Showing posts with label Ukraine. Show all posts
Showing posts with label Ukraine. Show all posts

 2025-12-10  

Đã đến lúc chấm dứt chiến tranh ở Ukraine.  
Trump có thể bác bỏ những lời hoài nghi và kết thúc thỏa thuận.


(Thomas Graham, Foreign Affairs, 10/12/2025)

Sự hoài nghi sâu sắc, được châu Âu hậu thuẫn, đã bao trùm nỗ lực mới nhất của Tổng thống Mỹ Donald Trump nhằm giải quyết cuộc chiến Nga-Ukraine. Ukraine đã nói rõ rằng họ không sẵn sàng chấp nhận các điều khoản dẫn đến đầu hàng, trong khi Nga không đưa ra tín hiệu nào cho thấy họ sẽ từ bỏ các yêu cầu theo chủ nghĩa tối đa của mình, nó sẽ chấm dứt sự tồn tại của Ukraine với tư cách là một quốc gia độc lập, có chủ quyền. Những người hoài nghi cho rằng điều đó không tạo cơ sở cho các cuộc đàm phán nghiêm túc. Việc Tổng thống Nga Vladimir Putin từ chối thực hiện bất kỳ nhượng bộ thực chất nào trong cuộc hội đàm với các đặc phái viên của Trump vào ngày 2 tháng 12 chỉ càng củng cố thêm những nghi ngờ của họ.

Nhưng những người hoài nghi đã sai. Thời điểm đã chín muồi để giải quyết xung đột trong những tháng tới. Câu hỏi thực sự là liệu chính quyền Trump có thể tập hợp kỹ năng, sự kiên nhẫn và sức chịu đựng để thúc đẩy một tiến trình ngoại giao đi đến kết thúc thành công hay không.

KHÔNG CÓ THỜI GIAN ĐỂ MẤT

Gần 4 năm giao tranh ác liệt mà không bên nào đạt được đột phá chiến lược, đã tạo ra một tình thế nghịch lý là cả hai nước càng thua thì chiến tranh càng kéo dài. Thỏa thuận tốt nhất mà mỗi bên có thể đạt được hiện đã có sẵn, không phải trong sáu tháng hoặc muộn hơn. Ukraine sẽ không đạt được gì nếu chờ đợi đàm phán từ một vị thế sức mạnh giả định trong tương lai; một vị trí như vậy sẽ không đến sớm, nếu có. Các nhà lãnh đạo Ukraine đã thừa nhận rằng họ không thể giải phóng bằng vũ lực toàn bộ lãnh thổ mà Nga đã chiếm giữ. Những gì Ukraine không thể đạt được trên chiến trường sẽ không được trao cho nước này trên bàn đàm phán. Một Ukraine mạnh hơn cũng sẽ không thuyết phục được các nước phương Tây cung cấp cho nước này những đảm bảo an ninh tốt hơn. Các chính phủ phương Tây đã nói rõ rằng họ sẽ không mạo hiểm gây chiến với Nga để bảo vệ Ukraine. Và Ukraine càng chờ đợi lâu thì nước này sẽ càng phải hứng chịu nhiều sự tàn phá hơn.

Thay vì tìm kiếm thế mạnh, Ukraine cần mau chóng giải quyết cuộc xung đột đang tàn phá đất nước về kinh tế và nhân khẩu học. Chi phí tái thiết trong thập kỷ tới ước tính gấp hơn 2,6 lần GDP 200 tỷ USD trước chiến tranh. Kyiv sẽ ngày càng gặp khó khăn trong việc bố trí nhân sự ở tiền tuyến và vẫn chưa chứng minh được rằng họ có thể ngăn chặn bước tiến mạnh mẽ của Nga. Gần bảy triệu người Ukraina – khoảng 1/6 dân số trước chiến tranh – đã rời bỏ đất nước; nhiều người sẽ không bao giờ trở lại. Để đối phó với tình trạng khẩn cấp quốc gia, sự tập trung quyền lực vào văn phòng tổng thống và việc hoãn bầu cử vô thời hạn trên toàn quốc đang dần làm xói mòn nền tảng của nền dân chủ mong manh của đất nước. Một vụ bê bối tham nhũng đang diễn ra, đã nhấn chìm các quan chức cấp cao, bao gồm cả chánh văn phòng đầy quyền lực của Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky, minh họa rõ ràng tác động ăn mòn của sự tập trung quyền lực. Mỗi ngày chiến tranh tiếp diễn, tương lai của Ukraine trông càng ảm đạm hơn.

Nga có vẻ mạnh mẽ hơn. Nhưng họ đã phải trả một cái giá đáng kinh ngạc – hơn một triệu người chết hoặc bị thương – cho những lợi ích chiến thuật nhỏ. Trong cuộc tấn công năm nay, Nga chỉ chiếm được 1% lãnh thổ Ukraine với cái giá là hơn 200.000 người chết và bị thương. Chi phí tuyển dụng lính tình nguyện mới đang tăng cao, trong khi Điện Kremlin vẫn lo ngại những hậu quả xã hội của việc huy động quần chúng. Sau hai năm tăng trưởng trên 4%, nền kinh tế đã bị đình trệ. Dự báo cho năm nay và năm tới sẽ tăng trưởng khoảng 1%. Trong khi đó, Nga đã đầu tư số tiền không đáng kể vào các công nghệ tiên tiến. Tóm lại, họ đang hy sinh tương lai của mình để duy trì cuộc xung đột. Kết quả là, mỗi ngày chiến tranh tiếp diễn, Nga càng tụt lại phía sau các cường quốc – chắc chắn là Trung Quốc và Hoa Kỳ, và có thể cả Ấn Độ và Châu Âu, những quốc gia mà họ hy vọng sẽ cạnh tranh trong những thập kỷ tới.

Không có gì đáng ngạc nhiên khi Nga và Ukraine vẫn cách xa nhau về các điều khoản của một giải pháp, đặc biệt là về các vấn đề lãnh thổ và bản chất của việc đảm bảo an ninh cho cả hai bên. Ukraine sẽ không nhượng lại lãnh thổ ở Donbas mà Nga chưa chinh phục được như Điện Kremlin yêu cầu. Họ cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ tham vọng gia nhập NATO – sự đảm bảo an ninh tối cao – hoặc giới hạn khả năng quân sự của mình ở mức không đủ để ngăn chặn sự xâm lược của Nga trong tương lai, chỉ để làm cho Nga cảm thấy an toàn.

Nhưng những khoảng cách này có thể được san bằng. Thật vậy, những đường nét của một giải pháp cuối cùng đã lộ rõ, ngay cả khi cả hai bên kịch liệt phủ nhận nó: một lệnh ngừng bắn dọc theo đường liên lạc mà không một quốc gia nào chính thức công nhận quyền kiểm soát lãnh thổ của bên kia mà họ coi là của mình; trung lập về vũ trang, hoặc có đủ khả năng quân sự để bảo vệ lãnh thổ của mình một cách đáng tin cậy, đối với Ukraine với khả năng gia nhập EU nhưng không phải là thành viên NATO; và NATO không mở rộng thêm về phía đông vào không gian của Liên Xô cũ. Một kết quả như vậy sẽ cho phép Putin tuyên bố chiến thắng và Zelensky tuyên bố ông đã bảo vệ được điều quý giá nhất – chủ quyền và độc lập của Ukraine cũng như khát vọng của châu Âu. Nó cũng sẽ giúp cả hai nước tránh khỏi sự tàn phá thêm của chiến tranh tiếp diễn. Nhưng thỏa thuận về những điều khoản này chỉ có thể đạt được trong các cuộc đàm phán bí mật nghiêm ngặt, trong đó hai bên tham chiến có thể đưa ra những thỏa hiệp cần thiết về các vấn đề nhạy cảm như một phần của thỏa thuận hòa bình rộng lớn hơn.

TÌM KIẾM NHỮNG ĐẢM BẢO

Tuy nhiên, để đạt được kết quả này sẽ đòi hỏi một nỗ lực ngoại giao phối hợp có sự tham gia của tất cả các bên trong cuộc xung đột: Nga, Ukraine và Hoa Kỳ, cũng như Châu Âu. Nhưng chỉ có một quốc gia có thể dẫn đầu nỗ lực đó: Hoa Kỳ. Nó có đòn bẩy độc nhất so với ba bên còn lại. Như đã chứng minh, Washington có thể gây áp lực với Ukraine và châu Âu bằng cách đe dọa cắt giảm viện trợ thiết yếu, bao gồm cả thông tin tình báo chiến trường không thể thay thế. Nó cũng có thể gây áp lực lên Nga một cách hiệu quả, mặc dù không chỉ thông qua các biện pháp trừng phạt hoặc cung cấp vũ khí cho Ukraine, vốn là vấn đề nổi bật nhất trong các cuộc thảo luận công khai. Những công cụ đó rất quan trọng – đặc biệt là những vũ khí cần thiết để ngăn chặn bước tiến của Nga trên chiến trường và giảm thiểu hậu quả của cuộc tấn công trên không – nhưng chỉ riêng chúng sẽ không mang lại giải pháp.

Hoa Kỳ cũng cần triển khai đòn bẩy tâm lý đáng sợ mà nước này sở hữu đối với Nga. Người ta không thể phóng đại vai trò của Hoa Kỳ – và cá nhân Trump – trong việc xác nhận Nga là một cường quốc và Putin là một nhà lãnh đạo toàn cầu. Điều này càng quan trọng hơn bởi vì Nga đã phải vật lộn trên chiến trường chống lại cái mà nước này (và hầu hết các nhà quan sát phương Tây) cho rằng là quân đội hạng hai hoặc hạng ba. Thay vì tấn công chớp nhoáng và chinh phục Ukraine nhanh chóng như dự đoán, Điện Kremlin sẽ sớm thấy mình phải chiến đấu với người Ukraine lâu hơn thời gian Liên Xô đè bẹp Đức Quốc xã trong Thế chiến thứ hai. Washington có thể sử dụng đòn bẩy đó ngay từ đầu bằng cách đảm bảo với Moscow rằng họ sẵn sàng bình thường hóa quan hệ. Một biện pháp như vậy sẽ giúp thuyết phục Putin rằng Mỹ sẽ không xếp Nga vào nhóm lợi ích thứ yếu một khi chiến tranh được giải quyết. Chiến lược An ninh Quốc gia mới của Trump nói rõ rằng chính quyền không còn coi Nga là mối đe dọa lớn, trước sự kinh ngạc của các đồng minh truyền thống của Mỹ. Bình thường hóa quan hệ cũng có tầm quan trọng chiến lược đối với Putin theo đúng nghĩa của nó: nó sẽ cho phép ông tái cân bằng mối quan hệ của Nga với Trung Quốc và mở rộng không gian để ông hoạt động trên toàn cầu.

Washington đã hứa bình thường hóa quan hệ một khi chiến tranh đang trên con đường giải quyết rõ ràng. Nhưng chỉ lời nói thôi sẽ không làm Putin hài lòng. Ông tìm kiếm bằng chứng cụ thể về ý định của Washington. Điều đó có thể bao gồm việc thành lập các nhóm làm việc về các vấn đề song phương quan trọng - chẳng hạn như chính sách hạt nhân, Bắc Cực và quan hệ thương mại - và tổ chức các cuộc họp ban đầu để thiết lập chương trình nghị sự và vạch ra các bước đầu tiên. Điều đó sẽ mang lại cho ông Putin niềm tin rằng Mỹ sẽ tiếp tục đối xử với Nga như một bên tham gia nghiêm túc, tương xứng với nhận thức về bản thân của Moscow. Tòa Bạch Ốc nên nói rõ rằng tiến bộ hữu hình trong bất kỳ vấn đề song phương nào đều phụ thuộc vào việc Điện Kremlin đưa ra những quyết định cứng rắn cần thiết để chấm dứt chiến tranh.

TIN TƯỞNG QUY TRÌNH

Mong muốn bình thường hóa quan hệ ngoại giao của Điện Kremlin cũng áp dụng cho câu hỏi hẹp hơn về cuộc chiến Nga-Ukraine. Đầu năm nay, ban đầu họ đã ấp ủ ý tưởng về một giải pháp nhanh chóng đạt được thông qua các cuộc đàm phán trực tiếp với Trump, sử dụng đặc phái viên của Trump, Steve Witkoff làm người liên lạc bí mật. Trong kế hoạch của Điện Kremlin, hai tổng thống sẽ đồng ý về thỏa thuận và Trump sẽ áp đặt nó lên người Ukraine. Nhưng cách tiếp cận đó đã bị thất bại vào cuối mùa xuân. Người Ukraine chống lại áp lực của Mỹ, và người châu Âu đã can thiệp để hỗ trợ Ukraine chống lại cả sự xâm lược của Moscow và sự bắt nạt của Washington.

Với tình hình ngoại giao ngày càng phức tạp và các cuộc đàm phán thu hẹp lại ở một số vấn đề quan trọng, các nhà lãnh đạo Nga muốn thiết lập một quy trình đàm phán truyền thống hơn. Họ hiểu rằng các cuộc điện đàm của tổng thống và các cuộc nói chuyện dài với Witkoff không thể làm được điều đó, và các cuộc gặp của tổng thống chỉ mang lại kết quả lâu dài nếu các quan chức cấp thấp hơn tìm hiểu trước các chi tiết. Điều đó sẽ đòi hỏi phải thành lập các nhóm làm việc chuyên môn, điều mà chính quyền Trump đã do dự thực hiện. Trợ lý tổng thống Nga Yury Ushakov đã bóng gió về cách tiếp cận này sau cuộc gặp ngày 2 tháng 12 của Putin với Witkoff và Jared Kushner, con rể và đặc phái viên không thường xuyên của Trump. Ushakov cho biết, các cuộc đàm phán Mỹ-Nga sẽ tiếp tục giữa các tổng thống, các trợ lý tổng thống và các quan chức khác.

Đó là một khuôn mẫu mà Washington nên theo đuổi. Chắc chắn là Điện Kremlin chỉ nói về các mối liên hệ song phương. Nhưng chính quyền Trump nên mở rộng cách tiếp cận này để bao gồm cả người Ukraine và người châu Âu. Người Nga gần như chắc chắn sẽ phản đối việc tham gia trực tiếp với người châu Âu vào bất kỳ nhóm làm việc nào, và họ sẽ miễn cưỡng lôi kéo người Ukraine theo hình thức ba bên với người Mỹ cũng có mặt trong phòng. Điều đó có nghĩa là ít nhất ban đầu, Hoa Kỳ sẽ phải di chuyển giữa các nhóm làm việc song song với một bên là người Ukraina và người châu Âu, và một bên là người Nga, cho đến khi có đủ niềm tin để tập hợp tất cả các bên lại với nhau trong các nhóm làm việc thống nhất.

* Nga muốn một tiến trình đàm phán truyền thống hơn.

Quá trình mở rộng này sẽ yêu cầu một số nhóm công tác nghiên cứu tối thiểu các tranh chấp lãnh thổ, bảo đảm an ninh và các phương thức ngừng bắn. Thành phần của các nhóm sẽ khác nhau tùy theo chủ đề: một nhóm làm việc Mỹ-Nga có thể đủ giải quyết các vấn đề hạt nhân; Người Nga, người Ukraine và người Mỹ có thể giải quyết các vấn đề lãnh thổ; và người châu Âu sẽ phải tham gia vào các cuộc thảo luận về đảm bảo an ninh và các vấn đề rộng hơn về an ninh châu Âu. Ban đầu, các nhóm công tác sẽ có nhiệm vụ đạt được sự đồng thuận về các yếu tố của một thỏa thuận và phát triển đầy đủ chi tiết về việc thực hiện để các bên có thể ký một thỏa thuận khung và thực hiện lệnh ngừng bắn. Sau đó, họ sẽ xây dựng thỏa thuận khung để đưa ra giải pháp cuối cùng về tất cả các vấn đề trong tầm nhìn của họ.

Ngay cả khi các nhóm làm việc được thành lập thì kênh Tòa Bạch Ốc-Kremlin sẽ không thể thiếu. Đây là kênh duy nhất có thể đặt ra các nguyên tắc và thông số chung để hướng dẫn nỗ lực của các nhóm làm việc và phá vỡ những bế tắc chắc chắn sẽ phát sinh.

Các nhà phê bình sẽ cho rằng nỗ lực ngoại giao như vậy nằm ngoài khả năng của chính quyền Trump. Họ bị cho là thiếu kỷ luật, nhất quán, năng lực và kiên nhẫn để theo đuổi nỗ lực ngoại giao bền vững. Nhưng ngay cả những tiến bộ được thừa nhận là đang tạm dừng trong các cuộc đàm phán hiện tại cũng sẽ không thể thực hiện được nếu Trump không mở cuộc đối thoại với Putin vào tháng 2 với mục tiêu chấm dứt chiến tranh. Bất chấp nhiều suy đoán ngược lại, Trump vẫn không từ bỏ Ukraine theo ý muốn của Nga cũng như không bỏ qua vấn đề vì quá khó giải quyết. Và bộ máy an ninh quốc gia của Hoa Kỳ có chuyên môn và kỹ năng cần thiết để quản lý một công việc ngoại giao phức tạp, nếu chính quyền có thể tìm ra cách kiểm soát đáng tin cậy bộ máy quan liêu của chính mình, điều mà họ không tin tưởng.

Tất nhiên, thành công không được đảm bảo và nó sẽ không đến nhanh như Trump mong muốn. Nhưng với nỗ lực cuối cùng, ông ấy có thể một lần nữa thách thức những người chỉ trích mình và chấm dứt một cuộc xung đột mà những người khác cho là khó giải quyết.


https://www.foreignaffairs.com/ukraine/time-end-war-ukraine-now

NVV dịch
 

 2025-12-09  

Châu Âu đang phản bội Ukraine bằng cách giả vờ rằng họ vẫn có thể giành chiến thắng.

(Daniel DePetris, The Telegraph, 9/12/2025)

Những báo cáo gần đây về các cuộc đàm phán do Mỹ bảo trợ nhằm đạt được thỏa thuận hòa bình giữa Ukraine và Nga gợi lên cảm giác bất an đã từng thấy. Đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff và Jared Kushner, con rể của Donald Trump, đã có cuộc gặp với Vladimir Putin tại Moscow trong gần năm tiếng đồng hồ tuần trước, sau đó người Mỹ đưa ra những lời lẽ lạc quan nhưng không đạt được tiến triển thực sự nào. Sau đó, cả hai đã nói chuyện với một phái đoàn cấp cao của Ukraine tại Miami vào cuối tuần – một lần nữa lại có những lời hứa hẹn về tiến triển, mặc dù không vấn đề nào được giải quyết.

Trong khi đó, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đã kêu gọi châu Âu đóng vai trò đối trọng với Trump, hy vọng rằng sự phản đối mạnh mẽ từ châu Âu sẽ buộc Washington phải sửa đổi thêm kế hoạch do Mỹ hậu thuẫn. Cuộc gặp gần đây nhất của Zelensky với các nhà lãnh đạo Anh, Đức và Pháp diễn ra trong không khí thân thiện và những lời hứa về sự đoàn kết thường thấy. Ông rời London với lời nhấn mạnh rằng các nhà lãnh đạo châu Âu hoàn toàn ủng hộ Ukraine. Vào thời điểm tổng thống Ukraine đang trên đường đến một loạt cuộc họp khác với các quan chức cấp cao của EU, những thỏa hiệp về lãnh thổ lại bị ông Zelensky bác bỏ thẳng thừng. Ông nói: “Theo luật pháp của chúng tôi, theo luật pháp quốc tế – và theo luật đạo đức – chúng tôi không có quyền nhượng bộ bất cứ điều gì. Đó là điều chúng tôi đang đấu tranh cho.”

Có lẽ điều này phần nào giải thích cho sự can thiệp giận dữ mới nhất của Trump. Trong một cuộc phỏng vấn với Politico, ông lên án châu Âu là “suy tàn”, các nhà lãnh đạo của nó là “yếu đuối”, và lặp lại những lời chỉ trích trước đây của ông đối với Ukraine vì không tổ chức bầu cử. Nếu có một điểm nhất quán trong 11 tháng đầu tiên của Trump về vấn đề Ukraine – và hãy thành thật mà nói, không có nhiều – đó là khuynh hướng phản ứng gay gắt bất cứ khi nào ông tin rằng một bên nào đó đang cản trở sáng kiến ​​hòa bình của mình. Hãy nhìn vào sự xuất hiện tai tiếng của Zelensky tại Phòng Bầu dục vào tháng Hai. Trump dường như lại đang bực mình với Zelensky, đổ lỗi cho ông ta vào cuối tuần vì không đọc kế hoạch của Mỹ.

Tóm lại, bất chấp mọi sự thương lượng và đàm phán, lập trường của các nhân vật chính vẫn không thực sự thay đổi. Tổng thống Nga Vladimir Putin vẫn sẽ không chấp nhận bất cứ điều gì ngoài việc Ukraine thất bại ở phía đông, và nhà lãnh đạo Nga đã tuyên bố rằng Kyiv có thể nhượng bộ trước các yêu sách lãnh thổ của Nga theo cách dễ dàng hoặc cách khó khăn. Zelensky cũng quyết tâm giữ nguyên lập trường hiện tại của Ukraine và bác bỏ các nhượng bộ lãnh thổ. Ở giữa là Trump, người đã dao động giữa việc gia tăng áp lực lên Zelensky và tăng cường các biện pháp trừng phạt kinh tế đối với Nga.

Trong một diễn biến quen thuộc khác, Zelensky đã nói rằng ông sẵn sàng trình bày chi tiết về một thỏa thuận hòa bình khác với Nga. Nhưng ngay cả khi cốt truyện không thay đổi, thì chiến tuyến thực tế đã thay đổi – một điểm mà Trump cũng đã nhận thấy rõ.

Ngay cả những người ủng hộ Ukraine kiên định nhất cũng phải thừa nhận rằng cuộc chiến đang ở thời điểm then chốt và không có lợi cho Kyiv. Quân đội Nga vẫn đang tấn công ở nhiều điểm trên chiến tuyến và hiện đang kiểm soát phần lớn Pokrovsk, thị trấn đường sắt mà Moscow đã cố gắng chiếm giữ trong một năm rưỡi qua. Bất chấp số thương vong khủng khiếp của quân đội Nga, người ta vẫn tin rằng Putin đang đạt được mục tiêu tuyển quân bằng cách chi tiền cho những người Nga không còn gì để mất. Nhiều thanh niên Nga tham gia chiến tranh để xóa bỏ tiền án tiền sự hoặc trả bớt nợ.

Mặc dù quân đội Ukraine chắc chắn đã chiến đấu tốt hơn nhiều so với dự đoán của nhiều chuyên gia khi cuộc xung đột bắt đầu, nhưng sẽ không có gì đáng ngạc nhiên nếu quân đội của họ ngày càng khó khăn hơn trong việc ngăn chặn cuộc tấn công của Nga. Xét cho cùng, người Nga có nhiều hơn về mọi mặt. Và người đứng đầu hệ thống chính trị Nga lại quá tự tin vào tài năng địa chính trị của mình đến nỗi người ta tự hỏi liệu có điều gì có thể thuyết phục ông ta từ bỏ con đường hiện tại hay không.

Các nhà lãnh đạo châu Âu thường xuyên tuyên bố rằng không gì khác ngoài một “hòa bình công bằng” cho Ukraine là có thể chấp nhận được. Về lý thuyết, điều đó nghe có vẻ tuyệt vời. Nhưng liệu một “hòa bình công bằng” như vậy còn khả thi nữa không, sau gần bốn năm, hàng trăm nghìn người chết và hàng trăm tỷ đô la thiệt hại về kinh tế? Phần lãng mạn vô vọng trong tôi nói có; phần thực tế lạnh lùng trong tôi nói không.

Vì vậy, Trump dường như đúng. Trong cuộc phỏng vấn với Politico, ông cảnh báo rằng Kyiv nên chấp nhận thỏa thuận hòa bình của ông vì người Ukraine đang thua cuộc. “Tôi dành sự tin tưởng to lớn cho người dân Ukraine và quân đội Ukraine về lòng dũng cảm, tinh thần chiến đấu và tất cả những điều đó,” ông nói. “Nhưng bạn biết đấy, đến một lúc nào đó, kẻ mạnh sẽ thắng (size will win), nói chung là vậy.”

Bất kỳ thỏa thuận hòa bình nào chấm dứt chiến tranh cũng sẽ bao gồm những điều khoản khủng khiếp đối với Ukraine, bao gồm cả vấn đề lãnh thổ, liên minh địa chính trị của Ukraine và có thể cả chính sách đối ngoại của nước này. Đó sẽ là một điều khó chấp nhận. Trừ khi người châu Âu thực sự sẵn sàng làm "bất cứ điều gì cần thiết" để đạt được một "nền hòa bình công bằng" cho Ukraine (và có rất ít bằng chứng cho thấy họ đang làm điều đó), có lẽ họ nên bắt đầu thừa nhận điều đó.


https://www.telegraph.co.uk/us/comment/2025/12/09/europe-betraying-ukraine-pretending-can-still-win/

NVV dịch



 

 2025-12-10  

Những nét chính của một thỏa thuận hòa bình bền vững với Ukraine dần hiện ra.  
Việc ông Trump nghiêng về phía Nga không giúp ích gì, nhưng vẫn còn con đường dẫn đến một kết cục hợp lý.


(David Ignatius, Archive Today, 10/12/2025)

Đây là một mô tả đơn giản về hình ảnh hòa bình lý tưởng ở Ukraine: một quốc gia có chủ quyền, biên giới được bảo vệ bởi các đảm bảo an ninh quốc tế, là một phần của Liên minh châu Âu và đang tái thiết nền kinh tế với những khoản đầu tư lớn từ Hoa Kỳ và châu Âu.

Bất chấp những chiến thuật đàm phán cứng rắn của Tổng thống Donald Trump, và sự cảm thông khó hiểu của ông dành cho kẻ xâm lược Nga, một thỏa thuận như vậy dường như đang đến gần hơn, theo những gì tôi nghe được từ các quan chức Mỹ, Ukraine và châu Âu.

Ông Trump vẫn có thể phá hỏng tất cả bằng cách gây sức ép mạnh mẽ lên Tổng thống Volodymyr Zelensky và những người ủng hộ ông ở châu Âu đến mức họ chọn tiếp tục chiến đấu bất chấp cái giá phải trả khủng khiếp. Điều đó sẽ gây bất lợi cho tất cả mọi người. Đây là thời điểm để ông Trump trấn an Ukraine và châu Âu, chứ không phải cố gắng ép buộc họ chấp nhận một thỏa thuận.

Việc ông Trump nghiêng về phía Điện Kremlin trong Chiến lược An ninh Quốc gia do Tòa Bạch Ốc công bố tuần trước đã làm phức tạp các cuộc đàm phán. Ông dường như muốn đứng ở vị trí cân bằng giữa một châu Âu dân chủ và một nước Nga độc tài, “để giảm thiểu nguy cơ xung đột giữa Nga và các quốc gia châu Âu”, tài liệu này nêu rõ. Sự công bằng giữa bạn bè và kẻ thù đó không có ý nghĩa gì, cả về chiến lược lẫn đạo đức — và điều đó thực sự khiến châu Âu lo ngại.

Mặc dù nền tảng không vững chắc này, nỗ lực hòa bình của Trump vẫn có một số triển vọng. Các nhà đàm phán của Mỹ, Jared Kushner và Steve Witkoff, là những ông trùm kinh doanh, chứ không phải nhà ngoại giao. Nhưng họ dường như nhận ra rằng sự bảo vệ tốt nhất cho Ukraine là sự kết hợp giữa các đảm bảo an ninh ràng buộc và sự thịnh vượng kinh tế trong tương lai. Và họ biết rằng gói thỏa thuận sẽ thất bại trừ khi Zelensky có thể thuyết phục được một quốc gia dũng cảm nhưng kiệt sức.

Một quan chức Ukraine nói với tôi rằng gói đàm phán bao gồm ba tài liệu: kế hoạch hòa bình, đảm bảo an ninh và kế hoạch phục hồi kinh tế. Các cuộc đàm phán còn lâu mới kết thúc, với việc Ukraine và các nước ủng hộ châu Âu dự định công bố một bộ sửa đổi chung vào thứ Tư 12/12/25. Nhưng đây là một số ý tưởng đang được xem xét, như được các quan chức Mỹ và Ukraine mô tả với tôi trong tuần này:

• Ukraine sẽ gia nhập Liên minh châu Âu sớm nhất vào năm 2027. Việc gia nhập nhanh chóng này khiến một số cường quốc EU lo ngại. Nhưng chính quyền Trump tin rằng họ có thể vượt qua sự phản đối từ Hungary, quốc gia phản đối mạnh mẽ nhất việc Kyiv gia nhập EU. Việc trở thành thành viên sẽ thúc đẩy thương mại và đầu tư. Nhưng có lẽ quan trọng nhất, nó sẽ buộc Ukraine phải kiểm soát nền văn hóa tham nhũng nguy hiểm trong các doanh nghiệp nhà nước.

Về bản chất, cuộc chiến này xoay quanh việc liệu Ukraine có thể trở thành một quốc gia châu Âu hay không. Tổng thống Vladimir Putin ghét ý tưởng đó, với niềm tin huyền bí vào sự thống nhất giữa Nga và Ukraine. Việc Kyiv nhanh chóng gia nhập EU đối với tôi giống như một chiến thắng.

• Hoa Kỳ sẽ cung cấp những gì được mô tả là các đảm bảo an ninh “tương tự như Điều 5” để bảo vệ Ukraine nếu Nga vi phạm hiệp ước. Ukraine muốn Hoa Kỳ ký kết một thỏa thuận như vậy và Quốc hội phê chuẩn; các quốc gia châu Âu sẽ ký các đảm bảo an ninh riêng biệt. Một nhóm làm việc chung giữa Hoa Kỳ và Ukraine đang nghiên cứu chi tiết cách thức hoạt động — và tốc độ Ukraine cùng các đồng minh có thể phản ứng như thế nào trước bất kỳ sự vi phạm nào của Nga.

Độ tin cậy của các cam kết từ phía Mỹ có thể bị lung lay bởi ngôn ngữ trong Chiến lược An ninh Quốc gia, dường như làm suy yếu liên minh NATO, vốn là nền tảng của các cam kết này. Nhưng nhóm của ông Trump nói rằng họ cam kết tiếp tục hỗ trợ tình báo của Mỹ cho Ukraine, điều kiện tiên quyết để đảm bảo an ninh.

• Chủ quyền của Ukraine sẽ được bảo vệ khỏi bất kỳ sự phủ quyết nào của Nga. Nhưng các nhà đàm phán dường như vẫn đang vật lộn với những vấn đề tế nhị như giới hạn quân đội của Ukraine. Có ý kiến ​​cho rằng nên nâng đề xuất ban đầu của Mỹ về một đội quân 600.000 binh sĩ lên 800.000, con số mà Ukraine sẽ có sau chiến tranh. Nhưng Kyiv từ chối bất kỳ giới hạn hiến pháp chính thức nào, như Nga mong muốn. Bất kể quy mô danh nghĩa của quân đội là bao nhiêu, các quan chức cho biết có thể sẽ có các lực lượng bổ sung như vệ binh quốc gia hoặc các lực lượng hỗ trợ khác.

• Một khu vực phi quân sự sẽ được thiết lập dọc theo toàn bộ đường ranh giới ngừng bắn, từ tỉnh Donetsk ở phía đông bắc đến các thành phố Zaporizhzhia và Kherson ở phía nam. Phía sau khu phi quân sự này sẽ là một vùng sâu hơn, nơi vũ khí hạng nặng bị cấm. Đường ranh giới này sẽ được giám sát chặt chẽ, tương tự như khu phi quân sự chia cắt Bắc và Nam Triều Tiên.

• “Trao đổi đất đai” là một phần không thể tránh khỏi của thỏa thuận, nhưng Ukraine và Mỹ vẫn đang tranh luận về cách vạch ra các đường ranh giới. Nga yêu cầu Ukraine từ bỏ khoảng 25% Donetsk mà nước này vẫn đang nắm giữ; nhóm của ông Trump lập luận rằng Ukraine có khả năng sẽ mất phần lớn số đó trong các cuộc giao tranh trong sáu tháng tới, dù sao đi nữa, và nên nhượng bộ ngay bây giờ để tránh thương vong.

Các nhà đàm phán của Mỹ đã thử nhiều phương án khác nhau để làm cho sự nhượng bộ này dễ chấp nhận hơn đối với ông Zelensky. Một ý tưởng là khu vực rút quân sẽ được phi quân sự hóa. Hôm thứ Hai, ông Zelensky khẳng định rằng ông “không có quyền pháp lý” để nhượng lãnh thổ cho Nga. Một cách để giải quyết vấn đề này một cách khéo léo là mô hình Triều Tiên - cho đến ngày nay, Hàn Quốc vẫn tuyên bố có quyền pháp lý đối với toàn bộ bán đảo và Triều Tiên cũng khẳng định điều tương tự.

• Nhà máy điện hạt nhân Zaporizhzhia, nhà máy lớn nhất châu Âu, sẽ không còn nằm dưới sự chiếm đóng của Nga. Các nhà đàm phán đang thảo luận về khả năng Hoa Kỳ có thể tiếp quản việc điều hành cơ sở này. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng điều đó lại hấp dẫn một số quan chức Ukraine vì nó sẽ tạo ra một rào cản của Mỹ chống lại sự xâm lược của Nga.

• Chính quyền Trump sẽ tìm cách thúc đẩy đầu tư và phát triển kinh tế ở Ukraine. Một nguồn vốn sẽ là hơn 200 tỷ đô la tài sản của Nga hiện đang bị đóng băng ở châu Âu. Các nhà đàm phán của Trump đã đề xuất cung cấp 100 tỷ đô la trong số đó cho Ukraine để bồi thường chiến tranh. Số tiền này có thể sẽ được tăng lên. Một động lực bền vững hơn cho công cuộc tái thiết sẽ là đầu tư của Mỹ. Các quan chức Mỹ đang đàm phán với Larry Fink, giám đốc điều hành của tập đoàn tài chính khổng lồ BlackRock, về việc khôi phục kế hoạch thành lập Quỹ Phát triển Ukraine, thu hút 400 tỷ đô la cho công cuộc tái thiết. Ngân hàng Thế giới cũng sẽ tham gia.

Chắc chắn, Trump muốn có những sáng kiến ​​đầu tư và tái thiết tương tự cho Nga. Tiền đề của Kushner và Witkoff, cả hai đều là những nhà tư bản mộ đạo, là các quốc gia giao thương và thịnh vượng sẽ không gây chiến. Sự trỗi dậy của Đức Quốc xã vào những năm 1930 đã làm lung lay sự lạc quan đó, cũng như mối đe dọa ngày càng tăng của Trung Quốc hiện nay. Nhưng đó vẫn là một công thức hợp lý.

Thay vì cố gắng ép Zelensky vào một thỏa thuận, các nhà đàm phán của Trump nên làm việc với các đồng minh châu Âu để tạo ra một gói đảm bảo an ninh và các ưu đãi kinh tế đủ hấp dẫn để người Ukraine sẵn sàng chấp nhận việc từ bỏ phần Donetsk mà Nga đã không thể chiếm được. Nếu không, người Ukraine sẽ tiếp tục chiến đấu.

Sai lầm lớn nhất mà Trump có thể mắc phải là khăng khăng rằng đây là cơ hội duy nhất. Ngoại giao không hoạt động theo cách đó, và kinh doanh tốt cũng vậy. Như Trump đã nhận xét cách đây vài thập kỷ, “Điều tồi tệ nhất bạn có thể làm trong một thỏa thuận là tỏ ra tuyệt vọng muốn đạt được nó. Điều đó khiến đối phương ngửi thấy mùi máu, và rồi bạn sẽ chết.”

Trump nên đạt được một thỏa thuận hợp lý và bền vững. Nếu không, ông ta có thể sẽ chẳng được gì, và cuộc xung đột tồi tệ này có thể bước vào giai đoạn tàn phá hơn nữa.


https://archive.is/Jnl6P#selection-521.0-627.164

NVV dịch
 

 2025-11-29  

Tòa án Đức có thể vừa lật tẩy một trong những lời nói dối lớn nhất thời Biden

(Giáo sư Jonathan Turley, The Hill, 29/11/2025)

Người ta thường nói rằng "nạn nhân đầu tiên khi chiến tranh xảy ra là sự thật". Một lệnh truy nã hình sự vừa được ban hành tại Đức cho thấy chiến tranh vẫn tiếp tục cướp đi sinh mạng của các nạn nhân. Tuy nhiên, lệnh truy nã này có thể là một bản cáo trạng nghiêm trọng không chỉ đối với chính phủ của Volodymyr Zelensky mà còn đối với cựu Tổng thống Joe Biden.

Tuần này, một tòa án Đức đã ban hành lệnh bắt giữ Serhii Kuznietsov, người Ukraine, điều này cuối cùng có thể xác nhận điều đã bị nghi ngờ từ lâu: Ukraine chịu trách nhiệm cho vụ phá hoại đường ống Nord Stream năm 2022 tại vùng biển gần Đan Mạch và Thụy Điển.

Chính quyền Biden có thể đã được cảnh báo trước. Nhiều năm trước, một người Ukraine tố giác rằng một đội đặc nhiệm sáu người của Ukraine đang lên kế hoạch thuê một chiếc thuyền, lặn xuống đáy biển và cho nổ tung dự án Nord Stream. Chiến dịch này được cho là do Tướng Valerii Zaluzhnyi, Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang Ukraine, chỉ huy.

Tuy nhiên, sau vụ tấn công, chính quyền Biden và nhiều phương tiện truyền thông đã thổi bùng lên đồn đoán rằng Nga đã phá hủy đường ống dẫn dầu của chính mình, bất chấp bằng chứng và logic trái ngược. Đây là một tuyên bố thuận tiện khác về một chiến dịch đánh lạc hướng của Nga, cho phép chính quyền Biden phớt lờ khả năng Ukraine không chỉ phạm tội môi trường mà còn cố tình nói dối các đồng minh của mình.

Trong nhiều năm, một số người trong chúng ta đã đặt câu hỏi về báo cáo chính thức từ chính quyền Biden về bằng chứng hiện có về những người chịu trách nhiệm.

Việc Nga tấn công đường ống dẫn dầu của Nga dường như không hợp lý. Tuy nhiên, chính quyền đã rót hàng tỷ đô la hỗ trợ cho Ukraine, với số tiền hiện đã vượt quá ước tính 180 tỷ đô la. Việc Ukraine phá hoại các đường ống dẫn dầu cho các đồng minh của chúng ta sẽ khó có thể là điều hợp lý khi nhiều người đang đặt câu hỏi về chi phí đối với công dân Hoa Kỳ.

Chính quyền Biden không phải là bên duy nhất can thiệp vào Ukraine, vì Zelensky đã phủ nhận trách nhiệm mặc dù ngày càng có nhiều bằng chứng ngược lại. Khi một nghi phạm phá hoại người Ukraine khác bị phát hiện ở Ba Lan, một tòa án Ba Lan đã chặn việc dẫn độ sang Đức và ra lệnh thả người này. Lý do là gì? Thẩm phán đã đưa ra quyết định dựa trên sự phủ nhận của Ukraine. Thay vào đó, ông tuyên bố rằng hành động này được thực hiện nhân danh một cuộc chiến tranh chính nghĩa. (Ba Lan vẫn là tuyến đầu chống lại sự xâm lược của Nga ở châu Âu).

Một tòa án Ý đã không đưa ra lời biện minh như vậy. Tòa án đã ra lệnh dẫn độ Kuznietsov, người được cho là nhân vật chủ chốt trong âm mưu này. Vụ tấn công liên quan đến việc thuê một du thuyền tại cảng Rostock của Đức, sử dụng giấy tờ tùy thân giả mạo và một số người trung gian. Kuznietsov khẳng định rằng ông ta là một đại úy quân đội đang phục vụ tại Ukraine vào thời điểm đó.

Nếu các nhà điều tra đúng, thì không chỉ chính phủ Ukraine nói dối chúng ta. Biden có lẽ cũng đã được các cơ quan tình báo thông báo về bằng chứng này. Tuy nhiên, Biden vẫn tiếp tục ám chỉ rằng người Nga đang che giấu sự thật. Ông nói với công chúng: "Người Nga đang tung ra thông tin sai lệch và dối trá. Chúng tôi sẽ hợp tác với các đồng minh để tìm ra sự thật chính xác những gì đã xảy ra. Chỉ cần đừng nghe những gì Putin nói. Những gì ông ta nói mà chúng ta biết là không đúng sự thật."

Trớ trêu thay, ngay cả khi chúng ta được biết về bằng chứng này, công chúng vẫn có thể ủng hộ cam kết với Ukraine. Suy cho cùng, Ukraine là nạn nhân của một cuộc xâm lược khủng khiếp với nhiều cáo buộc  lực lượng Nga về tội ác chiến tranh. Tuy nhiên, công chúng có một kỳ vọng chính đáng rằng một quốc gia nhận được hàng tỷ đô la viện trợ sẽ không tham gia vào các cuộc tấn công môi trường nhắm vào các đồng minh của chúng ta. Các đường ống này nằm trong vùng kinh tế của hai nước NATO.

Trong khi người Đức đang nỗ lực tìm ra sự thật, câu hỏi đặt ra là liệu công chúng Mỹ có bao giờ được minh bạch về sự đồng lõa hoặc sự hiểu biết của chính phủ chúng ta hay không. Công chúng được yêu cầu bơm hàng tỷ đô la vào một cuộc chiến trong khi chính quyền bị cáo buộc che đậy một cuộc tấn công của Ukraine vào một đường ống dẫn dầu của phương Tây - và sau đó có thể đã đánh lừa công chúng.

Công chúng cũng có quyền được biết liệu CIA có được báo trước về cuộc tấn công này và có ngầm chấp thuận hay không, hay không nói gì với các đồng minh của chúng ta.

Mặc dù Johnson thường được trích dẫn câu nói năm 1929 của ông về sự thật trong chiến tranh, nhưng câu sau cũng sâu sắc không kém: "Phương thức tuyên truyền này, qua đó... người dân trở nên khao khát chiến tranh vì lòng yêu nước và bị lừa dối để có mong muốn chiến đấu. Chúng ta đã thấy điều đó trong quá khứ; nó sẽ xảy ra lần nữa trong tương lai."

Điều này có thể đã xảy ra ở Hoa Kỳ, và sự thật không phải là nạn nhân duy nhất. Người dân Mỹ bị đối xử như những kẻ ngốc không thể chấp nhận sự thật

https://thehill.com/opinion/international/5625986-a-german-court-just-shattered-one-of-the-biden-eras-biggest-lies/

NVV dịch
 

 2025-08-11  

CÁCH NGĂN CHẶN PUTIN  

(Edward Topol, Kontinentusa, 11/8/2025)

Thư ngỏ gửi Tổng thống Donald Trump

Kính gửi Ngài Tổng thống,
Kính gửi Donald,

Là tác giả của hàng chục bài báo trên báo chí tiếng Nga tại Mỹ và Israel, tôi kêu gọi độc giả hãy bỏ phiếu cho ông trong cả hai chiến dịch tranh cử. Với năm mươi cuốn sách và hàng chục bộ phim về nước Nga, tôi cảm thấy cần phải chia sẻ những hiểu biết quan trọng trước cuộc gặp giữa ông và Vladimir Putin. Putin không thể chấm dứt chiến tranh ở Ukraine, ngay cả khi ông đề nghị cho ông ta khu bất động sản Mar-a-Lago, Tháp Trump, hay hàng chục câu lạc bộ golf của ông. Không phải là ông ta không muốn tạm dừng chiến tranh - đơn giản là ông ta không đủ khả năng dừng lại. Ông ta quá hiểu lịch sử nước Nga.

Hãy xem xét những ví dụ sau:

    - Chiến thắng trước Napoleon và sự trở về của quân đội Nga từ châu Âu đã châm ngòi cho cuộc nổi dậy tháng 12 chống Sa hoàng vào năm 1825.

    - Thất bại của Nga trong Chiến tranh Nga-Nhật đã châm ngòi cho cuộc Cách mạng Nga năm 1905.

    - Việc một triệu binh lính Nga đào ngũ khỏi mặt trận Nga-Đức trong Thế chiến thứ nhất đã dẫn đến việc Hoàng đế Nicholas II thoái vị và Cách mạng tháng Hai năm 1917.

    - Hiệp ước hòa bình của Lenin với Đức cho phép những người Bolshevik hành quyết toàn bộ gia đình Sa hoàng.

    - Sự trở về của quân đội Liên Xô từ Afghanistan vào tháng 2 năm 1989 đánh dấu sự khởi đầu cho sự sụp đổ của Liên Xô.

Với lịch sử như vậy, Putin không thể chấm dứt chiến tranh ở Ukraine và đưa quân đội về nước. Stalin đã tránh được một cuộc đảo chính hậu chiến chỉ bằng cách giữ phần lớn quân đội của mình ở châu Âu làm lực lượng chiếm đóng sau khi đánh bại Đức năm 1945. Putin mơ ước chiếm đóng Ukraine và các nước Baltic để giữ quân đội của mình tránh xa Moscow. Ông ta nhớ lại cảnh 525.000 binh sĩ Liên Xô sau khi trở về từ Afghanistan đã trở thành những tên cướp "Afghanistan" khủng bố người dân Liên Xô. Ông ta biết rõ hỗn loạn sẽ xảy ra nếu 1,5 triệu binh sĩ, được huấn luyện để giết chóc, cướp bóc, và tệ hơn nữa, trở về từ mặt trận Ukraine.

Cuộc chiến ở Ukraine đã cho phép Putin lưu đày hai triệu người phản đối mạnh mẽ nhất của chế độ, đồng thời đưa thanh niên Nga ra mặt trận hoặc tuyển mộ họ vào các lực lượng trừng phạt. Đối với Putin và chính quyền quân sự của ông ta, chiến tranh liên miên - dù với Ukraine, các nước Baltic, NATO, hay bất kỳ ai khác - giờ đây là cách duy nhất để duy trì quyền kiểm soát nước Nga. Tiếc là các cố vấn của ông có thể sẽ không giải thích điều này trước cuộc gặp với Putin. Tôi khuyên ông nên tham khảo ý kiến của Jack Matlock hoặc Michael McFaul để kiểm chứng lập luận của tôi.

Tôi không muốn Putin - một điệp viên KGB, một quan chức tham nhũng và kẻ sát hại hàng triệu người - tiếp tục lừa dối Tổng thống của tôi. Tôi không phải là chuyên gia quân sự hay nhà khoa học chính trị, nhưng là một nhà văn có trí nhớ sắc bén, tôi nhớ lại cách Ronald Reagan, Margaret Thatcher và Giáo hoàng John Paul II đã thuyết phục các nước Ả Rập hạ giá dầu xuống 9 đô la một thùng và cung cấp cho các chiến binh Afghanistan tên lửa Stinger. Những hành động này đã ngăn chặn việc Moscow chiếm đóng Afghanistan và dẫn đến sự sụp đổ của Liên Xô.

Để ngăn chặn Putin và tham vọng đế quốc của phần lớn người dân Nga, bạn phải hành động tương tự: hạ giá dầu xuống ít nhất 25 đô la một thùng và cung cấp cho Ukraine vũ khí cần thiết để đánh bại kẻ xâm lược.

Trân trọng,
Edward Topol

https://kontinentusa.com/how-to-stop-putin-by-edward-topol/

Edward Topol là cCông dân Hoa Kỳ và là tác giả của những cuốn sách bán chạy nhất quốc tế Quảng trường Đỏ, Tàu ngầm U-147, Tuyết Đỏ và những cuốn sách mới Điện Kremlin tội phạm: Từ Lenin đến Putin: 57 vụ giết người ở Điện Kremlin và Chiến dịch Frantic Joe

 NVV dịch

 

 2025-08-18  

Tại sao Trump xứng đáng được ghi nhận vì nỗ lực thúc đẩy Ukraine của mình — và tại sao mọi thứ có thể sụp đổ

(Stephen Collinson, CNN, 18/8/2025)

Đó là ngày tuyệt vời nhất mà Ukraine có được sau một thời gian dài. Nhưng vẫn khó có thể thấy cuộc chiến do cuộc xâm lược tàn bạo của Nga gây ra sẽ sớm kết thúc.

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đã đến thăm Tòa Bạch Ốc vào thứ Hai và không giống như lần trước, không có vụ nổ nào xảy ra tại Phòng Bầu dục .

Tổng thống Donald Trump đã đưa ra những góc nhìn hấp dẫn về cách ông có thể đạt được sự vĩ đại của một tổng thống bằng cách cứu Ukraine, bảo vệ châu Âu và thực sự xứng đáng với Giải Nobel Hòa bình.

Một nhóm các nhà lãnh đạo châu Âu đến ủng hộ Zelensky đã gây ấn tượng mạnh mẽ và đoàn kết một cách bất thường bất chấp những khác biệt lớn về tư tưởng. Họ lần lượt phát biểu trước ống kính để cố gắng thuyết phục Trump bằng lý lẽ chính trị và cảm xúc để đứng về phía Ukraine.

Một ngày lịch sử đã gợi nhớ đến những cuộc tụ họp chính trị lớn đã chấm dứt Thế chiến II và xây dựng nên thế giới hiện đại. Đây chính là cách phương Tây vận hành, với một tổng thống Mỹ dẫn dắt những người châu Âu quyền lực cùng chia sẻ những mục tiêu chung.

Nhưng liệu nó có quá tốt để tồn tại lâu dài không?

Đây là thước đo về sự rạn nứt trong liên minh xuyên Đại Tây Dương và tính khí thất thường của Trump khiến việc tránh thảm họa được coi là tiến bộ nghiêm túc, đặc biệt là sau khi tổng thống nhượng bộ Tổng thống Nga Vladimir Putin tại hội nghị thượng đỉnh mềm mỏng ở Alaska vào tuần trước.

Mọi người tham dự các cuộc họp đáng chú ý tại Tòa Bạch Ốc, bao gồm cả Trump, đều cố tình làm mọi cách để nhấn mạnh các khả năng và tránh thảo luận cụ thể về các vấn đề có thể làm hỏng cả ngày.

Đến tối, Trump đã đăng trên mạng xã hội về một hội nghị thượng đỉnh ba bên tiềm năng mà ông sẽ sớm chủ trì, bao gồm cả Zelensky và Putin, và một cuộc gặp riêng có thể diễn ra trước đó giữa các nhà lãnh đạo Nga và Ukraine. Thủ tướng Đức Friedrich Merz cho biết một cuộc gặp như vậy có thể diễn ra trong vòng hai tuần, cho thấy động lực ngoại giao đang được đẩy nhanh.

Tổng thống Phần Lan Alexander Stubb nói với Trump rằng "trong hai tuần qua, chúng ta có lẽ đã đạt được nhiều tiến bộ hơn trong việc chấm dứt cuộc chiến này so với ba năm rưỡi qua". Lần này, đây không phải là một nhà lãnh đạo nước ngoài đang hạ thấp bản thân để lấy lòng một tổng thống Hoa Kỳ đang thèm khát sự tâng bốc.

Đó là sự thật.

* Từ đây sẽ khó khăn hơn

Các cuộc họp hôm thứ Hai là dấu hiệu thuyết phục nhất từ trước đến nay cho thấy tổng thống thực sự nghiêm túc khi tuyên bố muốn chấm dứt tình trạng giết chóc ở Ukraine. Ông có lẽ xứng đáng được ghi nhận nhiều hơn những gì ông nhận được về sự hăng hái và cam kết cho đến nay.

Nhưng ngày này cũng là ngày phơi bày những câu hỏi sẽ ngày càng rõ ràng hơn trong những tuần tới, có thể phá hỏng nỗ lực thúc đẩy hòa bình của Trump và phá vỡ sự thống nhất của phương Tây - theo cách khiến Putin hài lòng.

Đã có rất nhiều lời bàn tán về việc cần phải đảm bảo an ninh cho Ukraine sau bất kỳ thỏa thuận hòa bình nào. Trump thậm chí còn ám chỉ sẽ gửi quân đội Hoa Kỳ hỗ trợ. Nhưng vẫn chưa ai giải thích cách thức hoạt động của việc này — và quan trọng hơn, Nga sẽ phải chấp nhận điều gì nếu thỏa thuận được ký kết.

Thủ tướng Ý Giorgia Meloni đã đưa ra một đề xuất về một loạt bảo đảm từ các quốc gia phương Tây, theo kiểu phòng thủ chung trong Điều 5 của NATO. Điều này nằm ngoài các cấu trúc liên minh chính thức nhưng có thể hoạt động theo cùng một cách. Tuy nhiên, bất chấp lời cam kết của Trump sau vụ Alaska rằng Putin sẵn sàng đảm bảo an ninh cho Ukraine, đây vẫn là một viễn cảnh xa vời. Nhà lãnh đạo Nga đang chiến đấu để đè bẹp tham vọng gia nhập NATO của nước láng giềng. Tại sao ông ta lại chấp nhận một thỏa thuận sẽ trao cho Ukraine quy chế liên minh giả tạo?

Và những lời đảm bảo như vậy rốt cuộc có sức mạnh đến đâu? Liệu các quốc gia châu Âu đưa quân vào "lực lượng trấn an" Ukraine có thực sự tham gia một cuộc chiến chống lại Nga, để cứu Ukraine khỏi một cuộc xâm lược mới của Nga? Ý nghĩa ẩn sau cuộc chiến hiện tại chính là nỗi lo lắng của cả chính quyền Biden và Trump về khả năng bị lôi kéo vào một cuộc chiến với nước Nga sở hữu vũ khí hạt nhân.

Và những người theo chủ nghĩa MAGA của Trump sẽ nhìn nhận sự dấn thân mới ở nước ngoài này như thế nào?

* Sự ngụy biện tàn nhẫn về 'trao đổi đất đai'

Sau đó còn vấn đề về lãnh thổ.

Thuật ngữ thời thượng trong tiến trình hòa bình mới chớm nở của tổng thống là "trao đổi đất đai" — nhằm tạo ra một ranh giới mới giữa một nước Nga mở rộng và một Ukraine mới bị thu hẹp. Trump thậm chí còn tặng Zelensky một tấm bản đồ, mà ông ta rất biết ơn, như thể ông ta chưa nhận ra những lựa chọn khó khăn sắp tới trên vùng đất thấm đẫm máu Ukraine.

Theo các quan chức được thuyết trình về hội nghị thượng đỉnh giữa Trump và Putin, nhà lãnh đạo Nga đang tìm cách giành lại lãnh thổ thông qua các cuộc đàm phán mà quân đội của ông đã không thể giành được, bao gồm cả vùng Donbas, trung tâm kinh tế và công nghiệp ở miền Đông Ukraine. Khu vực này cũng là tuyến phòng thủ kiên cố bằng thép, bê tông mà Ukraine đã xây dựng để ngăn chặn Nga và là khu vực cần thiết để ngăn chặn các cuộc tấn công trong tương lai.

Thuật ngữ "trao đổi đất đai" là kiểu cụm từ che giấu ý nghĩa thực sự của nó. Theo kế hoạch của Nga, Ukraine về cơ bản sẽ tham gia vào việc mặc cả các phần lãnh thổ khác nhau của mình. Putin sẽ nhận được các khu vực chiến lược có giá trị và nhượng lại các quận ít quan trọng hơn mà ông đã chiếm được ở những nơi khác bên trong Ukraine. Điều này có vẻ không mấy khả quan.

Việc trao đổi đất đai tạo ra những biến động mang tính thời đại và gieo mầm cho những mối bất hòa trong tương lai — như Trung Đông đã chứng minh. Trong trường hợp này, điều đó có nghĩa là hàng ngàn người Ukraine phải rời bỏ quê hương hoặc trở thành người Nga. Và Zelensky sẽ phải giải thích với cha mẹ của những người Ukraine trẻ tuổi đã ngã xuống vì lý do họ đã hy sinh để lãnh thổ được trao cho Putin.

Có một số cách diễn đạt có thể trì hoãn sự công nhận chính thức đối với các khu vực tranh chấp để trì hoãn các quyết định quan trọng về chủ quyền và đóng băng chiến tranh. Điều này sẽ tạo ra một tình huống tương tự như tình huống giữa Bắc Triều Tiên và Nam Triều Tiên hoặc ở nước Đức bị chia cắt trong Chiến tranh Lạnh. Tuy nhiên, đây vẫn là những lựa chọn mà Zelensky có thể không thể thuyết phục được người dân của mình.

Điều này giải thích tại sao các cuộc thảo luận hôm thứ Hai lại mang tính siêu thực.

"Tôi nghĩ mọi người đều đang vui vẻ, và tôi nghĩ điều đó tốt hơn là tâm trạng không vui vẻ", cựu cố vấn an ninh quốc gia nhiệm kỳ đầu của Trump, John Bolton, nói với Anderson Cooper của CNN. "Tôi nghĩ việc tập trung vào các cuộc họp cho thấy sự thiếu thực chất của tất cả những điều này."

Mọi nỗ lực hòa bình lớn ban đầu đều có vẻ vô vọng. Đôi khi cách duy nhất để vượt qua những vấn đề nan giải là tạo ra động lực nội tại. Vì vậy, việc Trump vội vã tổ chức các hội nghị thượng đỉnh có thể là hợp lý. Biết đâu ông ấy có thể nhanh chóng đưa mọi người đi xa đến mức không thể quay lại.

Nhưng đến một lúc nào đó, những khoảng cách không thể vượt qua được phải được bắc cầu.

Michael Kimmage của Trung tâm Wilson, tác giả cuốn sách "Collisions: The Origins of the War in Ukraine and the New Global Imability", phát biểu với Richard Quest trên CNN International rằng: "Tôi không nghĩ những gì chúng ta đang trải qua vào thời điểm này, khi mà mọi người dường như đều tham gia vào ngoại giao ảo tưởng, — tôi không nghĩ điều đó là bền vững".

* Trump đã thay đổi thái độ với Ukraine

Khi Trump trở lại nắm quyền, nhiều người ủng hộ Ukraine lo ngại ông sẽ bỏ mặc đất nước này. Tổng thống vẫn còn e ngại các gói viện trợ quân sự khổng lồ của Hoa Kỳ đã cứu đất nước này sau cuộc xâm lược tàn bạo của Putin vào năm 2022.

Nhưng Trump giờ đây đã đầu tư đáng kể uy tín cá nhân và vốn liếng chính trị vào nỗ lực chấm dứt một cuộc chiến mà giờ đây ông thừa nhận là phức tạp hơn nhiều so với những gì ông từng hiểu khi tuyên bố sẽ chấm dứt tiếng súng trong vòng 24 giờ. Điều này càng khẳng định rõ hơn khi tiếng còi báo động không kích vang lên trên bầu trời Kyiv trong khi các hoạt động ngoại giao đang diễn ra tại Tòa Bạch Ốc.

Hôm thứ Hai, Trump gần như đã kiềm chế cơn nóng giận trong một cuộc họp báo tại Phòng Bầu dục với Zelensky khi các phóng viên từ các kênh truyền thông bảo thủ dường như đang khiêu khích ông. Sau đó, ông đóng vai trò chủ nhà truyền thống của một tổng thống Mỹ được bao quanh bởi các đồng minh xuyên Đại Tây Dương. Ông thường đối xử với bạn bè như đối thủ, nhưng dường như thực sự tôn trọng các nhà lãnh đạo đồng minh. Lần đầu tiên, ông hoàn toàn đi theo truyền thống quốc tế của các tổng thống như Dwight Eisenhower, Ronald Reagan hay George H.W. Bush.

“Tất cả chúng ta đều hướng tới cùng một mục tiêu, một mục tiêu rất đơn giản — chúng ta muốn chấm dứt việc giết chóc, giải quyết vấn đề này,” Trump nói.

* Vẫn xoa dịu Putin

Tuy nhiên, một số khoảnh khắc gây sốc đã làm dấy lên lo ngại về sự trung thực của Trump trong tiến trình hòa bình. Ông bị nghe lóm nói với Tổng thống Pháp Emmanuel Macron rằng Putin "muốn đạt được một thỏa thuận vì tôi". Điều này cho thấy một sự ngây thơ nguy hiểm về một nhà lãnh đạo Nga đã phát động một cuộc chiến tranh vô cớ đẫm máu và quyết tâm khôi phục huyền thoại về sự vĩ đại của nước Nga.

Sau đó, Trump đã tạm dừng các cuộc đàm phán với các nhà lãnh đạo châu Âu để đi nói chuyện điện thoại với Putin.

Chính kiểu hành xử này đã khiến các đối tác châu Âu của Trump vội vã vượt Đại Tây Dương chỉ sau một tuần thông báo. Người ta vẫn còn nghi ngờ về năng lực và cam kết của ông đối với an ninh phương Tây.

Tuy nhiên, không ai khác có thể làm trung gian giữa Zelensky, các nhà lãnh đạo châu Âu và Putin. Nếu có một thỏa thuận hòa bình nào đó, có lẽ là nhờ Trump đã phát huy được sức hút của mình và sức mạnh của nước Mỹ.

Đây là cách tiếp cận rất không chính thống và có thể không hiệu quả.

Chẳng hạn, Kimmage cảnh báo rằng chiến lược của Trump có thể đổ vỡ vì những mâu thuẫn nội tại. Trump "đang cố gắng hòa nhập với tất cả mọi người, ông ấy đang gặp Putin và chào đón ông ấy với vòng tay rộng mở, và dường như đã đạt được một số thỏa thuận. Ông ấy đang nói về các cam kết an ninh với Ukraine; ông ấy đang ca ngợi các nhà lãnh đạo châu Âu vì đã ủng hộ Ukraine."

“Không có chi tiết nào về những gì đang diễn ra. Tất cả chỉ là lời hứa, và những lời hứa trên bề mặt lại mâu thuẫn với nhau.”

“Bạn cứ tự hỏi Tổng thống Trump có thể xoay xở được bao lâu.”

Hàng ngàn sinh mạng phụ thuộc vào câu trả lời.


https://www.cnn.com/2025/08/19/politics/trump-zelensky-meeting-oval-office-putin-war-analysis
 

NVV dịch 

 2025-08-16  

Năm điều nổi bật sau hội nghị thượng đỉnh giữa Trump và Putin ở Alaska

(BBC, 16/8/2025)

Cuộc gặp giữa tổng thống Hoa Kỳ và Nga, Donald Trump và Vladimir Putin, được coi là bước đi quan trọng hướng tới hòa bình ở Ukraine.

Nhưng vì không có lệnh ngừng bắn và lại có lời mời tới Moscow, cuộc họp đã mang lại nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời.

Sau đây là năm điểm chính rút ra từ hội nghị thượng đỉnh Alaska.

* Trump chào đón Putin trở lại sân khấu thế giới bằng thảm đỏ

Trump chờ Putin trên thảm đỏ trải dài trên đường băng của Căn cứ Liên hợp Elmendorf-Richardson. Khi Putin đến gần, Trump vỗ tay. Hai nhà lãnh đạo bắt tay nhau nồng nhiệt và mỉm cười.

Đây là một khoảnh khắc đáng chú ý đối với Putin – một nhà lãnh đạo bị hầu hết các quốc gia phương Tây xa lánh kể từ khi Moscow phát động cuộc xâm lược toàn diện vào Ukraine vào năm 2022. Kể từ đó, các chuyến công du quốc tế của ông chủ yếu chỉ giới hạn ở các quốc gia thân thiện với Liên bang Nga, chẳng hạn như Triều Tiên và Belarus.

Việc hội nghị thượng đỉnh Alaska diễn ra đã là một chiến thắng cho Putin. Nhưng sự chào đón này hẳn đã vượt xa cả những giấc mơ hoang đường nhất của Điện Kremlin. Chỉ trong sáu tháng ngắn ngủi, Putin đã từ một kẻ bị phương Tây ruồng bỏ đã trở thành người được chào đón trên đất Mỹ như một đối tác và một người bạn.

Trong một khoảnh khắc dường như không được lên kịch bản trước, Putin đã đồng ý đi chung xe limousine bọc thép của Trump đến căn cứ không quân thay vì lái chiếc xe tổng thống mang biển số Moscow của mình. Khi chiếc xe rời đi, các máy quay đã phóng to hình ảnh Putin ngồi ở ghế sau và cười.

* Putin đối mặt với những câu hỏi mà ông chưa bao giờ được hỏi


Trong 25 năm làm tổng thống Nga, Putin đã nắm quyền kiểm soát hoàn toàn truyền thông, đàn áp tự do báo chí và thay thế thông tin bằng tuyên truyền. Ở Nga, ông hiếm khi – nếu không muốn nói là chưa bao giờ – phải đối mặt với những phóng viên không thân thiện.

Tuy nhiên, chỉ vài phút sau khi hạ cánh xuống Alaska, một nhà báo đã hét lên về phía ông: "Ông có ngừng giết hại dân thường không?" Nếu câu hỏi này làm ông bận tâm, ông cũng không biểu lộ ra, thay vào đó chỉ nhún vai và lảng tránh ánh mắt.

Trong buổi chụp ảnh ngắn ngủi và có phần hỗn loạn, nhiều câu hỏi được đặt ra, bao gồm một câu hỏi bằng tiếng Nga về việc liệu Putin có sẵn sàng gặp Tổng thống Volodymyr Zelensky cho một hội nghị thượng đỉnh ba bên hay không. Một lần nữa, không có phản ứng rõ ràng nào từ Putin ngoài một nụ cười nhếch mép khó hiểu.

* Những gì đã được nói khi các cuộc đàm phán kết thúc sớm hơn dự đoán

Các nhà báo trong phòng với Putin và Trump được thông báo rằng sẽ có một cuộc họp báo; thay vào đó, hai nhà lãnh đạo chỉ đưa ra tuyên bố và không trả lời bất kỳ câu hỏi nào từ các phóng viên.

Putin là người đầu tiên phát biểu. Ông ca ngợi "bầu không khí xây dựng và tôn trọng lẫn nhau" của các cuộc đàm phán "láng giềng", rồi bắt đầu tóm tắt lịch sử ngắn gọn về quá khứ Alaska khi còn là lãnh thổ của Nga.

Trong khi phát biểu, Trump im lặng. Phải mất vài phút sau, Tổng thống Nga mới đề cập đến cái mà ông gọi là "tình hình ở Ukraine" - bề ngoài là chất xúc tác cho hội nghị thượng đỉnh. Khi ông nói, đó là để tuyên bố rằng mặc dù đã đạt được một "thỏa thuận" không cụ thể, nhưng "nguyên nhân gốc rễ" của cuộc xung đột phải được loại bỏ trước khi có thể đạt được hòa bình.

Cụm từ này chắc chắn sẽ gióng lên hồi chuông cảnh báo ở Kyiv và nhiều nơi khác. Kể từ khi chiến tranh nổ ra, nó đã trở thành cách diễn đạt ngắn gọn cho một loạt các yêu sách khó khăn và cực đoan mà Putin cho là cản trở một lệnh ngừng bắn.

Chúng bao gồm việc công nhận chủ quyền của Nga đối với các khu vực Crimea, Donetsk, Luhansk, Zaporizhzhia và Kherson của Ukraine, cũng như việc Ukraine đồng ý phi quân sự hóa, trung lập, không can thiệp quân sự từ nước ngoài và tổ chức bầu cử mới. Về cơ bản, chúng đồng nghĩa với việc đầu hàng – điều không thể chấp nhận được đối với Kiev, nhưng rõ ràng – ngay cả sau ba năm rưỡi xung đột đẫm máu – vẫn là điều tối quan trọng đối với Moscow.

Với điều này, rõ ràng là không có thỏa thuận nào cả.

* Và những gì không được nói ra

Điều đặc biệt – xét đến bối cảnh và tiền đề của hội nghị thượng đỉnh – khi đến lượt Trump phát biểu, ông không hề nhắc đến Ukraine hay khả năng ngừng bắn. Câu gần nhất ông nhắc đến cuộc xung đột là nói rằng "năm, sáu, bảy nghìn người mỗi tuần" bị giết và lưu ý rằng Putin cũng muốn thấy sự đổ máu chấm dứt.

Trump, người thường nói nhiều, dường như ít nói hơn Putin. Tuyên bố của ông đáng chú ý vì sự ngắn gọn, khác thường, của nó – nhưng chủ yếu là vì sự mơ hồ. "Có rất, rất nhiều điểm mà chúng tôi đã đồng ý", Trump nói, và nói thêm rằng "tiến triển lớn" đã đạt được trong một "cuộc họp cực kỳ hiệu quả".

Tuy nhiên, ông không chia sẻ bất kỳ chi tiết nào và dường như không có bất kỳ bước đi cụ thể nào được thực hiện để giải quyết xung đột Ukraine. Không có thỏa thuận lớn nào hoặc cuộc gặp ba bên nào với Tổng thống Zelensky được công bố.

Và – khiến Moscow nhẹ nhõm – không hề có đề cập nào đến bất kỳ “hậu quả nghiêm trọng” nào mà Trump đe dọa sẽ xảy ra nếu lệnh ngừng bắn không được đạt được.

"Chúng tôi đã không đạt được mục tiêu đó", Trump thừa nhận.

* 'Lần tới ở Moscow' - Putin có câu trả lời hiếm hoi bằng tiếng Anh

Hội nghị thượng đỉnh có thể không mang lại bất kỳ tiến triển thực chất nào hướng tới hòa bình ở Ukraine, nhưng nó đã củng cố sự xích lại gần nhau giữa Nga và Hoa Kỳ.

Hình ảnh hai vị tổng thống liên tục bắt tay và cười toe toét lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội – cũng như hình ảnh những người lính Mỹ quỳ gối khi trải thảm đỏ dưới chân máy bay của Putin.

Trước khi kết thúc tuyên bố của mình, Putin đã nhắc đến một trong những điểm mà tổng thống Hoa Kỳ thường xuyên nhắc đến – đó là cuộc xung đột ở Ukraine sẽ không bao giờ xảy ra nếu Trump nắm quyền.

Bất chấp lời khẳng định "tiến triển to lớn" của Trump, không có thông tin đáng kể nào được công bố tại hội nghị thượng đỉnh Alaska – nhưng hai nhà lãnh đạo vẫn để ngỏ khả năng gặp lại nhau, lần này trên đất Nga. "Tôi có thể sẽ sớm gặp lại ông", Trump nói.

Kết thúc tuyên bố chung, nơi ông không phải đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn, nhượng bộ hay thỏa hiệp nào, Putin có lẽ đã cảm thấy đủ thoải mái để nói bằng tiếng Anh - một điều hiếm khi xảy ra. Vừa cười khúc khích, ông vừa nhìn Trump và nói: "Lần sau ở Moscow."

"Ồ, đó là một điều thú vị đấy," Trump nói. "Tôi hơi ngại một chút về điều đó, nhưng tôi - tôi có thể thấy điều đó có thể xảy ra."

https://www.bbc.com/news/articles/c4gj9er0x0zo
 

NVV dịch 

 

Phụ chú

 Question to AI:

When Putin said "Next time in Moscow." Trump said I'll get a little heat on that one" What did Trump mean?

Answer:

When Russian President Vladimir Putin ended a recent meeting with former U.S. President Donald Trump by saying "Next time in Moscow", Trump responded, "I'll get a little heat on that one"

Trump likely meant that accepting an invitation to meet Putin in Moscow would be politically controversial and draw criticism. In the context of the ongoing Russia-Ukraine conflict and tense U.S.-Russia relations, visiting Moscow could be perceived negatively by various groups, including: 

    Political opponents: They might accuse Trump of being too close to Putin or not taking a strong enough stance against Russia's actions.
    Critics of Russia: Such a visit would likely be viewed as legitimizing Putin's regime and potentially undermining efforts to hold Russia accountable.
    Segments of the public: Depending on their political affiliations and views on Russia, some might be uncomfortable with a former President visiting Moscow under current circumstances. 

Despite this, Trump added that he "could see it possibly happening," indicating a potential willingness to consider a future meeting in Moscow regardless of potential backlash. 

------------

Khi Tổng thống Nga Vladimir Putin kết thúc cuộc gặp gần đây với cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump bằng câu nói "Lần sau gặp ở Moscow", Trump đã đáp trả: "Tôi sẽ có chút căng thẳng về vấn đề này".

Có lẽ Trump muốn nói rằng việc chấp nhận lời mời gặp Putin tại Moscow sẽ gây tranh cãi chính trị và vấp phải sự chỉ trích. Trong bối cảnh xung đột Nga-Ukraine đang diễn ra và quan hệ Mỹ-Nga căng thẳng, việc đến thăm Moscow có thể bị nhiều nhóm nhìn nhận tiêu cực, bao gồm:

Các đối thủ chính trị: Họ có thể cáo buộc Trump quá thân thiết với Putin hoặc không có lập trường đủ mạnh mẽ chống lại các hành động của Nga.

Những người chỉ trích Nga: Một chuyến thăm như vậy có thể bị coi là hợp pháp hóa chế độ của Putin và có khả năng làm suy yếu những nỗ lực buộc Nga phải chịu trách nhiệm.

Các bộ phận công chúng: Tùy thuộc vào xu hướng chính trị và quan điểm của họ về Nga, một số người có thể cảm thấy không thoải mái khi một cựu Tổng thống đến thăm Moscow trong hoàn cảnh hiện tại.

Mặc dù vậy, Trump nói thêm rằng ông "có thể thấy điều đó có thể xảy ra", cho thấy khả năng sẵn sàng xem xét một cuộc gặp trong tương lai tại Moscow bất chấp phản ứng dữ dội tiềm tàng.
 

 2025-08015  

Trump tiết lộ 10 điểm đáng chú ý từ hội nghị thượng đỉnh với Putin trong cuộc phỏng vấn của Hannity

(Fox News, 15/8/2025)

Tổng thống Donald Trump vẫn giữ im lặng sau cuộc gặp thượng đỉnh quan trọng với Tổng thống Nga Vladimir Putin vào thứ sáu nhưng đã đưa ra một số thông tin chi tiết quan trọng về cuộc gặp với Sean Hannity của Fox News trong một cuộc phỏng vấn độc quyền.

Sau đây là những điểm chính trong cuộc gặp rất được mong đợi giữa Trump và nhà lãnh đạo Nga được chia sẻ với Hannity. 

1. 'Không có thỏa thuận nào cho đến khi có thỏa thuận'

Trump nói với Hannity rằng "theo tôi, sẽ không có thỏa thuận nào cho đến khi có một thỏa thuận". Tuy nhiên, ông lưu ý rằng "chúng tôi đã đạt được nhiều tiến bộ".

2. Putin 'muốn thấy điều đó được thực hiện'


Tổng thống lưu ý với Hannity rằng ông tin Putin không chỉ cởi mở với hòa bình mà còn "muốn thấy điều đó được thực hiện". 

3. Không chuẩn bị chia sẻ điểm mấu chốt là gì

Khi được Hannity thúc giục chia sẻ "vấn đề lớn nhất mà các bên không nhất trí" đã khiến các nhà lãnh đạo chưa thể đạt được thỏa thuận ngừng bắn, Trump từ chối chia sẻ. Ông nói: "Không, tôi không muốn chia sẻ. Tôi đoán sẽ có người công khai vấn đề này, họ sẽ tìm ra cách giải quyết, nhưng không, tôi không muốn nói, tôi muốn xem liệu chúng ta có thể hoàn thành được hay không." 

4. Tùy thuộc Zelenskyy và Europeh

Sau khi thực hiện bước đi quan trọng như gặp trực tiếp Tổng thống Nga, Trump cho biết hiện tại "Tổng thống Zelenskyy phải thực hiện điều đó và có thể các quốc gia châu Âu cũng phải tham gia một chút".

5. Trump sẵn sàng cho cuộc họp ba bên

Tổng thống cho biết ông sẽ sẵn sàng tham dự một cuộc họp ba bên với các tổng thống Ukraine và Nga, nói rằng: "Nếu họ muốn, tôi sẽ tham dự cuộc họp đó. Họ sẽ sắp xếp một cuộc họp giữa Tổng thống Zelenskyy, Tổng thống Putin và tôi, tôi đoán vậy, không phải là tôi muốn tham dự, nhưng tôi muốn hoàn thành việc đó." 

Ông nói thêm: "Tôi sẽ có mặt." 

6. Cuộc gặp gỡ đạt điểm '10'

Trump cho biết ông đánh giá cuộc họp này 10/10 điểm và nói rằng: "Tôi nghĩ cuộc họp được 10 điểm theo nghĩa là chúng tôi đã hợp tác rất tốt." 

7. Nga hiện đang tôn trọng nước Mỹ

Khi được hỏi ông nghĩ điều gì cuối cùng đã đưa Putin đến bàn đàm phán, Trump trả lời, "Tôi không muốn nói rằng có bất cứ điều gì đưa ông ấy đến bàn đàm phán, ông ấy là một người rất thông minh, không có gì đưa ông ấy đến bàn đàm phán, có thể nói như vậy." 

"Tôi nghĩ bây giờ ông ấy tôn trọng đất nước chúng ta, ông ấy đã không tôn trọng nó dưới thời Biden, tôi có thể nói với bạn điều đó, trước đó ông ấy không hề tôn trọng đất nước ta." 

8. Sẽ không có chiến tranh nếu Trump còn tại nhiệm

Trump cũng bình luận rằng ông "rất vui" khi Putin chia sẻ niềm tin của ông trong cuộc họp báo chung rằng chiến tranh Nga-Ukraine sẽ không bao giờ xảy ra nếu ông còn tại nhiệm vào thời điểm đó. 

9. Lời khuyên cho Zelenskyy


Không chút do dự, Trump nói rằng lời khuyên của ông dành cho Zelenskyy sau cuộc gặp với Putin hôm thứ Sáu sẽ là "hãy đạt được một thỏa thuận". 

10. Cuộc bầu cử năm 2020 bị gian lận

Trump chia sẻ rằng Putin nói với ông rằng ông tin cuộc bầu cử năm 2020 đã bị gian lận vì hình thức bỏ phiếu qua thư đang lan rộng, nói rằng, "bạn không thể có một nền dân chủ tuyệt vời nếu bỏ phiếu qua thư". 

https://www.foxnews.com/politics/trump-reveals-10-striking-takeaways-from-putin-summit-hannity-interview
 

NVV dịch 

 2025-03-04 

Ukraina không có nước Mỹ
Làm thế nào Kyiv có thể kiên trì trước sự thù địch của Washington


(Andriy Zagorodnyuk, Foreign Affairs, 4/3/2025)

Tuần trước, thế giới đã chứng kiến ​​cuộc đối đầu căng thẳng, trước ống kính máy quay tại Phòng Bầu dục giữa Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump và Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance. Cuộc trao đổi ban đầu khá bình thường nhưng nhanh chóng leo thang thành một cuộc tranh chấp công khai chưa từng có. Tuy nhiên, khi gạt bỏ cảm xúc, những bất đồng cốt lõi này đã trở nên rõ ràng trong một thời gian: Ukraine có phải chấp nhận chấm dứt chiến tranh bất kể các điều khoản như thế nào hay họ có khả năng tác động đến chúng? Liệu họ có thể mong đợi bất kỳ cam kết an ninh dài hạn nào để bảo vệ chống lại sự xâm lược trong tương lai của Nga hay không, hay họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc dừng các hoạt động của mình vô điều kiện? Và nếu Kyiv từ chối tuân thủ và Hoa Kỳ rút lại sự hỗ trợ - như chính quyền Trump đã bắt đầu làm trong tuần này - thì liệu Ukraine có thể tự mình tồn tại được không?

Ngay cả trước cuộc họp, Tòa Bạch Ốc đã nêu rõ lập trường của mình: Ukraine không có đòn bẩy và do đó không có khả năng đặt ra các điều kiện. Tất nhiên, Zelensky đã kiên quyết bác bỏ kết luận này. Đối với người dân Ukraine, chấm dứt chiến tranh chắc chắn là một mục tiêu đáng hoan nghênh. Và sau ba năm giao tranh tàn khốc, các chiến lược trước đây - bao gồm cả những chiến lược do các chính quyền trước theo đuổi - đã không mở ra được con đường rõ ràng dẫn đến hòa bình. Trong khi sự hỗ trợ của phương Tây rất quan trọng đối với sự tồn tại của Ukraine, thì những hạn chế về phạm vi và việc sử dụng vũ khí đã dẫn đến một cuộc chiến tiêu hao tập trung vào bộ binh đã gây sức ép nghiêm trọng cho lực lượng Ukraine và không đưa ra con đường rõ ràng nào để giành chiến thắng.

Tuy nhiên, Nga cũng không đạt được mục tiêu của mình hoặc không tìm ra con đường rõ ràng để giành chiến thắng. Mặc dù lực lượng của họ đã đạt được những bước tiến ổn định về lãnh thổ trong năm 2024 và những tháng đầu năm 2025, nhưng tiến trình của họ diễn ra chậm chạp và cực kỳ tốn kém, khiến họ có ít lựa chọn khả thi để thay đổi đáng kể tình hình theo hướng có lợi cho mình. Thật đáng lo ngại khi chính phủ Hoa Kỳ đôi khi lại lặp lại những câu chuyện của Nga - tuyên truyền nhằm bóp méo nhận thức về cuộc chiến. Điều này khiến nhiều người ở Kyiv, Washington và các thủ đô khác lo ngại rằng chính sách của Hoa Kỳ có thể vô tình cung cấp một đường sống cho kẻ xâm lược đang vật lộn trong cuộc chiến này.

Điều đặc biệt không may về rủi ro này là Washington có khả năng gây áp lực đáng kể lên Điện Kremlin vào thời điểm này, có khả năng thúc đẩy Điện Kremlin chấp nhận các điều khoản hợp lý cho một lệnh ngừng bắn trong những tháng tới. Kyiv liên tục bày tỏ mong muốn chấm dứt chiến tranh và đạt được hòa bình - nhưng chỉ trong những điều kiện phù hợp. Hôm nay, Ukraine đã đề xuất một cách tiếp cận theo từng giai đoạn đối với lệnh ngừng bắn, bắt đầu bằng việc chấm dứt các hoạt động thù địch trên không và trên biển. Nhưng lệnh ngừng bắn hoàn toàn áp đặt lên Ukraine bằng mọi giá sẽ không mang lại kết thúc bền vững cho cuộc chiến - viễn cảnh đã được ám chỉ trong cuộc đối đầu tại Phòng Bầu dục, phản ánh mong muốn về một thỏa thuận song phương giữa Hoa Kỳ và Nga mà Ukraine được cho là sẽ chỉ tuân thủ.

Cách tiếp cận như vậy sẽ phản ánh một sự hiểu biết sai lầm về cơ bản về cán cân quyền lực hiện tại trong cuộc chiến, khiến nó vừa thiển cận vừa không vững chắc về mặt chiến lược. Nó làm tăng nguy cơ xảy ra kịch bản tồi tệ nhất có thể - không những không đảm bảo được một giải pháp lâu dài mà còn tạo tiền đề cho việc tiếp tục chiến tranh. Yêu cầu Ukraine chấp nhận vô điều kiện các điều khoản có nghĩa là nó sẽ đi theo các điều khoản được viết ở Moscow - đối với Ukraine, khiến nó thực sự trở thành sự đầu hàng. Kyiv sẽ phải đối mặt với một sự lựa chọn khắc nghiệt: đầu hàng hoặc tiếp tục chiến đấu mà không có đồng minh chủ chốt của mình. Tuy nhiên, giới lãnh đạo Ukraine, với sự ủng hộ áp đảo của người dân Ukraine, từ lâu đã quyết định rằng đầu hàng không phải là một lựa chọn, một cam kết được củng cố bởi kinh nghiệm của các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng: ở mọi nơi Nga chiếm ưu thế, khủng bố, tình trạng vô luật pháp và sự hủy diệt đều theo sau.

Do đó, Ukraine sẽ buộc phải chuẩn bị cho chiến tranh mà không có sự hỗ trợ của Hoa Kỳ. Trong mọi trường hợp, việc rút lại sự hỗ trợ đó về lâu dài có thể là kết quả của một trong hai con đường được trình bày với Zelensky tại Tòa Bạch Ốc: chấp nhận lệnh ngừng bắn thực tế vô điều kiện mà không có sự đảm bảo an ninh hoặc mất ngay lập tức viện trợ quân sự của Hoa Kỳ.

Nhưng ngay cả khi Hoa Kỳ tạm dừng viện trợ quân sự, nỗ lực chiến tranh của Ukraine sẽ không đột nhiên sụp đổ bất chấp những thách thức đáng kể mà lệnh đóng băng kéo dài sẽ gây ra. Miễn là sự ủng hộ mạnh mẽ của châu Âu vẫn tiếp tục, điều này có vẻ thậm chí còn có khả năng xảy ra hơn sau cuộc họp của các nhà lãnh đạo từ châu lục này tại London vào tuần này, Putin sẽ có thể đạt được một số đột phá về mặt chiến thuật nhưng sẽ không đạt được các mục tiêu tối đa của mình. Một chính phủ Hoa Kỳ liên kết với Nga theo những cách tích cực làm suy yếu cuộc chiến của Ukraine sẽ là một diễn biến thực sự gây sốc - một diễn biến sẽ phá vỡ lòng tin vào Hoa Kỳ và làm rạn nứt không thể cứu vãn được liên minh phương Tây. Nhưng người dân Ukraine, những người hiểu rõ hơn bất kỳ ai về cái giá khủng khiếp của cuộc chiến này, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu vì sự sống còn của đất nước họ.

THẤT ​​BẠI

Theo hầu hết mọi tiêu chuẩn, và đặc biệt là với các kế hoạch ban đầu, Nga đã không đạt được thành tích đáng kể trong ba năm chiến tranh. Khi Putin nhận ra vào năm 2022 rằng việc chinh phục Ukraine nhanh chóng là không thể, ông đã thu hẹp lại thành một loạt các mục tiêu hoạt động hạn chế hơn: chiếm đóng hoàn toàn khu vực Donbas ở miền đông Ukraine, duy trì cầu đất liền đến Crimea qua miền nam Ukraine, phá hủy cơ sở hạ tầng quan trọng và tài sản quân sự của Ukraine, thực thi lệnh phong tỏa Biển Đen để bóp nghẹt nền kinh tế Ukraine. Ngay cả những mục tiêu này phần lớn cũng không đạt được. Lực lượng hải quân Ukraine đã mở lại Biển Đen và khôi phục các tuyến đường vận chuyển. Bất chấp các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái liên tục vào cả cơ sở hạ tầng năng lượng và các trung tâm dân sự, Ukraine vẫn có quyền lực và người dân vẫn kiên cường. Và Nga vẫn chưa hoàn toàn giành được Donbas. Nước này đã mất 900.000 nhân sự và 100.000 hệ thống vũ khí chính - tàu, máy bay, trực thăng, xe tăng, bệ phóng tên lửa, pháo binh. Năm 2024, Nga chỉ chinh phục được chưa đến một phần trăm lãnh thổ Ukraine; năm nay, tiến độ của nước này đã chậm lại đáng kể.

Hiện tại, quân đội Nga đã kiệt sức, sản xuất quốc phòng đang phải vật lộn để theo kịp với tổn thất trên chiến trường, và các hệ thống vũ khí không người lái của họ, mặc dù Moscow đã nỗ lực rất nhiều, vẫn đang phải vật lộn để chiếm ưu thế so với Ukraine. Máy bay không người lái và tên lửa chưa nổ được thu hồi từ chiến trường chủ yếu là sản phẩm mới sản xuất, cho thấy Nga đã cạn kiệt phần lớn kho vũ khí của mình và đang triển khai vũ khí mới ngay khi có sẵn. Trong khi đó, ngay cả với dân số đông đảo của Nga (và binh lính từ Triều Tiên), mức độ tuyển quân vẫn không đáp ứng được nhu cầu và tỷ lệ thương vong cao khiến không có nhiều thời gian để đào tạo đầy đủ cho quân đội mới.

Ukraine phải đối mặt với nhiều thách thức của riêng mình. Mặc dù Nga đã không thể thiết lập được quyền thống trị trên không hoàn toàn, nhưng họ vẫn kiểm soát được không phận gần tiền tuyến (một phần vì Ukraine chưa được cung cấp máy bay hiện đại tiên tiến), cho phép họ phóng hàng trăm quả bom được dẫn đường trên không, cùng với máy bay không người lái và tên lửa, vào các lực lượng Ukraine, cơ sở hạ tầng quốc phòng và dân sự, làm trầm trọng thêm cả căng thẳng về quân sự và kinh tế. Và nhân lực thực sự là một vấn đề nghiêm trọng, như Vance đã nhiều lần nhấn mạnh, một phần là do những hạn chế đối với sự hỗ trợ của đồng minh (đặc biệt là về không quân và các cuộc tấn công tầm xa) đòi hỏi phải tiếp tục dựa vào việc huy động bộ binh và chiến tranh chiến hào. Ukraine đã phải chịu hơn 43.000 người tử trận và nhiều người khác bị thương, một tổn thất còn tồi tệ hơn do thiếu thiết bị, đạn dược và phụ tùng thay thế; mặc dù việc tuyển dụng cho các lữ đoàn không người lái và các lữ đoàn cao cấp khác vẫn tiếp tục diễn ra nhanh chóng, nhưng việc đáp ứng nhu cầu cho các đợt triển khai bộ binh nguy hiểm và khắc nghiệt nhất vẫn là một cuộc đấu tranh nổi tiếng.

Tuy nhiên, ngay cả với những thách thức này, Ukraine đã chứng minh được khả năng ngăn chặn những bước tiến lớn của Nga, một phần là thông qua việc áp dụng và cải tiến các phương pháp chiến đấu mới. Máy bay không người lái và các hệ thống không người lái khác đã đóng một vai trò đặc biệt quan trọng, đảm nhận các nhiệm vụ thường do các phương tiện trên không và trên biển tinh vi hơn nhiều thực hiện. Các hoạt động ngăn chặn trên không và trên biển thành công đã khiến một bộ phận đáng kể lực lượng Nga bị trói buộc tránh xa tiền tuyến, các khu vực ven biển và các tuyến đường giao thương quan trọng. Trong khi đó, sự hỗ trợ tăng cường từ châu Âu sẽ cho phép Ukraine giảm sự phụ thuộc vào lực lượng bộ binh và xây dựng năng lực phòng thủ mạnh mẽ và thích ứng của riêng mình. Và sự chuyển dịch liên tục sang các hoạt động dựa trên công nghệ nhiều hơn—bao gồm cả các hoạt động dựa trên khái niệm “đường bay không người lái” sẽ giúp ngăn chặn lực lượng Nga tiếp cận tiền tuyến—có thể giúp xoa dịu các vấn đề về nhân lực.

Với tình hình hiện tại trên chiến trường, Ukraine có thể tiếp tục ngăn chặn các mục tiêu của Tổng thống Nga Vladimir Putin, hạn chế lực lượng của ông tiến triển chậm và tốn kém dọc theo các tiền tuyến hiện tại. Và sự hỗ trợ nhiều hơn từ châu Âu có thể, trong năm nay hoặc năm sau, cho phép lực lượng Ukraine dừng lại và thậm chí đảo ngược đà này. Tóm lại, Ukraine không thua cuộc chiến ngày hôm nay, cũng như trong tương lai, bất chấp quy mô và lợi thế đáng kể về nguồn lực của Nga.

THỎA THUẬN NGỪNG BẮN VÀ HẬU QUẢ

Cách duy nhất để đưa Nga vào các cuộc đàm phán nghiêm túc, hoặc buộc nước này phải dừng hành động xâm lược và chấp nhận lệnh ngừng bắn trên thực tế, là phải chịu hậu quả nghiêm trọng nếu tiếp tục chiến tranh. Washington có một số đòn bẩy. Họ có thể thắt chặt và thực thi tốt hơn các lệnh trừng phạt, gây áp lực mạnh lên nền kinh tế Nga, mặc dù Điện Kremlin đã nỗ lực thúc đẩy hình ảnh ổn định, nhưng nền kinh tế này đã chịu sức ép nghiêm trọng, với ước tính 40 phần trăm chi tiêu công dành cho chiến tranh. Họ có thể tăng áp lực quân sự bằng cách cung cấp cho Ukraine những vũ khí trước đây đã bị giữ lại, gỡ bỏ các hạn chế về việc sử dụng chúng và cung cấp thông tin tình báo thời gian thực được cải thiện. Nga đã chứng minh được khả năng chịu đựng thương vong phi thường, khiến cho việc tiêu hao quân số không trở thành một vấn đề đáng tin cậy để buộc phải đưa ra giải pháp. Nhưng bằng chứng lịch sử cho thấy rằng những thất bại trên chiến trường chứ không phải tổn thất về người là yếu tố chính định hình nhận thức của Nga về thành công hay thất bại.

Một loạt các tổn thất về lãnh thổ, ngay cả ở những khu vực tương đối nhỏ, có thể khiến Putin phải xem xét lại chiến lược của mình và tìm cách chấm dứt chiến tranh. Nếu các hoạt động tấn công rõ ràng thất bại, và lực lượng Ukraine giành lại được ngay cả những phần nhỏ lãnh thổ bị chiếm đóng, Điện Kremlin sẽ lo lắng về những tổn thất lãnh thổ tiếp theo. Ngay cả một thất bại cục bộ cũng sẽ là viễn cảnh khủng khiếp theo quan điểm của Putin, làm gia tăng nỗi sợ về sự yếu kém của chế độ và mất quyền kiểm soát. Dưới áp lực như vậy, Moscow sẽ ít rủi ro hơn nhiều khi hạ nhiệt và cố gắng giảm thiểu thiệt hại. Ngay cả viễn cảnh đáng tin cậy về một kịch bản như vậy - được thúc đẩy bởi chính sách ủng hộ không ngừng nghỉ đối với Ukraine - cũng có thể đủ để thúc đẩy Nga xem xét lại nỗ lực chiến tranh của mình.

Nếu đạt được lệnh ngừng bắn, việc ngăn chặn một cuộc tấn công mới của Nga sẽ trở nên cần thiết. Cách duy nhất để ngăn chặn một chiến dịch quân sự khác ngay khi Moscow nghĩ rằng họ có thể giành được lợi thế là đảm bảo rằng họ sẽ phải đối mặt với viễn cảnh rất có thể xảy ra về thất bại cuối cùng. Tất nhiên, "răn đe bằng cách phủ nhận" như vậy có thể dễ dàng đạt được nhất bằng cách đưa Ukraine trở thành thành viên của NATO; nhưng cũng có thể thực hiện được bằng cách xây dựng một lực lượng Ukraine có khả năng đẩy lùi một cách quyết đoán một cuộc tấn công của Nga.

Các nhà hoạch định và phân tích quân sự hiện đang nghiên cứu thiết kế lực lượng tương lai này. Một số nước châu Âu đã bày tỏ mong muốn hỗ trợ Ukraine bằng quân đội với tư cách là lực lượng gìn giữ hòa bình hoặc lực lượng dự phòng. Nhưng các quy tắc giao chiến của họ phải được xác định rõ ràng và điều quan trọng là họ phải có thẩm quyền can thiệp trong trường hợp khẩn cấp. Mặc dù châu Âu có thể cung cấp nguồn tài chính cần thiết cho hoạt động răn đe và các nhà lãnh đạo chủ chốt đã chỉ ra rằng họ sẵn sàng làm như vậy, Washington sẽ cần cung cấp quyền truy cập vào một số khả năng cụ thể (bao gồm hệ thống phòng không, hỗ trợ cho hệ thống nhắm mục tiêu tên lửa, tình báo thời gian thực và một số bộ phận và đạn dược).

MỘT THÀNH TỰU LỊCH SỬ?

Chính quyền Trump dường như tin rằng Nga sẽ đồng ý dừng hành động xâm lược và chấm dứt chiến tranh mà không cần áp lực mới hoặc sự đầu hàng của Ukraine. Tuy nhiên, ngay cả khi Ukraine chấp nhận một giải pháp theo các điều khoản của Nga, điều đó cũng không dẫn đến hòa bình thực sự. Yêu cầu nhất quán của Zelensky về các đảm bảo an ninh cùng với lệnh ngừng bắn không nên bị coi là chỉ là một lập trường chính trị - nó dựa trên rủi ro thực sự rằng Nga sẽ sử dụng bất kỳ sự tạm dừng nào trong các cuộc giao tranh để chuẩn bị cho cuộc tấn công tiếp theo của mình. Một chiến thắng được nhận thức sẽ củng cố tham vọng của Putin và một cuộc tạm dừng hoạt động sẽ cho ông ta cơ hội để tập hợp lại. Nga sẽ có thể tích lũy một khối lượng lớn năng lực và chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn mới. Cuộc tấn công này thậm chí còn nguy hiểm hơn cuộc xâm lược bắt đầu vào ngày 24 tháng 2 năm 2022: Nga sẽ chuẩn bị tốt hơn để ngăn chặn các hệ thống phòng không, kiểm soát không phận và phá vỡ cơ sở hạ tầng quan trọng, và có khả năng sẽ tránh lặp lại sai lầm là phân tán lực lượng quá mỏng.

Hậu quả của một cuộc tấn công của một nước Nga được tái vũ trang và phục hồi sẽ là thảm họa đối với Ukraine, quốc gia mà nếu không có sự hỗ trợ an ninh vững chắc, có thể sẽ không được chuẩn bị đầy đủ để chống lại. Chỉ riêng nỗi lo lắng về một kịch bản như vậy cũng sẽ là một lực cản rất lớn đối với quá trình phục hồi kinh tế và tái thiết sau chiến tranh của Ukraine. Và ý tưởng rằng một cuộc đàm phán về các thỏa thuận an ninh có thể diễn ra sau lệnh ngừng bắn là sai lầm: nó sẽ tạo đòn bẩy cho Điện Kremlin để trì hoãn hoặc ngăn chặn bất kỳ đề xuất nào bằng cách đe dọa lệnh ngừng bắn, lợi dụng sự miễn cưỡng của phương Tây trong việc tái khởi động chiến tranh.

Các mục tiêu trước mắt của Nga rất rõ ràng: hợp pháp hóa sự chiếm đóng của mình, tránh trách nhiệm giải trình về tội ác chiến tranh, tránh sự sụp đổ kinh tế, gây ảnh hưởng đến các thỏa thuận an ninh của Ukraine. Trong khi đó, các mục tiêu chiến lược dài hạn của nước này vẫn không thay đổi: khuất phục Ukraine, làm suy yếu cấu trúc an ninh của phương Tây và thiết lập một thế giới đa cực do một số ít quốc gia hùng mạnh thống trị. Một thỏa thuận với chính quyền Trump gạt Ukraine sang một bên sẽ đẩy nhanh cả các mục tiêu ngắn hạn và dài hạn của Nga trong khi xác nhận hành vi xâm lược là một chiến lược hợp pháp. Nếu Putin nổi lên chiến thắng sau khi đứng trên bờ vực thất bại chỉ vì sự thay đổi đột ngột trong chính sách của Hoa Kỳ, điều này sẽ định hình lại an ninh toàn cầu theo những cách nguy hiểm.

Điều đó sẽ càng đáng tiếc hơn vì Hoa Kỳ có cơ hội điều hướng các sự kiện theo hướng tích cực hơn nhiều—gây áp lực lên Nga để chấm dứt chiến tranh và đảm bảo một giải pháp công bằng bảo vệ an ninh lâu dài của Ukraine. Một sự so sánh hữu ích là kinh nghiệm của Hàn Quốc, nơi, nhờ sự hỗ trợ lâu dài về quân sự và kinh tế của Hoa Kỳ, đã có thể xây dựng năng lực phòng thủ của riêng mình và ngăn chặn Triều Tiên. Một kết quả tương tự ở Ukraine—một lệnh ngừng bắn được chuẩn bị kỹ lưỡng được hỗ trợ bởi các thỏa thuận an ninh đáng tin cậy—có thể mang lại hòa bình và ổn định lâu dài. Nếu được thực hiện đúng cách, đây sẽ là một thành tựu thực sự mang tính lịch sử.


https://www.foreignaffairs.com/ukraine/ukraine-without-america

Andriy Zagorodnyuk là Chủ tịch Trung tâm Chiến lược Quốc phòng và là Nghiên cứu viên Xuất sắc tại Hội đồng Đại Tây Dương. Từ năm 2019 đến năm 2020, ông giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng Ukraine.

NVV dịch




 2025-03-04 

Cách hành xử hung hăng của Trump có thể là cách tốt nhất để chấm dứt cuộc chiến của Nga ở Ukraine
Tôi không thể trách Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy vì đã đứng lên bảo vệ đất nước trong cuộc chiến do Nga khởi xướng. Nhưng Tổng thống Donald Trump không sai khi nói rằng cần phải chấm dứt cuộc chiến đó.


(Nicole Russell, USA TODAY, 4/3/2025)

Cách tiếp cận cứng rắn của Tổng thống Donald Trump đối với Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy gây nhiều tranh cãi, nhưng đây có thể là cách tốt nhất để đàm phán chấm dứt cuộc chiến đã khiến hàng trăm nghìn người thiệt mạng và bước sang năm thứ tư trong thế bế tắc đẫm máu.

Trump và Phó Tổng thống JD Vance đã chứng minh chiến lược "Nước Mỹ trên hết" trong cuộc gặp gây tranh cãi với Zelenskyy vào thứ Sáu tại Tòa Bạch Ốc. Thật không may, hầu hết đảng viên Dân chủ và thậm chí một số đảng viên Cộng hòa quá mù quáng vì lòng căm ghét Trump nên không coi đó là điều tốt.

Đây là khoảnh khắc quan trọng trong cuộc trao đổi căng thẳng tại Phòng Bầu dục . "Thưa Tổng thống, với lòng kính trọng ông, tôi nghĩ thật thiếu tôn trọng khi ông bước vào Phòng Bầu dục và cố gắng tranh tụng vấn đề này trước giới truyền thông Mỹ", Vance nói với Zelenskyy. "Ông nên cảm ơn tổng thống vì đã cố gắng chấm dứt cuộc xung đột này".

Zelenskyy trả lời, "Trước hết, trong chiến tranh, mọi người đều có vấn đề. Ngay cả ông. Nhưng ông có đại dương tốt và không cảm thấy bây giờ, nhưng ông sẽ cảm thấy trong tương lai."

Trump sau đó đối đầu với Zelenskyy : "Ông không biết điều đó. Đừng nói với chúng tôi những gì chúng tôi sẽ cảm thấy. Chúng tôi đang cố gắng giải quyết một vấn đề. ... Ông không có vị trí để ra lệnh cho những gì chúng tôi sẽ cảm thấy. ... Ông không có quân bài ngay bây giờ. ... Ông đang đánh bạc với mạng sống của hàng triệu người. Ông đang đánh bạc với Thế chiến thứ III."

* Thỏa thuận khoáng sản của Hoa Kỳ với Ukraine vẫn chưa chắc chắn


Cuộc họp sau đó kết thúc với bữa trưa ngoại giao bị hủy bỏ và thỏa thuận về khoáng sản đất hiếm giữa Hoa Kỳ và Ukraine bị đình trệ.

Trump nên bày tỏ sự đồng cảm nhiều hơn với tất cả những gì Ukraine đã mất trong cuộc chiến mà nhà độc tài Nga Vladimir Putin đã phát động vào năm 2022. Hàng ngàn thường dân Ukraine đã thiệt mạng trong các cuộc tấn công của Nga vào quê hương họ, hàng trăm ngàn người mất nhà cửa và hàng triệu người cần viện trợ nhân đạo chỉ để sống sót.

Liệu Trump có đứng về phía Putin như những người chỉ trích ở cánh tả và cánh hữu đã tuyên bố không? Tôi không nghĩ vậy.

Cuộc trao đổi đầy đủ giữa Trump và Vance với Zelenskyy làm nổi bật các kỹ năng ngoại giao mà tôi không biết Trump có.

Trong suốt cuộc trò chuyện, Trump đã chuyển hướng thảo luận sang một thỏa thuận hòa bình với Nga.

Zelenskyy có vẻ thích tranh luận, đòi hỏi và vô ơn, mặc dù Quốc hội Hoa Kỳ đã "phân bổ hoặc cung cấp theo cách khác" số tiền gần 183 tỷ đô la, theo Bảng điều khiển tình hình tài trợ của Ukraine .

Tòa Bạch Ốc tuyên bố vào tối thứ Hai rằng Trump đã tạm dừng viện trợ quân sự cho Ukraine.

* Zelenskyy cảnh báo Hoa Kỳ về sự xâm lược của Nga


Trong cuộc thảo luận tại Phòng Bầu dục, Zelenskyy đã nói hai lần rằng Hoa Kỳ có thể phải đối đầu với Nga nếu Putin không bị ngăn chặn ở Ukraine. Chỉ sau đó, Trump và Vance mới đáp trả bằng cuộc trao đổi căng thẳng nhanh chóng lan truyền vào thứ Sáu.

Trump tỏ ra cứng rắn với Zelenskyy nhưng cũng rất bình tĩnh, đây là một điểm quan trọng về một vị tổng thống không nổi tiếng về khả năng tự chủ.

Điều quan trọng cần lưu ý là Trump không phải là tổng thống Mỹ đầu tiên mất kiên nhẫn với Zelenskyy. Năm 2022, theo NBC News, Tổng thống khi đó là Joe Biden đã mất bình tĩnh với Zelenskyy sau khi nhà lãnh đạo Ukraine yêu cầu thêm viện trợ.

Tôi không thể trách Zelenskyy vì đã đứng lên bảo vệ đất nước trong cuộc chiến do Nga khởi xướng. Nhưng Trump không sai khi nói rằng cần phải chấm dứt cuộc chiến đó. Và Trump và Vance cũng không sai khi ra hiệu rằng những ngày can thiệp của Hoa Kỳ trên toàn cầu đang kết thúc.

Những người theo chủ nghĩa tiến bộ ở Mỹ đã sai khi ca ngợi Zelenskyy là anh hùng vì đặt Ukraine lên hàng đầu trong khi lại chỉ trích Trump vì đặt nước Mỹ lên hàng đầu.


Như Trump đã nói hôm thứ sáu , "Tôi không liên kết với Putin. Tôi không liên kết với bất kỳ ai. Tôi liên kết với Hoa Kỳ và vì lợi ích của thế giới."

https://www.usatoday.com/story/opinion/columnist/2025/03/04/trump-america-first-zelenskyy-ukraine-russia-war/81148800007/

NVV dịch


 

 2025-03-02 

Té ra Zelensky đã ký thỏa thuận 100 năm với Anh về quyền khai thác khoáng sản, trước khi đến với Trump

(Newsmax, 2/3/2025)

Tòa Bạch Ốc và Ukraine đang tham gia vào một "cuộc khẩu chiến tay đôi" về thỏa thuận khoáng sản của Ukraine, trong khi, ba ngày trước lễ nhậm chức của Tổng thống Donald Trump, Anh đã ký một thỏa thuận với Ukraine bao gồm quyền đối với các nguồn tài nguyên, Trung tá Quân đội Hoa Kỳ đã nghỉ hưu Tony Shaffer nói với Newsmax hôm Chủ Nhật.

"Thỏa ước này có trên trang web British U.K.", Shaffer, chủ tịch của Dự án Sentinel, nói với "Wake Up America Weekend" của Newsmax. "Ukraine và Vương quốc Anh đã ký một thỏa thuận kéo dài 100 năm về bảo đảm an ninh và phát triển kinh tế".

Shaffer cho biết ông tin rằng những lời lẽ mạnh mẽ đối với Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy hôm thứ Sáu tại Phòng Bầu dục là kết quả của việc Tổng thống Donald Trump và nhóm của ông phát hiện ra "họ đã bị lợi dụng".

"Chúng tôi, Hoa Kỳ, đang cố gắng ký một thỏa thuận mà chúng tôi cung cấp bảo đảm an ninh cho một thỏa thuận phát triển kinh tế mà [Thủ tướng Anh] Keir Starmer đã ký cho họ thực hiện", Shaffer cho biết. "Vì vậy, điều đầu tiên cần làm là mọi người phải lùi lại một bước và trung thực với những gì thực sự đang diễn ra."

Ông nói thêm rằng ông tin rằng Trump đang cố gắng thực hiện một "thỏa thuận thẳng thắn" để ký một thỏa thuận về quyền khai thác khoáng sản, "biết rõ rằng người Anh đã ký thỏa thuận này ba ngày trước lễ nhậm chức của ông."

Điều này có nghĩa là nếu người châu Âu muốn Hoa Kỳ tiếp tục giúp họ hỗ trợ Ukraine, "họ sẽ phải lùi lại một bước và bắt đầu trung thực với Hoa Kỳ về những gì đang diễn ra ở đây."

Thỏa thuận mà Ukraine ký với Vương quốc Anh cam kết hai bên sẽ hợp tác về các dự án quốc phòng, kinh tế và công nghệ, bao gồm "hỗ trợ phát triển chiến lược khoáng sản quan trọng của Ukraine và các cấu trúc quản lý cần thiết để hỗ trợ tối đa hóa lợi ích từ tài nguyên thiên nhiên của Ukraine."

Trong khi đó, Trump đã "rất rõ ràng" về sự tham gia của châu Âu trong việc hỗ trợ Ukraine, Shaffer cho biết.

"Hôm nọ khi Keir Starmer còn ở văn phòng, ông ấy đã hỏi thủ tướng, này, các ông có thể tự mình đánh bại người Nga không? Tất cả là về việc họ cuối cùng cũng đứng lên và chịu trách nhiệm cho sân sau của chính họ", Shaffer cho biết.

Shaffer cũng lưu ý rằng Starmer được cho là đã nói rằng các thỏa thuận đã được thực hiện giữa Ukraine và Vương quốc Anh, nhưng "'chúng thực sự không có giá trị gì trừ khi Hoa Kỳ xuất hiện để biến tất cả thành hiện thực.'"

"Họ đã quen với việc chúng tôi xuất hiện và trả tiền cho mọi thứ", Shaffer cho biết. "Chúng tôi sẽ không làm điều đó ngay bây giờ. Đó không phải là công việc của chúng tôi, không vì lợi ích của chúng tôi.

"Tổng thống Trump muốn hòa bình. Ông ấy có con đường dẫn đến hòa bình. Nhưng điều đó đòi hỏi người châu Âu về cơ bản phải tự mình chịu trách nhiệm. Ông ấy nói rằng ông ấy không có vấn đề gì với lực lượng gìn giữ hòa bình của Pháp ở Ukraine. Ông ấy không có vấn đề gì với quân đội Anh với 3.000 người vào thời điểm này. Nếu họ muốn làm vậy thì được thôi. Nhưng chúng tôi không có nhiệm vụ phải ủng hộ họ."


https://www.newsmax.com/newsmax-tv/tony-shaffer-ukraine-trump/2025/03/02/id/1201039/

NVV dịch



 

2025-03-03  

Liệu châu Âu có hiểu sai lập trường của Trump về Ukraine không?

(Stephen Wertheim, The Guardian, 3/3/2025)

Chính quyền mới dường như đang có lập trường mà các nhà lãnh đạo Ukraine và châu Âu không lắng nghe - hoặc đang cố gắng thay đổi.

Một sự hiểu lầm nghiêm trọng xuyên Đại Tây Dương đang diễn ra, có khả năng gây ra hậu quả tồi tệ hơn nhiều so với sự bất đồng giữa Donald Trump và Volodymyr Zelenskyy tại Phòng Bầu dục.

Trong tháng qua, chính quyền Trump đã đưa ra một số thông điệp mạnh mẽ và đôi khi mâu thuẫn với các đồng minh và đối tác của Mỹ tại Châu Âu . Việc phân biệt tín hiệu trong tiếng ồn không phải là điều dễ dàng, nhưng giữa những sự quanh co và khoa trương, chính quyền mới dường như đang đưa ra lập trường mà các nhà lãnh đạo Ukraine và Châu Âu không nghe thấy - hoặc đang cố gắng thay đổi.

Điểm mấu chốt của thông điệp này có vẻ như là: Hoa Kỳ sẽ hoặc là làm trung gian chấm dứt chiến tranh ở Ukraine trong thời gian ngắn hoặc là rút khỏi cuộc xung đột
, trừ khi có lẽ họ cho rằng Nga đã cản trở lệnh ngừng bắn. (Như Trump đã nói với Zelenskyy vào thứ Sáu: "Hoặc là ông sẽ đạt được một thỏa thuận hoặc chúng ta sẽ rút lui.") Washington cũng sẽ từ chối đưa ra bất kỳ cam kết nào đối với an ninh hậu chiến của Ukraine, chẳng hạn như tư cách thành viên NATO, điều này sẽ gây ra rủi ro lớn là kéo Hoa Kỳ vào cuộc chiến tranh trực tiếp với Nga - "chiến tranh thế giới thứ ba", theo cách nhìn nhận của Trump - nếu Nga xâm lược Ukraine một lần nữa.

Hoa Kỳ có quyền tối cao để áp dụng lập trường này, vì lợi ích của chính mình, bao gồm việc hạn chế chi phí và rủi ro mà Hoa Kỳ phải gánh chịu cho việc phòng thủ của châu Âu. Vì vậy, châu Âu không thể ngăn cản Hoa Kỳ, nhưng có thể hợp tác với Washington để đạt được các mục tiêu của Hoa Kỳ trong khi tìm ra sự sắp xếp tốt nhất có thể để bảo vệ Ukraine, đảm bảo an ninh cho châu Âu và duy trì NATO.

Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo châu Âu đang nghe một thông điệp khác - hay chính xác là hai thông điệp. Một phiên bản bi quan tối đa: Người châu Âu lo ngại rằng Trump đang liên kết với Vladimir Putin và chuẩn bị từ bỏ Ukraine và có lẽ là nhiều quốc gia khác nữa. Một kết quả như vậy vẫn có thể xảy ra. Tuy nhiên, cho đến nay, điều đó vẫn chưa xảy ra. Một cuộc họp ban đầu để mở lại quan hệ ngoại giao với Nga và sự không muốn lên án hành động xâm lược của Putin ở Ukraine là những động thái quan trọng nhưng còn lâu mới tạo ra được sự thay đổi địa chính trị lớn.

Phiên bản còn lại lạc quan hơn nhiều: các nhà lãnh đạo châu Âu vẫn hy vọng thuyết phục Trump đưa ra một bảo đảm an ninh lớn của Hoa Kỳ cho Ukraine. Nỗ lực này đã thúc đẩy các nhà lãnh đạo Anh, Pháp và Ukraine đến thăm Tòa Bạch Ốc vào tuần trước. Trong các phát biểu công khai, cả ba đều cố gắng thuyết phục Trump cung cấp "biện pháp dự phòng" của Hoa Kỳ cho một lực lượng quân sự châu Âu, có thể bao gồm khoảng 30.000 quân, được đưa vào Ukraine sau khi giao tranh kết thúc. Trump không loại trừ khả năng Hoa Kỳ hỗ trợ một số loại quân sự châu Âu, nhưng ông cho biết không sẵn sàng đưa nhiều sức mạnh của Hoa Kỳ vào đó. "Tôi sẽ không đưa ra bảo đảm an ninh vượt quá mức", Trump nói . "Chúng tôi sẽ để châu Âu làm điều đó".

Vào thứ sáu, tại Phòng Bầu dục, Zelenskyy đã phản đối lập trường của Trump. Tổng thống Ukraine tuyên bố thẳng thừng : "Chúng tôi sẽ không bao giờ chấp nhận lệnh ngừng bắn đơn thuần. Nó sẽ không hiệu quả nếu không có sự đảm bảo an ninh." Zelenskyy khẳng định rằng sự đảm bảo an ninh mạnh mẽ phải đến từ Hoa Kỳ, không chỉ từ Châu Âu. Ông cho biết, một lực lượng quân sự Châu Âu sẽ không hiệu quả trừ khi Hoa Kỳ cung cấp một sự hỗ trợ đáng kể: "Họ cần Hoa Kỳ."

Tóm lại, Zelenskyy nhấn mạnh rằng ông sẽ không đồng ý ngừng bắn, vì Nga sẽ không tôn trọng lệnh ngừng bắn, trừ khi Hoa Kỳ cung cấp chính xác những gì Trump dường như đã loại trừ. Khi cuộc trò chuyện trở nên căng thẳng, Trump cuối cùng đã đe dọa sẽ rút hoàn toàn viện trợ của Hoa Kỳ cho Ukraine nếu lập trường của Zelenskyy không thay đổi.

Kể từ đó, Zelenskyy vẫn không nhúc nhích. Ngược lại, ông còn tăng gấp đôi. “Nếu chúng tôi không thể được chấp nhận vào NATO,” Zelenskyy viết trong một tuyên bố , “chúng tôi cần một số cấu trúc rõ ràng về đảm bảo an ninh từ các đồng minh của chúng tôi tại Hoa Kỳ.” Chỉ sau khi những đảm bảo như vậy được đưa ra, Ukraine mới tiến hành ngoại giao để giải quyết chiến tranh.

Các nhà lãnh đạo châu Âu đã nhanh chóng xác nhận quan điểm của Zelenskyy. Sau cuộc họp của 18 nhà lãnh đạo vào Chủ Nhật, Keir Starmer tuyên bố rằng một "liên minh tự nguyện" của châu Âu đã sẵn sàng triển khai lực lượng quân sự tại Ukraine để đảm bảo hòa bình. Ông cam kết sẽ đưa "quân đội Anh trên bộ và máy bay trên không" - với một điều kiện: "nỗ lực này phải có sự hậu thuẫn mạnh mẽ của Hoa Kỳ".

Trong nhiều năm nay, các quan chức và chuyên gia trên khắp Đại Tây Dương đã tranh luận về giá trị của việc cung cấp bảo đảm an ninh cho Ukraine. Nhưng thực tế thực tế là chính quyền Trump không có xu hướng làm như vậy, không phải nếu nó sẽ buộc Hoa Kỳ, về pháp lý hay về thực tế, phải tham gia chiến tranh thay mặt cho Ukraine trong tương lai. Việc đây là lập trường của tổng thống Hoa Kỳ nên được hiểu.

Không có người tiền nhiệm nào của Trump từng cam kết chiến đấu vì Ukraine. Joe Biden đã rõ ràng loại trừ việc gửi quân đội Hoa Kỳ khi ông thấy cuộc xâm lược toàn diện của Nga sắp xảy ra. Cũng không có đồng minh NATO nào đến bảo vệ trực tiếp Ukraine. Lý do thì rõ ràng: điều đó có nghĩa là chiến tranh với Nga, một viễn cảnh mà các đồng minh NATO vẫn có thể ngăn chặn bất kể điều gì xảy ra ở Ukraine.

Nếu Ukraine và châu Âu tiếp tục thúc đẩy các đảm bảo an ninh mạnh mẽ của Hoa Kỳ, họ có một cơ hội nhỏ để thành công và một cơ hội lớn hơn để tạo ra sự rạn nứt vĩnh viễn với Trump. Tổng thống có thể kết luận rằng các đồng minh của mình từ chối lắng nghe và tệ hơn, tiếp tục cố gắng bẫy ông. Khi giơ tay đầu hàng, ông có thể thực hiện chính những hành động mà Ukraine và châu Âu muốn tránh nhất: cắt đứt mọi sự hỗ trợ của Hoa Kỳ cho Ukraine và thực hiện một thỏa thuận bẩn thỉu với Putin. Thiệt hại có thể lan rộng khắp châu Âu nếu Trump rút lực lượng và tài sản quân sự của Hoa Kỳ khỏi khu vực.

Liệu kịch bản tồi tệ nhất này có thể tránh được không? Vẫn còn một con đường khả thi. Ukraine và châu Âu càng sớm ngừng tập trung vào sự đảm bảo an ninh của Hoa Kỳ, họ càng sớm có thể hợp nhất – với Hoa Kỳ – xung quanh một kế hoạch khả thi bao gồm hai điều khoản chính.

Đầu tiên, Ukraine sau chiến tranh sẽ duy trì một quân đội lớn và tiên tiến về công nghệ, được đào tạo và cung cấp bởi các đối tác phương Tây. Thứ hai, Hoa Kỳ và Châu Âu sẽ cam kết trang bị vũ khí mạnh cho Ukraine nếu Nga xâm lược lần nữa. Bởi vì họ đang làm như vậy ngay bây giờ, cam kết này sẽ rất đáng tin cậy, không giống như lời cam kết anh hùng là sẽ tiến hành chiến tranh thay mặt cho Ukraine. Các đồng minh NATO cũng có thể ký một văn bản ràng buộc về mặt pháp lý và tích trữ các hệ thống vũ khí cụ thể có thể được đưa đến Ukraine trong trường hợp có một cuộc tấn công mới.

Công thức này có thể không đáp ứng được những gì người dân Ukraine mong muốn, nhưng nó có thể cung cấp những gì họ cần. Xét cho cùng, lực lượng của chính Ukraine đã bảo vệ đất nước trong cuộc xung đột hiện tại, bảo vệ 80% lãnh thổ Ukraine và buộc Nga phải tham gia vào một cuộc chiến tranh tiêu hao tốn kém. Nếu những lực lượng đó vẫn mạnh, thì khó có thể kết luận trước rằng Putin hoặc người kế nhiệm ông sẽ thực hiện một nỗ lực khác - không phải vì Điện Kremlin có thể được tin tưởng là sẽ giữ lời hứa mà vì họ sẽ phải chịu tổn thất to lớn mà không thu được lợi ích gì.

Ukraine, Châu Âu và Hoa Kỳ phải sử dụng đòn bẩy của họ tại bàn đàm phán để khiến Nga ngừng chiến đấu mà không yêu cầu Ukraine phải giải giáp. Nga có thể chấp nhận, khi đã giữ Ukraine đứng ngoài NATO và NATO, cùng lực lượng của các thành viên, đứng ngoài Ukraine. Tuy nhiên, để đạt được thỏa thuận, cộng đồng xuyên Đại Tây Dương nên đoàn kết lại, nhanh chóng và ủng hộ một yêu cầu chung.

Làm khác đi là tự chuốc lấy thảm họa không chỉ cho Ukraine mà còn cho an ninh toàn châu Âu.


https://www.theguardian.com/commentisfree/2025/mar/03/europe-trump-ukraine


NVV dịch



 2025-03-03 

Tướng Keane: Tại sao xảy ra vụ to tiếng tại phòng Bầu Dục

(TriThucVN, 03/03/2025)

Vừa rồi Tổng thống Ukraine lại nói ông “sẵn sàng” ký thỏa thuận khai khoáng. Điều này khiến giới quan sát quay trở lại đặt câu hỏi, rằng thế thì những chuyện ầm ỹ hôm Thứ Sáu là chuyện gì? Tướng Keane của Mỹ cho rằng ông Zelensky kỳ thực muốn ký, nhưng đồng thời cũng muốn lợi dụng dịp tới Nhà Trắng cho mục đích riêng của mình. Chưa rõ ông Zelensky đã nhận được điều ông ta muốn hay chưa, nhưng ông ấy đã nhận được sự khó chịu từ chính quyền Trump và đông đảo dân chúng Mỹ. Năm 2022, ông Zelensky cũng từng khiến Tổng thống Mỹ Joe Biden tức giận, khiến ông Biden phải nói rằng ông Zelensky không có lòng biết ơn đầy đủ đối với người Mỹ.

Trả lời phỏng vấn BBC (Anh) như được công bố hơn nửa ngày trước, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky nói rằng ông ấy “sẵn sàng” ký thỏa thuận khai khoáng, và rất vui lòng “nói chuyện có tính xây dựng” với Mỹ về thỏa thuận này.

Truyền hình Fox (Mỹ) đã đặt câu hỏi cho Jack Keane rằng vừa mới sau vụ to tiếng và “bị đá ra khỏi Nhà Trắng” (kicked out of the White House) hôm Thứ Sáu vậy mà bây giờ ông Zelensky lại nói vậy là nghĩa làm sao? Ông Keane là đại tướng về hưu và cũng là nhà phân tích chiến lược của Mỹ.

Ông Keane trước hết tường thuật sự kiện và chỉ ra rằng ông Zelensky rõ ràng muốn dùng cơ hội xuất hiện trước ống kính truyền thông Mỹ để nói tình hình Ukraine khó khăn thế nào khi phải đối mặt với Nga, ông ta lên lớp với Tổng thống Mỹ Donald Trump rằng đàm phán với Nga sẽ có rủi ro như thế nào vì Nga không đáng tin, v.v. Ông Keane nói ông đã xem đi xem lại đoạn video đó 3 lần.

“Đến giờ phút này thì chúng ta đã có được hiểu biết rõ ràng hơn rất nhiều về chuyện này, so với thời điểm nó mới xảy ra [hôm Thứ Sáu],” ông Keane nói. “Điều chúng ta chứng kiến tại cuộc họp báo chính là tính toán của Tổng thống Zelensky cùng Chánh văn phòng Yermak của ông ta.”

Theo ông Keane, thì ngay từ đầu Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhìn ra vấn đề này rồi. Biểu hiện qua các cử chỉ như cách ông ấy nghe, cách nhìn xuống sàn nhà, v.v.

Theo kế hoạch thì đây là sự kiện họp báo ngắn, một “ăn mừng” ký hợp tác, theo phong cách ngoại giao thông thường. Nhưng mà ông Zelensky muốn nhân dịp đó để đưa ra một thông điệp riêng của mình.

Về tình mà nói, từ góc độ nhận thức của người Ukraine mà nhìn nhận, thì cách làm đó là có thể thông cảm được, vì đất nước Ukraine đang trong thời điểm khó khăn, theo ông Keane phân tích.

Nhưng mà, từ góc độ người Mỹ mà nhận thức, thì đó là ông Zelensky đang tìm cách “thao túng” (manipulate) cả Tổng thống Mỹ lẫn người Mỹ, ngay trước ống kính truyền thông. Trên đời này không ai thích bị người khác lợi dụng theo cách đó cả.

Không những thế, ông Zelensky còn “lên lớp” cho Tổng thống Mỹ rằng Tổng thống Nga Putin là “không đáng tin đâu”. Cách làm này lập tức dẫn tới tranh luận, vì hiện nay phe Mỹ đang trong giai đoạn đàm phán với Nga. Khi ông Trump tỏ ý phản đối thì ông Zelensky tiếp đó lại cãi tiếp. Ông Keane kể rằng ông Trump đã nhìn ông Zelensky một lát rồi quay xuống và nhìn xuống sàn nhà. Đây là tín hiệu rõ ràng rằng ông Trump không muốn kiểu tranh luận như vậy vào thời điểm đó.

Nhưng ông Zelensky vẫn tiếp tục kế hoạch của mình. Và tình huống tiến triển dẫn tới tranh cãi với Phó Tổng thống Mỹ JD Vance.

“Như vậy, mục đích của ông Zelensky khi dự cuộc họp này là hoàn toàn khác với mục đích mở họp báo của ông Tổng thống Trump,” ông Keane bình luận.

“Ông Zelensky đã được bảo rằng đây không phải là cuộc nói chuyện dài, đây là ăn mừng thỏa thuận sắp được ký, và tỏ rõ với người Mỹ rằng [thỏa thuận] này là có gì tốt cho Ukraine, và tại sao nó cũng có chỗ tốt cho Mỹ cũng như cho người Mỹ. Đó chính là dự kiến của nhóm Trump,” ông Keane nói về phương thức ngoại giao thông thường mà cả thế giới vẫn thường làm vậy. “Nhưng mà, ông Zelensky có ý định hoàn toàn khác hẳn. Vì thế ông ta cứ làm như thế.”

“Nhóm ông Trump nhận ra điều đó,” ông Keane nói sau khi chỉ ra rằng ông Vance đã có lời nhắc nhở rất nặng với ông Zelensky rằng ông Zelensky cần có những lời ngoại giao cảm ơn gì đó.

“Cho nên họ tức giận, không phải bởi vì [nội dung] ông [Zelensky] nói cái gì, mà là vì cách mà ông ta nói, là vì thời điểm mà ông ta nói, là vì ông ta cứ muốn theo đuổi ý đồ thao túng người Mỹ.”

Tướng Keane nói rằng, sau vụ to tiếng này, có một số người Ukraine trong nước, và một số chính khách Châu Âu đã bày tỏ ủng hộ ông Zelensky. Không rõ rằng điều đó có nằm trong kế hoạch của Zelensky/Yermak hay không, nhưng mà theo tướng Keane, thì các chính khách Châu Âu bề ngoài là nói thế thôi, chứ kỳ thực đang tận lực khuyên ông Zelensky hãy đi làm lành (reconcile) với Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Có thể làm lành được không? Khó nói trước. Nhưng ông Trump đã tuyên bố rằng theo ông Trump nhận định, thì là ông Zelensky không muốn hòa đàm, không muốn chiến tranh kết thúc bằng hòa bình. Cho nên chỉ chừng nào ông Zelensky, hoặc Kiev cử người khác, tới mang theo thiện chí muốn chiến tranh Ukraine kết thúc, thì mới làm việc tiếp.

    - Năm 2022, theo báo cáo của NBC, ông Zelensky cũng từng làm Tổng thống Mỹ Joe Biden tức giận. Lúc đó là tháng 6/2022, ông Biden thông báo rằng 1 tỷ USD viện trợ đã được duyệt chi cho Ukraine. Nhưng không đợi ông Biden nói hết, thì ông Zelensky lại nói về khó khăn và muốn có thêm. Lúc đó ông Biden đã nổi nóng và nhắc nhở rằng ông Zelensky cần có lời cảm ơn vì hỗ trợ của Mỹ:

    - Để phản đối những lời chỉ trích, thì phe ủng hộ Zelensky thậm chí đã tập hợp và tung lên mạng xã hội đoạn video với miêu tả rằng ông Zelensky đã cảm ơn Mỹ tận 94 lần lận! Không rõ là họ không hiểu hay giả vờ không hiểu. Đây không phải là vấn đề cảm ơn bao nhiêu lần, mà là cách thức ứng xử trong ngoại giao. Người ta cung cấp hỗ trợ cho mình, và mình bày tỏ lời cảm ơn. Thông lệ nó là như thế. Tổng thống Mỹ không thể cứ đưa hàng trăm tỷ tiền bạc và súng đạn cho ai đó, rồi sau đó bị dân Mỹ, những người đóng thuế, chế giễu rằng ông tổng thống đang làm việc dại dột, vừa mất tiền vừa mất công thế mà người ta cũng chẳng lĩnh tình. Đây là vấn đề thường thức trong ngoại giao:


Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà Thượng nghị sỹ Mỹ Lindsey Graham, người tự nhận trước đó vẫn là “fan của Zelensky”, thì nay đã kết luận rằng “Hầu hết tất cả người Mỹ nào mà chứng kiến những gì diễn ra hôm nay sẽ không muốn làm ăn với Zelensky nữa đâu, trong đó gồm cả tôi. Mà tôi là người đã đích thân tới Ukraine 9 lần kể từ khi chiến tranh khởi phát ở đó.”

    Bà đại sứ Ukraine trong cuộc họp lúc đó đã coi như bật khóc khi chứng kiến Zelensky cãi vã và thỏa thuận khai khoáng chìm dần vào đổ bể:

Nhật Tân

https://trithucvn2.net/the-gioi/tuong-my-tai-sao-xay-ra-vu-to-tieng-tai-phong-bau-duc.html