Showing posts with label Healthcare. Show all posts
Showing posts with label Healthcare. Show all posts

 2025-12-29  

Không chỉ là Minnesota. Hay chỉ là các trung tâm giữ trẻ. Miếng mồi béo bở nhất từ chính quyền chính là chương trình Medicaid ở các tiểu bang do đảng Dân chủ lãnh đạo.
Và không nơi nào nạn tham nhũng lan tràn nghiêm trọng hơn bang New York, nơi ai cũng muốn chia phần trong khoản lợi nhuận khổng lồ 120 tỷ đô la.


(Alex Berenson, Substack, 29/12/2025)

Bạn đã xem video rồi.

Nick Shirley, một nhà báo công dân (hay còn gọi là nhà báo), đã đi khắp Minnesota để tìm kiếm gian lận tại các trung tâm giữ trẻ do nhà nước tài trợ, chủ yếu do người nhập cư Somalia điều hành. Anh đã tìm thấy bằng chứng rõ ràng về hành vi sai trái — và thu hút được sự chú ý của toàn thế giới trên kênh X.

Video dài 42 phút của Shirley hiện đã được xem 115 triệu lần, thậm chí còn khiến Thống đốc Tim Walz (người gần đây nhất bị bắt gặp đang phóng đại về thời gian phục vụ trong quân đội của mình) phải lên tiếng phản đối gay gắt.

Shirley xứng đáng được chú ý. Nhưng khi nói đến sự lãng phí, gian lận và lạm dụng trong các chương trình của chính phủ, không gì sánh được với chi tiêu cho chăm sóc sức khỏe. Đặc biệt là ở các tiểu bang do đảng Dân chủ lãnh đạo. Và đặc biệt là kể từ khi Đạo luật Affordable Care Act và sau đó là các khoản trợ cấp liên bang thời Covid cho phép mở rộng phạm vi bảo hiểm Medicaid với sự hỗ trợ vô tận của liên bang.

Đặc biệt là ở New York. Vài tuần trước, tôi nhận được một email với tiêu đề “Chăm sóc sức khỏe và chuyến taxi 2.100 đô la”. Email bắt đầu như sau:

Tôi có một người bạn lái taxi ở XXX, New York. Anh ấy ước tính rằng 80% tiền cước taxi được chi trả bởi chương trình Medicaid…

Hôm qua, anh ấy đã đi khứ hồi từ XXX đến Boston vì một đứa trẻ có cuộc hẹn khám bệnh kéo dài 2 tiếng tại Bệnh viện Nhi Shriners ở Boston. Giá cước? 1.058,37 đô la - MỖI chiều. Tổng cộng 2.116,74 đô la.

Có vẻ như đây không phải là hóa đơn trực tiếp cho Medicaid, mà là khoản thanh toán của bệnh viện từ một quỹ dành riêng cho những “nhu cầu” như vậy. Tôi nghĩ chúng ta có thể chắc chắn rằng các quỹ này được hỗ trợ bởi tiền của tiểu bang hoặc liên bang. Phần ông ấy là bao nhiêu? 37% - 783 đô la.

Đính kèm trong email là một bức ảnh chụp hóa đơn. Cái tên lạ trên đó trùng khớp với cái tên lạ của một đứa trẻ thuộc gia đình tị nạn, người được báo chí đưa tin là bị thương trong một tai nạn kỳ lạ.

Thành phố nơi đứa trẻ sinh sống có một số bệnh viện.

Bệnh viện ở tiểu bang khác này đang cung cấp dịch vụ gì vậy — nhất là khi việc đi đến chỗ hẹn và quay về lại mất cả ngày ngồi trên xe taxi?

Nếu chỉ riêng chi phí đi lại cho một lần khám bệnh là 2.100 đô la — tương đương với giá vé máy bay khứ hồi hạng thương gia xuyên quốc gia (chưa tính đến bất kỳ khoản phụ phí nào mà bệnh viện thu thêm) thì tổng chi phí cho toàn bộ dịch vụ y tế này là bao nhiêu?

Vậy ai sẽ chi trả cho tất cả chi phí chăm sóc cho một gia đình tị nạn không một xu dính túi đến từ một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới?

Hai câu hỏi đầu tiên không có câu trả lời.

Tuy nhiên, yếu tố thứ ba thì có. Đó là người đóng thuế ở địa phương (ở New York, các quận và thành phố New York đóng góp vào chương trình Medicaid), tiểu bang và đặc biệt là liên bang. Và chi tiêu đang tăng vọt không ngừng.

Năm này qua năm khác, các viện nghiên cứu bảo thủ và đôi khi cả các nhóm hoạt động vì chính phủ minh bạch phi đảng phái đều viết các bài báo về việc chương trình Medicaid của New York đã trở nên mất kiểm soát như thế nào. Năm này qua năm khác, các nhà lập pháp đảng Cộng hòa ở cấp tiểu bang và liên bang đều phàn nàn. Đôi khi các công tố viên tiểu bang và liên bang thậm chí còn truy tố những vụ gian lận đặc biệt nghiêm trọng.

Nhưng chẳng có gì thay đổi cả, ngoại trừ việc con số ngày càng lớn hơn.

Năm 1988, New York có khoảng 18 triệu người và chi khoảng 10 tỷ đô la cho chương trình Medicaid. Ngày nay, tiểu bang này có khoảng 20 triệu người và chi khoảng 120 tỷ đô la. Ngay cả khi đã điều chỉnh theo lạm phát, New York vẫn đang chi gấp khoảng bốn lần cho mỗi người dân.

Trên thực tế, sau một thời kỳ tăng trưởng chậm hơn trong những năm 2000, chi tiêu gần đây đã tăng tốc trở lại - chủ yếu là do các chính trị gia đảng Dân chủ của tiểu bang nhận ra rằng chính phủ liên bang sẽ hỗ trợ ngày càng nhiều khoản chi tiêu.

https://alexberenson.substack.com/p/its-not-just-minnesota-or-just-daycares

NVV dịch
 

 

 2025-12-04  

Bài học từ sự gian lận của Minnesota  
Đảng Cộng hòa có cơ hội tranh cử chống lại một nhà nước phúc lợi mất kiểm soát.


(Kimberley A. Strassel, WJS, 4/12/2025)

Những năm gần đây, Đảng Cộng hòa đã được trao tặng món quà là California, hình mẫu đang sụp đổ của biến đổi khí hậu, một lập luận tuyệt vời cho chương trình nghị sự năng lượng tốt hơn của chính Đảng Cộng hòa. Món quà Giáng sinh năm nay của họ là Minnesota - nếu đảng đủ khôn ngoan để nắm bắt bài học đạo đức từ câu chuyện gian lận kinh hoàng của tiểu bang đó: hệ thống phúc lợi của Mỹ đã bị phá vỡ không thể cứu vãn.

Câu chuyện Minnesota - trong đó những kẻ lừa đảo người Somalia đã lừa đảo người nộp thuế hơn 1 tỷ đô la - có rất nhiều câu chuyện tồi tệ để lựa chọn. Đó là một câu chuyện ngụ ngôn về sự đồng hóa thất bại và nhu cầu về các chính sách làm nóng sự hòa nhập xã hội. Đó là một lời cảnh báo khác về chính trị bản sắc, về những kẻ lừa đảo sử dụng tình trạng "thuộc về thiểu số" để kiếm tiền và kêu gào "phân biệt chủng tộc" để trốn tránh sự giám sát. Đó là một vụ bê bối của các chính trị gia đã ngoảnh mặt làm ngơ, háo hức giành phiếu bầu hơn là thực thi pháp luật.

Về phần mình, Tổng thống Trump đã tìm cách lợi dụng câu chuyện này cho ưu tiên của riêng mình: nhập cư. Ông ta đã nổi giận về những người nhập cư Somalia vô ơn, tạm dừng đơn xin nhập cư từ 19 quốc gia và đẩy mạnh các hoạt động thực thi luật nhập cư tại khu vực Minneapolis. Điều này có thể khiến phe ủng hộ phấn khích, nhưng nó đang đánh lạc hướng sự chú ý khỏi một cơ hội chính sách tốt hơn nhiều.

Bởi vì, về bản chất, đây là câu chuyện về một hệ thống phúc lợi xã hội bị phá vỡ. Về một chính phủ liên bang chi hơn 1 nghìn tỷ đô la hàng năm cho hơn 80 chương trình "chống đói nghèo" lớn (và vô số chương trình nhỏ) - một hệ thống quá phức tạp để đảm bảo ngay cả tính toàn vẹn cơ bản. Và về một tiểu bang tự cho mình là hình mẫu của phúc lợi xã hội, những phúc lợi xa hoa của chính nó thu hút nhiều người nhập cư, và mời gọi sự cướp bóc.

Cuộc tranh luận về phúc lợi xã hội của Hoa Kỳ từ lâu đã tập trung vào những hậu quả thất bại của các chương trình chính phủ quá hào phóng. Sự phụ thuộc lâu dài và mất phẩm giá. Sự từ chối làm việc. Sự tổn hại đến cấu trúc gia đình. Chúng ta đã có nhiều vòng thảo luận về vấn đề này: từ hậu quả của Chính sách New Deal và Great Society cho đến những "nữ hoàng phúc lợi" trong những năm 1990. Chi tiêu khổng lồ và tỷ lệ tham gia lực lượng lao động giảm sút hiện nay là bằng chứng cho thấy sự thất bại đang ngày càng trầm trọng hơn. Theo Trung tâm Nghiên cứu Di trú, tỷ lệ nam giới trong độ tuổi lao động sinh ra tại Hoa Kỳ không tham gia lực lượng lao động là khoảng 11% vào năm 1960. Hiện tại, con số này là 22%.

Nhưng Minnesota lại đưa ra mức báo động về một nhu cầu tái cấu trúc khác: Bản thân hệ thống - bộ máy chính phủ - đã bị hỏng. Các chương trình liên bang-tiểu bang cồng kềnh, trùng lặp, tràn ngập biểu mẫu, bộ máy quan liêu và máy chủ lớn lỗi thời, đã phải chịu sự sụp đổ theo kiểu Liên Xô. Hệ thống này đóng vai trò như một cỗ máy in tiền cho tội phạm hơn là một mạng lưới an toàn cho người nghèo.

Làm thế nào để phân biệt được đâu là lúa mì, đâu là bùn đất giữa hàng triệu đơn xin SNAP, WIC, bảo hiểm thất nghiệp, EITC, LIHEAP, CHIP, TANF, Medicaid, Head Start, trợ cấp Pell, nhà ở công cộng, hỗ trợ tiền thuê nhà, dịch vụ pháp lý, trợ cấp nhận con nuôi và giáo dục người lớn - chồng chéo lên hàng trăm chương trình tương tự cấp tiểu bang? Bạn không làm vậy, bạn phải viết chi phiếu. Và bọn lừa đảo giờ đã biết điều đó. Như Joe Thompson, công tố viên chính trong các vụ án lớn ở Minnesota, đã nói: "Đây không chỉ là một vài tên tội phạm lợi dụng hệ thống, mà là một hệ thống ăn xin và bị lợi dụng."

Chúng ta đã được nghe điều này rồi. Ngay cả các kiểm toán viên chính phủ - những người đã tê liệt trước gian lận - cũng phải trợn mắt trước những vụ lừa đảo đã hút cạn tiền Covid của Joe Biden (của các bạn). Bộ Hiệu quả Chính phủ của Elon Musk lại một lần nữa nói với chúng ta về những đứa trẻ vay tiền cho doanh nghiệp nhỏ và những công dân đã chết từ lâu vẫn nhận An sinh Xã hội. Minnesota là sự phẫn nộ mới, hữu ích cho cả sự phẫn nộ tột độ về vụ trộm cắp (người Somalia bòn rút tiền thuế của người dân để mua xe hơi và nhà sang trọng) và bởi vì đó là Minnesota. Đảng Dân chủ từ lâu đã coi tiểu bang này là hình mẫu của phúc lợi xã hội kiểu Thụy Điển thành công và hào phóng, được tài trợ bởi thuế cao - giống như California tự coi mình là tương lai của năng lượng xanh. Mọi chuyện thế nào rồi?

Đây là một khoảnh khắc đáng nhớ. Đảng Cộng hòa có thể đang la ó ầm ĩ rằng Minnesota chứng minh họ đã đúng khi đưa vào dự luật cải cách thuế một loạt cải cách chống gian lận đối với Medicaid và tem phiếu thực phẩm. Nhưng họ cũng có thể lợi dụng vụ bê bối này để đưa lập luận về gian lận đi xa hơn nữa. Để giải thích rằng đây không còn là tình huống có thể được khắc phục bằng sự thẩm định kỹ lưỡng hơn nữa. Chính quy mô và phạm vi của vũng lầy này đang tạo điều kiện cho gian lận.

Lập luận: Chúng ta cần đưa nhiều người thoát khỏi sự phụ thuộc vào chính phủ không chỉ vì lý do đạo đức và xã hội, mà còn bởi vì chính phủ có nghĩa vụ - đối với người nộp thuế và những người thực sự cần giúp đỡ - phải điều chỉnh quy mô và quay trở lại một hệ thống có thể hoạt động. Một hệ thống tinh gọn, hiệu quả và có thể tập trung ngân sách vào nhiệm vụ thực sự: hỗ ​​trợ tạm thời. Trong một thế giới hoàn hảo, chúng ta sẽ phá bỏ mê cung mà chúng ta đã tạo ra trong một thế kỷ và thay thế nó bằng một trung tâm hỗ trợ chính phủ ngắn hạn, có thể tương tác hiệu quả với các tiểu bang.

Tại sao không tái cấu trúc chính phủ? Xung quanh chúng ta là bằng chứng cho thấy cấu trúc hiện tại đang thất bại và đã quá hạn sửa chữa. Người Mỹ biết điều đó và sẽ thưởng cho bên nào thừa nhận điều đó và đề nghị làm mới lại.


https://www.wsj.com/opinion/the-lesson-of-minnesotas-fraud-3e66f5f0?st=VeMXsg

 NVV

 

2025-12-03   

Cơ quan giám sát phát hiện các trường hợp đăng ký Obamacare gian lận và Đảng Cộng hòa lên án  
Báo cáo của Văn phòng Trách nhiệm Giải trình Chính phủ củng cố sự phản đối của Đảng Cộng hòa đối với việc gia hạn các khoản trợ cấp sắp hết hạn giúp người dân chi trả bảo hiểm y tế.


(Robert King, Politico, 3/12/2025)

Một cơ quan giám sát liên bang đã công bố điều mà một nghị sĩ Cộng hòa hàng đầu tại Hạ viện gọi là "một quả bom tấn" vào thứ Tư, tiết lộ việc những kẻ lừa đảo dễ dàng rút tiền thanh toán Obamacare bằng cách lập các tài khoản bảo hiểm y tế cho những người không tồn tại.

Văn phòng Trách nhiệm Giải trình của Chính phủ, cơ quan điều tra phi đảng phái của Quốc hội, cho biết những kẻ ấy đã lập 24 tài khoản giả trong các năm kế hoạch 2024 và 2025, và 22 tài khoản đã bị lọt ra ngoài. Các tài khoản giả mạo vào năm 2025 đã khiến chính phủ thiệt hại hơn 10.000 đô la mỗi tháng tiền trợ cấp.

Đảng Cộng hòa từ lâu đã phàn nàn rằng hoạt động của Quốc hội Dân chủ vào năm 2021 nhằm tăng trợ cấp cho bảo hiểm y tế được mua trên thị trường Obamacare và miễn phí các gói bảo hiểm cho nhiều người thu nhập thấp đã tạo điều kiện cho gian lận hoành hành. Giờ đây, họ cho biết báo cáo của GAO tái khẳng định sự phản đối của họ đối với việc gia hạn các khoản trợ cấp tăng cường sẽ hết hạn vào cuối tháng, vốn đã khiến Đồi Capitol rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Báo cáo này là "bằng chứng rõ ràng cho thấy hệ thống đổ vỡ này, được che đậy bởi các chính sách của Đảng Dân chủ, đã dẫn đến việc chính phủ liên bang chuyển hàng chục tỷ đô la tiền thuế cho các công ty bảo hiểm thông qua gian lận danh tính", Jason Smith, nghị sĩ Đảng Cộng hòa bang Missouri, chủ tịch Ủy ban Tài chính và Thuế vụ Hạ viện, cho biết.

Chủ tịch Ngân sách Hạ viện Jodey Arrington (Đảng Cộng hòa-Texas), người gọi đây là "một quả bom tấn", cho biết báo cáo cho thấy "hoàn toàn không có lý do chính đáng nào để duy trì các khoản trợ cấp này hoặc hệ thống Obamacare do chính phủ kiểm soát đã thất bại mà Đảng Dân chủ đang cố tình tạo ra."

Báo cáo được đưa ra trong bối cảnh Đảng Cộng hòa đang tranh luận về cách xử lý việc các khoản trợ cấp tăng cường sắp hết hạn. Trong khi một số nhà lập pháp Đảng Cộng hòa dễ bị tổn thương muốn gia hạn các khoản trợ cấp, mặc dù có những thay đổi nhằm chống gian lận, nhiều người bảo thủ đã phản đối động thái này. Ngoài gian lận, họ cho rằng các khoản trợ cấp tăng cường này là một sự cho đi cho các công ty bảo hiểm và những người Mỹ tương đối khá giả. Luật năm 2021 tạo ra chúng đã lần đầu tiên mở rộng bảo hiểm được trợ cấp cho những người có thu nhập trên 400% mức nghèo khổ.

Nếu hết hạn, các khoản trợ cấp sẽ trở lại mức mà Đảng Dân chủ đã thiết lập khi họ ban hành Obamacare vào năm 2010.

Đảng Dân chủ chỉ gia hạn các khoản trợ cấp đến hết năm nay để giữ chi phí ở mức thấp. Văn phòng Ngân sách Quốc hội cho biết việc gia hạn thêm 10 năm sẽ tiêu tốn 350 tỷ đô la.

Ông Smith đã đòi có được báo cáo của GAO cùng với Chủ tịch Tư pháp Hạ viện Jim Jordan (Đảng Cộng hòa-Ohio) và Chủ tịch Năng lượng và Thương mại Hạ viện Brett Guthrie (Đảng Cộng hòa-Kentucky).

Cơ quan giám sát đã có tên của bốn người cố gắng đăng ký bảo hiểm cho năm kế hoạch 2024. Cơ quan này phát hiện ra rằng cả bốn người nộp đơn đều có thể nhận được trợ cấp để giảm chi phí bảo hiểm mặc dù họ không nộp bất kỳ thông tin nào về quyền công dân, lợi tức hoặc các yêu cầu cần thiết khác.

Mặc dù thị trường Obamacare yêu cầu thông tin cho một số người nộp đơn, nhưng GAO đã không nộp bất kỳ tài liệu nào. Cơ quan giám sát cho biết tất cả những người nộp đơn giả mạo vẫn có thể được bảo hiểm.

GAO đã phát giác chiêu trò tương tự với 20 người nộp đơn cho năm kế hoạch 2025. Thị trường đã chấp thuận bảo hiểm cho 19 trong số 20 người. Sau đó, cơ quan này đã hủy bảo hiểm cho một người nộp đơn sau khi GAO không cung cấp tài liệu về quyền công dân theo yêu cầu. Tuy nhiên, tính đến tháng 9 năm 2025, tất cả 18 người đăng ký giả mạo khác vẫn có tài khoản.

GAO cũng phát hiện ra vấn đề khi nhiều người đăng ký bằng cùng một số An sinh Xã hội. Cơ quan chính phủ giám sát Obamacare, Trung tâm Dịch vụ Medicare và Medicaid, không cấm những đăng ký mới sử dụng số An sinh Xã hội đã đăng ký rồi. Lý do được cho phép là để đảm bảo người sở hữu thực sự của số an sinh xã hội có thể được bảo hiểm trong trường hợp bị đánh cắp danh tính hoặc nhập dữ liệu sai, báo cáo của GAO cho biết.

Tuy nhiên, GAO đã phát hiện tình trạng lạm dụng số An sinh Xã hội một cách tràn lan.

Ví dụ, một số đã được sử dụng cho hơn 125 gói bảo hiểm vào năm 2023.

Một số nhà lập pháp Đảng Cộng hòa lập luận rằng các nhà môi giới vô đạo đức có thể đăng ký cho người Mỹ mà họ không hề hay biết. Khách hàng không biết vì họ đủ điều kiện được hưởng phí bảo hiểm miễn phí. Các khiếu nại khác đã gia tăng trong những năm gần đây về việc người Mỹ bị chuyển từ gói bảo hiểm này sang gói bảo hiểm khác mà không có sự đồng ý của họ.

CMS đã không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận của POLITICO. Cơ quan này đã thực hiện các bước để giải quyết vấn nạn gian lận môi giới. Vào năm 2024, cơ quan này đã thực hiện các thay đổi về hoa hồng cho các đại lý và nhà môi giới để loại bỏ các động cơ gian lận. CMS cũng đã đình chỉ 850 đại lý và nhà môi giới từ tháng 6 năm 2024 đến tháng 10 năm 2024 vì nghi ngờ gian lận.

Lloyd Doggett, một thành viên cấp cao của Tiểu ban Y tế thuộc Đảng Dân chủ, cho biết báo cáo cho thấy chính quyền Trump đã làm hỏng việc giám sát chương trình bằng cách khôi phục chức vụ cho các nhà môi giới bị đình chỉ.

"Việc la hét 'gian lận' trong khi trao quyền cho những kẻ gian lận chỉ cho thấy sự đạo đức giả hoàn toàn của chế độ Trump và những người ủng hộ ông ta trong Quốc hội", Doggett nói trong một tuyên bố.

Thượng viện dự kiến ​​sẽ bỏ phiếu về việc gia hạn trợ cấp vào tuần tới, nhưng vẫn chưa có thỏa thuận lưỡng đảng nào được đưa ra.


https://www.politico.com/news/2025/12/03/watchdog-fraudulent-obamacare-subsidies-00675085

NVV dịch
 

 2025-10-22  

Chính phủ đóng cửa: Chúng ta đã rơi vào tình cảnh này như thế nào? 
Đảng Dân chủ đã có cơ hội để biến những khoản trợ cấp y tế này thành vĩnh viễn trong những năm Biden nắm quyền, nhưng đã chọn không làm vậy.


(Bởi David Winston, Roll Call, 22/10/2025)

Nếu bạn là đảng viên Dân chủ, bạn biết mình sẽ gặp rắc rối lớn nếu mất đi ông hoàng hài kịch đêm khuya Jon Stewart giữa cuộc chiến khốc liệt với đảng Cộng hòa.

Nhưng đó chính là sự thật tàn khốc mà Stewart đã gửi đến Lãnh đạo phe thiểu số tại Thượng viện Charles E. Schumer vào tuần trước, khi Stewart gọi Schumer là "lốp xe xẹp hơi" vì thông điệp vô cùng kém hiệu quả của Schumer về việc đóng cửa chính phủ.

Khi đất nước bước sang tuần thứ tư của việc chính phủ đóng cửa, rõ ràng cả Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ đều tin rằng họ đang nắm lợi thế. Vì vậy, tình trạng đóng cửa dường như sẽ tiếp diễn mà không có "đường thoát" nào trước mắt.

Đây không phải là chuyện đùa đối với cả hai bên hay đất nước.

Schumer và người đồng cấp tại Hạ viện, Hakeem Jeffries, một người New York khác, tiếp tục đòi Đảng Cộng hòa đồng ý duy trì vĩnh viễn các khoản trợ cấp tăng cường tạm thời hiện tại cho phí bảo hiểm y tế theo Affordable Care Act. Văn phòng Ngân sách Quốc hội ước tính rằng trong 10 năm tới, việc mở rộng trợ cấp vĩnh viễn của Đảng Dân chủ sẽ khiến người nộp thuế tốn thêm 350 tỷ đô la, ngoài hàng tỷ đô la trợ cấp vĩnh viễn đã có trong sổ sách.

Đây là một khoản tiền lớn mà Đảng Cộng hòa phải gánh chịu, mặc dù có những đảng viên Cộng hòa - ôn hòa và rất bảo thủ - muốn giải quyết vấn đề trợ cấp.

Nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến giữa phe Cộng hòa phản đối việc mở rộng một chương trình tốn kém khác do đảng Dân chủ thông qua - cũng như sự sẵn sàng đóng cửa chính phủ của đảng Dân chủ vì lập trường mới nhất của họ - đáng để xem xét ngắn gọn.

Điều quan trọng cần nhớ là đây là cuộc khủng hoảng do chính đảng Dân chủ gây ra trong hơn 15 năm qua, kể từ khi luật chăm sóc sức khỏe được thông qua vào năm 2010.

Dự luật được Thượng viện thông qua vào tháng 12 năm 2009, vào thời điểm Đảng Dân chủ nắm giữ đa số 60 ghế, nên việc thông qua gần như chắc chắn. Cuối cùng, dự luật được thông qua với kết quả bỏ phiếu hoàn toàn theo đảng phái mà không có một nghị sĩ Cộng hòa nào đồng ý, và bao gồm một cơ cấu trợ cấp cho người c ó lợi tức thấp, nhưng không bao gồm các khoản trợ cấp tăng cường đang được thảo luận hiện nay.

Ngay sau đó, ứng cử viên đảng Cộng hòa Scott Brown đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử đặc biệt tại Massachusetts để giành quyền vào Thượng viện, và đảng Dân chủ giảm xuống còn 59 ghế, mất khả năng chấm dứt tình trạng cản trở trong cuộc bỏ phiếu của đảng phái.

Điều đó thực sự buộc các nghị sĩ Dân chủ tại Hạ viện, nhiều người còn e ngại về thiết kế, việc thực hiện và tác động của nó, phải bỏ phiếu ủng hộ dự luật của Thượng viện. Thêm vào đó, việc mất ghế Thượng viện tại Massachusetts, một tiểu bang có đảng Dân chủ ủng hộ, đã khiến đảng Dân chủ lo ngại về tác động của Affordable Care Act (ACA) đối với đảng của họ.

Dự luật chăm sóc sức khỏe được chuyển lại cho Hạ viện, nơi cuối cùng đã thông qua phiên bản của Thượng viện vào tháng 3 năm 2010 với 219 phiếu thuận, một lần nữa tất cả các nghị sĩ Cộng hòa đều bỏ phiếu chống, cùng với 34 nghị sĩ Dân chủ. Tổng thống Barack Obama đã ký ban hành dự luật này vài ngày sau đó.

* Các dự luật thời Biden và các khoản trợ cấp được tăng cường

Mức phí bảo hiểm tăng tạm thời đang được đề cập hiện nay là kết quả của COVID-19 và được bổ sung như một phần của Kế hoạch Cứu trợ Hoa Kỳ, do Tổng thống Joe Biden đề xuất và được Đảng Dân chủ thông qua vào tháng 3 năm 2021.

Lần này, Đảng Dân chủ nắm quyền kiểm soát Tòa Bạch Ốc và chiếm đa số tại Thượng viện và Hạ viện, nhưng lại không có Thượng viện đủ mạnh để thông qua thủ tục filibuster, nên Kế hoạch Giải cứu Hoa Kỳ được thông qua như một dự luật hòa giải. Đảng Dân chủ đã thêm vào điều khoản quy định rằng mức phí bảo hiểm tăng thêm, vốn chỉ mang tính tạm thời, sẽ hết hạn vào cuối năm 2022.

Giống như Affordable Care Act, không có đảng viên Cộng hòa nào bỏ phiếu cho dự luật này, mặc dù có nhiều lý do khác khiến đảng Cộng hòa không ủng hộ dự luật này.

Sau đó là Inflation Reduction Act năm 2022. Đạo luật này ban đầu được Hạ viện thông qua với tên gọi Build Back Better Act vào năm 2021 để hỗ trợ chương trình nghị sự rộng hơn của Biden. Nhưng khi nhận thấy hầu như không có dự luật nào nhận được sự ủng hộ của Đảng Cộng hòa, một số phần của nó đã được tách ra thành một dự luật hòa giải để có thể được thông qua chỉ với số phiếu của Đảng Dân chủ.

Tuy nhiên, Thượng nghị sĩ Dân chủ Joe Manchin III của Tây Virginia đã trở thành con mồi cho Schumer, người đang phải đối mặt với một cuộc chiến khó khăn để dự luật được thông qua tại Thượng viện. Manchin lo ngại một phần vì chi phí khổng lồ của dự luật cho các đề xuất Green New Deal của Biden.  Những chi phí này, cùng với chi phí gia hạn bảo hiểm y tế tăng cường tạm thời, cũng như các ưu tiên khác của Biden, khiến việc thông qua dự luật càng trở nên khó khăn hơn.

Inflation Reduction Ac cuối cùng đã được thông qua và được Biden ký vào tháng 8 năm 2022. Một lần nữa, đúng như dự đoán, dự luật hòa giải này không nhận được phiếu bầu nào từ Đảng Cộng hòa, buộc Phó Tổng thống Kamala Harris phải bỏ phiếu quyết định mới được thông qua. Dự luật này đã gia hạn mức phí bảo hiểm tăng tạm thời đến hết năm 2025.

Đảng Dân chủ lẽ ra có thể duy trì các khoản tín dụng này vĩnh viễn hoặc ít nhất là gia hạn thêm 10 năm nữa. Tuy nhiên, họ chỉ quyết định gia hạn thêm ba năm, vì dự luật Inflation Reduction Ac có những khoản chi tiêu khác mà Đảng Dân chủ sẵn sàng ưu tiên hơn so với việc tăng phí bảo hiểm.

Bất chấp lời đề nghị thảo luận về vấn đề trợ cấp tăng cường của Lãnh đạo phe đa số tại Thượng viện John Thune ngay khi chính phủ mở cửa trở lại, Schumer và Jeffries vẫn từ chối nhượng bộ yêu cầu gia hạn vĩnh viễn, bổ sung thêm 350 tỷ đô la vào nghị quyết hiện hành.

Schumer và các đồng minh Dân chủ của ông đã có cơ hội biến những khoản trợ cấp tăng cường này thành vĩnh viễn với việc thông qua Inflation Reduction Act ba năm trước, nhưng họ đã quyết định không làm vậy. Sau khi sử dụng quy trình lập pháp để giảm thiểu tác động của các lá phiếu của Đảng Cộng hòa liên quan đến Affordable Care Act, American Rescue Plan và Inflation Reduction Act, giờ đây họ mong đợi Đảng Cộng hòa làm thay họ, biến các khoản trợ cấp thành vĩnh viễn, và sẵn sàng duy trì tình trạng đóng cửa chính phủ vô thời hạn, bất chấp những tác động kinh tế và an ninh quốc gia sắp tới.

Schumer và đảng Dân chủ hy vọng rằng, với việc đảng Cộng hòa nắm giữ Tòa Bạch Ốc, Thượng viện và Hạ viện, họ sẽ thực hiện được những gì mà đảng Dân chủ không thể làm được khi họ nắm giữ Tòa Bạch Ốc, Thượng viện và Hạ viện.

Với ba lần trước đó đảng Dân chủ loại đảng Cộng hòa khỏi việc tham gia vào luật chăm sóc sức khỏe, sau đó là American Rescue Plan và Inflation Reduction Act, chiến lược "theo cách của tôi hoặc là đường cao tốc" hiện tại của họ là không cho phép bỏ phiếu để tạm thời cấp vốn cho chính phủ dường như cũng là sự coi thường vai trò của đảng Cộng hòa trong quá trình lập pháp.

Không có người chiến thắng trong việc đóng cửa chính phủ, đặc biệt là người dân Mỹ.


https://rollcall.com/2025/10/22/the-shutdown-how-did-we-get-here/

David Winston là chủ tịch của The Winston Group và là cố vấn lâu năm cho các nghị sĩ Đảng Cộng hòa tại Quốc hội. Trước đây, ông từng là giám đốc kế hoạch cho Chủ tịch Hạ viện Newt Gingrich. Ông tư vấn cho các công ty thuộc danh sách Fortune 100, các quỹ và tổ chức phi lợi nhuận về hoạch định chiến lược và các vấn đề chính sách công, đồng thời là chuyên gia phân tích bầu cử cho CBS News.

 

NVV

 

 2025-10-24  

Đảng Dân chủ không thể kéo dài tình trạng chính phủ đóng cửa do ông Schumer gây ra thêm nữa

(Liz Peek, The Hill, 24/10/2025)

Việc chính phủ đóng cửa sẽ sớm kết thúc. Làm sao tôi biết điều đó? Bởi vì bất kỳ lợi thế chính trị nào mà đảng Dân chủ có được vài tuần trước bằng cách “kiên quyết giữ vững lập trường!” và “đối đầu với Trump!” đang nhanh chóng tan biến. Khi kết quả thăm dò dư luận thay đổi, thì đảng đã lạc lối cũng sẽ thay đổi theo.

Cử tri có khả năng nhận ra sự thật. Họ bắt đầu hiểu rằng đảng Dân chủ đang mất phương hướng, và việc họ bỏ phiếu để giữ cho chính phủ đóng cửa là do sự bối rối, chứ không phải do niềm tin.

Lãnh đạo phe thiểu số Hạ viện Hakeem Jeffries (D-N.Y.) và lãnh đạo phe thiểu số Thượng viện Chuck Schumer (D-N.Y.) và các đồng nghiệp của họ tuyên bố rằng họ rất muốn gia hạn trợ cấp phí bảo hiểm Obamacare, nhưng họ lại không hề đàm phán với đảng Cộng hòa, đảng chiếm đa số, để thực hiện điều đó. Họ không đưa ra bất kỳ đề xuất nào để đưa việc gia hạn trợ cấp vào ngân sách năm tới.

Tóm lại, họ không có kế hoạch nào cả.

Trong khi đó, mặc dù việc chọn y tế làm chiến trường cho nỗ lực phản kháng của họ là một chiến lược thông minh — đảng Dân chủ thường được lòng cử tri hơn đảng Cộng hòa về vấn đề này — nhưng cuộc tranh luận đã đi chệch hướng. Người Mỹ đã đọc, có lẽ lần đầu tiên, về việc người đóng thuế đã phải trợ cấp phí bảo hiểm Obamacare nhiều đến mức nào. Những con số đó thật đáng kinh ngạc và gây ra nghi ngờ về tính khả thi của chương trình.

Đạo luật Affordable Care Act (ACA) được thiết kế để làm cho bảo hiểm y tế trở nên hợp lý hơn; hóa ra, nếu không có khoản trợ cấp khổng lồ được bổ sung trong thời kỳ đại dịch, thì nó không hề hợp lý đối với nhiều người. Nếu các khoản trợ cấp này hết hạn, theo báo cáo của Quỹ Gia đình Kaiser, phí bảo hiểm sẽ tăng hơn gấp đôi vào năm tới.

Chương trình này cũng được kỳ vọng sẽ dẫn đến bảo hiểm toàn dân; đảng Dân chủ nghĩ rằng Obamacare sẽ tuyệt vời đến mức mọi người trong cả nước cuối cùng đều có thể được bảo hiểm. Việc chỉ có 24 triệu người, hay khoảng 7% dân số cả nước, được bảo hiểm theo các kế hoạch của ACA khiến những người nhớ đến tiền đề ban đầu cảm thấy kinh ngạc. Tệ hơn nữa, 27 triệu người — 8% dân số — vẫn không có bảo hiểm, vượt quá số người được bảo hiểm trên các sàn giao dịch ACA.

Điều gì đã xảy ra sai? Obamacare đã có những khiếm khuyết ngay từ đầu. Ý tưởng là, nếu tất cả những người không có bảo hiểm bị buộc phải mua bảo hiểm theo chương trình do chính phủ cung cấp, thì nhóm người tham gia bảo hiểm sẽ rộng và chi phí sẽ thấp. Nhưng hóa ra, việc bắt buộc công dân mua một sản phẩm thương mại là không hợp hiến. Vì vậy, cái gọi là quy định bắt buộc mua bảo hiểm cá nhân đã bị bãi bỏ, và rất nhiều người trẻ khỏe mạnh đã không đăng ký tham gia.

Kết quả là số người tham gia bảo hiểm chủ yếu là người già và người ốm yếu, dẫn đến chi phí bảo hiểm cao hơn. Một số công ty bảo hiểm đã rút lui vì các quy định bắt buộc phải chi trả cho các bệnh có sẵn và các yêu cầu khác khiến chương trình trở nên không có lợi nhuận.

Những thay đổi đã được hứa hẹn, chẳng hạn như cải cách luật bồi thường thiệt hại và cho phép các công ty bảo hiểm cạnh tranh xuyên tiểu bang, đã không bao giờ được thực hiện. Và những vấn đề với hệ thống y tế của Mỹ — như quá ít người phải tự chi trả một phần chi phí — vẫn tiếp diễn. Trên thực tế, các khoản trợ cấp của Obamacare còn làm trầm trọng thêm vấn đề này, bằng cách giảm tỷ lệ đóng góp bắt buộc trên diện rộng, do đó làm giảm chi phí tự trả của người tham gia.

Chi phí thực tế của bảo hiểm Obamacare đã bị che giấu bởi các khoản trợ cấp ngày càng tăng, vốn đã được tăng lên trong thời kỳ đại dịch nhưng dự kiến ​​sẽ hết hạn vào cuối năm nay. Đảng Dân chủ muốn gia hạn các khoản trợ cấp này, mặc dù chi phí dự kiến ​​lên tới gần nửa nghìn tỷ đô la trong thập kỷ tới — và mặc dù phần lớn lợi ích sẽ thuộc về những người Mỹ có thu nhập cao hơn.

Chắc chắn sẽ có một số thỏa hiệp, bởi vì cả các nhà lập pháp Cộng hòa và Dân chủ đều sẽ phải chịu trách nhiệm nếu phí bảo hiểm tăng vọt mà không có trợ cấp. Nhưng điều đó sẽ không xảy ra trừ khi chính phủ được mở cửa trở lại và các cuộc đàm phán ngân sách tiếp tục. Đó là điều mà đảng Dân chủ đang từ chối làm, thực chất là đang tạo ra chính cuộc khủng hoảng mà họ đang lên án.

Đây là vấn đề lớn hơn đối với đảng Dân chủ: Obamacare là chương trình của họ. Họ đã thông qua nó mà không có bất kỳ phiếu bầu hoặc ý kiến ​​đóng góp nào từ đảng Cộng hòa. Như Nancy Pelosi đã từng nói một cách nổi tiếng, bác bỏ sự phẫn nộ của đảng Cộng hòa về việc dự luật quan trọng như vậy bị thông qua một cách vội vã tại Quốc hội: “Chúng ta phải thông qua dự luật để các bạn có thể biết được nội dung của nó”. Đó chính xác là kiểu hành động độc đoán “hoặc theo ý tôi hoặc không có gì cả” mà đảng Dân chủ thường xuyên cáo buộc Tổng thống Trump.

Việc họ bây giờ lại lên án về việc phí bảo hiểm sẽ thảm khốc như thế nào nếu không có trợ cấp thì thật là trớ trêu.

Trong khi đó, đảng Dân chủ dường như không nhận được nhiều sự ủng hộ với việc đóng cửa chính phủ do ông Schumer khởi xướng. Một cuộc thăm dò gần đây của AP-NORC cho thấy khoảng 3/10 người trưởng thành ở Mỹ có cái nhìn “khá tích cực” hoặc “rất tích cực” về đảng Dân chủ, không thay đổi so với tháng 9, trước khi chính phủ đóng cửa. So với đó, 4/10 người có cái nhìn “khá tích cực” hoặc “rất tích cực” về đảng Cộng hòa. Điều đó không giống như chiến thắng.

Trước đó trong cuộc tranh chấp, cử tri đổ lỗi cho đảng Cộng hòa nhiều hơn đảng Dân chủ về việc chính phủ đóng cửa. Một cuộc thăm dò của Washington Post vào ngày 1 tháng 10 cho thấy khoảng cách đổ lỗi là 17 điểm, với 47% cho rằng Trump và đảng Cộng hòa phải chịu trách nhiệm và chỉ 30% đổ lỗi cho đảng Dân chủ. Một cuộc khảo sát nội bộ của nhóm nghị sĩ Dân chủ Hạ viện vào ngày 22 tháng 10 cho thấy sự khác biệt hẹp hơn 5 điểm, với đảng Dân chủ vẫn chiếm ưu thế, nhưng hẹp hơn.

Cuộc thăm dò của McLaughlin and Associates, một công ty thăm dò dư luận thiên về cánh hữu, cho thấy những cử tri tiềm năng ở 8 khu vực bầu cử Hạ viện quan trọng đang đổ lỗi cho đảng Dân chủ về việc chính phủ đóng cửa, với tỷ lệ chênh lệch ba điểm. Khi cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm sau đang đến gần, đảng Dân chủ chắc chắn sẽ tập trung cao độ vào những khu vực bầu cử cạnh tranh này, điều có thể quyết định thành bại cơ hội giành lại đa số tại Hạ viện của họ.

Không có gì đáng ngạc nhiên, trong cuộc khảo sát của McLaughlin, đa số muốn Quốc hội giải quyết vấn đề trợ cấp. Họ muốn đảng Dân chủ, những người đã bỏ phiếu hơn một chục lần chống lại việc mở cửa lại chính phủ, quay trở lại làm việc và giải quyết vấn đề. Việc một trong những lãnh đạo của đảng Dân chủ, Phó lãnh đạo phe thiểu số tại Hạ viện Katherine Clark (đảng Dân chủ, bang Massachusetts), thừa nhận với Fox News rằng “Việc chính phủ đóng cửa là điều tồi tệ và tất nhiên sẽ có những gia đình phải chịu thiệt thòi” không hề giúp ích gì cho đảng Dân chủ. Bà ta còn thêm vào một cách giả tạo: “Chúng tôi rất coi trọng trách nhiệm đó. Nhưng đây là một trong số ít những cơ hội để chúng tôi có thể gây áp lực.”

Ôi chao. Đó gọi là nói thẳng ra những điều lẽ ra nên giữ kín. Chắc chắn cử tri sẽ không mấy ấn tượng với điều này.

https://thehill.com/opinion/campaign/5570594-obamacare-democrats-shutdown-blame-game/
 

NVV