Showing posts with label Media. Show all posts
Showing posts with label Media. Show all posts

 2026-04-15  

Việc truyền thông đưa tin về cuộc chiến chỉ nhắm vào một mục tiêu duy nhất: Trump.
Giới truyền thông đang chống lại tổng thống.


(Peter Van Buren, The American Conservative, 15/4/2026)

Tại sao truyền thông chính thống của Mỹ tiếp tục chế giễu những nỗ lực chiến tranh của Mỹ? Tại sao việc đưa tin về cuộc chiến tranh Iran dường như lại thiên về quan điểm của Iran?

Michelle Goldberg của tờ New York Times đã không ngần ngại bày tỏ quan điểm của mình về tình hình ngay trước khi lệnh ngừng bắn được ban hành: 

    Một Trump nói năng lắp bắp đã nhắc lại hàng loạt bài đăng trên Truth Social của mình, lúc thì khoe khoang về tiến bộ quân sự của Mỹ, lúc thì đe dọa phạm tội ác chiến tranh... Ông ta cho chúng ta thấy rằng ông ta không có kế hoạch nào để thoát khỏi mớ hỗn độn mà mình đã tạo ra. Một cách để đánh giá diễn biến của cuộc chiến là xem bên nào đang cố gắng kết thúc nó. Các cơ quan tình báo Mỹ đã đánh giá rằng “chính phủ Iran tin rằng họ đang ở vị thế mạnh trong cuộc chiến và không cần phải nhượng bộ các yêu cầu ngoại giao của Mỹ.”

Ngay cả sau khi lệnh ngừng bắn và kế hoạch mở lại eo biển được công bố, tờ Times chỉ có thể tóm tắt chiến lược ngoại giao quyền lực của Trump là “dấu ấn của một nhà lãnh đạo bốc đồng, quen với việc đạt được mục đích thông qua sự cưỡng ép và khó đoán” và rằng ông ta đã “ rút lui”.

Tờ Times tiếp tục điểm lại “tội ác chiến tranh của Mỹ” và cho rằng việc ném bom chỉ làm tăng thêm quyết tâm của Iran. Tờ báo kết luận rằng “tất cả những gì chúng ta biết là ông ấy [Trump] đã tìm cách trao cho Iran ưu thế trong cuộc xung đột này trong khi làm suy thoái nền kinh tế toàn cầu và phá vỡ các liên minh quan trọng nhất của Mỹ”. Một tiêu đề khác cho rằng bài học rút ra từ việc giải cứu phi công Mỹ bị bắn rơi trước đó là “Trump càng thêm tự tin”, tiếp theo là “Trump hả hê với những lời đe dọa (bị coi là) phạm tội ác chiến tranh ở Iran” khi phi công mất tích đã an toàn.

Một bài báo khác khẳng định, “Iran hiện đã chứng minh quyền kiểm soát trên thực tế đối với phần lớn nền kinh tế toàn cầu. Quốc hội nước này đang xem xét liệu có nên chính thức hóa việc thu phí đi lại hay không, và một quan chức Iran trước đó đã cảnh báo trên mạng xã hội rằng Hoa Kỳ sẽ không thể giành lại quyền tiếp cận eo biển.” Bài báo tiếp tục đặt nỗi đau khổ lên cán cân công lý, bày tỏ sự tiếc nuối về cái chết của thường dân ở Iran mà không đề cập đến những người ở Israel. Bài báo ám chỉ một cách khó hiểu đến “hàng triệu người phải di dời” trên khắp vùng Vịnh mà không cho biết họ là ai. Bài báo đổ lỗi cho cá nhân ông Trump về tất cả những vấn đề này và nhiều vấn đề khác nữa.

Một bài xã luận với tiêu đề “Còn nhớ những cú sốc dầu mỏ thập niên 70 không? Tình hình lần này sẽ còn tệ hơn. Tệ hơn nhiều” mô tả nền kinh tế toàn cầu đang mất kiểm soát bằng cách dẫn chứng giá một gallon xăng. Bài báo không đề cập đến việc giá xăng đã đạt đỉnh điểm khoảng 5 đô la một gallon vào tháng 6 năm 2022 trong thời kỳ lạm phát tồi tệ nhất dưới thời Biden. Dầu thô, dao động từ 88 đô la một thùng đến hơn 100 đô la, đã chạm mức 116 đô la vào năm 2022 mà không hề có bất kỳ lời lẽ bi quan nào trên truyền thông, chứ đừng nói đến việc đổ lỗi cho một người. Giá dầu đã giảm xuống còn 93 đô la sau khi lệnh ngừng bắn được thực hiện.

Tuy nhiên, giải thưởng cho cách kể chuyện sai lệch nhất về cuộc chiến tranh Iran trước khi lệnh ngừng bắn được ký kết thuộc về tạp chí hàng đầu của đảng Dân chủ, Foreign Affairs, với bài viết được chấp bút bởi không ai khác ngoài Javad Zarif, cựu phó tổng thống, ngoại trưởng và đại diện của Cộng hòa Hồi giáo Iran tại Liên Hợp Quốc. Zarif viết:

    Sau hơn một tháng, Cộng hòa Hồi giáo Iran rõ ràng đang thắng thế [trong cuộc chiến]. Lực lượng Mỹ và Israel đã dành nhiều tuần liên tục ném bom lãnh thổ Iran, giết chết hàng nghìn người và phá hủy hàng trăm tòa nhà, tất cả với hy vọng lật đổ chính phủ nước này. Tuy nhiên, Iran đã giữ vững phòng tuyến và bảo vệ thành công các lợi ích của mình. Nước này duy trì được sự liên tục trong lãnh đạo ngay cả khi các quan chức cấp cao bị ám sát, và liên tục đáp trả những kẻ xâm lược ngay cả khi chúng tấn công các cơ sở quân sự, dân sự và công nghiệp của Iran. Người Mỹ và người Israel, những người đã bắt đầu cuộc xung đột với ảo tưởng buộc Iran đầu hàng, giờ đây thấy mình đang sa lầy mà không có chiến lược thoát hiểm. Ngược lại, người Iran đã lập nên một kỳ tích kháng chiến lịch sử.

Ông kết luận rằng Mỹ giờ đây phải thực sự cầu hòa với Tehran và dỡ bỏ các lệnh trừng phạt đã được áp dụng trong suốt 47 năm, kể từ khi Iran chiếm giữ Đại sứ quán Mỹ ở Tehran và bắt đầu cuộc chiến tranh bất đối xứng trên khắp vùng Vịnh. ​​Nếu không, Zarif cảnh báo, sẽ có “lý do để tiếp tục chiến đấu cho đến khi những kẻ xâm lược bị trừng phạt thích đáng thay vì tìm kiếm một giải pháp đàm phán”. Một bài báo khác của một cựu quan chức Bộ Ngoại giao tuyên bố rằng “Tehran giờ đây sẽ đặt ra các điều khoản cho hòa bình”.

Giọng điệu chủ đạo trên các phương tiện truyền thông có tầm ảnh hưởng lớn miêu tả các quyết định của Donald Trump không chỉ gây tranh cãi hay rủi ro, mà còn là thiếu nghiêm túc, đáng bị chế giễu, thậm chí nguy hiểm. Các bài bình luận đêm khuya, các bài viết hàng đầu, và thậm chí cả những bài phân tích tin tức được cho là khách quan đều nhấn mạnh tính bốc đồng, sự thiếu nhất quán về chiến lược, hoặc những động cơ cá nhân gần như hài hước (toàn bộ cuộc chiến chỉ là vỏ bọc cho vụ bê bối Epstein!) đằng sau các quyết định. Do đó, mọi hành động đều sai trái, và mọi sự mất mát sinh mạng của người Mỹ, dù bi thảm đến đâu, đều bị phóng đại thành một bước ngoặt tiêu cực. Khi một thời hạn được gia hạn, nó được xem là một ví dụ về sự yếu kém hơn là một công cụ ngoại giao. Binh lính, từ các tướng lĩnh trở xuống, những người từng bị truyền thông gán cho biệt danh "kẻ giết trẻ em ở Việt Nam", giờ đây lại biến thành một dạng nạn nhân, bị buộc phải phạm tội ác chiến tranh trong một cuộc chiến vô nghĩa.

Thượng nghị sĩ John Fetterman (Đảng Dân chủ - Pennsylvania) cáo buộc giới truyền thông đưa tin có chọn lọc, có lợi cho Iran trong 30 ngày đầu tiên của cuộc chiến. Ông Fetterman nói: “Tôi đã đọc toàn bộ các bài viết về Epic Fury. Iran hiện rất thích và học hỏi từ giới truyền thông . Việc đưa tin có chọn lọc của giới truyền thông đã tưởng thưởng và củng cố chiến lược của Iran. Giới truyền thông khuếch đại 1% sự hỗn loạn mà Iran tạo ra, trong khi bỏ qua 99% sự thất bại của Iran.”

Từ một góc nhìn mỉa mai, dựa trên những đưa tin của truyền thông Mỹ, người ta không khỏi ấn tượng trước những gì mà Iran dường như đã đạt được. Bất chấp nhiều tuần ném bom, sự phá hủy hơn 12.000 mục tiêu, sự mất mát nhiều tầng lớp lãnh đạo dày dạn kinh nghiệm, sự suy yếu nghiêm trọng của hải quân và không quân, sự mất mát doanh thu dầu mỏ qua eo biển Manche, và sự chấm dứt quan hệ với tất cả các quốc gia vùng Vịnh khác, dường như Iran đã khiến nước Mỹ phải quỳ gối, mắc kẹt trong vũng lầy và chứng kiến ​​thế giới sụp đổ xung quanh. Hành động của Iran được ngưỡng mộ vì sự khéo léo về chiến thuật, kỷ luật và hiệu quả về chiến lược khi chúng cướp đi sinh mạng của binh lính Mỹ và thường dân Israel. Thậm chí người ta còn gần như tôn trọng khả năng gan dạ của Iran trong việc gây hại cho chính người dân của chúng ta. Tất cả chỉ sau khoảng sáu tuần.

Những lời chỉ trích thường tập trung vào việc đây là một cuộc chiến không có hồi kết. Để so sánh, giới truyền thông đã nói gì về Chiến tranh Việt Nam (1.018 tuần), hay Chiến tranh Iraq II (khoảng 416 tuần tùy thuộc vào cách tính)? Cuộc chiến dài nhất của Mỹ, ở Afghanistan, kéo dài khoảng 1.040 tuần. Chiến dịch không kích năm 1991 ở Iraq, một phần của Chiến dịch Bão Sa mạc (lúc đó được ca ngợi rộng rãi), kéo dài khoảng sáu tuần, tương đương với cuộc chiến tranh Iran hiện nay và cần phải được tiếp nối bằng một cuộc đổ bộ quy mô lớn. Ban đầu, giới truyền thông đã ca ngợi mỗi cuộc chiến đó, và trong trường hợp Chiến tranh Iraq II và Afghanistan, họ đã dung túng cho những vũng lầy thực sự trong nhiều thập kỷ qua nhiều đời tổng thống, thậm chí còn đồng ý gọi những cuộc leo thang trắng trợn là "các đợt tăng cường" có vẻ dễ nghe hơn. Trong nhiều năm, họ đã cho phép những tuyên bố hoàn toàn sai sự thật về vũ khí hủy diệt hàng loạt được coi là lý do biện minh cho chiến tranh ở Iraq, ngay cả khi họ đã biến mục tiêu chiến tranh của chính Trump thành một trò hề trên chương trình SNL.

Trong thời Chiến tranh Lạnh, truyền thông chính thống thường đánh giá quân đội Liên Xô và sau này là quân đội Bắc Việt Nam với một thái độ kính nể. Vấn đề hiện nay là khi chỉ có sự chế giễu đối với sự lãnh đạo của Mỹ và sự ca ngợi mù quáng đối với hiệu quả của Iran được đăng tải. Khi một tiêu đề chế giễu một chiến dịch của Mỹ là hỗn loạn trong khi một tiêu đề khác mô tả phản ứng của Iran là "có chừng mực" hoặc "khéo léo", hiệu ứng tổng hợp có thể khiến người ta cảm thấy đó không chỉ là đưa tin mà còn là tạo ra một kỳ vọng. Hoa Kỳ, từng là quốc gia hùng mạnh nhất thế giới với khả năng công nghệ vượt trội, bị miêu tả là vụng về, trong khi đối thủ của họ lại được trao cho hào quang của sự năng lực và kiểm soát.

Sự căng thẳng nhất định giữa lòng yêu nước, tính khách quan và sự thiên vị thực chất là điều tốt mà giới truyền thông cần phải đối mặt. Sự hoài nghi thông minh là điều tốt. Trong giai đoạn cuối của chiến tranh Việt Nam, sự chỉ trích tập trung vào việc liệu các nhà báo có thực sự mất niềm tin vào chính sách của Mỹ hay không. Cuộc tranh luận chủ yếu xoay quanh việc liệu giới truyền thông đã quay lưng lại với chiến tranh quá sớm, hay chỉ đơn giản là phản ánh thực tế đang nổi lên. Một câu chuyện được chia sẻ rộng rãi đã tự nhiên hình thành theo thời gian. Ngược lại, sự chỉ trích ngày nay là giới truyền thông cố tình bóp méo sự thật bằng cách đưa tin có chọn lọc, cố tình nhấn mạnh hoặc bịa đặt những thất bại trong khi bỏ qua những tiến bộ.

Còn quá sớm để biết cuộc chiến này sẽ kết thúc như thế nào, hoặc thậm chí liệu lệnh ngừng bắn có được duy trì trong ngắn hạn hay không. Nhưng đó không phải là vấn đề thực sự được truyền thông phơi bày. Việc đưa tin về cuộc chiến hiện tại chỉ nhằm mục đích làm bẽ mặt Trump. Mớ hỗn độn này, từ trạm xăng đến toàn bộ Trung Đông, hoàn toàn là lỗi của Trump. Ông ta đang làm mất tiền của người Mỹ và sinh mạng của binh lính Mỹ vì một lợi ích cá nhân không rõ ràng (nếu không phải chỉ là bị Israel lừa gạt). Thất bại được cho là cuối cùng của ông ta với Iran, được truyền thông khuếch đại đồng loạt, chính là điều cuối cùng sẽ hạ bệ "Vua" khi các vụ kiện tụng, luận tội, vụ Russiagate, mũ pussy hat và hồ sơ Epstein đều thất bại. Khi công chúng chứng kiến ​​hành động của Mỹ bị chế giễu trong khi hành động của Iran được ca ngợi ngay cả khi binh lính phải chịu đau khổ, thì khó hình dung truyền thông đứng về phía nào. Thật là một cách tồi tệ để điều hành một cuộc chiến, chứ đừng nói đến một quốc gia.

https://www.theamericanconservative.com/media-coverage-of-the-war-has-one-target-trump/

NVV

 

 2026-03-16  

Về Iran, chỉ những tin xấu mới được đăng tải?  
Sự thiên vị của truyền thông trong cuộc chiến này tồi tệ hơn bao giờ hết.


(Mark Penn và Andrew Stein, WSJ, 16/3/2026)

Những lời phàn nàn của Tổng thống Trump về việc đưa tin về cuộc chiến tranh Iran là điều dễ đoán trước – và hoàn toàn chính đáng. “Chúng ta đang hoàn toàn tiêu diệt chế độ khủng bố Iran, về mặt quân sự, kinh tế và mọi mặt khác, thế nhưng, nếu bạn đọc tờ New York Times đang suy sụp, bạn sẽ nghĩ sai rằng chúng ta không chiến thắng,” ông viết vào sáng thứ Sáu trên Truth Social. Nhưng nếu cầm tờ Times số ra Chủ nhật, dường như các biên tập viên đã coi đó là một mệnh lệnh hơn là một lời chỉ trích.

“Chiến tranh gây thêm nhiều chấn động cho nền kinh tế thế giới đang chao đảo,” là tiêu đề chính trên trang nhất, với tiêu đề phụ mang tính suy đoán “Hậu quả từ cuộc xung đột kéo dài với Iran có thể dẫn đến ‘những hệ lụy thảm khốc’.” Trong số những thảm họa mà bài báo nêu ra: “Tại Kenya, những người trồng và buôn bán trà lo lắng hàng xuất khẩu của họ sang Iran sẽ bị thối rữa trên bến cảng.” Câu chuyện khác ở phía trên trang nhất là một lời chỉ trích đối với Bộ trưởng Quốc phòng: “Những lời lẽ thù hận của Hegseth bắt nguồn từ kinh nghiệm ở Iraq.”

Bên trong tờ báo còn sáu trang nữa toàn tin chiến tranh, hầu hết đều mang màu sắc tiêu cực. Có những bài viết đầy khinh miệt về Ngoại trưởng (“Đối với Trump và Rubio, đó là Phá hủy và Thỏa thuận”) và về đồng minh chủ chốt của Mỹ trong nỗ lực này (“Liên minh chiến tranh của Mỹ với Israel đang định hình lại Trung Đông, nhưng tiềm ẩn rủi ro” và “Netanyahu có cuộc chiến mà ông luôn mong muốn, nhưng theo điều kiện của Trump”). Còn có thêm những tin tức ảm đạm về kinh tế (“Các tàu chở dầu bị bắt giữ đang gây thiệt hại hàng chục triệu đô la cho Mỹ” và “Giá dầu tăng vọt làm lung lay nền kinh tế Pakistan yếu kém”).

Diễn biến lớn nhất kể từ tờ báo hôm thứ Bảy là cuộc tấn công của Mỹ vào đảo Kharg, trung tâm xuất khẩu dầu mỏ chính của Iran. Tổng thống nói rằng cuộc tấn công đã “phá hủy hoàn toàn” các cơ sở quân sự trên đảo và ông đã quyết định không phá hủy cơ sở hạ tầng dầu mỏ “vì lý do nhân đạo/tử tế (decency)”. Rõ ràng là Mỹ hoàn toàn có thể tấn công chúng và gây ra thiệt hại lớn hơn nhiều. Tiêu đề bài báo trên tờ Times miêu tả cuộc tấn công là không hiệu quả: “Iran kiên quyết phong tỏa eo biển bất chấp cuộc tấn công của Mỹ vào trung tâm dầu mỏ”. Tiêu đề tích cực duy nhất về nỗ lực chiến tranh: “Để chống lại máy bay không người lái của Iran, Mỹ tận dụng kiến ​​thức khó khăn thu được ở Ukraine”.

Giống như tờ Times, phần lớn các phương tiện truyền thông dường như quyết tâm thúc đẩy một luận điểm rằng ông Trump sai về mọi thứ và rằng Mỹ đang bị đánh bại thảm hại bởi cỗ máy chiến tranh hùng mạnh của Iran, quốc gia đã chuyển giao thành công quyền lực lãnh đạo mới.

Các nhà báo có quyền và nghĩa vụ đưa tin xấu và đặt câu hỏi về những báo cáo lạc quan thái quá từ chính phủ Mỹ. Nhưng nhiều người dường như đang đi xa hơn thế và mong muốn Mỹ thất bại – trước một kẻ thù là quốc gia tài trợ khủng bố lớn nhất thế giới, đã giết hại hàng ngàn người biểu tình không vũ trang, và tích trữ hàng ngàn tên lửa đạn đạo trong khi tìm kiếm vũ khí hạt nhân, mà giới lãnh đạo của họ đã hứa sẽ sử dụng chống lại Mỹ và Israel.

Hầu như không có bất kỳ câu chuyện cơ bản nào phân tích về những tổn thất của Iran và số phận của giới lãnh đạo được cho là của họ. Tại sao? Điều dường như chi phối cách đưa tin là sự thiên vị trong báo chí và quyết tâm của đảng Dân chủ trong việc phản đối tổng thống này bất kể ông ta làm gì. Chúng ta sẽ lại thấy kết quả ra sao đối với họ.

https://www.wsj.com/opinion/on-iran-is-only-bad-news-fit-to-print-1ac66649?st=LheDtz

Ông Penn từng là chuyên gia thăm dò dư luận và cố vấn cho Bill và Hillary Clinton từ năm 1995 đến năm 2008. Ông là chủ tịch của Harris Poll và CEO của Stagwell Inc. Ông Stein từng giữ chức chủ tịch Hội đồng thành phố New York từ năm 1986 đến năm 1993.

NVV

 

 2026-03-16  

Tại sao giới truyền thông lại ủng hộ Iran?

(Shane Harris, AMAC, 16/3/2026)

Trong một trong những màn thể hiện sự phản bội truyền thông gây sốc và mang tính lật đổ nhất trong lịch sử nước Mỹ, báo chí chính thống hiện nay dường như đang tích cực chống lại sự thành công của các chiến dịch của Mỹ tại Iran – và trong một số trường hợp, đang đóng vai trò như một chiếc loa phóng thanh tuyên truyền cho chế độ Tehran nhằm làm suy yếu lòng tin của công chúng vào quân đội.

Ngay cả theo tiêu chuẩn khắt khe về độ chính xác và tính trung thực của chính giới truyền thông, việc đưa tin về các cuộc tấn công vào Iran cũng thật đáng kinh ngạc.

Tuần trước, ABC News đưa tin rằng “FBI đã cảnh báo các sở cảnh sát ở California rằng Iran muốn trả đũa các cuộc tấn công của Mỹ bằng cách phóng máy bay không người lái tấn công vào bờ biển phía Tây”. Bài đăng trên trang X của đài này chia sẻ câu chuyện đã thu hút hơn 19 triệu lượt xem và gây ra sự hoang mang lan rộng.

Vấn đề duy nhất là gì? Câu chuyện "chấn động" đó dựa trên bằng chứng vô cùng mỏng manh, mặc dù được trình bày như một sự thật đã được xác minh. Thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc Karoline Leavitt đã nhanh chóng đính chính thông tin, viết trên X rằng bản tin của ABC "dựa trên một email được gửi đến cơ quan thực thi pháp luật địa phương ở California về một thông tin duy nhất, chưa được xác minh. Email thậm chí còn nêu rõ thông tin này dựa trên tình báo *chưa được xác minh*. Vậy mà ABC News lại bỏ qua sự thật quan trọng này trong bản tin của họ!"

Cuối cùng, ABC đã đưa ra lời đính chính cho bài báo gốc của họ, nhưng lúc đó thiệt hại đã xảy ra rồi, và câu chuyện được cập nhật nhận được ít sự chú ý hơn nhiều.

Một báo cáo khác của CNN cho rằng chính quyền Trump “không lên kế hoạch cho khả năng Iran đóng cửa eo biển Hormuz để đáp trả các cuộc tấn công”. Các cuộc tấn công của Iran vào các tàu chở dầu đã làm tê liệt phần lớn tuyến đường này, nơi vận chuyển khoảng 20-30% lượng dầu toàn cầu.

Một lần nữa, Leavitt lại phải lên tiếng đính chính. Bà viết trên X: “Ngũ Giác Đài đã lên kế hoạch cho việc Iran liều lĩnh và tuyệt vọng đóng cửa eo biển Hormuz trong nhiều THẬP KỶ, và điều này đã nằm trong kế hoạch của chính quyền Trump từ rất lâu trước khi Chiến dịch Epic Fury được phát động. Ý kiến ​​cho rằng Chủ tịch Cain và Bộ trưởng Hegseth không chuẩn bị cho khả năng này là VÔ LÝ.”

Thượng nghị sĩ Montana Tim Sheehy, một cựu đặc nhiệm hải quân SEAL, cũng tuyên bố rằng “hoàn toàn sai sự thật khi nói rằng họ không lên kế hoạch cho việc Iran đóng cửa eo biển Hormuz” và rằng “các nhà lập pháp và các quan chức an ninh quốc gia đã biết từ nhiều năm nay rằng đây là kế hoạch của Iran khi họ bị dồn vào đường cùng”. Thượng nghị sĩ Arkansas Tom Cotton, Chủ tịch Ủy ban Tình báo Thượng viện, khẳng định thẳng thừng, “người nào tiết lộ thông tin này đã nói dối”.

Trong những trường hợp khác, việc gieo rắc nỗi sợ hãi thậm chí còn trắng trợn và nghiêm trọng hơn. Bình luận viên tự do Chuck Todd đã suy đoán rằng “Tổng tư lệnh không nắm được toàn cảnh tác động của cuộc chiến vì sợ những người xung quanh nói với ông điều ông không muốn nghe”. ABC đưa tin rằng Trump đang “chịu áp lực” phải chấm dứt cuộc xung đột. CNN đăng tải “bảy lý do tại sao Trump chưa thắng cuộc chiến Iran”. Tờ New York Times lo ngại rằng “Trump và các cố vấn của ông đã tính toán sai phản ứng của Iran đối với cuộc chiến”.

Chỉ dựa trên kiểu "báo cáo" này, người ta dễ dàng kết luận rằng các hoạt động của Mỹ ở Iran là một thảm họa hoàn toàn, quân đội đang trong tình trạng hỗn loạn, và hiện thậm chí còn có những mối đe dọa thực sự đối với thường dân Mỹ.

Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Theo Bộ Chiến tranh Hoa Kỳ, các cuộc tấn công bằng tên lửa đạn đạo của Iran đã giảm 90% kể từ khi bắt đầu cuộc xung đột. Các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái cũng giảm 95%. Hệ thống phòng không của Iran gần như đã bị xóa sổ. Hải quân Iran gần như hoàn toàn chìm dưới đáy biển. Phi công Mỹ hoàn toàn kiểm soát bầu trời.

Người ta có thể không đồng ý với quyết định phát động các cuộc tấn công của Trump ngay từ đầu. Cũng có một cuộc tranh luận chính đáng về việc các cuộc tấn công nên kéo dài bao lâu hoặc những biện pháp leo thang nào là phù hợp. Nhưng ý kiến ​​cho rằng quân đội không hoàn thành các mục tiêu đã đề ra với tốc độ và hiệu quả đáng kinh ngạc là hoàn toàn không đúng sự thật.

Nhiệm vụ của giới truyền thông là giám sát và buộc các chính trị gia phải chịu trách nhiệm. Việc kiểm chứng thông tin và đảm bảo tính chính xác trong đưa tin của giới truyền thông không nên là nhiệm vụ của các chính trị gia – đặc biệt là đối với những vấn đề quan trọng như một chiến dịch quân sự lớn.

Nhưng hơn thế nữa, đáng để suy ngẫm về việc giới truyền thông – và toàn bộ giới tinh hoa tự do – đã trở nên suy đồi và điên rồ đến mức nào trong cuộc thập tự chinh không ngừng nghỉ nhằm “hạ bệ Trump”. Giọng điệu không thể phủ nhận của các bài báo, cũng như các bình luận từ các đảng viên Dân chủ và các nhà bình luận tự do, gần như đang hả hê trước bất kỳ tin xấu nào có thể xảy ra. Báo chí háo hức đưa tin về giá dầu tăng cao. Họ đang miêu tả Iran – quốc gia tài trợ khủng bố hàng đầu thế giới, chịu trách nhiệm cho hàng trăm cái chết của người Mỹ và vụ thảm sát hàng loạt công dân của chính mình – như một kẻ yếu thế kiên cường đang tiếp tục chiến đấu bất chấp mọi khó khăn.

Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth đã tóm tắt vấn đề rất hay trong một bài phát biểu chỉ trích gay gắt giới truyền thông trong một cuộc họp báo gần đây: “Bởi vì các bạn – và tôi muốn nói cụ thể là giới báo chí – bởi vì các bạn phản đối Trump kịch liệt… bởi vì các bạn muốn ông ta không thành công đến mức các bạn phải phản đối hiệu quả của những cuộc tấn công này. [Các bạn] lấy những thông tin không đầy đủ, thông tin bị bóp méo, thông tin rò rỉ, rồi bóp méo chúng bằng mọi cách có thể để cố gắng gây nghi ngờ và thao túng dư luận về việc liệu các phi công dũng cảm của chúng ta có thành công hay không.”

Cuối cùng, như Hegseth đã chỉ ra, phản ứng của giới truyền thông đơn giản chỉ là sự căm ghét mù quáng đối với Trump. Phe cánh tả đã dành quá nhiều thời gian để chỉ trích Trump và mọi việc ông làm đến nỗi họ không thể kiềm chế được. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là chống lại quân đội Mỹ và nền kinh tế Mỹ, họ cũng không thể chịu đựng được việc dành cho Trump bất kỳ sự tín nhiệm nào – và chắc chắn không phải bất kỳ tiêu đề tích cực nào.

https://amac.us/newsline/national-security/why-is-the-media-rooting-for-iran/
 

NVV

 

 2026-02-06  

Tờ Washington Post cùng với các hãng tin khác sa thải các nhà báo chuyên đưa tin về vấn đề chủng tộc.

CBS News, NBC News, LA Times nằm trong số các tổ chức truyền thông đang giảm bớt việc đưa tin về sự đa dạng.


(Fox News, 6/2/2026)

Trong số những nhân viên bị sa thải gây chú ý tại tờ Washington Post tuần này có một nhà báo chuyên viết về vấn đề chủng tộc.

Emmanuel Felton, người mà hồ sơ X hiện tự mô tả mình là "phóng viên chuyên về chủng tộc và sắc tộc đầu tiên và duy nhất" tại tờ Post, tiết lộ rằng ông nằm trong số hàng trăm nhân viên bị sa thải khỏi tờ báo "Dân chủ chết trong bóng tối", mặc dù ông khẳng định việc ông bị sa thải "không phải là quyết định vì lý do tài chính".

"Điều này diễn ra sáu tháng sau khi tôi nghe được trong một cuộc họp toàn quốc rằng việc đưa tin về vấn đề chủng tộc thúc đẩy số lượng người đăng ký," Felton đăng tải hôm thứ Tư. "Đây không phải là một quyết định về mặt tài chính, mà là một quyết định về mặt tư tưởng."

Felton, người Mỹ gốc Phi châu, gia nhập tờ Post vào tháng 6 năm 2021 sau khi làm phóng viên điều tra tại bộ phận bình đẳng của BuzzFeed News, theo thông tin trên trang LinkedIn và trang tác giả của anh tại tờ Post.

"Phóng viên khác trong nhóm của tôi phụ trách mảng vấn đề chủng tộc cũng bị sa thải, cũng như biên tập viên phụ trách mảng tin tức về chủng tộc trên toàn quốc. Nhóm đưa tin về nước Mỹ ngoài Washington DC hiện có đến 90% là người da trắng", Felton nói thêm.

Tổng biên tập của tờ Washington Post thừa nhận các vấn đề về tinh thần làm việc đã gây khó khăn cho tờ báo từ lâu trước khi diễn ra các đợt sa thải quy mô lớn.

Một số tổ chức truyền thông truyền thống đã tập trung vào đưa tin dựa trên vấn đề chủng tộc sau các cuộc biểu tình năm 2020 nổ ra sau vụ giết George Floyd.

Kể từ đó, đặc biệt là sau sự trở lại chính trường của Donald Trump, các hãng tin như tờ Post đã cắt giảm và loại bỏ những tin tức như vậy.

Vào tháng 10, NBC News đã cắt giảm khoảng 7-8% nhân viên tin tức, tương đương khoảng 100-150 người. Trong số những nhân viên của NBC News bị mất việc có những người thuộc các "lĩnh vực đa dạng hóa", một nguồn tin nội bộ của đài truyền hình cho biết với Fox News Digital vào thời điểm đó.

Theo nguồn tin nội bộ, NBC News cắt giảm mạnh nhân sự, nhiều vị trí bị cắt giảm nhắm vào các mảng "đa dạng hóa".

NBC News từng có các chuyên mục văn hóa trên trang tin tức của mình, bao gồm NBC BLK, NBC Asian America, NBC Latino và NBC Out.

Ví dụ, trang chủ của NBC BLK cho biết họ cung cấp "các câu chuyện, vấn đề và quan điểm từ góc nhìn của người Mỹ gốc Phi", trong khi NBC Out nói rằng họ "giới thiệu các bài viết chuyên đề, video gốc và các nội dung độc đáo khác về cộng đồng người đồng tính nữ, đồng tính nam, song tính, chuyển giới và queer" và thu hút sự quan tâm về họ.

Cũng vào khoảng thời gian đó, CBS News đã giải tán bộ phận chuyên trách về chủng tộc và văn hóa của mình như một phần của đợt sa thải hàng loạt trên toàn công ty mẹ Paramount.

"Bộ phận Văn hóa và Chủng tộc sẽ đóng vai trò vừa là nơi ươm mầm vừa là người hỗ trợ," nhà sản xuất điều hành của bộ phận, Alvin Patrick, cho biết vào tháng 7 năm 2020 sau khi ra mắt. "Điều đó có nghĩa là hàng ngày, chúng tôi cũng đóng vai trò như một người xem xét lại câu chuyện, giống như bộ phận Tiêu chuẩn và Quy tắc của CBS, để giúp định hướng về bối cảnh, giọng điệu và mục đích cho mọi chương trình và nền tảng trong bộ phận."

"Mục tiêu thực sự là tạo ra sự nhất quán trong cách chúng ta đưa tin về vấn đề chủng tộc và văn hóa, một cách kịp thời, chính xác, đầy đủ thông tin và năng động", ông nói thêm.

Sau khi giải tán bộ phận Vấn đề Chủng tộc và Văn hóa, đài truyền hình đã chuyển Patrick lên làm nhà sản xuất điều hành kiêm Trưởng bộ phận Phát triển Kinh doanh Nội dung, theo trang LinkedIn của ông. Trey Sherman, cựu nhà sản xuất cộng tác của CBS News, người cũng từng làm việc cho bộ phận Vấn đề Chủng tộc và Văn hóa của CBS, đã lên TikTok để cáo buộc đài truyền hình thực hiện sa thải dựa trên chủng tộc, nói rằng ông và các đồng nghiệp da đen khác đã bị sa thải trong khi các nhân viên da trắng vẫn được giữ lại.

Đáng chú ý, đơn vị về chủng tộc và văn hóa là bộ phận mà ngôi sao của CBS News, Tony Dokoupil, buộc phải báo cáo sau khi một nhóm nhân viên phàn nàn về những cuộc phỏng vấn căng thẳng của ông với tác giả chống Israel và nhân vật được cánh tả cực đoan yêu thích Ta-Nehisi Coates.

Năm 2024, tờ Los Angeles Times đã trải qua một đợt sa thải khắc nghiệt, ảnh hưởng đến khoảng 23% nhân viên. Trong số những người bị ảnh hưởng có cả chuyên mục De Los tập trung vào cộng đồng người Mỹ Latinh của tờ báo. Theo một báo cáo từ Nieman Lab, tờ Times đã sa thải ít nhất ba phóng viên, một biên tập viên và một nhà bình luận từ nhóm này.

Theo Axios, vào tháng 3 năm ngoái, tờ Philadelphia Inquirer đã cắt giảm bộ phận Cộng đồng và Gắn kết, vốn chuyên trách đưa tin sâu rộng về các cộng đồng bị thiệt thòi ở Philadelphia, trong một đợt sa thải nhân viên. Bộ phận này là một phần trong các sáng kiến ​​về Đa dạng, Công bằng và Hòa nhập (DEI) mà tờ báo đã tự hào tuyên bố vào năm 2023. Mặc dù trang DEI của tờ báo vẫn còn hoạt động, nhưng thông tin về bộ phận Cộng đồng và Gắn kết đã bị xóa bỏ .

"Tờ Philadelphia Inquirer cam kết trở thành một tổ chức đa dạng, toàn diện, công bằng và chống phân biệt chủng tộc bằng cách thay đổi cách thức hoạt động thông qua văn hóa, cách đưa tin và phục vụ cộng đồng," tờ báo viết vào thời điểm đó. "Chúng tôi đang xây dựng một nền văn hóa toàn diện, dựa trên tinh thần chống phân biệt chủng tộc và công bằng, nuôi dưỡng cảm giác thuộc về cho tất cả mọi người tại Inquirer... Chúng tôi đang nỗ lực để đảm bảo sự công bằng là trọng tâm trong cách tiếp cận báo chí của Inquirer. Chúng tôi tìm cách liên tục giải quyết nạn phân biệt chủng tộc có hệ thống và các hình thức áp bức khác thông qua việc đưa tin toàn diện, tích cực chống phân biệt chủng tộc, phản ánh, phục vụ và được thông tin bởi tất cả các cộng đồng."

Vào tháng 9, Politico đã ngừng phát hành bản tin "The Recast", tập trung vào chủ đề "Cách thức chủng tộc và bản sắc định hình chính trị, chính sách và quyền lực", sau bốn năm hoạt động. Tương tự, Bloomberg cũng đã ngừng bản tin "Equality" vào năm ngoái, mặc dù mảng tin tức của họ vẫn tiếp tục hoạt động.

https://www.foxnews.com/media/washington-post-joins-other-news-outlets-laying-off-race-based-journalists
 

NVV

 

 2026-01-17  

Trump không hề phá hoại cuộc bầu cử của chúng ta — việc cho rằng ông ấy đang làm vậy là rất nguy hiểm

(Douglas MacKinnon, The Hill, 17/01/2026

Lớn lên trong nghèo khó ở một khu dân cư lao động người Ireland theo đạo Công giáo ở trung tâm Boston, tôi từ lâu đã là một người hâm mộ Chris Matthews.

Khi làm việc tại Tòa Bạch Ốc dưới thời Reagan với tư cách là một nhà văn vào cuối những năm 1980, tôi đã đọc đi đọc lại hai cuốn sách. Cuốn đầu tiên là cuốn “Nghệ thuật đàm phán” của Donald Trump. Cuốn thứ hai là cuốn “Hardball” của Matthews. Tôi cứ đọc đi đọc lại cuốn sách của Trump vì nó giống như được học một bằng cấp cao về cách thức kinh doanh được tiến hành trong thế giới thực. Điều tương tự cũng đúng với cuốn sách của Matthews về thế giới chính trị. Nó rất xuất sắc, và nó vẫn còn giá trị cho đến ngày nay.

Kinh nghiệm thực tế rất quan trọng, và Matthews đã trải nghiệm nhiều khía cạnh của chính trường trong suốt sự nghiệp của mình. Vì điều này, tiếng nói của ông vẫn thu hút sự chú ý. Lời nói của ông vẫn có trọng lượng. Và vì vậy, tôi cảm thấy cần phải chỉ trích ông về điều ông đã nói hồi đầu tuần này.

“Donald Trump đang phá hủy nền dân chủ của chúng ta,” Matthews nói với người đồng dẫn chương trình Mika Brzezinski trên chương trình “Morning Joe” sáng thứ Ba. “Thật không thể tin được. Và bạn biết tại sao không? Bởi vì ông ta muốn phá hoại cuộc bầu cử năm 2026.”

Theo tôi, những lời đồn đoán này mang tính kích động và nguy hiểm, xuất phát từ một người chắc chắn hiểu rõ hơn. Trump không “phá hoại nền dân chủ”. Ông ta có muốn đảng của mình thắng cử giữa nhiệm kỳ không? Tất nhiên rồi. Ông ta có muốn phó tổng thống của mình, JD Vance, kế nhiệm ông sau năm 2028 không? Có. Đó là điều mà mọi tổng thống đều muốn.

Không một đảng viên Dân chủ nào tôi biết – và tôi đã nói chuyện với rất nhiều người – lo lắng dù chỉ một chút rằng Trump muốn “xé nát Hiến pháp” và tiếp tục làm tổng thống sau năm 2028, hoặc hủy bỏ hay gian lận bầu cử, hoặc bất cứ điều gì tương tự. Không ai tin điều đó. Những lời nói như vậy là vô nghĩa. Tuy nhiên, chúng vẫn lan truyền trên nhiều trang web, len lỏi vào những tâm trí dễ bị ảnh hưởng.

Gần đây tôi đã đi taxi đến Washington, D.C., để họp, và người lái xe đã nói một điều khá đáng lo ngại. Ông ta tuyên bố rằng “Trump định ban bố thiết quân luật ngay trước cuộc bầu cử tổng thống năm 2028 để ông ta có thể duy trì chế độ độc tài suốt đời.” Hơn thế nữa, ông ta nói thêm rằng đó là “nỗi sợ hãi lớn nhất của ông ta và người dân nên nổi dậy chống lại điều đó.”

Ai đã bất cẩn gieo những suy nghĩ như vậy vào đầu ông ta?

Trừ khi ông ta thẳng thừng nói với tôi rằng tôi sai, tôi tin chắc rằng Matthews biết Trump không có ý định cố gắng ở lại Tòa Bạch Ốc sau khi nhiệm kỳ của ông ta kết thúc. Khi thời điểm đến, Trump sẽ – như ông ta đã làm vào tháng 1 năm 2021 – trao lại Phòng Bầu dục cho tổng thống mới và trở về cuộc sống riêng tư.

Lời nói rất quan trọng. Matthews, với tư cách là một người am hiểu chính trị, hiểu điều đó hơn ai hết. Điều gì đã dẫn đến hai vụ ám sát nhằm vào Trump? Điều gì đã dẫn đến vụ ám sát Charlie Kirk? Bất cứ ai không trả lời là “lời lẽ quá khích và những lời bôi nhọ, hạ thấp nhân phẩm” đều không trung thực.

Như chúng ta đã thấy trong "Thời đại Trump" và sau cái chết của George Floyd, cảm xúc, sự giận dữ, những lời đe dọa và bạo lực thực tế đã bị đẩy lên mức độ nguy hiểm. Phải chăng việc giảm bớt những lời lẽ kích động như vậy là vì lợi ích tốt nhất của tất cả những người có tầm ảnh hưởng, để tránh gây thêm tổn thương cho những người vốn đã có suy nghĩ lệch lạc?

Ông Matthews từ lâu đã là một tiếng nói chính trị khôn ngoan và cần thiết. Ông biết ông Trump thích chơi trò “cứng rắn”. Nhưng ông không cố gắng “phá hoại nền dân chủ của chúng ta”. Ông Matthews có mọi quyền phản đối ông Trump và các chính sách của ông ta, nhưng đồng thời, ông nên làm tất cả những gì có thể để giảm bớt những lời lẽ kích động và mang lại sự tỉnh táo cho tiến trình chính trị.

Chúng ta đang ở trên bờ vực thẳm. Hãy mở van xả hơi và nói chuyện với nhau một lần nữa.

https://thehill.com/opinion/campaign/5691762-chris-matthews-trump-democracy/

Douglas MacKinnon là cựu quan chức Tòa Bạch Ốc và Ngũ Giác Đài.

Chú thích:

Hôm thứ ba 13/1, Chris Matthews nói trên chương trình "Morning Joe" của đài MS NOW như sau: 

Donald Trump đang phá hoại nền dân chủ của chúng ta. Thật không thể tin được. Và bạn biết tại sao không?
Bởi vì ông ta muốn can thiệp vào 26 cuộc bầu cử. Ông ta muốn tìm cách để thao túng chúng. Ông ta đã cố gắng thuyết phục Brad Raffensperger bỏ phiếu cho mình 12.000 phiếu ở Georgia.

(Donald Trump is destroying our democracy. It's unbelievable. And you know why?
Because he wants to screw around with the 26 elections. He wants to find some way to screw around with them. He tried to get Brad Raffensperger to give him 12,000 votes in Georgia.)
 

 2026-01-12  

Liệu giới truyền thông chính thống thiếu nhạy bén cuối cùng sẽ rút ra được bài học vào năm 2026?

(Jeffrey M. McCall, The Hill, 12/1/2026)

Năm ngoái là một năm khó khăn đối với ngành báo chí truyền thống. Niềm tin của công chúng vào giới truyền thông tiếp tục suy giảm với tốc độ ngày càng nhanh. Người tiêu dùng tin tức ngày càng dựa vào mạng xã hội để tiếp nhận thông tin, bỏ qua các hãng tin truyền thống và thay vào đó là những người dẫn chương trình podcast, những người có ảnh hưởng và những người gây tranh cãi.

Tổng thống Trump thường xuyên chỉ trích các nhà báo dám chống đối ông và đã khiến đội ngũ pháp lý của mình bận rộn với việc đệ đơn kiện phỉ báng chống lại các hãng tin. CBS và ABC đã phải trả tiền cho Trump thay vì đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận của mình. Do đó, không có gì ngạc nhiên khi Trump tiếp tục gây áp lực lên giới truyền thông bằng các vụ kiện. Các vụ kiện phỉ báng khác của Trump đang chờ xử lý chống lại The New York Times, BBC và The Wall Street Journal.

Tòa Bạch Ốc đã hạn chế quyền tiếp cận của Associated Press đối với các sự kiện của tổng thống. Ngũ Giác Đài đã gây khó khăn hơn cho các phóng viên trong việc tiếp cận các quan chức Bộ Quốc phòng. Quốc hội cũng tham gia vào cuộc chơi vào mùa hè năm ngoái bằng cách cắt giảm ngân sách cho PBS và NPR.

Và phải nhờ đến một YouTuber trẻ tuổi, Nick Shirley, mới phanh phui được câu chuyện về việc sử dụng sai mục đích quỹ chính phủ ở Minnesota. Các hãng tin truyền thống không thể – hoặc không muốn – đưa tin về một câu chuyện đã tồn tại nhiều năm trước mắt mọi người.

Chắc chắn, năm 2025 là một năm rất tồi tệ đối với một ngành công nghiệp được coi là rất quan trọng đối với sức khỏe của quốc gia. Các giám đốc điều hành tin tức cần phải tự xem xét lại bản thân để chấm dứt chuỗi thất bại này và tái tạo lại ngành báo chí. Đáng buồn thay, dường như không có dấu hiệu nào cho thấy sự thay đổi hướng đi như vậy sẽ xảy ra.

Báo chí tự do được thành lập bởi những người sáng lập quốc gia để đóng vai trò đại diện cho công dân tự do. Tuy nhiên, để thực hiện vai trò đó một cách hiệu quả, ngành công nghiệp tin tức cần phải hiểu và lắng nghe người tiêu dùng tin tức. Người Mỹ ngày nay đang lên tiếng với giới truyền thông truyền thống, nhưng giới báo chí dường như không lắng nghe, dường như không nhận thức được thông điệp mà công dân đang gửi đến.

Việc công dân chuyển từ các nguồn tin tức truyền thống sang mạng xã hội không phải là ngẫu nhiên. Người tiêu dùng tin tức đã chán ngán sự thiên vị và hoạt động chính trị của giới truyền thông và quyết định tìm kiếm nguồn thông tin riêng của mình. Nhiều người Mỹ ngày nay thà tự cô lập mình với những người cung cấp thông tin không chuyên nghiệp hơn là dựa vào những nhà báo được gọi là chuyên nghiệp, những người không thể được tin tưởng để đưa tin một cách công bằng và đại diện cho lợi ích của người dân bình thường.

Sự chuyển hướng của báo chí sang hoạt động chính trị và vận động đã được người tiêu dùng tin tức nhận thấy rõ ràng. Cách tiếp cận đầy hoài nghi của giới truyền thông trong việc áp đặt các câu chuyện lên công chúng đã bị từ chối. Công dân đủ thông minh để biết rằng họ đang bị coi thường. Công chúng hiện đang yêu cầu giới truyền thông chỉ cung cấp sự thật và thông tin, và để họ tự đưa ra những kết luận hợp lý.

Người tiêu dùng tin tức biết rõ rằng họ đang củng cố những định kiến ​​của chính mình khi nhận thông tin từ các phương tiện truyền thông xã hội. Nhưng những nguồn tin đó lại chân thực hơn đối với người Mỹ bình thường so với những nhà báo kiêu căng, coi thường những công dân mà họ đáng lẽ phải phục vụ.

Người dẫn chương trình huyền thoại của CBS, Walter Cronkite, thu hút gần 30 triệu người xem mỗi đêm khi ông nghỉ hưu vào những năm 1980. Các đài truyền hình lớn hiện nay chỉ thu hút tổng cộng khoảng 18 triệu người xem cho các bản tin buổi tối, mặc dù số lượng người Mỹ có thể tiếp cận tin tức đã tăng thêm hàng trăm triệu người. Tất nhiên, ngày nay có nhiều nguồn tin tức cạnh tranh hơn so với thời của Cronkite, nhưng tôi đoán rằng phong cách báo chí gần gũi của Cronkite vẫn sẽ khiến ông được coi là "người đáng tin cậy nhất ở Mỹ".

Việc tái tạo, hoặc có lẽ chỉ là khôi phục, báo chí thực sự sẽ cần nỗ lực của toàn ngành. Động thái của CBS khi bổ nhiệm nhà tư tưởng độc lập Bari Weiss làm tổng biên tập rất đáng được theo dõi. Bà sẽ có một công việc khó khăn để phá vỡ tư duy tập thể đã ăn sâu trong phòng tin tức của CBS. Cựu giám đốc CNN Chris Licht đã nhận ra việc thay đổi văn hóa phòng tin tức khó khăn như thế nào cách đây bốn năm, chỉ trụ được chưa đầy một năm trước khi nỗ lực cải tổ CNN của ông bị phá sản bởi các nhân viên bất mãn, và chính ông cũng bị sa thải.

Các hãng tin cần phải tuyển dụng những người tài giỏi và xuất sắc nhất để thực hiện cuộc cải tổ. Những người tài giỏi này không nhất thiết phải xuất thân từ con đường sự nghiệp báo chí truyền thống. Trên thực tế, việc thu hút những người truyền tải thông tin không đến từ các trường báo chí có thể mang lại cho ngành này những góc nhìn mới mẻ.

Tuy nhiên, thu hút những người tài giỏi vào ngành báo chí sẽ là một thách thức lớn. Với sự thiếu tôn trọng hiện nay đối với lĩnh vực này, có thể nói rằng hầu hết các bậc phụ huynh sẽ không khuyến khích con cái mình theo đuổi một con đường sự nghiệp ít uy tín hơn cả nghề bán xe cũ.

Nhà lập hiến James Madison đã đảm bảo cho người Mỹ quyền tự do báo chí vì ông biết rằng điều đó rất cần thiết cho nền tự quản. Ông từng nói: “Một chính phủ dân chủ, nếu thiếu thông tin cho người dân, hoặc thiếu phương tiện để có được thông tin đó, chỉ là khúc dạo đầu cho một vở hài kịch hoặc một bi kịch; hoặc có lẽ cả hai.”

Đáng buồn thay, ngành công nghiệp tin tức đang không làm tròn trách nhiệm của mình trong việc ngăn chặn một vở hài kịch hay một bi kịch. Đó là lý do tại sao không gian công cộng của Mỹ ngày nay giống như một miền Tây hoang dã. Hy vọng rằng năm 2026 sẽ là năm mà ngành công nghiệp tin tức bắt đầu khôi phục lại mục đích ban đầu của mình.

https://thehill.com/opinion/technology/5682065-journalism-industry-struggles-2025/?tbref=hp

NVV dịch
 

 2025-12-25  

Những bộ phim mang lại cảm giác dễ chịu đã biến mất ở đâu rồi?

(Alixandra Kupcik, LA Times, 25/12/2025)

Đã từng có thời Hollywood biết cách khiến khán giả cảm thấy vui vẻ — khiến chúng ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi rời khỏi rạp chiếu phim so với lúc bước vào.

Phim ảnh ngày nay vẫn có thể khuấy động cảm xúc, nhưng sự lạc quan mà chúng từng mang lại đã trở nên hiếm hoi. Phim ảnh giờ đây tiện lợi hơn bao giờ hết, với hầu hết các câu chuyện đến với chúng ta thông qua dịch vụ phát trực tuyến — nhưng trải nghiệm đã trở nên nhạt nhẽo hơn. Màn hình TV phát sáng lạnh lẽo trong phòng khách của chúng ta, giờ chỉ là một trong nhiều thứ được thiết kế để làm chúng ta phân tâm. Chúng ta không còn ngồi trong bóng tối bên cạnh những người lạ, cùng chia sẻ hơi thở khi đèn tắt nữa. Nghi thức đó đã được thay thế bằng sự tiện lợi, và một điều quan trọng đã biến mất.

Khi trải nghiệm đó biến mất, thì sự lãng mạn và dịu dàng từng tồn tại trong các tác phẩm của các đạo diễn như Rob Reiner, Nancy Meyers, Nora Ephron, Sydney Pollack, Cameron Crowe, James L. Brooks, và Garry và Penny Marshall cũng biến mất theo. Phim của họ vẫn giữ được sự lạc quan mà không giả vờ rằng mọi thứ đều ổn. Ngay cả ánh sáng buổi chiều chiếu qua cửa sổ nhà bếp cũng có thể báo hiệu một bước ngoặt.

Các hãng phim hiện nay dường như chỉ theo đuổi những gì có vẻ dễ bán nhất, nơi ngân sách lớn, sức hút của ngôi sao và tiềm năng doanh thu phòng vé có thể lấn át chính câu chuyện. Mọi thứ giờ đây đều cảm thấy nặng nề, như thể sự ấm áp đã lỗi thời.

Dịch vụ phát trực tuyến đã thúc đẩy sự thay đổi đó. Động lực kinh tế từng hỗ trợ các bộ phim có ngân sách trung bình thông qua thời gian chiếu rạp dài, doanh thu DVD và phát sóng trên truyền hình cáp đã biến mất gần như chỉ sau một đêm. Các hãng phim hiện ưu tiên những bộ phim bom tấn đảm bảo lợi nhuận ngay lập tức, trong khi những bộ phim có thể được sản xuất với giá 30 triệu hoặc 40 triệu đô la lại không có chỗ đứng. Phim mang lại cảm giác dễ chịu không biến mất một cách ngẫu nhiên. Nền tảng tài chính đã sụp đổ.

Trong những dự án nhận được sự hỗ trợ từ các hãng phim lớn, bạn có thể cảm nhận được sự thay đổi về phong cách. Ngay cả những bộ phim được ca ngợi nhất cũng thường cho thấy sự thiếu hụt về cảm xúc. Bộ phim "Frankenstein" mới của Guillermo del Toro được dàn dựng tuyệt đẹp, lời thoại tinh tế và kỹ thuật quay phim ngoạn mục. Nó mang đến trải nghiệm điện ảnh thực sự, nhưng thiếu đi sự chân thành về mặt cảm xúc. Tôi thấy mình ngưỡng mộ nghệ thuật của nó nhưng lại khó kết nối với các nhân vật, một sự cộng hưởng chưa bao giờ thực sự đến. Tất nhiên, nó không phải là một bộ phim mang lại cảm giác dễ chịu, nhưng sự phổ biến của nó cho thấy khung cảnh cảm xúc trống rỗng mà chúng ta đã chấp nhận, cả trên màn ảnh và ngoài đời.

Khi Reiner, một trong những kiến ​​trúc sư vĩ đại của những bộ phim mang lại cảm giác dễ chịu, qua đời vào đầu tháng này, sự tiếc thương dành cho tác phẩm của ông là một lời nhắc nhở đáng mừng về sự rạng rỡ mà ông đã mang đến cho điện ảnh. Chúng ta cũng vừa mất đi Diane Keaton, người mà những bộ phim của bà cho phép sự phức tạp tồn tại. Bà có thể thể hiện tình yêu lãng mạn với sự dí dỏm và dễ tổn thương, những chiếc áo sơ mi trắng và cà vạt lỏng lẻo của bà là tuyên ngôn về con người không ngại thể hiện bản thân. Robert Redford quá cố cũng chia sẻ tinh thần lãng mạn tương tự, với sức hút có thể khiến bạn cảm thấy dễ chịu ngay cả khi câu chuyện làm tan nát trái tim bạn.

Những huyền thoại này thuộc về một thời đại mà phim mang lại cảm giác dễ chịu không bị coi là nhẹ nhàng. Các diễn viên như Keaton và Redford, Meg Ryan và Billy Crystal, Tom Hanks, Dustin Hoffman, Teri Garr, Jack Nicholson và Meryl Streep đã cống hiến hết mình cho những nhân vật được xây dựng dựa trên sự dễ tổn thương và những sắc thái nhỏ nhặt của cuộc sống hàng ngày. Và nhạc nền của John Williams, Hans Zimmer, John Debney và Robert Folk là nhịp đập trái tim của những câu chuyện đó.

“Nếu phim của tôi không phải là phim hài, chúng sẽ là bi kịch,” Nancy Meyers, đạo diễn của “Something’s Gotta Give” và “The Holiday”, từng nói với tạp chí Parade. “Tôi cho chúng những cái kết có hậu vì tôi muốn cuộc sống diễn ra như vậy.”

Nhiều người trong chúng ta vẫn quay trở lại với những tác phẩm kinh điển mang lại cảm giác dễ chịu khi thế giới ngày càng trở nên hoài nghi và thiếu tin tưởng vào niềm vui. Nghệ thuật được kỳ vọng là để chẩn đoán chứ không phải để mang lại niềm vui. Việc ca ngợi những bộ phim như "Anora" và “Oppenheimer” phản ánh xu hướng đó, đối mặt với cảm xúc bằng sự nặng nề và bất an.

Khi mất đi sự nhẹ nhàng đó, Hollywood đã mất đi sự đồng cảm.

Hiện nay có một khoảng trống văn hóa. Thành phố từng nổi tiếng với việc biến giấc mơ thành hiện thực giờ đây dường như không chắc chắn liệu việc mơ mộng có còn được phép hay không. Kịch bản cảm thấy lo lắng và lạnh lẽo, được lọc bởi các thuật toán. Tuy nhiên, khán giả vẫn muốn tin rằng lòng tốt là điều quan trọng và muốn những câu chuyện nhắc nhở họ về con người mà họ hy vọng sẽ trở thành.

Hollywood luôn phản ánh thời đại của nó. Trong thời kỳ Đại suy thoái, "It Happened One Night" và "Top Hat" mang đến sự giải thoát. Vào những năm 70, "The Way We Were" và "Annie Hall" cho thấy tình yêu có thể làm tan nát trái tim nhưng vẫn đáng giá. Đầu những năm 80, "Tootsie" chứng minh rằng sự trung thực có thể tồn tại giữa những bất ổn. Đến cuối những năm 80 và đầu những năm 90, những bộ phim như "When Harry Met Sally..." và "Sleepless in Seattle" cho thấy chính sự kết nối có thể định hình một câu chuyện tình yêu. "The First Wives Club" nhắc nhở phụ nữ rằng sự kết thúc của một cuộc hôn nhân không có nghĩa là sự kết thúc của bản sắc cá nhân. Sau sự kiện 11/9, "Love Actually" mang lại sự an ủi cho một thế giới đang cố gắng tìm lại sự cân bằng.

Hãy tưởng tượng thị trấn Hollywood tìm lại được nhịp đập của mình, với các hãng phim ủng hộ những câu chuyện dựa trên sự chân thành và những nhà làm phim, giống như Reiner, Meyers và Ephron, coi hài kịch và lãng mạn là những yếu tố thiết yếu.

Một bộ phim hay mang lại cảm giác dễ chịu sẽ ghi lại những khoảnh khắc đối thoại chân thành giữa con người và làm nổi bật những khía cạnh của bản thân mà chúng ta thường che giấu. Những bộ phim hay nhất tồn tại lâu dài bởi vì chúng được xây dựng trên một điều cơ bản: niềm tin rằng sự kết nối vẫn còn có thể.

Có lẽ nếu Hollywood nhớ lại điều đó, thị trấn này có thể tìm lại được sức sống của mình. Thế giới cũng vậy. Mọi người vẫn đến với hy vọng trong tay. Họ muốn tin rằng những câu chuyện có thể cứu rỗi họ, rằng ánh sáng vẫn có thể chiếu rọi theo cách khiến mọi thứ dường như đều có thể xảy ra. Câu chuyện mang lại cảm giác dễ chịu chưa bao giờ thực sự biến mất. Nó đang chờ đợi ai đó hướng máy quay về phía nó, và đó là lý do tại sao chúng ta vẫn ngước nhìn màn hình, tin rằng trong khoảnh khắc đó, cuộc sống cuối cùng cũng có thể trở nên tốt đẹp.

https://www.msn.com/en-us/entertainment/movies/contributor-where-did-all-the-feel-good-movies-go/ar-AA1T18yL 
 

NVV dịch

 

 2025-12-19  

Nỗ lực của giới truyền thông nhằm biến Trump thành Biden

(Byron York. Washington Examiner, 19/12/2025)

Hai điểm yếu lớn nhất của Tổng thống Joe Biden là chứng lẫn trí và lạm phát tổn hại mà chính quyền của ông đã góp phần tạo ra. Giờ đây, một số nhà bình luận truyền thông đang cố gắng thuyết phục người Mỹ rằng Tổng thống Donald Trump cũng có những điểm yếu tương tự.

Về vấn đề chứng mất trí nhớ do tuổi già, trong những tuần gần đây, các đối thủ của tổng thống đã cố gắng lập luận rằng ông Trump 79 tuổi đang mắc phải những chứng bệnh rõ ràng tương tự như ông Biden ở cùng độ tuổi. Tháng trước, tờ New York Times đã đăng một bài báo gây nhiều tranh luận, “Ngày ngắn hơn, dấu hiệu mệt mỏi: Trump đối mặt với thực tế của tuổi già khi tại chức”. Bài báo viết, “Ông Trump, 79 tuổi, là người lớn tuổi nhất được bầu làm tổng thống, và ông ấy đang già đi”.

Rõ ràng ông Trump  năng động hơn ông Biden rất nhiều. Nhưng tờ New York Times cho rằng đó chỉ là hình ảnh mà ông Trump và Tòa Bạch Ốc cố gắng tạo ra. “Gần một năm kể từ khi bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai,” các phóng viên Katie Rogers và Dylan Freedman viết, “người Mỹ ít thấy ông Trump hơn trước đây, theo phân tích lịch trình của ông do tờ New York Times thực hiện. Ông Trump có ít sự kiện công khai hơn trong lịch trình của mình… Ông cũng có lịch trình xuất hiện trước công chúng ngắn hơn so với trước đây. Hầu hết các lần xuất hiện trước công chúng của ông đều diễn ra từ 12 giờ trưa đến 5 giờ chiều, trung bình. Và khi ông xuất hiện trước công chúng, đôi khi, năng lượng của ông cho thấy dấu hiệu hao mòn.”

Cách đưa tin tương tự như những bài báo trước đây về sự suy giảm trí nhớ của Biden, ít nhất là những bài báo đã vượt qua được sự tự kiểm duyệt của giới truyền thông về vấn đề của Biden. Nếu Trump có vẻ ngủ gật trong một sự kiện kéo dài ở Tòa Bạch Ốc, thì đó cũng giống như Biden! Tờ New York Times đã liệt kê một loạt các chi tiết quen thuộc với độc giả của mạng xã hội cánh tả: kết quả chụp MRI của Trump, vết bầm tím trên tay phải, những đồn đoán về việc Trump có dùng thuốc giảm cân hay không, và nhiều hơn nữa. Tờ New York Times cũng cho rằng, trong giai đoạn tổng thống đang tích cực thực hiện các công việc ngoại giao, Trump “đi lại trong nước ít hơn nhiều so với thời điểm này trong năm đầu tiên nhậm chức, năm 2017, mặc dù ông ấy đi nhiều chuyến công du nước ngoài hơn”.

Đó là một sự suy diễn quá xa vời. Có  phải Trump đang thực hiện nhiều chuyến đi vất vả hơn và ít chuyến đi nhẹ nhàng hơn, và điều đó cho thấy ông ấy đang chậm lại? Bỏ qua những lập luận phi logic, điểm mấu chốt của bài báo trên tờ New York Times rất rõ ràng: Trump giống như Biden. Đó là một quan điểm đáng kinh ngạc, khi mà rất nhiều người trong giới báo chí đã che giấu tình trạng sức khỏe của Biden, nhưng sự thật là như vậy.

Về vấn đề lạm phát, các đối thủ của tổng thống hiện đang lập luận rằng ông Trump, người mà trong nhiệm kỳ ngắn ngủi đã khiến lạm phát tăng từ 3% so với cùng kỳ năm trước vào tháng 1 năm 2025 lên 2,7% so với cùng kỳ năm trước vào tháng 11, đang mắc phải sai lầm tương tự như ông Biden, người mà trong nhiệm kỳ của ông đã khiến lạm phát tăng từ 1,4% so với cùng kỳ năm trước vào tháng 1 năm 2021 lên 9,1% so với cùng kỳ năm trước vào tháng 6 năm 2022. Lý lẽ là ông Biden đã cố gắng hạ thấp tầm quan trọng của lạm phát, và giờ đây ông Trump cũng đang cố gắng làm điều tương tự. 

Có thể lập luận  rằng việc hạ thấp mức lạm phát 9,1% khác biệt đáng kể so với việc hạ thấp mức lạm phát 2,7%. Người ta cũng có thể lập luận rằng cử tri có thể thấy sự khác biệt đáng kể đó. Nhưng việc đánh đồng hai con số này là cần thiết để ám chỉ rằng Trump đang tái tạo lại những vấn đề của Biden, vì vậy một số nhà báo đã làm điều đó.

Vậy làm thế nào để kết hợp  vấn đề tuổi già và lạm phát thành một giả thuyết chung kiểu "Trump cũng như Biden"? Hãy xem xét điều này, từ Lulu Garcia-Navarro, người dẫn chương trình podcast của New York Times và cựu phóng viên của Đài Phát thanh Quốc gia (NPR), trên CNN hôm thứ Năm, khi bình luận về bài phát biểu kinh tế của tổng thống. “Đây không phải là Trump 2.0,” Garcia-Navarro nói. “Điều này trông giống như Biden 2.0, bởi vì chúng ta không chỉ thấy tổng thống mắc phải những sai lầm tương tự… mà đây còn là một nhà lãnh đạo suy yếu. Ông ấy đang già đi… Ông ấy nói chuyện như một người đàn ông già nua đang giận dữ. Và bất kỳ sức sống và khả năng nào ông ấy từng có để kết nối với mọi người dường như đang nhanh chóng tan biến. Và vì vậy, tôi nghĩ những gì bạn đang thấy là sự lặp lại những gì đã xảy ra với Joe Biden đang xảy ra với Donald Trump.”

Bạn có nghĩ đó là những gì bạn đang thấy không?  Thật khó để tưởng tượng hai nhiệm kỳ tổng thống nào lại khác biệt nhau hơn nhiệm kỳ của Trump và Biden. Tuy nhiên, hiện nay, một số người trong đảng đối lập, dường như vẫn còn cay cú vì kết cục thảm hại của nhiệm kỳ tổng thống Biden, lại thấy một lợi thế chính trị trong việc cố gắng thuyết phục cử tri rằng Trump bằng cách nào đó là bản sao của Biden. Điều đó đặc biệt kỳ lạ, bởi vì từ năm 2021 đến năm 2025, một số người trong số này lại bảo vệ Biden trước những cáo buộc chính đáng rằng ông quá yếu để làm tổng thống và các chính sách của ông đã làm trầm trọng thêm tình trạng lạm phát.

Dĩ nhiên, việc Trump giống Biden chỉ là một phần nhỏ trong phong trào phản đối Trump. Nó chẳng là gì so với việc nhiều người trong giới truyền thông đã đầu tư rất nhiều vào việc cáo buộc Trump có liên quan đến tội ác của kẻ phạm tội tình dục đã chết Jeffrey Epstein. Nó cũng chẳng là gì so với cáo buộc về Nga đã chi phối phần lớn nhiệm kỳ đầu tiên của Trump. Có lẽ đó là cách để một số nhân vật truyền thông giải tỏa sự xấu hổ mà họ cảm thấy vì đã che đậy những khiếm khuyết của Biden, và đồng thời công kích Trump. Dù sao đi nữa, bạn có thể sẽ còn nghe nhiều hơn về điều này.

https://www.washingtonexaminer.com/daily-memo/4044493/media-effort-bidenize-trump/


NVV dịch
 

 2025-12-16  

Susie Wiles chỉ trích Vanity Fair vì "bài viết mang tính công kích thiếu trung thực".

(Nick Gilbertson, Breibart, 16/12/2025)

Hôm thứ Ba, Chánh văn phòng Tòa Bạch Ốc Susie Wiles đã chỉ trích mạnh mẽ tạp chí Vanity Fair vì "bài viết mang tính công kích thiếu trung thực", mà theo bà là đã bỏ qua bối cảnh quan trọng.

Sáng thứ Ba 16/12, Wiles đã lên mạng xã hội để phản bác bài viết của Chris Whipple, cộng tác viên của Vanity Fair – một bài viết dài khoảng 30 phút – trong bối cảnh các quan chức cấp cao của Tòa Bạch Ốc đang công khai khẳng định sự ủng hộ của họ dành cho Wiles sau khi bài viết được đăng tải.

“Bài báo được đăng tải sáng sớm nay là một bài viết công kích thiếu trung thực nhằm vào tôi và vị Tổng thống, các nhân viên Tòa Bạch Ốc và Nội các xuất sắc nhất trong lịch sử,” Wiles bắt đầu.

Wiles cho rằng Whipple đã phớt lờ bối cảnh và những phát ngôn quan trọng từ chính bà và những người khác:

    "Bối cảnh quan trọng đã bị bỏ qua và phần lớn những gì tôi và những người khác nói về đội ngũ và Tổng thống đã bị lược bỏ khỏi bài báo. Sau khi đọc xong, tôi cho rằng điều này được thực hiện nhằm tạo ra một bức tranh hỗn loạn và tiêu cực về Tổng thống và đội ngũ của chúng tôi.

    "Sự thật là Tòa Bạch Ốc của ông Trump đã đạt được nhiều thành tựu hơn trong mười một tháng so với bất kỳ vị Tổng thống nào khác trong tám năm, và điều đó là nhờ vào khả năng lãnh đạo và tầm nhìn vượt trội của Tổng thống Trump, người mà tôi đã vinh dự được làm việc cùng trong gần một thập kỷ.


Bà tuyên bố rằng: "Tất cả những điều này sẽ không ngăn cản nỗ lực không ngừng nghỉ của chúng ta trong việc đưa nước Mỹ vĩ đại trở lại!"

Ngay từ đầu bài báo, Whipple đã cố gắng gieo rắc sự chia rẽ giữa Wiles và các quan chức cấp cao của Tòa Bạch Ốc và nội các, bao gồm cả tổng thống, bằng cách chọn lọc những câu trích dẫn từ các tuyên bố của bà.

Ví dụ, Whipple viết ngay từ đầu rằng Wiles đã nhận định Trump “có tính cách của một người nghiện rượu”. Nhưng đoạn trích dẫn đầy đủ, được giấu kín 14 đoạn sau đó, mở rộng ý nói rằng Trump hành động với sự tự tin rằng ông có thể đạt được bất cứ điều gì thông qua quyết tâm:

    “Một số nhà tâm lý học lâm sàng biết nhiều hơn tôi gấp triệu lần sẽ phản bác những gì tôi sắp nói. Nhưng những người nghiện rượu có khả năng hoạt động tốt hoặc nghiện rượu nói chung, tính cách của họ bị phóng đại khi họ uống rượu. Vì vậy, tôi là một chuyên gia về những người có tính cách mạnh mẽ.” Wiles nói rằng Trump có “tính cách của một người nghiện rượu.” Ông ấy “hoạt động với quan điểm rằng không có gì ông ấy không thể làm được. Không có gì, hoàn toàn không có gì.”

Whipple cũng trích dẫn lời Wiles gọi Giám đốc Văn phòng Quản lý Ngân sách Russ Vought là “một kẻ cuồng tín cánh hữu tuyệt đối”, nhưng không cung cấp thêm ngữ cảnh nào về câu nói này và không đề cập đến Vought lần nào nữa trong bài báo.

Sáng thứ Ba, Vought cùng các quan chức khác của Tòa Bạch Ốc đã lên tiếng bày tỏ sự ủng hộ hoàn toàn của mình đối với Wiles:

“Susie Wiles là một chánh văn phòng xuất sắc. Tôi đã có vinh dự được làm việc tại Tòa Bạch Ốc của Tổng thống Trump trong từng phút giây của hai nhiệm kỳ của ông ấy,” Vought viết trong một bài đăng trên X.

“Tôi muốn nói rõ: Chưa bao giờ mọi việc lại suông sẻ và hiệu quả đến thế, như hiện nay, để hoàn thành những mục tiêu mà ông ấy muốn đạt được,” ông nói thêm. “Trong công việc của tôi, bà ấy luôn là một đồng minh giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ cho tổng thống. Và bài viết công kích này sẽ không làm chúng tôi chậm lại.”

Thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc Karoline Leavitt nhấn mạnh trong bài đăng của mình trên X rằng "toàn bộ chính quyền" ủng hộ chánh văn phòng.

“Chánh văn phòng Susie Wiles đã giúp Tổng thống Trump đạt được 11 tháng đầu nhiệm kỳ thành công nhất so với bất kỳ Tổng thống nào trong lịch sử nước Mỹ. Tổng thống Trump không có cố vấn nào giỏi giang và trung thành hơn Susie”, Leavitt viết.

"Toàn bộ chính quyền đều biết ơn sự lãnh đạo vững vàng của bà ấy và hoàn toàn đoàn kết ủng hộ bà ấy," bà nói thêm.

Con trai cả của tổng thống, Donald Trump Jr., cũng đã lên tiếng với một bài đăng dài, viết những lời tốt đẹp về Wiles.

“Susie Wiles là Chánh văn phòng hiệu quả và đáng tin cậy nhất mà cha tôi từng có,” Trump Jr. bắt đầu.

“Khi mọi chuyện khó khăn và những người bạn được cho là thân thiết khác bỏ rơi bố tôi như lũ chuột, Susie vẫn sát cánh bên ông và làm việc cật lực mỗi ngày để xây dựng lại sự nghiệp chính trị của ông và đảm bảo rằng sự trở lại của ông vào năm 2024 sẽ thành công,” ông tiếp tục nhấn mạnh, “Khi những người khác chùn bước, bà ấy vẫn đứng vững.”

Trump Jr. khẳng định rằng Wiles chưa một lần cố gắng "phá hoại chương trình nghị sự chính sách 'Nước Mỹ trên hết' của cha tôi", gọi bà là "một người trung gian trung thực, chỉ quan tâm đến việc thực hiện nguyện vọng của cha tôi về chính sách - điều này khác hẳn so với nhiệm kỳ đầu tiên của ông ấy, khi vô số nhân viên cho rằng nhiệm vụ của họ là 'kiềm chế' Trump."

Sau khi nhấn mạnh vai trò quan trọng của Wiles trong việc đưa Robert F. Kennedy Jr. và những người ủng hộ ông vào liên minh của Trump năm 2024, ông kết luận bằng tuyên bố rằng “không ai trên thế giới này đủ năng lực hơn Susie để làm Chánh văn phòng cho cha tôi”.

Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent đã bày tỏ sự ủng hộ của mình đối với Wiles sau khi bài báo được đăng tải.

“Năm 2025 là một năm đạt được nhiều thành tựu lịch sử đối với người dân Mỹ do Tổng thống @POTUS đề ra, và sự lãnh đạo kiên định của bà @SusieWiles đã dẫn đường,” ông viết trong một bài đăng.

“Susie là một Chánh Văn phòng xuất sắc, và sự tận tâm, lòng trung thành và cam kết không mệt mỏi của bà đối với Tổng thống là điều không thể chê trách. Khả năng lãnh đạo mạnh mẽ thường hoạt động thầm lặng — không bao giờ tìm kiếm sự công nhận và luôn không ngừng nỗ lực để đạt được kết quả. Chánh Văn phòng của chúng ta là một ví dụ điển hình,” ông nói, đồng thời cho biết thêm rằng bà là “người điều hành hiệu quả nhất mà tôi từng gặp.”


Giám đốc Cơ quan Bảo vệ Môi trường Lee Zeldin cũng bày tỏ sự ủng hộ đối với Wiles.

https://www.breitbart.com/politics/2025/12/16/susie-wiles-rips-vanity-fair-for-disingenuously-framed-hit-piece/

NVV dịch
 

 2025-11-30  

Nhà Trắng ra mắt công cụ theo dõi ‘truyền thông thiên lệch’

(Bảo Minh, TriThucVN, 30/11/2025)

Nhà Trắng vừa giới thiệu một công cụ theo dõi “truyền thông thiên lệch” mới, công khai liệt kê các cơ quan báo chí mà họ cáo buộc đăng tải các câu chuyện sai lệch và gây hiểu nhầm.

Động thái này diễn ra trong bối cảnh Tổng thống Mỹ Donald Trump lâu nay đối đầu với những gì ông gọi là “truyền thông tin giả” (fake news media), một thuật ngữ ông sử dụng nhiều năm để mô tả các bài báo mà ông cho là không chính xác hoặc có thái độ thù địch.

Được ra mắt hôm thứ Sáu, công cụ này xuất hiện như một mục riêng trên trang web Nhà Trắng với tiêu đề “Misleading. Biased. Exposed.” (Sai lệch. Thiên lệch. Bị phơi bày.). Trang này trình bày các ví dụ hàng tuần về những bài báo mà chính quyền phản bác, kèm liên kết đến bản gốc và phân loại chúng theo các hạng mục: “Sai lệch thông tin”, “Bỏ sót bối cảnh”, “Thiên vị” hoặc “Hành vi sai phạm”.

Chính quyền cho biết trong một tuyên bố rằng trang web nhằm “ghi lại các câu chuyện sai lệch và gây hiểu nhầm của truyền thông mà Nhà Trắng đã chỉ ra”.

CBS News, The Boston Globe và The Independent là những cơ quan đầu tiên được liệt kê trong mục “Media Offender of the Week” (Cơ quan truyền thông vi phạm của tuần). Chính quyền cho rằng các bài báo của họ “biểu hiện sai và phóng đại các lời kêu gọi trách nhiệm của Đảng Dân chủ” của Tổng thống Trump, phản bác các tin tức gợi ý rằng ông đã thúc giục “hành hình” các nghị sĩ.

Mục “Offender Hall of Shame” (Bảng xếp hạng những cơ quan truyền thông vi phạm đáng xấu hổ) – được mô tả là “ghi chép các câu chuyện sai lệch và gây hiểu nhầm của truyền thông” – bao gồm các cơ quan như The Washington Post, CBS News, CNN và MSNBC, với hàng chục mục có thể tra cứu.

Một số cơ quan truyền thông Mỹ, bao gồm CBS và ABC News, gần đây đã giải quyết các vụ kiện do Tổng thống Mỹ khởi xướng. Ông Trump lâu nay cho rằng hầu hết các mạng lưới truyền thông chính thống nghiêng về cánh tả và thiên vị chống lại phe bảo thủ, cáo buộc họ phát tán tin giả nhằm làm suy yếu nhiệm kỳ của ông.

Sau khi bị liệt kê là “vi phạm nhiều lần”, The Washington Post cho biết họ vẫn “tự hào về báo chí chính xác và nghiêm túc của mình”.


Bê bối vụ BBC cắt ghép lời Tổng thống Trump nhằm dẫn dắt sai lệch

Việc ra mắt công cụ này của Nhà Trắng diễn ra sau một vụ bê bối gần đây liên quan đến cảnh quay bị chỉnh sửa thiếu đạo đức trong phim tài liệu BBC Panorama mang tên ‘Trump: A Second Chance?’.

Chương trình này, phát sóng ngay trước cuộc bầu cử Mỹ tháng 11 năm ngoái, đã cắt ghép các đoạn từ bài phát biểu năm 2021 để gợi ý rằng ông Trump đã kích động vụ bạo loạn ngày 6/1 bằng cách bảo người ủng hộ “chiến đấu như địa ngục” tại Điện Capitol.

Cụ thể là đoạn video được phát sóng trong chương trình BBC Panorama (phát tháng 10/2024) cho thấy, ông Trump dường như nói với người ủng hộ:

“Chúng ta sẽ cùng tiến đến Điện Capitol, tôi sẽ đi cùng các bạn, và chúng ta chiến đấu. Chiến đấu như địa ngục, và nếu các bạn không chiến đấu như địa ngục, các bạn sẽ không còn đất nước này nữa.”

Tuy nhiên, theo The Telegraph và một báo cáo nội bộ bị rò rỉ từ BBC, đoạn phát biểu này đã bị cắt ghép từ 2 phần cách nhau gần một giờ. Cụ thể:

Phần “Chúng ta sẽ đi xuống Điện Capitol và tôi sẽ đi cùng quý vị” xuất hiện ở một thời điểm. Phần “Chúng ta phải chiến đấu… nếu các bạn không chiến đấu thật quyết liệt…” lại nằm khoảng 50 phút sau trong bài phát biểu gốc.

Ngoài ra, chương trình còn loại bỏ đoạn ông Trump kêu gọi người ủng hộ “tuần hành một cách ôn hòa và đầy tinh thần yêu nước”, đồng thời ghép thêm cảnh nhóm người biểu tình (ví dụ nhóm Proud Boys) tiến về Quốc hội như thể họ phản ứng ngay sau lời của ông Trump, trong khi thực tế những cảnh đó được quay trước khi ông bắt đầu phát biểu.

Báo cáo cho rằng việc chỉnh sửa này gây hiểu lầm nghiêm trọng, khiến khán giả tin rằng ông Trump kích động bạo lực, trong khi thực tế không phải như vậy.

Nhà Trắng chỉ trích BBC là “cỗ máy tuyên truyền cánh tả” và “tin giả 100%”, đồng thời cáo buộc đài này “cố tình không trung thực” trong cách đưa tin về ông Trump.

Đài truyền hình được nhà nước Anh tài trợ này đã đưa ra lời xin lỗi chính thức sau khi ông Trump đe dọa kiện với mức bồi thường từ 1 – 5 tỷ USD, cáo buộc BBC “phỉ báng”.

https://trithucvn2.net/the-gioi/nha-trang-ra-mat-cong-cu-theo-doi-truyen-thong-thien-lech.html

 

 2025-11-27  

Trận chiến toàn diện giữa Trump và New York Times: Từ cáo buộc sức khỏe đến tài liệu giả

 (Dương Thiên, Vision Times, 27/11/2025)

Vào ngày 26/11, Tổng thống Hoa Kỳ Trump đã đưa ra một tuyên bố trên nền tảng mạng xã hội Truth Social của mình, lên án một bài báo của tờ New York Times đặt nghi vấn về tuổi tác và tình trạng tinh thần của ông.



 Trump trả đũa tờ New York Times: Tràn đầy năng lượng

Tờ New York Times gần đây đưa tin rằng tần suất xuất hiện trước công chúng và lịch trình trong nước của Tổng thống Trump đã giảm đáng kể so với nhiệm kỳ đầu tiên, với các lần xuất hiện trước công chúng thường chỉ giới hạn từ trưa đến 5 giờ chiều. Là vị tổng thống đương nhiệm lớn tuổi nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, trách nhiệm của chức vụ tổng thống rõ ràng đã gây áp lực đáng kể lên ông Trump kể từ khi ông bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai vào tháng 1 năm nay.

Bản báo cáo do một nữ nhà báo viết đặt ra câu hỏi liệu ông Trump có “có dấu hiệu mệt mỏi” do tuổi tác hay không, dựa trên hồ sơ quan sát được về các hoạt động công khai của ông.

Đáp lại những lời cáo buộc, ông Trump đã đăng lên mạng xã hội, kiên quyết phủ nhận tuyên bố “suy giảm năng lượng” của nhà báo này, tuyên bố “Tôi chưa bao giờ làm việc chăm chỉ như thế này trong đời” và ông mô tả tờ New York Times là “một tờ bên bờ vực sụp đổ” và “những kẻ điên cực đoan cánh tả”.

Thứ hai, ông trình bày chi tiết những thành tựu của mình, bao gồm chiến thắng bầu cử năm ngoái, đà tăng trưởng mạnh mẽ của thị trường chứng khoán Mỹ, và những tiến triển trong việc giải quyết các cuộc chiến tranh ở nước ngoài. Thông qua “danh sách thành tích” này, ông Trump muốn chứng minh với công chúng rằng một người “kiệt sức” không thể đạt được nhiều thành tựu chính sách đến vậy.

Thứ ba, ông Trump đặc biệt nhấn mạnh rằng gần đây ông đã trải qua “một cuộc kiểm tra sức khỏe hoàn hảo và bài kiểm tra nhận thức toàn diện, mà ông đã vượt qua hoàn toàn”, và nhiều lần nhấn mạnh rằng những bài kiểm tra này “được thực hiện gần đây”.

Ngay trước khi cuộc tranh cãi giữa ông Trump và tờ New York Times về sức khỏe của ông trở thành tâm điểm, hai bên đã xảy ra xung đột dữ dội về một sự việc khác vào ngày 20 tháng 4 năm 2025. Nguyên nhân dẫn đến cuộc xung đột mới nhất này là một báo cáo của tờ New York Times cho biết chính quyền Trump được cho là đang cân nhắc ký các sắc lệnh hành pháp để tái cấu trúc đáng kể Bộ Ngoại giao và định hình lại chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ.

Bài báo của tờ New York Times cho biết đã xem xét một dự thảo sắc lệnh hành pháp cho thấy chính quyền Trump đang cân nhắc chấm dứt hầu hết các hoạt động tại châu Phi, đóng cửa một số đại sứ quán và cắt giảm các văn phòng tập trung vào các vấn đề biến đổi khí hậu, dân chủ và nhân quyền. Theo tờ báo, văn bản chưa ký này, được cho là đã được lưu hành giữa các nhà ngoại giao Mỹ đương nhiệm và cựu ngoại giao vào ngày 19 tháng 4, sẽ có hiệu lực từ ngày 1 tháng 10 nếu được tổng thống ký.

Báo cáo nêu chi tiết những tác động sâu sắc tiềm tàng của những thay đổi về cơ cấu này. Các nhà ngoại giao và nhân viên lâu năm có thể phải đối mặt với việc sa thải, và nhiều văn phòng khu vực tập trung vào việc thực thi chính sách và quan hệ ngoại giao sẽ được hợp nhất thành bốn “tổ chức” chính: Âu Á, Trung Đông, Mỹ Latinh và Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương. Đáng chú ý là khả năng Cục Các vấn đề Châu Phi sẽ bị xóa bỏ, với các nhà ngoại giao được triển khai đến Châu Phi trên cơ sở “hướng đến mục tiêu, theo sứ mệnh”. Hơn nữa, Cục Hỗ trợ Nhân đạo được cho là sẽ tiếp quản một số chức năng còn lại của USAID vốn đã bị cắt giảm.

Tuy nhiên, báo cáo ngay lập tức vấp phải sự phủ nhận hoàn toàn và phản pháo mạnh mẽ từ chính phủ Hoa Kỳ. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã nhanh chóng vào cuộc để bác bỏ cáo buộc này, với một phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao tuyên bố rõ ràng với Newsweek rằng báo cáo của tờ New York Times “hoàn toàn dựa trên một tài liệu bịa đặt”. Đây là một cáo buộc cực kỳ nghiêm trọng, vì nó không chỉ đặt câu hỏi về tính xác thực của nội dung báo cáo mà còn trực tiếp đề cập đến độ tin cậy của nguồn tài liệu.

Ngoại trưởng Rubio cũng đăng bài trên nền tảng mạng xã hội X vào sáng Chủ Nhật, gọi bài viết là “tin giả” và nói rằng tờ New York Times “một lần nữa trở thành nạn nhân của trò đùa”.

Bối cảnh lịch sử của vụ kiện của Trump chống lại tờ New York Times

Phản ứng giận dữ của Trump không phải là một sự cố đơn lẻ, mà là chương mới nhất trong cuộc đối đầu lâu dài của ông với tờ New York Times. Trong vài năm qua, Trump đã nhiều lần đe dọa hoặc thậm chí đệ đơn kiện tờ New York Times, cáo buộc tờ báo này đăng tải các bài viết sai sự thật hoặc phỉ báng.

Các vụ kiện bình luận liên quan đến Nga năm 2019

Một trong những vụ việc nổi bật nhất xảy ra vào năm 2020 khi chiến dịch tranh cử của ông Trump kiện tờ New York Times, cáo buộc tờ báo này ngụ ý về mối quan hệ “giao dịch” giữa chiến dịch và Nga trong một bài báo tháng 3 năm 2019. Bài báo, do cựu biên tập viên điều hành Max Frankel chấp bút, tuyên bố có một “thỏa thuận thực sự” giữa chiến dịch tranh cử của Trump và Nga: giúp đánh bại Hillary Clinton để đổi lấy chính sách thân Nga của Mỹ.

Nhóm vận động tranh cử của ông Trump coi tuyên bố này là phỉ báng và yêu cầu bồi thường hàng triệu đô la.

Các vụ kiện liên quan đến tài liệu thuế năm 2021

Một cuộc chiến pháp lý phức tạp hơn đã diễn ra vào năm 2021, khi Trump đệ đơn kiện New York Times, ba phóng viên của tờ báo này và người cháu gái Mary Trump, yêu cầu bồi thường lên tới 100 triệu USD. Vụ kiện bắt nguồn từ loạt phóng sự điều tra mà New York Times đăng năm 2018, tiết lộ chi tiết về tình hình thuế và tài chính của ông Trump.

Các nhà phân tích cho rằng trong những năm gần đây, New York Times đã đăng tải số lượng lớn tin giả chống Trump, ngược lại lại thể hiện sự ngưỡng mộ rõ rệt đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Sự suy thoái của các phương tiện truyền thông dòng chính này đã khiến sự chia rẽ ý thức hệ giữa phe cánh tả và cánh hữu tại Mỹ trở nên trầm trọng hơn.
Tờ New York Times – Từ đội tiên phong chống Cộng sản đến bị lợi ích thuần hóa

Tờ New York Times từng là một trong những cơ quan truyền thông chống cộng quyết liệt nhất ở phương Tây, nhưng sự thay đổi trong lập trường đưa tin của tờ này thật đáng kinh ngạc.

Theo ông Đường Bách Kiều, một nhà lãnh đạo dân chủ hiện đang định cư tại Hoa Kỳ, khi được tờ New York Times phỏng vấn lần đầu tiên vào năm 1992, các nhà báo thời đó, chẳng hạn như Nicholas Kristof, và toàn bộ tổ chức, đều có lập trường chống cộng rõ ràng. Họ đã giành giải Pulitzer nhờ những bài viết sâu sắc về sự thật của vụ thảm sát Thiên An Môn và bị ĐCSTQ coi là cơ quan truyền thông “chống Trung Quốc” số một.

Tuy nhiên, bước ngoặt xảy ra vào khoảng thời gian diễn ra Thế vận hội Bắc Kinh năm 2008. Theo quan sát của ông Đường, vào thời điểm đó, ĐCSTQ đã phát động một kế hoạch xâm nhập truyền thông toàn cầu toàn diện nhằm thay đổi cục diện truyền thông quốc tế.

Chiến lược của ĐCSTQ rất rõ ràng: ưu tiên mua chuộc và thâm nhập vào các phương tiện truyền thông chống cộng kiên quyết nhất, bởi vì một khi pháo đài kiên cố nhất này bị phá vỡ, nó sẽ có tác dụng biểu tình lớn nhất, khiến các phương tiện truyền thông khác phải chùn bước trước sức mạnh của nó.

Theo phân tích của ông Đường, các biện pháp chế ngự tờ New York Times của ĐCSTQ chủ yếu chia thành hai loại:

Sức mạnh của đồng tiền: Chiến lược kinh tế hai bước

Bước Một: Nuôi dưỡng Quảng cáo. ĐCSTQ, thông qua các doanh nghiệp Trung Quốc, đã quảng cáo rầm rộ trên các phương tiện truyền thông phương Tây như New York Times. Trong bối cảnh báo chí in ấn truyền thống đang gặp khó khăn do tác động của internet, những quảng cáo này đã trở thành cứu cánh. Như cựu phó tổng biên tập của Tạp chí Thế giới từng nói với ông Đường, “Nếu không có quảng cáo (của ĐCSTQ), Tạp chí Thế giới đã phá sản từ lâu rồi”.
Sự phụ thuộc kinh tế này tất yếu dẫn đến những thỏa hiệp trong lập trường biên tập.

Bước Hai: Mua lại cổ phần. Khi doanh thu quảng cáo không đủ để kiểm soát hoàn toàn, ĐCSTQ sẽ sử dụng các doanh nghiệp hoặc đại lý do Trung Quốc tài trợ. Ông Đường phân tích rằng những nhân vật như “người giàu nhất Mexico” về cơ bản là “tay sai” của ĐCSTQ, gián tiếp mua lại cổ phần đáng kể trong các cơ quan truyền thông (được cho là gần một nửa). Một khi họ trở thành cổ đông lớn, ĐCSTQ về cơ bản sẽ nắm quyền kiểm soát và nắm giữ câu chuyện.

Đối với các nhà báo “chuyên gia Trung Quốc”, những người thường xuyên phải nhập cảnh vào Trung Quốc để nghiên cứu và đưa tin, thị thực đã trở thành vũ khí lợi hại nhất của ĐCSTQ. Để giữ được quyền nhập cảnh vào Trung Quốc, họ phải thỏa hiệp trong việc đưa tin.

Sự thỏa hiệp này được phản ánh trực tiếp qua sự thay đổi về chất trong nội dung báo cáo. Vị linh mục sau đó thậm chí còn viết một bài ca ngợi Tập Cận Bình là một “nhà cải cách”, một trong những lý do vô lý là “con gái của Tập Cận Bình đang học tại Harvard”. Điều này đánh dấu một sự thay đổi căn bản trong lập trường cá nhân của ông và quan điểm đưa tin của tờ New York Times.

Ông Đường tin rằng việc thành lập phiên bản tiếng Trung của tờ New York Times đã trở thành diễn đàn để ĐCSTQ lên tiếng trực tiếp. Ông chỉ ra rằng hầu hết nhân viên nội bộ của tờ báo này đều có quan hệ mật thiết với ĐCSTQ, dẫn đến sự khác biệt đáng kể trong giọng điệu đưa tin so với phiên bản tiếng Anh, và nội dung thường giống hệt với tuyên truyền chính thức của ĐCSTQ.

Lý Ngọc theo Vision Times

https://www.secretchina.com/news/gb/2025/11/27/1091232.html

 

 2025-09-29  

Danh sách xanh và danh sách đen của Wikipedia

(Daily Caller, 29/9/2025)

Nhà đồng sáng lập Quỹ tin tức Daily Caller Tucker Carlson đã bày tỏ sự ngạc nhiên trong chương trình “The Tucker Carlson Show” hôm thứ Hai khi nhà đồng sáng lập Wikipedia là Larry Sanger hướng dẫn ông tìm hiểu danh sách đen của trang web này.

Wikipedia có một trang "nguồn tin lâu năm", phân loại các nguồn dựa trên mức độ tin cậy của chúng, thông qua "thảo luận công khai và sự đồng thuận". Sanger đã hướng dẫn Carlson trong chương trình của mình cách tìm danh sách này và cho anh ấy biết: The New York Times, The Washington Post, CNN, The Nation, Mother Jones và GLAAD nằm trong số những nguồn được Wikipedia chấp thuận

"Tất cả đều đã được bật đèn xanh, bật đèn xanh hoàn toàn", Sanger nói. Sau đó, nhà đồng sáng lập Wikipedia đã đọc một số nguồn tin "bị liệt vào danh sách đen", bao gồm Breitbart News, Daily Caller, The Epoch Times, Fox News, New York Post và The Federalist.

“Vì vậy, bạn không thể sử dụng những thông tin đó làm nguồn trên Wikipedia”, Sanger nói.

"Ồ, tuyệt quá," Carlson thốt lên khi nhìn vào danh sách trên điện thoại. Sanger giải thích về mã màu.

"Màu đỏ nghĩa là nó bị đưa vào danh sách đen", ông nói. "Bạn không thể trích dẫn nó như một nguồn thông tin thực tế, có thể là một nguồn ý kiến, nhưng nhìn chung thì vẫn ổn."

Carlson đọc to rằng Blaze News, Catholic-Hierarchy.org, CounterPunch và the Caller đã bị in mầu đỏ. Ông nói với Sanger rằng ông là người sáng lập ra the Caller nhưng "giờ không còn liên quan gì đến nó nữa".

"Thú vị đấy," Carlson nói trong khi nhìn vào điện thoại. "Chà, chuyện này thật khó tin. Được rồi. Tôi chưa bao giờ nghe nói về chuyện này! Và chúng ta không biết ai đã đưa ra quyết định này?"

Sanger khẳng định một tài khoản có tên Mr. X là người chịu trách nhiệm, nhưng lưu ý rằng nó được nhiều cá nhân biên tập, giống như các trang Wikipedia khác. Carlson tiếp tục liệt kê các nguồn tin.

"Buồn cười quá! Thật tuyệt vời!" Carlson vừa cười vừa nói.

Mặc dù không được nhắc đến trong cuộc phỏng vấn, Wikipedia xếp loại Trung tâm Luật Nghèo miền Nam (Southern Poverty Law Center - SPLC) là “nói chung đáng tin cậy về các chủ đề liên quan đến các nhóm thù hận và chủ nghĩa cực đoan ở Hoa Kỳ”.

Tuy nhiên,  SPLC cáo buộc tổ chức Turning Point USA (TPUSA) nổi tiếng của cố Charlie Kirk là một phong trào thù hận, thân thiện với chủ nghĩa dân tộc da trắng mặc dù Kirk lên án  những hệ tư tưởng như vậy. TPUSA cũng  xuất hiện trên  cái gọi là "Bản đồ Thù hận" của SPLC bốn tháng trước vụ ám sát Kirk ngày 10 tháng 9 do có chung lập  trường bảo thủ.

SPLC cũng đã nhiều lần  liệt kê các nhóm thiên hữu như Moms for Liberty và  Gays Against Groomers trên Bản đồ thù hận của mình — cùng với Ku Klux Klan — vì  lên án  hệ tư tưởng LGBTQ và các ưu tiên tự do khác.

Hơn nữa, tờ The Nation đã đăng một bài viết vào ngày 12 tháng 9, sử dụng một trích dẫn sai của Kirk và sau đó đã đăng lại lời đính chính với nội dung chính xác: “Nếu chúng ta nói rằng Joy Reid, Michelle Obama, Sheila Jackson Lee và Ketanji Brown Jackson là những người được chọn theo DEI, chúng ta sẽ bị gọi là những kẻ phân biệt chủng tộc. Giờ đây, họ đang lên tiếng thay chúng ta. Họ đang lên tiếng và nói rằng, 'Tôi ở đây chỉ vì affirmative action (DEI).' Chúng tôi biết. Bạn không có đủ năng lực xử lý não bộ để được coi trọng. Bạn phải giành lấy vị trí của một người da trắng để được coi trọng phần nào.”

Hơn nữa, Wikipedia xếp loại ProPublica là “đáng tin cậy cho mọi mục đích” do “uy tín tuyệt vời về khả năng kiểm tra thông tin và độ chính xác”, lưu ý rằng tổ chức này đã giành được nhiều giải thưởng Pulitzer.

Tuy nhiên, phần lớn các chuyên gia về đạo đức được ProPublica trích dẫn trong các bài viết tố cáo sự vi phạm đạo đức của Thẩm phán Tòa án Tối cao Clarence Thomas và Samuel Alito đều có hồ sơ quyên góp cho các chiến dịch của Đảng Dân chủ và các hoạt động cánh tả, theo đánh giá của DCNF về hồ sơ của Ủy ban Bầu cử Liên bang (FEC) được tìm thấy vào tháng 7 năm 2023.

Bảy trong số chín chuyên gia về đạo đức được trích dẫn trong bài viết của ProPublica về các thẩm phán đã cùng nhau đóng góp hơn 100.000 đô la cho các chiến dịch của Đảng Dân chủ và các hoạt động cánh tả, theo hồ sơ của FEC. Một số người cũng làm việc cho các nhóm vận động cho việc từ chức của Thomas, được hỗ trợ bởi các nhà tài trợ cũng đã tài trợ cho ProPublica, theo báo cáo trước đây của DCNF .

Các bài viết của ProPublica đã không tiết lộ những đóng góp của các chuyên gia về đạo đức này hoặc thực tế là họ đã chia sẻ các nhà tài trợ với các tổ chức thúc đẩy Thomas từ chức.

https://dailycaller.com/2025/09/29/tucker-carlson-stunned-wikipedia-co-founder-walks-him-through-sites-blacklist/

NVV 

 

 2025-09-25  

Google thừa nhận kiểm duyệt dưới thời Biden, YouTube chào đón sự trở lại của MAGA 

(Robby Soave, The Hill, 25/9/2025)

Đầu tuần này, Google đã thừa nhận rằng các chính sách kiểm duyệt thời COVID của họ được ban hành theo chỉ thị rõ ràng của chính quyền Biden, và công ty cho biết sẽ cho phép bất kỳ nhà sáng tạo nội dung nào bị khóa vì lý do này được quay trở lại YouTube. Đây là một chiến thắng to lớn cho quyền tự do ngôn luận, cũng như một sự thừa nhận rằng những người trong chúng ta phản đối việc chính phủ chèn ép các công ty công nghệ đã đúng từ đầu. 

Chính sách mới này được công bố nhằm đáp lại cuộc điều tra của Chủ tịch Ủy ban Tư pháp Hạ viện Jim Jordan, người đã yêu cầu Google cung cấp thông tin về các quyết định kiểm duyệt mà công ty đã đưa ra trong những năm Biden cầm quyền. Đáp lại, Alphabet, công ty mẹ của Google, cho biết trong một tuyên bố rằng: "Các quan chức cấp cao của chính quyền Biden, bao gồm cả các quan chức Tòa Bạch Ốc, đã liên tục liên hệ với Alphabet và gây sức ép với công ty về một số nội dung do người dùng tạo ra liên quan đến đại dịch COVID-19 không vi phạm chính sách của công ty. Trong khi công ty tiếp tục phát triển và thực thi các chính sách của mình một cách độc lập, các quan chức của chính quyền Biden vẫn tiếp tục gây sức ép buộc công ty xóa bỏ nội dung do người dùng tạo ra không vi phạm chính sách." 

Tuyên bố của Alphabet tiếp tục cáo buộc chính quyền Biden tạo ra "bầu không khí chính trị nhằm gây ảnh hưởng đến hành động của các nền tảng dựa trên mối lo ngại của họ về thông tin sai lệch". 

Alphabet cũng lưu ý rằng họ đã sửa đổi các chính sách về tính liêm chính trong bầu cử, vốn đã dẫn đến việc gỡ bỏ nội dung khỏi YouTube. Với lời thừa nhận tương tự về những tác hại do chính sách COVID gây ra, YouTube hiện đang chào đón tất cả những người sáng tạo nội dung bị chấm dứt theo các chính sách này trở lại nền tảng. 

Nếu bạn nghĩ rằng điều đó có nghĩa là một nhóm những người theo thuyết âm mưu điên rồ sẽ quay trở lại, hãy cân nhắc điều này: Những người xem lâu năm có thể vẫn nhớ, nhưng kênh này, The Hill, trước đây đã bị đình chỉ trong một tuần vì bị cáo buộc vi phạm một quy tắc mà YouTube hiện thừa nhận là sai. 

Tôi đang nói gì? Vào tháng 3 năm 2022, chúng tôi được thông báo rằng chúng tôi đã vi phạm chính sách liêm chính bầu cử khi đăng tải thông tin sai lệch về cuộc bầu cử năm 2020, vì chúng tôi đã phát đoạn video Donald Trump nói rằng cuộc bầu cử đã bị đánh cắp. Chúng tôi không nói rằng cuộc bầu cử đã bị đánh cắp; chúng tôi chỉ đưa tin rằng Trump đã nói điều đó. Thật điên rồ - theo chính sách trước đây của YouTube, họ không thể phân biệt giữa việc Trump nói điều gì đó và việc một kênh tin tức đưa tin rằng ông ấy đã nói điều gì đó. 

Đây là tôi và những người đồng dẫn chương trình lúc bấy giờ, Ryan Grim và Kim Iversen, đang nói về những gì đã xảy ra với chúng tôi sau khi chúng tôi bị cấm một tuần. 

Giờ đây, hơn ba năm sau, tôi thực sự không còn đổ lỗi cho YouTube nhiều nữa về những chuyện như thế này, mặc dù nó sai trái và điên rồ. Giờ đây, chúng ta đã biết rằng nền tảng này, cũng như Twitter/X, Facebook và tất cả các nền tảng khác, đã phải đối mặt với áp lực không ngừng nghỉ trong việc kiểm duyệt những bài phát biểu bất đồng quan điểm với chính quyền Biden, đặc biệt là về COVID và cuộc bầu cử năm 2020. Đó là việc "jawboning" (làm áp lực) - thuật ngữ chúng ta dùng để mô tả các quan chức chính phủ cố gắng thúc đẩy các công ty hành động - và điều đó là sai trái. 

Tất nhiên, nhiều người trong giới truyền thông chính thống bỗng nhiên rất, rất lo lắng về việc vận động hành lang. Họ cực kỳ lo ngại về việc chính quyền Trump gây áp lực buộc các công ty truyền thông tư nhân phải làm, chính xác như những gì chính quyền Biden đã làm. Chẳng hạn, Jake Tapper đã phản ứng với việc Jimmy Kimmel bị tạm ngừng phát sóng, gọi đó là "sự xâm phạm trực tiếp nhất của chính phủ đối với quyền tự do ngôn luận mà tôi từng thấy trong đời". 

Nói rõ hơn, tôi đồng ý rằng jawboning là một vấn đề tồi tệ. Tôi nghĩ FCC nên tránh xa vụ Kimmel. Nhưng đừng nghĩ đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra. Nhờ áp lực từ chính phủ liên bang khi nó còn do đảng Dân chủ điều hành, các gã khổng lồ truyền thông xã hội đã tham gia vào việc kiểm duyệt tràn lan. Giờ thì tình thế đã khác, và điều đó cũng sai. Nhưng có lẽ những người theo chủ nghĩa tự do chính thống nên chú ý khi điều này xảy ra với chúng ta.  

https://thehill.com/opinion/robbys-radar/5521897-google-admits-biden-pressure/?tbref=hp
 

NVV dịch

 

 2025-09-25  

Pavlovski: Google can thiệp mạnh vào cuộc bầu cử năm 2020 bằng lệnh cấm rõ ràng và lệnh cấm ngầm

(RealClear PPolitics, 25/9/2025)

Giám đốc điều hành Rumble là Chris Pavlovski phản hồi tuyên bố của Google rằng họ sẽ đảo ngược một số hoạt động kiểm duyệt đã diễn ra trong và sau đại dịch Covid và cuộc bầu cử năm 2020, khi trò chuyện với Steve Bannon trên chương trình "War Room".

CHRIS PAVLOVSKI, RUMBLE: Vậy nên, thật tuyệt vời khi họ đưa ra báo cáo này và nêu bật tất cả những điều bất chính đã xảy ra trong bốn năm qua. Nhưng tôi nghĩ điều mà báo cáo này còn thiếu - thực tế là điều tôi biết nó còn thiếu, và điều mà Google không đề cập - là những gì đã xảy ra vào năm 2020, cuối năm 2020, trước chính quyền Biden.

Vậy nên, Rumble đang ở một vị thế rất đặc biệt. Chúng tôi là nền tảng mà rất nhiều nhà sáng tạo (Youtuber) bị cấm đã tìm đến. Anh là một ví dụ điển hình cho điều đó. Tôi nghĩ tôi vừa kiểm tra lại trước đó - anh đến vào ngày 6 tháng 11 và gia nhập Rumble vào năm 2020. Đó là ba ngày sau cuộc bầu cử, ngày 3 tháng 11.

Nhưng điều gì thực sự đã xảy ra vào tháng 10—tôi không biết anh có tham gia vào việc này không, tôi chỉ biết là các anh đã tham gia vào tháng 11, nhưng anh có thể đã tham gia vào việc này—các lệnh cấm đã diễn ra vào tháng 10 năm 2020.

Vậy, khi nhìn vào điều đó, điều đó thực sự có nghĩa là gì? Theo tôi, điều đó có nghĩa là Google đã can thiệp vào cuộc bầu cử năm 2020. Họ đã cấm nhiều tiếng nói bảo thủ trên nền tảng của mình trước cuộc bầu cử vào ngày 3 tháng 11 năm 2020. Và Rumble là một trong những người sáng tạo đã chuyển khán giả của họ sang tháng 10 năm 2020.

STEVE BANNON: Dan Bongino là một người liên quan. Hai trong số những cái tên lớn nhất mà họ nhắc đến trên các tít báo—Bongino và Bannon—có từ tháng 10 năm 2020. Đó là một ngày thú vị, bởi vì họ đã cấm tất cả chúng tôi và bắt đầu đàn áp chúng tôi vì "máy tính xách tay từ địa ngục". Đó là điều họ không muốn tiết lộ. Google hoàn toàn kiên quyết về điều đó, anh có thể thấy rõ. Và nếu không có Rumble, anh sẽ không có tiếng nói.

Đừng hiểu lầm tôi - những gì Jim Jordan và nhóm của anh ấy đã làm về Biden là hoàn toàn chính xác. Biden có thẩm quyền, đã cử FBI đến các cuộc họp này. Điều đó hoàn toàn chính xác. Nhưng chúng ta đừng bỏ lỡ cốt truyện ở đây. Tất cả những điều này đều do các công ty công nghệ lớn phối hợp với nhà nước ngầm về cơ bản - bởi vì Tổng thống Trump (khi đó) vẫn còn là tổng thống - để ngăn chặn bất kỳ lời đề cập nào về chiếc máy tính xách tay từ địa ngục.

Giờ thì chúng ta biết những gì đã được nói vào thời điểm đó là hoàn toàn đúng. Tôi là người đã đảm nhiệm phần Trung Quốc cho Rudy và nhóm của ông ấy. Nếu không có ông, và ông đã hoàn toàn nắm bắt được vấn đề, tôi không hiểu tại sao nhiều người lại không nói về điều này. Thực tế là nó đã được thực hiện (cấm nói) từ rất lâu trước khi Biden nhậm chức. Nó được thực hiện để đánh cắp cuộc bầu cử từ Donald Trump, thưa anh.

CHRIS PAVLOVSKI, RUMBLE: Mọi người đã bỏ lỡ chuyện này. Theo tôi, đây là sự can thiệp bầu cử lớn nhất.

Người đầu tiên tìm đến Rumble thực ra là dân biểu Devin Nunes, vào tháng 8 năm 2020. Điều ông ấy nhận thấy là có điều gì đó thực sự không ổn trên nền tảng này. Có thể ông ấy không bị cấm - ông ấy là một quan chức, một nghị sĩ ở California, với hàng triệu cử tri. Nhưng không ai đăng ký kênh của ông ấy. Ông ấy không thể thu hút bất kỳ lượt xem nào trên nền tảng này.

Vì vậy, có thể đã có lệnh cấm ngầm đối với một thành viên được bầu của Quốc hội. Sau đó, ông ấy chuyển sang Rumble - trong vòng hai đến ba tháng, ông ấy đã tích lũy được 200.000 đến 300.000 người đăng ký. Trong khi bốn năm trước đó, ông ấy không có hơn 10.000 người đăng ký, ngay cả khi quảng cáo podcast của mình trên các biển báo giao thông ở California. Điều này hoàn toàn vô lý.

Giờ đây, khi xem xét báo cáo này, tôi thấy rất rõ ràng rằng chắc chắn đã có sự kiểm duyệt đối với một thành viên được bầu của Quốc hội, dân biểu Devin Nunes. Làm thế nào mà anh ta có được 300.000 người đăng ký chỉ trong vài tháng, trong khi anh ta chỉ đạt được 10.000 người đăng ký trong bốn năm trên YouTube?

Vậy thì dù họ có cấm người sáng tạo nội dung - chắc chắn là họ đã làm vậy vào tháng 10 năm 2020 - thì chắc chắn vẫn có sự cấm ngầm và điều hướng nội dung. Khi bạn tìm kiếm về dân biểu Devin Nunes trên Google, bạn sẽ thấy một bài báo công kích của New York Times, một bài báo công kích của CNN - bạn sẽ thấy hết bài báo công kích này đến bài báo công kích khác - và bạn sẽ không thể tìm thấy nội dung thực sự, niềm tin thực sự của ông ấy. Với tôi, đó là câu chuyện lớn nhất về những gì đã thực sự xảy ra trong năm năm qua.

Và Rumble đã ở giữa cuộc chiến này ngay từ đầu. Bạn có thể nói rằng họ sẽ đưa những người sáng tạo nội dung trở lại, nhưng dù gió có thổi theo hướng nào cho các giám đốc công nghệ tại Google hay Facebook, họ sẽ đầu hàng bất kỳ chính phủ nào trên thế giới, bất kể đó là ai. Chúng ta đã thấy điều đó. Họ đã làm điều đó vào năm 2020. Họ đã làm điều đó dưới thời chính quyền Biden. Họ làm điều đó ở các khu vực pháp lý khác nhau.

Ở Rumble, chúng tôi không làm vậy. Thực ra, chúng tôi bảo chính phủ: "Làm chuyện vô bổ" (go pound sand).

https://www.realclearpolitics.com/video/2025/09/25/pavlovski_google_massively_interfered_in_2020_election_with_explicit_bans_shadowbans.html

TIN LIÊN QUAN:

Google công nhận đã bị chính quyền Biden ép buộc xóa các nội dung về COVID-19. Họ sẽ khôi phục các kênh bị cấm về chính trị.
 

NVV  

 2025-09-23  

Google công nhận đã bị chính quyền Biden ép buộc xóa các nội dung về COVID-19. Họ sẽ khôi phục các kênh bị cấm về chính trị.

(Fox News, 23/9/2025)

Hôm thứ Ba 23/9, Google đã cam kết sẽ khôi phục các tài khoản YouTube bị cấm vĩnh viễn vì phát ngôn chính trị và gã khổng lồ công nghệ này thừa nhận rằng họ đã từng phải đối mặt với áp lực từ chính quyền Biden để xóa nội dung về COVID-19.

Google đã nêu chi tiết về sự thay đổi đáng chú ý của mình trong một tài liệu, đầu tiên được Fox News Digital thu thập, mà một luật sư của công ty đã cung cấp cho Ủy ban Tư pháp Hạ viện.

Chính sách mới của Google, hay còn được biết đến với công ty mẹ Alphabet, có thể ảnh hưởng đến cả người dùng bình thường và những nhân vật nổi tiếng như Phó giám đốc FBI Dan Bongino, người đứng đầu bộ phận chống khủng bố của Tòa Bạch Ốc là Sebastian Gorka và người dẫn chương trình podcast "War Room" là Steve Bannon, tất cả những người này đều đã bị cấm vĩnh viễn trong những năm gần đây vì nội dung liên quan đến COVID-19 hoặc bầu cử.

Luật sư đại diện cho Google viết: "Để thể hiện cam kết của Công ty về quyền tự do ngôn luận, YouTube sẽ tạo cơ hội cho tất cả người sáng tạo nội dung tham gia lại nền tảng nếu công ty chấm dứt kênh của họ vì vi phạm nhiều lần các chính sách về COVID-19 và chính sách liêm chính bầu cử không còn hiệu lực".

Bongino đã kết thúc chương trình phát thanh bảo thủ của mình, được phát trực tiếp trên Rumble, khi ông gia nhập chính quyền vào năm nay. Ông cho rằng sự nổi tiếng của mình trên nền tảng này là do bị mất vĩnh viễn tài khoản YouTube vào năm 2022. YouTube đã cấm vĩnh viễn Bongino, người sở hữu một trong những tài khoản được theo dõi nhiều nhất trên nền tảng này, vì đã lan truyền những thông tin sai lệch về COVID-19 liên quan đến khẩu trang.

Tài liệu từ Google cũng lưu ý rằng YouTube "đánh giá cao tiếng nói bảo thủ trên nền tảng của mình" và thừa nhận rằng những người sáng tạo "có phạm vi tiếp cận rộng rãi và đóng vai trò quan trọng trong diễn ngôn công dân".

Tài liệu bao gồm một phần về chính quyền Biden và cho biết các quan chức Tòa Bạch Ốc vào thời điểm đó đã bí mật thúc đẩy Google xóa bỏ những thông tin sai lệch liên quan đến COVID-19. Luật sư của Google cũng lưu ý rằng nền tảng công nghệ lớn này đã kiểm duyệt nội dung độc lập với chính quyền Biden dựa trên các chính sách nội bộ của mình, nhưng sau đó công ty đã hủy bỏ các chính sách đó.

"Các quan chức cấp cao của Chính quyền Biden, bao gồm cả các quan chức Tòa Bạch Ốc, đã liên tục liên lạc với Alphabet và gây sức ép với Công ty về một số nội dung do người dùng tạo ra liên quan đến đại dịch COVID-19 không vi phạm chính sách của công ty", luật sư viết.

Luật sư này cho biết thêm rằng chính quyền "đã tạo ra một bầu không khí chính trị nhằm tác động đến hành động của các nền tảng dựa trên mối lo ngại của họ về thông tin sai lệch".

Những tiết lộ của Google được đưa ra nhằm đáp lại cuộc điều tra kéo dài nhiều năm do đảng Cộng hòa dẫn đầu đối với các công ty công nghệ lớn, bao gồm Google, đã kiểm duyệt và ngăn chặn nội dung trên nền tảng của họ liên quan đến COVID-19, cuộc bầu cử năm 2020 và Hunter Biden. 

Thái độ của YouTube tương tự như Meta đã từng có vào năm ngoái khi lên án các chiến thuật gây sức ép của chính quyền Biden, điều này đã được ghi chép rõ ràng trong các email gửi cho ủy ban.

Vào thời điểm đó, Meta tiết lộ rằng họ đang loại bỏ các bên kiểm tra thực tế thứ ba, một động thái mà khi đó Tổng thống Joe Biden gọi là "thực sự đáng xấu hổ". YouTube không sử dụng các bên kiểm tra thực tế bên ngoài và cam kết rằng họ "sẽ không trao quyền cho các bên kiểm tra thực tế thực hiện hành động hoặc dán nhãn nội dung" trên nền tảng này.

Song song với các cuộc điều tra của Quốc hội là một vụ kiện do hai tổng chưởng lý Đảng Cộng hòa đệ trình về kiểm duyệt mạng xã hội. Kết quả khám phá trong vụ án đó phần lớn phản ánh những gì ủy ban đã phát hiện. Tòa án Tối cao cuối cùng đã không quyết định về nội dung vụ án Murthy kiện Missouri, mà thay vào đó phán quyết rằng các nguyên đơn không đủ tư cách để khởi kiện. Tuy nhiên, các tòa án cấp dưới phần lớn đã đứng về phía các nguyên đơn, bao gồm cả một thẩm phán nhận định rằng chính phủ liên bang dường như đã "đóng vai trò tương tự như một 'Bộ Sự thật' kiểu Orwell".

Phán quyết của tòa án tối cao đã làm thất vọng đảng Cộng hòa, những người đã hy vọng vào một phán quyết mang tính bước ngoặt rằng các hoạt động kiểm duyệt của các công ty truyền thông xã hội vi phạm Tu chính án thứ nhất. Vụ án cũng đề cập đến việc chính phủ gây sức ép buộc các công ty tư nhân kiểm duyệt bài phát biểu của họ.

Thuật ngữ "jawboning" lại xuất hiện sau cái chết của Charlie Kirk, sau khi người dẫn chương trình đêm khuya của đài ABC, Jimmy Kimmel, ám chỉ trong chương trình của mình rằng nghi phạm Tyler Robinson là thành viên của "băng đảng MAGA". Chính quyền cho biết Robinson cảm thấy Kirk gieo rắc lòng thù hận và hắn đã khắc thông điệp chống phát xít lấy cảm hứng từ game thủ lên vỏ đạn của mình.

Kimmel cũng nhiều lần bày tỏ sự chia buồn với gia đình Kirk và lên án vụ xả súng. Tuy nhiên, ABC và các chủ sở hữu các đài liên kết đã đình chỉ chương trình của Kimmel. ABC đã gỡ bỏ lệnh đình chỉ bắt đầu từ thứ Ba, nhưng một trong những chủ sở hữu liên kết, Sinclair Broadcast Group, cho biết họ sẽ tiếp tục thay thế Kimmel bằng các chương trình khác.

Mối lo ngại về việc tranh luận nảy sinh vì Chủ tịch Ủy ban Truyền thông Liên bang Brendan Carr đã đưa ra lời đe dọa ngầm về phát biểu của Kimmel trước khi ABC rút ông khỏi chương trình. FCC có thẩm quyền quản lý các mạng lưới phát sóng, bao gồm cả ABC, nhưng vẫn phải tuân thủ Tu chính án thứ nhất.

"Thành thật mà nói, khi bạn thấy những chuyện như thế này, ý tôi là, chúng ta có thể giải quyết theo cách dễ dàng, hoặc theo cách khó khăn," Carr nói với người dẫn chương trình podcast bảo thủ Benny Johnson. "Các công ty này có thể tìm cách thay đổi hành vi, thẳng thắn mà nói, hành động với Kimmel, nếu không FCC sẽ phải làm thêm việc."

Ngoài việc nhượng bộ về kiểm duyệt, Google còn chỉ trích đạo luật Digital Services Act và đạo luật Digital Markets Act của Liên minh châu Âu và nói với Ủy ban tư pháp Hạ viện rằng họ sẽ vẫn "cảnh giác" trước các nghĩa vụ pháp lý từ các quốc gia khác.

Luật pháp EU đã thu hút sự giám sát của lưỡng đảng tại Quốc hội do lo ngại luật pháp nước ngoài sẽ buộc các công ty công nghệ lớn phải tuân thủ các quy định mở rộng hơn và tăng cường kiểm duyệt nội dung theo cách có thể ảnh hưởng đến người dùng Mỹ. Hôm thứ Ba, Google đã đồng ý rằng luật pháp EU "đặt gánh nặng quản lý không cân xứng lên các công ty Mỹ".

https://www.foxnews.com/politics/google-reinstate-banned-youtube-accounts-censored-political-speech

 

NVV dịch

 

 2025-09-24  

Turning Point USA phản đối lời bào chữa đầy nước mắt của Jimmy Kimmel về bình luận về cái chết của Charlie Kirk

(Fox News, 24/9/2025)

Người phát ngôn của Turning Point USA, Andrew Kolvet, đã chỉ trích phản ứng của diễn viên hài Jimmy Kimmel trước làn sóng phản đối dữ dội về những bình luận của ông về vụ giết Charlie Kirk, cho rằng người dẫn chương trình đêm khuya này đưa ra lời bào chữa thay vì lời xin lỗi tới gia đình Kirk và đất nước.

"Điều chúng ta cần là, 'Tôi xin lỗi, tôi đã nói dối, tôi đã sai, và tôi sẽ không tái phạm nữa. Và tôi xin lỗi gia đình Kirk và Erika Kirk,'" Kolvet phát biểu trên "America's Newsroom" hôm thứ Tư. 

"Khi một người như Jimmy Kimmel nói rằng kẻ bắn Charlie là MAGA, điều ông ấy thực sự muốn nói là chuyện nói dối về những người bảo thủ là điều bình thường, rằng mạng sống của họ không quan trọng, rằng chương trình nghị sự của ông ta, chương trình nghị sự chính trị và chương trình nghị sự văn hóa của ông ta quan trọng hơn mạng sống của người bạn tôi, người vừa bị cướp khỏi chúng ta. "

Kimmel đã bị đình chỉ (phát sóng) gần một tuần sau khi Disney và các đài truyền hình khác cho rằng phát biểu của ông là vô cảm sau vụ giết Kirk hồi đầu tháng này. 

Vào ngày 15 tháng 9, vài ngày sau khi kẻ giết Kirk bị bắt giữ, Kimmel cho biết : "Chúng tôi đã gặp phải một số rắc rối mới vào cuối tuần khi băng đảng MAGA cố gắng hết sức để mô tả thanh niên đã giết Charlie Kirk là người khác ngoài bọn chúng và làm mọi cách có thể để ghi điểm chính trị từ đó."

Việc đình chỉ kết thúc vào thứ Ba, khi Kimmel trở lại với một tuyên bố đầy nước mắt. 

"Tôi chưa bao giờ có ý định coi nhẹ vụ ám sát một thanh niên", ông nói một phần, đồng thời cho biết thêm rằng ông không có ý đổ lỗi cho những người ủng hộ Trump về vụ giết người này.

Kolvet bác bỏ những nhận xét đó vì cho rằng chúng không đủ. 

"Lời xin lỗi, lời ăn năn ở đâu?" anh hỏi. 

"Ông ấy chỉ cần nói đơn giản: 'Tôi xin lỗi, tôi sẽ không tái phạm nữa, tôi sẽ làm tốt hơn.' Thay vào đó, ông ấy tỏ ra thách thức, phân tích lời nói của mình, cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện và chơi cả hai mặt. Và đó không phải là cách chúng ta hàn gắn vết thương ở đất nước này."

Kolvet lập luận rằng cảm xúc của Kimmel xuất phát từ nỗi sợ bị hủy bỏ hơn là từ sự hối hận thực sự. 

"Khi những người như Jimmy Kimmel né tránh sự thật, khi họ từ chối chịu trách nhiệm về hành động của mình, thì điều đó gửi đi tín hiệu rằng có cả một bộ máy thể chế sẵn sàng bảo vệ những kẻ làm điều ác này. Và điều đó không ổn ."

Trong bài độc thoại tối thứ Ba, Kimmel cũng lưu ý rằng ông "rất cảm động" trước Erika Kirk, góa phụ của Charlie và là giám đốc điều hành mới của Turning Point USA, người đã công khai tha thứ cho kẻ được cho là đã giết chồng mình trong buổi lễ tưởng niệm ở Arizona vào Chủ Nhật.

"Nếu bạn tin vào lời dạy của Chúa Jesus, như tôi, thì đó chính là sự thật. Vậy đó. Một hành động vị tha, một sự tha thứ từ một góa phụ đang đau buồn. Điều đó đã chạm đến trái tim tôi sâu sắc, và tôi hy vọng nó cũng chạm đến trái tim nhiều người khác, và nếu có điều gì chúng ta nên rút ra từ thảm kịch này để tiếp nối, thì tôi hy vọng nó chính là điều đó", Kimmel nói.

Kolvet cho biết nếu Kimmel muốn được tha thứ cho những phát ngôn thiếu tế nhị của mình, anh ta cần phải chịu trách nhiệm về những gì mình nói.

"Tôi vẫn muốn anh ấy có trách nhiệm và chịu trách nhiệm trước khán giả, trước đất nước, vì điều đó rất quan trọng", ông nói. 

https://www.foxnews.com/media/turning-point-usa-rejects-jimmy-kimmels-tearful-apology-over-charlie-kirk-death-comment
 

NVV dịch