tri đa số và đại diện tốt hơn cho các giá trị và nguyện vọng của đa số người Mỹ, họ có thể bắt đầu bằng việc tìm lại cội nguồn tôn giáo và tín ngưỡng của mình—hoặc ít nhất là ngừng thái độ thù địch với chúng.

https://www.liberalpatriot.com/p/the-demise-of-religion-among-democrats

NVV dịch