Showing posts with label Dems. Show all posts
Showing posts with label Dems. Show all posts

 2026-02-19  

Vì sao họ phá hủy biên giới?  

Sự hỗn loạn biên giới dưới thời Biden không phải là ngẫu nhiên mà là một chiến lược chính trị nhằm định hình lại cử tri Mỹ và mở rộng quyền lực của cánh tả.


(Victor Davis Hanson, American Greatness, 19/2/2026)

Tại sao lại có một tổng thống nào đó muốn phá hủy biên giới phía nam của Hoa Kỳ?

Phe cánh tả thường "vồ lấy" bất cứ ai dám cho rằng chính quyền Biden đã bật đèn xanh cho nhập cư bất hợp pháp để thu hút thêm cử tri cho những chương trình nghị sự mà lẽ ra không nhận được sự ủng hộ rộng rãi của công chúng.

Phe cánh tả bôi nhọ những người chỉ trích chính sách biên giới mở là những kẻ theo thuyết âm mưu phân biệt chủng tộc, lan truyền "Lý thuyết thay thế vĩ đại" (Great Replacement Theory).

Tuy nhiên, trong nhiều năm, chính các đảng viên Dân chủ và cánh tả đã viết những cuốn sách đầy vẻ chiến thắng với những tựa đề như "Sự trỗi dậy của đa số dân chủ" (The Emerging Democratic Majority). Và họ thường xuyên hô hào rằng "Nhân khẩu học quyết định vận mệnh" (Demography is Destiny).

Một vài người theo chủ nghĩa toàn cầu cánh tả thậm chí còn khoe khoang về một thế giới không biên giới mới, nơi bất cứ ai cũng có thể sống ở bất cứ nơi nào họ muốn.

Cách đây không lâu, Dân biểu tiểu bang Texas, Gene Wu (Đảng Dân chủ - Houston), chủ tịch nhóm nghị sĩ Dân chủ tại Hạ viện Texas, đã vượt quá giới hạn khi nói thẳng ra điều thường không được nói đến về chương trình nghị sự của đảng Dân chủ:

"Ngày mà cộng đồng người Latinh, người Mỹ gốc Phi, người châu Á và các cộng đồng khác nhận ra rằng họ cùng chịu một kẻ áp bức là ngày chúng ta bắt đầu chiến thắng, bởi vì giờ đây chúng ta là đa số ở đất nước này. Chúng ta có khả năng nắm quyền kiểm soát đất nước này và làm những gì cần thiết cho tất cả mọi người."

Việc cánh tả không ngần ngại sử dụng vấn nạn nhập cư bất hợp pháp như một vũ khí chính trị cũng đang diễn ra ở châu Âu. Số lượng người nhập cư bất hợp pháp ở đó đã làm thay đổi hoàn toàn cấu trúc dân số — và cả các nhóm cử tri ủng hộ chính trị — của lục địa này.

Mới đây, cựu "Bộ trưởng Bình đẳng" của Tây Ban Nha, bà Irene Montero, đã có một bài phát biểu đầy nhiệt huyết: "Tôi hy vọng vào 'lý thuyết thay thế'. Tôi hy vọng chúng ta có thể quét sạch những kẻ phát xít và phân biệt chủng tộc khỏi đất nước này bằng người nhập cư. Bất kể màu da của họ là gì, dù là người Trung Quốc, người da đen hay người da nâu."

Đỉnh điểm của sự kiêu ngạo mới ở Mỹ là việc chính quyền Biden phá bỏ biên giới phía nam và thực thi luật nhập cư liên bang.

Có những ngày, dòng người nhập cư bất hợp pháp dưới thời Biden vượt quá sức tưởng tượng của bất kỳ ai, với tốc độ lên tới 10.000 người mỗi ngày. Bộ trưởng An ninh Nội địa Alejandro Mayorkas, với giọng điệu giống như Baghdad Bob, thỉnh thoảng hùng hồn tuyên bố rằng biên giới đã "an toàn" - trong khi hàng nghìn người khác vẫn tràn vào biên giới bất hợp pháp, không hề được kiểm tra sức khỏe hay thậm chí là kiểm tra lý lịch cơ bản.

Chương trình nghị sự chính trị của phe cánh tả về vấn đề nhập cư bất hợp pháp sẽ được thực hiện ngay lập tức thông qua việc làm suy yếu tính toàn vẹn của lá phiếu hoặc sớm thôi bằng cách bóp méo việc phân bổ lại các khu vực bầu cử quốc hội dựa trên điều tra dân số.

Không có gì đáng ngạc nhiên khi hiện nay phe Dân chủ đang phản đối kịch liệt ngay cả những yêu cầu cơ bản trên toàn quốc về việc xuất trình giấy tờ tùy thân có ảnh để bỏ phiếu. Tuy nhiên, các cuộc thăm dò dư luận truyền thống ủng hộ phe tự do như của Gallup và Pew cho thấy 83 đến 84% người Mỹ ủng hộ việc bắt buộc xuất trình giấy tờ tùy thân có ảnh khi bỏ phiếu.

Thông thường, phe tả rất ủng hộ các quy định của châu Âu. Nhưng giờ đây, họ lại im lặng khi được nhắc nhở rằng 46 trong số 47 quốc gia châu Âu, kể cả những quốc gia do phe tả lãnh đạo, đều yêu cầu giấy tờ tùy thân để bỏ phiếu.

Rõ ràng, đảng Dân chủ cho rằng một khi có thêm 10 triệu người nghèo nhất thế giới vượt biên trái phép qua biên giới phía nam, không qua kiểm tra giấy tờ hay biết tiếng Anh, họ sẽ hòa nhập vào xã hội Mỹ và việc hồi hương sẽ trở nên bất khả thi.

Chẳng bao lâu nữa, chính sách biên giới mở sẽ khiến nhiều tiểu bang chuyển sang màu xanh (ủng hộ đảng Dân chủ), cũng như tăng số ghế của họ trong Quốc hội. Người nhập cư bất hợp pháp sẽ được định nghĩa lại là "cư dân" và thường là người nhận phiếu bầu qua thư.

Thực tế là hàng triệu người nghèo mới, do nhu cầu của họ, sẽ làm gia tăng hệ thống phúc lợi xã hội, mở rộng chính phủ ở mọi cấp độ, đòi hỏi mức thuế cao hơn nhiều và làm trầm trọng thêm sự phân cực giữa người bị áp bức và kẻ áp bức, đó là những lợi ích bổ sung.

Mối liên hệ giữa vụ gian lận phúc lợi xã hội trị giá chín tỷ đô la của người Somalia và các quan chức đảng Dân chủ bang Minnesota là một lời nhắc nhở sắc bén về cách thức ngành công nghiệp đặc miễn về nhập cư/phúc lợi xã hội/đa dạng, công bằng và hòa nhập được tạo ra và bảo vệ bởi chính quyền.

Con số 10 triệu người nhập cư bất hợp pháp mới do Biden đưa ra có thể đã làm tăng số lượng người nhập cư bất hợp pháp hiện có (20 triệu?) lên 30 triệu.

Tổng số đó, đến lượt nó, đã làm tăng đáng kể nhóm hiện có gồm 20 triệu công dân nước ngoài hợp pháp và cư dân hợp pháp thuộc nhiều loại khác nhau.

Vì vậy, khi ông Trump nhậm chức vào tháng 1 năm 2025, Hoa Kỳ đã tiếp nhận số lượng cư dân sinh ra ở nước ngoài cao kỷ lục. Họ chiếm khoảng 16% dân số và có lẽ lên tới 53 triệu người.

Làn sóng nhập cư diễn ra vào thời điểm mà truyền thống "nồi lẩu văn hóa" về hội nhập, đồng hóa và giao thoa văn hóa thường bị coi thường và thay thế bởi chủ nghĩa dân tộc cực đoan và chủ nghĩa ly khai.

Tuy nhiên, phe cánh tả thắng thế chưa bao giờ tưởng tượng đến việc ông Trump tái đắc cử.

Nó cũng không thể hiểu thấu đáo nỗ lực phản cách mạng của Trump nhằm bảo vệ biên giới và xóa bỏ chủ nghĩa hư vô của Biden.

Điều khiến các đảng viên Dân chủ cảm thấy khó tin hơn cả là những nỗ lực của ông nhằm khôi phục tính toàn vẹn và quyền tối cao của luật nhập cư liên bang.

Thực tế thì chẳng ai tin Trump sẽ tìm cách trục xuất hàng triệu người đã vượt biên trái phép qua năm mươi tiểu bang. Hầu hết họ đều được hưởng quyền đặc miễn trên thực tế nhờ hàng trăm thẩm phán tòa án cấp dưới cánh tả và các quan chức thuộc các tiểu bang ủng hộ đảng Dân chủ như Tim Walz/Gavin Newsom.

Chỉ có một cách duy nhất mà phe cánh tả có thể phản đối việc quay trở lại chính sách nhập cư hợp pháp, có kiểm soát và đa dạng. Đó là nếu bất kỳ nhóm cử tri nhập cư nào của họ trong tương lai — chẳng hạn như 55% nam giới gốc Tây Ban Nha đã bỏ phiếu cho Trump vào năm 2024 — dám bỏ phiếu dựa trên các tiêu chí khác ngoài các quyền lợi liên bang, sự đoàn kết sắc tộc và sự ép buộc của đảng Dân chủ.

Làm như vậy, phe cánh tả sẽ nhanh chóng đóng cửa biên giới.

https://amgreatness.com/2026/02/19/why-exactly-did-they-destroy-the-border/
 

NVV

 

 2026-02-17  

Đảng Dân chủ có lẽ đã thua cuộc bầu cử năm 2028 rồi!  
Làm sao Kamala Harris có thể dẫn đầu? Hãy xem xét các ứng cử viên khác: Newsom, Buttigieg, AOC, Shapiro.


(Matthew Continetti, WSJ, 17/2/2026)

Stephen A. Smith có một lời thú nhận. Nhân vật nổi tiếng 58 tuổi của ESPN đang cân nhắc tranh cử vào vị trí ứng cử viên tổng thống của đảng Dân chủ. “Tôi đang nghiêm túc xem xét việc tham gia vào cuộc tranh luận năm 2027,” ông nói với chương trình “CBS News Sunday Morning” vào ngày 15 tháng 2. Nếu ông Smith tham gia cuộc đua, ông sẽ không đơn độc. Cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Dân chủ năm 2028 đang rộng mở — và dàn ứng cử viên mới nổi lên lại khá mờ nhạt.

Mỗi ứng cử viên Dân chủ chuẩn bị tranh cử đều có điểm yếu. Tính đến thời điểm viết bài này, chỉ có hai ứng cử viên tiềm năng nhận được sự ủng hộ hai chữ số trong kết quả thăm dò trung bình của RealClearPolitics. Cả hai đều dễ bị tổn thương.

Cựu Phó Tổng thống Kamala Harris dẫn đầu với 31%, tiếp theo là Thống đốc California Gavin Newsom với 22%. Sau hai người đó, tỷ lệ ủng hộ giảm mạnh. Cựu Bộ trưởng Giao thông vận tải Pete Buttigieg đứng thứ ba với 9%. Hạ nghị sĩ Alexandria Ocasio-Cortez bám sát phía sau ông Buttigieg. Ứng viên Dân chủ duy nhất khác giành được hơn 5% trong các cuộc thăm dò toàn quốc là Thống đốc Pennsylvania Josh Shapiro.

Còn quá sớm để nói, và cuộc tranh cử sẽ thu hút những người mới nổi, những kẻ nổi loạn và những người cơ hội. Những người ngoài cuộc như vậy đã nắm bắt thời cơ trong quá khứ — đôi khi thành công (Barack Obama năm 2008; Donald Trump năm 2016), đôi khi không (Howard Dean năm 2004; Bernie Sanders năm 2016 và 2020). Không ai biết họ sẽ là người thế nào.

Nhưng họ sẽ không phải là những đảng viên Dân chủ bảo thủ. Hầu như không còn ai như vậy nữa. Theo Gallup, chỉ có 8% đảng viên Dân chủ tự nhận mình là người bảo thủ. 59% tự coi mình là người tự do hoặc rất tự do. Một cuộc thăm dò của CNN mùa hè năm ngoái cho thấy một phần ba đảng viên Dân chủ và những người độc lập có xu hướng ủng hộ đảng Dân chủ tự coi mình là những người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ như bà Ocasio-Cortez. Tỷ lệ này là 42% trong số những người dưới 35 tuổi.

Sự trỗi dậy của chủ nghĩa xã hội đặt ra những câu hỏi đáng lo ngại về tương lai của đảng. Sự thay đổi này có những hệ quả về mặt bầu cử. Một lực lượng cử tri cực đoan, được thúc đẩy bởi sự phản kháng chống lại ông Trump, có thể là một lợi thế trong các cuộc bầu cử đặc biệt và giữa nhiệm kỳ. Nhưng chính sách biên giới mở, tình trạng bất ổn xã hội và hệ tư tưởng về người chuyển giới đã gây bất lợi cho đảng Dân chủ trong các năm bầu cử tổng thống. Chúng sẽ lại gây bất lợi nếu không được kiểm soát.

Do đó, thành công trong năm 2028 phụ thuộc vào việc tìm ra một ứng cử viên hấp dẫn, người thể hiện sự thay đổi không chỉ so với ông Trump, mà còn so với danh tiếng của đảng Dân chủ. Điều đó đòi hỏi chính xác kiểu tự kiểm điểm mà đảng Dân chủ quyết tâm tránh. Ủy ban Quốc gia đảng Dân chủ sẽ không công bố bản phân tích về cuộc bầu cử năm 2024 – một sự từ chối rõ ràng việc tranh luận về tương lai của đảng.

Hiện tại, phe tả đang lên ngôi, ăn mừng các ứng cử viên tổng thống phản đối tận gốc các giá trị và chính sách của ông Trump. Tuy nhiên, điều gì sẽ xảy ra khi thời điểm đó qua đi và công chúng phải lựa chọn giữa hai người không phải là ông Trump?

Bà Harris sẽ lại phải bảo vệ chính quyền Biden mà cử tri đã bác bỏ sau bốn năm. Bà vẫn chưa nói rõ mình sẽ làm gì khác với người sếp cũ. Mặc dù là một tác giả bán chạy nhất, bà ấy lại rất giỏi trong việc không nói nhiều.

Việc đổi tên tài khoản mạng xã hội của chiến dịch tranh cử thành “trung tâm nội dung tiến bộ do thế hệ Z dẫn đầu” gần đây đặc biệt gây khó chịu. Bà Harris tuyên bố: “Vậy là KamalaHQ sẽ trở thành Trụ sở chính (Headquaters), và đó là nơi bạn có thể truy cập trực tuyến để cập nhật những thông tin mới nhất đang diễn ra, cũng như gặp gỡ và trao đổi lại với một số nhà lãnh đạo tuyệt vời, dũng cảm của chúng ta, dù đó là các nhà lãnh đạo được bầu, lãnh đạo cộng đồng, lãnh đạo dân sự, lãnh đạo tôn giáo hay các nhà lãnh đạo trẻ.” Hãy lưu ý rằng bà ấy không hề nhắc đến các nhà lãnh đạo doanh nghiệp.

Ông Newsom, người đồng hương California của bà, khéo léo và ăn nói lưu loát, đã hoàn thiện nghệ thuật công kích chống lại ông Trump. Nhưng ông cũng đã dành hai thập kỷ để biến tiểu bang California thành một môi trường nuôi dưỡng tư tưởng tiến bộ với thuế cao, các quy định hà khắc và văn hóa "woke". Những người thuộc đảng Dân chủ không bị mê hoặc bởi hình ảnh của ông Newsom trên tạp chí Vogue hiểu rằng thành tích của ông có thể khiến cử tri dao động xa lánh.

“Nhiều chính sách của California dường như được sao chép từ các quảng cáo công kích của đảng Cộng hòa,” Marc Novicoff và Jonathan Chait viết trên tờ Atlantic trong một bài báo có tiêu đề “Thành tích của Gavin Newsom là một vấn đề”. Đồng nghiệp của tôi tại Viện Doanh nghiệp Mỹ, Ruy Teixeira, cũng thẳng thắn không kém: “Gavin Newsom không phải là Bill Clinton”.

Nữ dân biểu 36 tuổi Ocasio-Cortez, hiện đang ở nhiệm kỳ thứ tư, đã tham dự Hội nghị An ninh Munich năm nay cùng với một số ứng cử viên tiềm năng khác. Màn trình diễn của bà không mấy ấn tượng.

Khi được hỏi về sự thay đổi quan trọng nhất trong chính sách đối ngoại của ông Trump, bà Ocasio-Cortez đã đưa ra một câu trả lời lộn xộn (word salad)đến mức bà Harris cũng phải tự hào. Khi bị chất vấn về việc liệu Mỹ có nên bảo vệ Đài Loan trước một cuộc xâm lược từ Trung Quốc hay không, bà đã né tránh một cách vụng về.

“Ừm, bạn biết đấy, tôi nghĩ rằng đây là một, bạn biết đấy, tôi nghĩ rằng đây là, đây tất nhiên là một chính sách lâu dài của Hoa Kỳ,” bà nói. “Điều chúng ta hy vọng là chúng ta muốn đảm bảo rằng chúng ta sẽ không bao giờ đi đến điểm đó.”

Có hiểu không?

Những điểm yếu của các ứng cử viên khác dễ dàng nhận thấy. Ông Buttigieg là một cựu thị trưởng mang theo hành trang từ thời còn làm Bộ trưởng Giao thông vận tải. Khả năng nói bảy ngôn ngữ của ông ấy làm choáng ngợp những người theo chủ nghĩa tự do da trắng giàu có, có trình độ đại học; cử tri thiểu số thì không mấy ấn tượng.

Ông Shapiro được lòng dân, ăn nói lưu loát và có năng lực nhưng vẫn chưa xây dựng được một liên minh quốc gia. Còn có câu hỏi khó chịu là liệu một đảng mà cơ sở cử tri hoạt động tích cực ngày càng không có thiện cảm với Israel có đề cử một người Do Thái sùng đạo và ủng hộ Israel hay không. Thống đốc Gretchen Whitmer của Michigan và Andy Beshear của Kentucky đều không gây được ấn tượng. Thống đốc Wes Moore của Maryland vẫn chưa thể rũ bỏ tiếng xấu về thói bịa đặt.

Danh sách các ứng cử viên tiềm năng ngày càng dài ra. Khi nhìn vào gương, các Thượng nghị sĩ Mark Kelly, Ruben Gallego, Chris Murphy, Cory Booker và Jon Ossoff đều thấy hình ảnh các tổng thống đang nhìn lại mình. Còn nhớ các cuộc tranh luận "phụ" từ chiến dịch tranh cử của đảng Cộng hòa năm 2016? Đảng Dân chủ có thể sắp chứng kiến ​​một cuộc tái hiện.

Cứ chế giễu Stephen A. Smith tùy thích. Có thể ông ta sẽ không bao giờ được lên sân khấu tranh luận. Nhưng những người khác với ít hoặc không có kinh nghiệm chính trị chắc chắn sẽ bị cám dỗ. Và trong môi trường truyền thông ngày nay, những gì bắt đầu từ bên lề thường trở thành sự kiện chính.

https://www.wsj.com/opinion/democrats-you-may-already-have-lost-the-2028-election-7bab8946?st=smhdQY
 

NVV

 

 2026-01-19  

Gian lận welfare là một vấn đề—đối với đảng Dân chủ

(James Surowiecki, The Atlantic, 19/1/2026)

Vụ bê bối gian lận phúc lợi quy mô lớn ở Minnesota đã trở thành một câu chuyện lớn theo cách tương tự như nhân vật Mike Campbell trong cuốn tiểu thuyết "The Sun Also Rises" mô tả việc phá sản: "dần dần rồi đột ngột". Các công tố viên liên bang lần đầu tiên đệ đơn cáo buộc hình sự vào năm 2022 chống lại những kẻ gian lận tại một tổ chức phi lợi nhuận ở Minnesota có tên là Feeding Our Future, những kẻ đã biển thủ hàng trăm triệu đô la trong khi được cho là đang cung cấp bữa ăn cho trẻ em và người lớn có lợi tức thấp. Gần 80 người đã bị kết án hoặc nhận tội, và dự kiến ​​sẽ còn nhiều người nữa. Nhưng chỉ trong những tháng gần đây, vụ án này - mà công tố viên chính mô tả là "kỹ nghệ gian lận quy mô" - mới trở thành tâm điểm chú ý của cả nước.

Tổng thống Trump đang khéo léo khai thác vấn đề này để thúc đẩy chương trình nghị sự chống người nhập cư của mình, vì nhiều người bị kết án là người Mỹ gốc Somalia. Trump cũng đã biến sự thất bại của Minnesota, dưới thời Thống đốc Tim Walz, trong việc giám sát đầy đủ các chương trình phúc lợi xã hội thành một lời buộc tội rộng hơn về quản lý tài chính yếu kém ở các tiểu bang do đảng Dân chủ lãnh đạo. Đầu tháng này, Tòa Bạch Ốc đã công bố kế hoạch đóng băng hàng tỷ đô la tiền tài trợ liên bang cho các dịch vụ xã hội ở năm tiểu bang do đảng Dân chủ lãnh đạo cho đến khi họ cung cấp đầy đủ dữ liệu về người nhận trợ cấp, nhà cung cấp dịch vụ và các biện pháp họ đang thực hiện để chống gian lận – một động thái mà một thẩm phán đã tạm thời ngăn chặn. Một số đảng viên Cộng hòa đã cùng tổng thống bác bỏ toàn bộ hệ thống phúc lợi xã hội, coi đó chỉ là hành vi trộm cắp có hệ thống.

Với những vấn đề chính trị liên quan, có vẻ như tốt nhất là đảng Dân chủ nên giảm nhẹ những gì đã xảy ra ở Minnesota, coi đó là sản phẩm của một vài cá nhân xấu. Xét cho cùng, cáo buộc gian lận phúc lợi đã là một luận điểm quen thuộc của cánh hữu trong nhiều thập kỷ. Ronald Reagan nổi tiếng khi nhậm chức năm 1981 với những bài phát biểu về sự lãng phí, lười biếng và xảo quyệt của một "welfare queen".

Tuy nhiên, sẽ là một sai lầm nếu đảng Dân chủ cố gắng né tránh vụ việc này. Những gì đã xảy ra ở Minnesota là một sự ô nhục, và là điều cần thúc đẩy cải cách cách các tiểu bang quản lý và giám sát các phúc lợi xã hội. Những người dẫn đầu cuộc chiến chống gian lận không nên là những người muốn phá bỏ mạng lưới an sinh xã hội mà là những người muốn giữ gìn nó.

Các vấn đề về gian lận và lạm dụng phổ biến hơn ở Hoa Kỳ so với các nước phương Tây khác vì Hoa Kỳ đã chọn thuê ngoài các dịch vụ xã hội như chăm sóc sức khỏe, chăm sóc trẻ em, ngân hàng thực phẩm và hỗ trợ người khuyết tật cho các doanh nghiệp tư nhân và các tổ chức phi lợi nhuận. Động thái này, xuất phát từ niềm tin vào khu vực tư nhân có thể cung cấp dịch vụ tốt hơn với chi phí thấp hơn, không nhất thiết là có vấn đề, nhưng nó tạo ra động lực cho mọi người lợi dụng hệ thống. Các công ty và tổ chức có thể tăng khoản hoàn trả của liên bang bằng cách làm giả dữ liệu khách hàng để nhiều người đủ điều kiện nhận trợ cấp hơn hoặc bằng cách đưa ra các tuyên bố gian lận về số lượng khách hàng đang được phục vụ hoặc các dịch vụ mà họ đang nhận được. Ví dụ, tổ chức Feeding Our Future đã nhận được hàng trăm triệu đô la từ chính phủ nhờ các hóa đơn giả mạo và dữ liệu thống kê số bữa ăn sai lệch.

Khi Bộ DOGE của Elon Musk năm ngoái ìm cách hủy bỏ các trường hợp lãng phí, gian lận và lạm dụng của chính phủ, luận điệu được đưa ra là chính phủ đang bóc lột người đóng thuế, trong khi nhiều trường hợp gian lận thực chất lại liên quan đến các doanh nghiệp và những kẻ lừa đảo bóc lột chính phủ.

Về nguyên tắc, cả hai đảng đều nên quan tâm đến việc chống gian lận. Trên thực tế, đảng Cộng hòa hiếm khi muốn chi thêm tiền cho các chương trình của chính phủ mà họ muốn cắt giảm, và đảng Dân chủ lại ngần ngại nêu lên những lo ngại rằng gian lận là một vấn đề nghiêm trọng. Một số người cũng lo ngại rằng những nỗ lực vụng về để chống gian lận có thể dẫn đến việc tước đoạt các dịch vụ cần thiết của những người xứng đáng. Năm 2013, Michigan đã sử dụng thuật toán phát hiện gian lận để tước bỏ trợ cấp của khoảng 40.000 người, trong khi hơn 90% số người nhận này trên thực tế là đủ điều kiện.

Những trở ngại khác bao gồm thực tế là nhiều hệ thống công nghệ dữ liệu tại các cơ quan chính phủ đã lỗi thời, cồng kềnh và khó thay đổi. Việc theo dõi mọi chương trình và nhà cung cấp cũng rất khó khăn, xét đến vô số các nguồn lực phúc lợi khác nhau. Một thách thức tinh tế hơn là không ai được ghi nhận công lao khi chi tiêu cho các biện pháp phòng ngừa gian lận. Theo dữ liệu của chính phủ liên bang, mỗi năm chính phủ mất từ ​​230 tỷ đến 520 tỷ đô la do gian lận, vì vậy lợi ích của việc phòng ngừa là rất rõ ràng. Nhưng khi ngân sách thâm hụt, việc thúc đẩy một khoản đầu tư đáng kể để duy trì hiện trạng lại rất khó khăn.

Một cách để giải quyết vấn đề này là để chính phủ trực tiếp cung cấp dịch vụ. Các trung tâm giữ trẻ và ngân hàng thực phẩm do nhà nước điều hành có thể sẽ giảm thiểu hầu hết các trường hợp gian lận, vì nhân viên chính phủ sẽ thu được rất ít lợi ích từ việc nói rằng họ đang phục vụ nhiều người hơn thực tế. Vì những thay đổi sâu rộng như vậy khó có thể xảy ra, điều cần thiết là phải     tư vào cái gọi là “tính toàn vẹn của chương trình”: các cơ chế mạnh mẽ ngăn chặn gian lận bằng cách phát hiện nhanh chóng khi nó xảy ra.

Điều này đã và đang diễn ra ở một số lĩnh vực. Chính phủ liên bang có các bộ phận chống gian lận mạnh mẽ trong chương trình Medicaid và Medicare, và các tiểu bang hàng năm kiểm toán khoảng 50.000 trường hợp của Chương trình Hỗ trợ Dinh dưỡng Bổ sung, hay còn gọi là tem phiếu thực phẩm (kết quả cho thấy chưa đến 2% người nhận là không đủ điều kiện). Nhưng Hoa Kỳ có rất nhiều chương trình phúc lợi xã hội, hầu hết do các tiểu bang quản lý, và các tiểu bang lại tỏ ra kém hiệu quả hơn trong việc giám sát cách thức chi tiêu ngân sách chính phủ, hoặc giải quyết các vấn đề khi chúng phát sinh.

Trong trường hợp của Feeding Our Future, có rất nhiều dấu hiệu đáng ngờ, và chúng không bị bỏ qua bởi Sở Giáo dục Minnesota, cơ quan chịu trách nhiệm giám sát. Các quan chức tiểu bang phát hiện ra rằng hệ thống kiểm soát nội bộ của tổ chức này "thiếu sót nghiêm trọng". Có thời điểm, Feeding Our Future tuyên bố đang cung cấp một con số khó tin là 2,9 triệu bữa ăn và đồ ăn nhẹ mỗi tháng cho trẻ em và người lớn có lợi tức thấp. Tuy nhiên, tiểu bang vẫn tiếp tục cấp tiền cho tổ chức này, phần lớn số tiền đó được dùng để mua sản thương mại và nhà ở, xe hơi hạng sang, đồ điện tử,đồ trang sức.

Các tiểu bang có thể áp dụng nhiều biện pháp hiệu quả về chi phí để giám sát các nhà cung cấp dịch vụ xã hội, bao gồm thu thập dữ liệu tốt hơn và lắp đặt thêm camera tại các ngân hàng thực phẩm và trung tâm chăm sóc trẻ em. Minnesota gần đây đã công bố các cuộc kiểm toán mới đối với các chương trình dịch vụ xã hội và thành lập một đơn vị chống gian lận mới. Nhưng sẽ không có biện pháp nào hiệu quả nếu các cơ quan quản lý, quan chức tiểu bang và tòa án không sẵn sàng hành động. Minnesota chắc chắn đã có đủ bằng chứng để cắt giảm nguồn tài trợ cho chương trình Feeding Our Future trước khi vụ bê bối vượt khỏi tầm kiểm soát.

Đảng Dân chủ cần hiểu rằng những kẻ gian lận phúc lợi không chỉ ăn cắp tiền mà còn làm suy yếu lập luận về một mạng lưới an sinh xã hội vững mạnh. Các nhà hoạch định chính sách càng đầu tư nhiều vào việc duy trì một nhà nước phúc lợi lành mạnh, thì họ càng có nhiều thứ phải lo lắng để giữ cho nó trung thực.

https://www.theatlantic.com/ideas/2026/01/democrats-welfare-fraud/685661/


NVV

 

 2026-01-16  

Đảng Dân chủ — đảng của những kẻ vi phạm pháp luật

(Hugo Gurdon, Washington Examiner, 16/1/2026)

Các chính trị gia đảng Dân chủ của Minnesota đã đánh mất liên lạc với thực tế — điều này không có gì đáng ngạc nhiên khi đầu óc họ đang chìm đắm trong bóng tối. Mặc dù có sự cạnh tranh gay gắt trong việc đưa ra những phát ngôn thiếu hiểu biết và gây kích động nhất, Thị trưởng Minneapolis Jacob Frey và Thống đốc Tim Walz (đảng Dân chủ - Minnesota) có lẽ đã giành được giải thưởng năm nay.

Lên án việc chính phủ liên bang thực thi luật nhập cư, Frey nói : “Hãy tưởng tượng thành phố hoặc thị trấn của bạn đột nhiên bị xâm chiếm bởi hàng ngàn người… không cùng chia sẻ những giá trị mà bạn trân trọng. Hãy tưởng tượng nếu cuộc sống thường nhật của bạn bị gián đoạn… Hãy tưởng tượng nếu các trường học đóng cửa.”

Cái gọi là cuộc xâm lược mà ông ta nhắc đến là do các nhân viên Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) tiến hành. Việc tìm kiếm và giam giữ những người nhập cư bất hợp pháp chỉ cần thiết vì "thành phố trú ẩn" của Frey cấm cảnh sát địa phương hợp tác với ICE, do đó ngay cả những tội phạm bạo lực cũng được thả thay vì bị giao cho chính quyền liên bang. Nếu Minneapolis hợp tác với ICE trong việc trục xuất tội phạm, thì tình trạng hỗn loạn mà Frey than phiền sẽ không xảy ra.

Người Mỹ cũng không cần phải tưởng tượng việc các trường học bị đóng cửa một cách không cần thiết, họ chỉ cần nhớ lại điều đó. Đó là những gì họ đã phải chịu đựng trong năm 2020-2021. Các trường học ở Minneapolis lại đóng cửa, được cho là vì lo ngại về sự an toàn của trẻ em trong bối cảnh "cuộc xâm lược", nhưng chính những đứa trẻ đó lại đang được tổ chức thành các cuộc biểu tình đường phố chống lại ICE. Có thể thấy rằng sự an toàn không phải là mối quan tâm thực sự của các công đoàn giáo viên, những người quan tâm nhiều hơn đến sự phản kháng của cánh tả và tuyên truyền hơn là giáo dục học sinh.

Trong lời lẽ của Frey, sự xa rời thực tế còn rõ rệt hơn nữa. Khi ông ta gọi dòng người ICE là cuộc xâm lược của những người nước ngoài không cùng chung giá trị địa phương, liệu ông ta có nghe thấy chính mình nói gì không? Đối với ông ta, các đặc vụ liên bang Mỹ là những kẻ xâm lược, nhưng những người di cư nước ngoài đến từ những nền văn hóa xa lạ mà ICE đang phải đối phó thì không. Những người trước chỉ đang làm nhiệm vụ của họ trong hoàn cảnh khó khăn nhưng lại bị lên án, còn những người sau – người ta hãy nghĩ đến những kẻ lừa đảo người Somalia đã chiếm đoạt hàng tỷ đô la tiền thuế của người dân – lại được bảo vệ trong nhiều năm khi chính quyền từ chối truy cứu trách nhiệm họ?

Frey và những người cùng phe phái đang tự nhốt mình trong một bong bóng cánh tả và không thể hoặc không muốn nghe thấy tiếng kêu than của công chúng, những người đang chứng kiến ​​tới 20 triệu người ngoại quốc không có quyền ở đây, những người đã mang đến những phong tục và tập quán tạo ra một xã hội thiếu tin tưởng, khiến nhiều người Mỹ cảm thấy đất nước này không còn giống với đất nước mà họ lớn lên và yêu mến nữa.

Frey không phải là người duy nhất nhầm lẫn giữa công dân với người nước ngoài và người nhập cư bất hợp pháp với người dân địa phương. Walz đã có một bài phát biểu bất thường vào ngày 14 tháng 1, gọi sự hiện diện của các sĩ quan ICE tại tiểu bang của ông là một "sự chiếm đóng" và cáo buộc họ tiến hành một chiến dịch "bạo lực có tổ chức" cho Tổng thống Donald Trump .

Có lẽ Walz đang chơi tất tay vì sau khi từ bỏ nỗ lực tái tranh cử vô vọng, ông không còn lý do chính trị nào để kiềm chế nữa. Đây là người mà nếu đảng Dân chủ giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, giờ đây sẽ là phó tổng thống, chỉ cách Phòng Bầu dục một bước chân.

Ông ta và Frey đại diện cho những gì mà Đảng Dân chủ đã trở thành — một đảng không tin vào việc thực thi những luật lệ mà họ không thích, muốn người dân chống đối việc thực thi pháp luật, và những lời lẽ của đảng này khuyến khích bạo lực và đối đầu mà họ lên án.

Những sự kiện gần đây ở Minnesota cho thấy việc chấp nhận vi phạm pháp luật và cản trở công lý đã trở thành chuẩn mực đối với đảng cánh tả. Đó là phương thức hoạt động của họ. Họ muốn ban hành luật cho quốc gia, nhưng khi quốc gia trao quyền cho đảng kia, họ lại muốn luật pháp bị vi phạm mà không bị trừng phạt.

https://www.washingtonexaminer.com/magazine/magazine-letter-from-the-editor/4420818/democrats-party-of-lawbreaking-ice-minnesota/
 

NVV dịch

 

 2026-01-08  

Tương lai của cánh tả trong thế kỷ 21 (Phần ba)
Năng lực, sinh học và chủ nghĩa hiện thực yêu nước.


(Ruy Teixeira, The Liberal Patriot, 8/1/2026)

Đây là phần cuối cùng trong loạt bài ba phần về tương lai của cánh tả trong thế kỷ 21 (phần đầu tiên ở đây và phần thứ hai ở đây). Luận điểm cơ bản của tôi là dự án của cánh tả trong 25 năm đầu tiên của thế kỷ 21 đã thất bại và một dự án cánh tả cho 25 năm thứ hai của thế kỷ này phải dựa trên những nguyên tắc cốt lõi đoạn tuyệt với những thất bại của 25 năm qua.

Những nguyên tắc đó phải dựa trên thực tế cơ bản rằng cánh tả đã đánh mất liên hệ với thực tế cơ bản về cách tiếp cận cử tri thuộc tầng lớp lao động bình thường, những chính sách nào thực sự có thể đáp ứng được mong muốn của những cử tri này và loại chính trị nào phù hợp với lẽ thường của họ hơn là những định kiến ​​của tầng lớp chuyên nghiệp. Chúng cần phải tạo ra một sự điều chỉnh mạnh mẽ hướng tới chủ nghĩa hiện thực để mang lại cho cánh tả một cơ hội nghiêm túc để đánh bại chủ nghĩa dân túy cánh hữu một cách dứt khoát và đạt được xã hội tốt đẹp mà họ tuyên bố cam kết.

Trong phần đầu của loạt bài này, tôi đã thảo luận về hai nguyên tắc như vậy: chủ nghĩa hiện thực năng lượng và chủ nghĩa hiện thực tăng trưởng (energy realism and growth realism). Trong phần thứ hai, tôi đã thảo luận thêm hai nguyên tắc nữa, chủ nghĩa hiện thực quản trị và chủ nghĩa hiện thực nhập cư ( governance realism and immigration realism). Trong phần kết luận này, tôi sẽ thảo luận về ba nguyên tắc cuối cùng: chủ nghĩa hiện thực về năng lực, chủ nghĩa hiện thực sinh học và chủ nghĩa hiện thực yêu nước (merit, biology, and patriotic realism).

* Merit realism - Chủ nghĩa hiện thực dựa trên thành tích (hay năng lực). Cam kết đạo đức cốt lõi của cánh tả thế kỷ 20 là làm cho xã hội Mỹ thực sự không phân biệt màu da. Thật bất công và nghiêm trọng khi sự phân biệt chủng tộc có thể làm giảm cơ hội sống và gây ra đau khổ cho người da đen. Do đó, cánh tả đã vận động và tuần hành để chấm dứt sự phân biệt đối xử và bất bình đẳng về cơ hội. Họ đã thắng trong cuộc tranh luận, và trong quá trình đó đã kéo toàn bộ Đảng Dân chủ về phía mình. Không chỉ có luật được thông qua để coi sự phân biệt đối xử đó là bất hợp pháp mà việc chống phân biệt đối xử và bình đẳng về cơ hội đã trở thành những niềm tin được đồng thuận rộng rãi nhất ở Mỹ.

Người Mỹ ngày nay tin tưởng, giống như Martin Luther King Jr., rằng mọi người “không nên bị đánh giá bởi màu da mà bởi phẩm chất đạo đức của họ”. Trong một cuộc khảo sát năm 2022 của Đại học Nam California Dornsife, tuyên bố kinh điển về bình đẳng không phân biệt màu da này đã được đặt ra cho những người tham gia khảo sát: “Mục tiêu của xã hội chúng ta là đối xử với tất cả mọi người như nhau bất kể màu da của họ”. Quan điểm này đã nhận được sự đồng tình rất cao (92%) từ công chúng.

Tương tự, một cuộc khảo sát "Điểm chung tiềm ẩn" (Hidden Common Ground) năm 2023 của Public Agenda cho thấy 91% người tham gia đồng ý với tuyên bố: "Tất cả mọi người đều xứng đáng có cơ hội bình đẳng để thành công, bất kể chủng tộc hay sắc tộc của họ." Đây là điều mà người Mỹ tin tưởng sâu sắc: cơ hội bình đẳng, chứ không phải kết quả bình đẳng, như đã nói ở trên.

Đây là điều mà phe tả từng tin tưởng—thậm chí, họ đã dựng lên các chiến lũy để bảo vệ nó. Nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra trên con đường tiến đến thế kỷ 21. Thay vì coi xã hội không phân biệt màu da là một lý tưởng cao cả cần phải phấn đấu ngay cả khi việc đạt được sự hoàn hảo là bất khả thi, phe tả đã mất niềm tin vào lý tưởng này bởi vì sự bất bình đẳng chủng tộc không biến mất ngay lập tức. Thay vào đó, họ bắt đầu ủng hộ các biện pháp có tính đến màu da như chính sách ưu đãi (affirmative action) vượt xa cả việc chống phân biệt đối xử và cơ hội bình đẳng, và phản đối các chính sách không phân biệt màu da nếu chúng không mang lại kết quả mong muốn theo chủng tộc. [nghĩa là tôn vinh người da đen quá mức]

Sự đảo ngược lý tưởng truyền thống và cao quý này vẫn còn hiện hữu đến ngày nay khi phe tả ngoan cố bảo vệ các chương trình ưu đãi và đa dạng, công bằng và hòa nhập (DEI) bất chấp việc chúng thiếu liên hệ với các giá trị đồng thuận về chống phân biệt đối xử và cơ hội bình đẳng. Thật vậy, việc sử dụng thuật ngữ “không phân biệt màu da” đã trở thành thuật ngữ mang tính cực hữu, bằng chứng cho thấy sự ủng hộ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc hơn là phản đối nó. Điều này thực sự rất kỳ lạ. Để hiểu được sự kỳ lạ này, chúng ta cần đào sâu hơn một chút vào khái niệm mang tính cách mạng về năng lực .

Lý thuyết truyền thống của phe tả về vấn đề này như sau: cần phải chống lại và xóa bỏ sự phân biệt đối xử, đồng thời cung cấp nguồn lực cho những người thiệt thòi để mọi người đều có thể cạnh tranh và đạt được thành công một cách công bằng. Phần thưởng – cơ hội việc làm, thăng tiến, hoa hồng, bổ nhiệm, ấn phẩm, suất học ở trường và nhiều thứ khác – sau đó sẽ được phân bổ dựa trên tiêu chí người nào xứng đáng nhận được phần thưởng đó dựa trên năng lực . Những người có năng lực sẽ được thưởng; những người không có năng lực sẽ không được thưởng. Sẽ không còn chuyện người ta được thưởng vì họ là ai hoặc vị trí của họ trong một hệ thống phân cấp nào đó thay vì những gì họ đã đạt được.

Đây là một trong những ý tưởng mang tính cách mạng nhất trong lịch sử nhân loại. Nó đồng thời giải phóng các cá nhân để đạt được thành công bất kể vị trí của họ trong cấu trúc xã hội và thúc đẩy sự tiến bộ chung của xã hội vì nó cho phép thay thế những người bất tài và thiếu trí tưởng tượng bằng những người có năng lực và sáng tạo. Thật là một điều tuyệt vời!

Nhưng điều đáng ngạc nhiên là, những người theo chủ nghĩa tiến bộ thế kỷ 21 đã mất hứng thú với phần cuối cùng này trong lập luận của họ, điều làm suy yếu toàn bộ lý thuyết về tổ chức xã hội của họ. Thành tích (merit) và các thước đo khách quan về thành tích giờ đây bị nghi ngờ là kết quả của một hệ thống tham nhũng không thể cứu vãn, vì vậy phần thưởng, chức vụ, v.v. nên được phân bổ dựa trên các tiêu chí khác nhau được cho là liên quan đến “công bằng xã hội”. Thay vì xóa bỏ sự phân biệt đối xử và cung cấp hỗ trợ để nhiều người hơn có cơ hội đạt được thành tích (merit), giải pháp thực sự là bớt lo lắng về công lao và tập trung hơn vào kết quả bình đẳng – “công bằng” theo cách nói của thời đại chúng ta.

Điều này thật điên rồ. Có thể đưa ra những lập luận để bảo vệ quan điểm phản đối chế độ trọng dụng nhân tài—hãy tham khảo các nhà lý luận hậu hiện đại hoặc phê phán—nhưng tất cả đều sai lầm và trắng trợn. Bạn hoặc giỏi một việc gì đó hoặc không. Bạn hoặc biết một số việc hoặc không biết. Bạn hoặc có năng lực hoặc không. Những điều này có thể được đánh giá với mức độ khách quan hợp lý và những đánh giá đó thường cho thấy sự khác biệt về kỹ năng, thành tích, khả năng, kiến ​​thức, v.v.—nói tóm lại, đó là năng lực. Đây là điều nên được áp dụng vào việc phân bổ vị trí, thăng tiến và khen thưởng trong một hệ thống công bằng.

Và đây chính là điều mà những người dân thường – những cử tri bình thường – tin tưởng. Họ tin vào ý niệm về năng lực và tin vào khả năng cá nhân của mình để đạt được năng lực và phần thưởng xứng đáng nếu được trao cơ hội. Tin vào điều ngược lại là xúc phạm họ và trái ngược với lẽ thường tình của họ về vai trò trung tâm của năng lực trong các quyết định công bằng. Như George Orwell đã nói , “Người ta phải thuộc tầng lớp trí thức mới tin vào những điều như vậy: không một người bình thường nào có thể ngốc nghếch đến thế.”

Thật khó để đánh giá hết mức độ thiệt hại mà phe tả và đảng Dân chủ đã gây ra cho họ bằng việc hạ thấp tầm quan trọng của năng lực một cách cực đoan. Ý tưởng ban đầu của phe tả là loại bỏ các rào cản để mọi người có thể đạt được những gì họ có khả năng, chứ không phải là coi thường tầm quan trọng của thành tích. Ý tưởng ban đầu đó hoàn toàn thực tế và phù hợp với cách thức vận hành tốt nhất của xã hội cũng như những gì cử tri bình thường tin là công bằng và tạo điều kiện thuận lợi cho sự thăng tiến của họ. Việc từ bỏ ý tưởng tuyệt vời này là một sai lầm bi thảm của phe tả thế kỷ 21 .

* Biology realism - Chủ nghĩa hiện thực sinh học. Có lẽ không gì làm một người du hành thời gian từ thế kỷ 20 thuộc cánh tả ngạc nhiên hơn việc đưa “quyền” của người chuyển giới vào dự án thế kỷ 21 của cánh tả. Vượt xa các quyền dân sự cơ bản về nhà ở, việc làm và hôn nhân, các đảng cánh tả ở châu Âu và đặc biệt là ở Hoa Kỳ đã chấp nhận một cách thiếu phê phán chương trình nghị sự về tư tưởng của các nhà hoạt động chuyển giới, những người tin rằng bản dạng giới tính (gender identity) quan trọng hơn giới tính sinh học, và do đó, ví dụ, phụ nữ chuyển giới—nam giới tự nhận mình là người chuyển giới— thực sự là phụ nữ và phải được tiếp cận tất cả các không gian và cơ hội dành cho phụ nữ: thể thao, phòng thay đồ, nhà vệ sinh, nhà tù, trung tâm hỗ trợ khủng hoảng, các cơ sở, v.v.

[Nhắc lại: Gender là giới tính tự nhận, sex là giới tính tự nhiên khi sinh ra - NVV]

Cùng một logic đó được áp dụng cho những trẻ em có hành vi không phù hợp với giới tính và cảm thấy không thoải mái với cơ thể sinh học của mình. "Bản dạng giới" được bộc lộ của chúng được coi là dấu hiệu quyết định rằng chúng "sinh ra trong cơ thể không phù hợp" và do đó nên được khuyến khích "chuyển đổi giới tính". Điều này được thực hiện trước tiên về mặt xã hội và sau đó thông qua các thủ thuật y tế (thuốc ức chế dậy thì, hormone, phẫu thuật) để điều chỉnh cơ thể của chúng phù hợp với giới tính "thật" của chúng (gender identity).

Đáng chú ý, sự trỗi dậy của hệ tư tưởng giới tính và "chăm sóc khẳng định giới tính" cũng dẫn đến sự bùng nổ của ngôn ngữ và cách sử dụng đại từ mới nhằm che đậy mâu thuẫn rõ ràng giữa giới tính sinh học và những quy định của bản dạng giới. Điều này đã được thực thi một cách không chính thức và thông qua các quy định chính thức trong nhiều môi trường thể chế.

Điều này khác xa so với quan niệm ban đầu của cánh tả về quyền phụ nữ và bình đẳng giới. Ý tưởng là phụ nữ và nam giới nên có quyền bình đẳng và không có cách nào là "đúng" để trở thành đàn ông hay phụ nữ - hành vi không phù hợp với giới tính chỉ là một cách khác để trở thành đàn ông hoặc phụ nữ. Do đó, không ai sinh ra trong một cơ thể sai lầm bất kể hành vi hay ảnh hưởng của họ như thế nào.

Đây là một cách tiếp cận thực tế đối với các vấn đề về phân biệt đối xử với phụ nữ và định kiến ​​về vai trò giới tính hạn chế sự lựa chọn trong cuộc sống của cả nam và nữ. Nó không đòi hỏi những giả định cao siêu về sinh học con người, giới tính nội tại không thể quan sát được hoặc sự cần thiết của các can thiệp y tế.

Nhưng ngày nay, trong giới cánh tả và hầu hết các thành viên của Đảng Dân chủ, người ta thường cho rằng việc sinh ra trong cơ thể không phù hợp là chuyện thường xuyên xảy ra và những người như vậy nên tìm cách thay đổi cơ thể để phù hợp với giới tính mà họ tự nhận. Giới tính sinh học chỉ là một vấn đề kỹ thuật có thể được thay đổi bằng cách tự nhận dạng và điều trị y tế để biến đàn ông thành phụ nữ và phụ nữ thành đàn ông (và đổi ngược lại!).

Trên thực tế, giới tính là nhị phân (sex is a binary); nam giới không thể trở thành nữ giới và nữ giới không thể trở thành nam giới. Phụ nữ chuyển giới không phải là phụ nữ. Họ là nam giới lựa chọn nhận dạng bản thân là nữ và có thể ăn mặc, hành động và được điều trị y tế để ít giống với giới tính sinh học của họ hơn. Nhưng điều đó không biến họ thành phụ nữ. Điều đó chỉ biến họ thành nam giới đã lựa chọn một lối sống khác.

Như đã đề cập, cách tiếp cận cực kỳ cấp tiến của các nhà hoạt động vì quyền của người chuyển giới và các nhà tư tưởng về giới tính cho đến gần đây vẫn gặp rất ít sự phản đối từ cánh tả, kể cả trong Đảng Dân chủ. Nhưng khi ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy việc dùng y tế chuyển gói trẻ em không phải là một cách tiếp cận vô hại và cứu sống, mà là một phương pháp điều trị thay đổi cuộc sống với nhiều tác động tiêu cực, và cử tri kiên quyết từ chối chấp nhận ý tưởng rằng giới tính sinh học (sex) chỉ là một vấn đề kỹ thuật và ngày càng phản đối mạnh mẽ hơn chương trình nghị sự của các nhà hoạt động vì quyền của người chuyển giới, thì việc cánh tả đồng nhất mình với hệ tư tưởng về giới tính (gender) đã trở thành một gánh nặng chính trị lớn.

Thật vậy, đối với rất nhiều cử tri, việc Đảng Dân chủ ủng hộ hệ tư tưởng chuyển giới cực đoan và chương trình nghị sự chính sách liên quan đã trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho việc Đảng Dân chủ thiếu sự kết nối với thế giới thực của người dân Mỹ bình thường. Đối với những cử tri này, Đảng Dân chủ chắc chắn đã đi lạc vào vùng đất "bạn sẽ tin ai, tôi hay chính mắt mình ?". Và nếu họ không thực tế về một điều cơ bản như sinh học con người, thì tại sao chúng ta có thể tin tưởng họ về bất cứ điều gì khác?

Đó là một câu hỏi hợp lý, và chỉ có thể được trả lời hiệu quả bằng cách điều chỉnh hướng đi theo chủ nghĩa hiện thực sinh học. Không còn cách nào khác.

* Patriotic realism - Chủ nghĩa hiện thực yêu nước. Phe cánh tả trong thế kỷ 21 bằng cách nào đó đã bị mê hoặc bởi ý tưởng rằng nước Mỹ là một quốc gia tồi tệ mà tất cả chúng ta nên cảm thấy vô cùng xấu hổ. Họ tự thuyết phục mình rằng một liên minh hùng mạnh có thể được hình thành bằng cách khiến mọi người cảm thấy tồi tệ về đất nước mà họ đang sống. Nghe có vẻ điên rồ, nhưng họ đã làm được!

Điều này đặc biệt đúng với vấn đề chủng tộc. Phe cánh tả nhiệt tình ủng hộ quan điểm rằng nước Mỹ được sinh ra trong chế độ nô lệ, thấm đẫm chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và vẫn là một xã hội thượng tôn người da trắng cho đến ngày nay, giống như phiên bản lịch sử nước Mỹ trong phim hoạt hình của Dự án 1619. Trớ trêu thay, lập trường này dường như đã thu hút được một số người da trắng giàu có nhưng lại làm mất lòng cử tri thuộc tầng lớp lao động ở mọi sắc tộc.

Như nhà quan sát chính trị Brink Lindsey đã nhận định trong một bài luận về sự mất niềm tin ở nước Mỹ:

   "Những lời lẽ chống Mỹ khoa trương nhất của các nhà hoạt động cấp tiến thập niên 60 giờ đây đã trở thành quan điểm phổ biến trong giới tiến bộ: nước Mỹ, vùng đất của chủ nghĩa thượng đẳng da trắng, phân biệt chủng tộc và gia trưởng, thủ phạm gây ra sự di dời và diệt chủng người bản địa, quốc gia gây ô nhiễm lớn nhất thế giới, v.v."

Quan niệm thông thường đó là một vấn đề. Người dân Mỹ bình thường không hề có thái độ thù địch đối với đất nước của mình. Điều này bao gồm cả những người nhập cư, những người thường rất nhiệt tình với đất nước mà họ đã chọn làm nơi sinh sống, và các nhóm thiểu số về chủng tộc. Trên thực tế, những người duy nhất bày tỏ sự thất vọng sâu sắc về nước Mỹ nói chung là các nhà hoạt động cánh tả.

Quan điểm truyền thống của cánh tả đó là lý do tại sao “các nhà hoạt động tiến bộ”—8% dân số được nhóm More in Common phân loại, những người “vô cùng quan tâm đến các vấn đề về công bằng, bình đẳng và hướng đi của nước Mỹ ngày nay”—lại không mấy nhiệt tình với đất nước của họ. Chỉ 34% các nhà hoạt động tiến bộ nói rằng họ “tự hào là người Mỹ” so với 62% người châu Á, 70% người da đen và 76% người gốc Tây Ban Nha, chính những nhóm người mà các nhà hoạt động này tuyên bố đại diện cho lợi ích của họ. Tương tự, trong một cuộc khảo sát của Echelon Insights, 66% “những người theo chủ nghĩa tiến bộ mạnh mẽ” (khoảng 10% cử tri) nói rằng Mỹ không phải là quốc gia vĩ đại nhất thế giới, so với chỉ 28% nói rằng đó là quốc gia vĩ đại nhất. Nhưng tầng lớp lao động đa chủng tộc (cử tri không học đại học, người da trắng và người không phải da trắng) lại có quan điểm hoàn toàn ngược lại: với tỷ lệ 69-23, họ nói rằng Mỹ là quốc gia vĩ đại nhất thế giới.

Sự thật kh-ật thiết với toàn bộ Đảng Dân chủ do tầm ảnh hưởng rất lớn mà các nhà hoạt động này nắm giữ trong đảng, vượt xa số lượng thực tế của họ. Tiếng nói của họ càng được khuếch đại bởi ảnh hưởng mạnh mẽ và thường xuyên chi phối của họ trong các tổ chức liên kết nghiêng về phía Đảng Dân chủ: các tổ chức phi lợi nhuận, các quỹ, các nhóm vận động, giới học thuật, các phương tiện truyền thông truyền thống, nghệ thuật - những đỉnh cao của sản xuất văn hóa, có thể nói như vậy. Trong những giới này, việc thể hiện lòng yêu nước không được coi trọng.

Những thái độ này đã len lỏi vào quan điểm chung của đảng Dân chủ. Trong cuộc khảo sát mới nhất của Gallup về lòng tự hào là người Mỹ, chỉ hơn một phần ba (36%) số người thuộc đảng Dân chủ cho biết họ cực kỳ hoặc rất tự hào là người Mỹ, so với 53% người độc lập và 92% người thuộc đảng Cộng hòa có cùng cảm nhận. Chỉ có 20% người thuộc đảng Dân chủ tự nhận mình là "cực kỳ tự hào", giảm 34 điểm phần trăm so với đầu thế kỷ này.

Và điều gây sốc nhất là, trong một cuộc thăm dò năm 2022 của Quinnipiac, đa số đảng viên Dân chủ (52%) cho biết họ sẽ rời khỏi đất nước thay vì ở lại và chiến đấu (40%) nếu Hoa Kỳ bị Nga xâm lược như trường hợp Ukraine.

Điều đó không có nghĩa là các chính trị gia đảng Dân chủ không còn đeo huy hiệu cờ Mỹ trên ve áo. Nhưng đảng Dân chủ, đặc biệt là phe cánh tả, dường như không mấy nhiệt tình với đất nước Mỹ hiện hữu.

Đây không phải là cách tiếp cận thực tế để xây dựng một liên minh đa số áp đảo. Rõ ràng nhất, nó đặt phe tả và đảng của họ, đảng Dân chủ, vào thế bất lợi so với điều rất được lòng dân: lòng yêu nước và tình yêu Tổ quốc. Như Noah Smith đã nhận xét chính xác: “Mọi người muốn yêu đất nước của mình. Họ có thể thất vọng, tức giận hoặc bực bội với nó, nhưng cuối cùng họ muốn nghĩ rằng mình là một phần của điều gì đó tốt đẹp.” Khiến mọi người cảm thấy tồi tệ về đất nước họ đang sống là công thức dẫn đến thất bại.

Nhưng vấn đề còn sâu xa hơn cả sự không được lòng dân đơn thuần, dù điều đó cũng không phải là không đáng kể. Thiếu lòng yêu nước làm suy yếu khả năng của đảng Dân chủ trong việc huy động một liên minh ủng hộ những gì họ nói họ muốn: một chương trình đổi mới kinh tế mạnh mẽ và sâu rộng. Một trong những cách hiệu quả duy nhất - thực sự là cách hiệu quả nhất - để huy động người Mỹ ủng hộ các dự án lớn là kêu gọi lòng yêu nước, kêu gọi người Mỹ như một phần của quốc gia. Thật vậy, phần lớn những gì nước Mỹ đạt được trong thế kỷ 20 đều dưới ngọn cờ chủ nghĩa dân tộc tự do. Nhưng nhiều người trong đảng Dân chủ lại e ngại bất kỳ gợi ý nào về cách tiếp cận này vì nó gắn liền với những xung động và xu hướng chính trị đen tối. Tuy nhiên, như John Judis đã chỉ ra, chủ nghĩa dân tộc cũng có mặt tích cực của nó ở chỗ nó cho phép công dân nhận diện ở cấp độ tập thể và ủng hộ các dự án phục vụ lợi ích chung hơn là lợi ích trước mắt của họ.

Đảng Dân chủ đã cố gắng đoàn kết đất nước xung quanh nhu cầu xóa bỏ “chủ nghĩa phân biệt chủng tộc có hệ thống” và thúc đẩy “công bằng”…và đã thất bại. Đảng Dân chủ đã cố gắng đoàn kết đất nước xung quanh nhu cầu cứu lấy hành tinh thông qua quá trình chuyển đổi xanh nhanh chóng…và cũng thất bại. Đã đến lúc Đảng Dân chủ thử một điều gì đó thực sự có thể đoàn kết đất nước: lòng yêu nước và chủ nghĩa dân tộc tự do.

Cách tiếp cận này có một bề dày lịch sử. Như Peter Juul và tôi đã lưu ý trong bài viết trên tạp chí American Affairs về “Lý lẽ cho một chủ nghĩa dân tộc tự do mới”:

    "Khi các nhà lãnh đạo phong trào lao động và dân quyền A. Philip Randolph và Bayard Rustin đưa ra Ngân sách Tự do (Freedom Budget for All Americans) đầy tham vọng cho tất cả người Mỹ vào năm 1966, họ đã diễn đạt lập luận chính trị của mình bằng ngôn ngữ mạnh mẽ của chủ nghĩa dân tộc tự do. “Dù tốt hay xấu,” Randolph khẳng định trong phần mở đầu, “Chúng ta là một quốc gia và một dân tộc.” Ông tiếp tục, Freedom Budget là “một thách thức đối với những truyền thống và khả năng tốt đẹp nhất của nước Mỹ” và “một lời kêu gọi tất cả những người đã mệt mỏi với những khẩu hiệu và cử chỉ hãy cống hiến hết mình cho sự nghiệp tái thiết xã hội.” Ông cũng nói thêm, đó là “một lời khẩn cầu những người thiện chí hãy hiện thực hóa những lý tưởng đã được tuyên bố từ lâu.”

Và không chỉ có Randolph và Rustin, mà còn có John F. Kennedy và Martin Luther King, và dĩ nhiên, Franklin Delano Roosevelt cùng chính sách New Deal mà ông đề xướng. Trong cuốn sách gần đây của chúng tôi, "Where Have All the Democrats Gone?" (Những người Dân chủ đã đi đâu hết rồi?), John Judis và tôi đã diễn đạt điều này như sau:

    "Các đảng viên Dân chủ thời New Deal có quan điểm xã hội ôn hòa, thậm chí là bảo thủ (theo nghĩa hẹp). Họ ca ngợi “lối sống Mỹ” (một thuật ngữ phổ biến vào những năm 1930); họ sử dụng các biểu tượng yêu nước như “Blue Eagle” để quảng bá các chương trình của mình. Năm 1940, bài hát tranh cử chính thức của Roosevelt là “God Bless America” của Irving Berlin. Dưới thời Roosevelt, Lễ Tạ ơn, Ngày Cựu chiến binh và Ngày Columbus được công nhận là ngày lễ liên bang. Roosevelt đã biến lễ thắp sáng cây thông Noel hàng năm thành một sự kiện quốc gia. Chính trị của Roosevelt là chính trị của “nhân dân” (một thuật ngữ được tóm tắt trong bài thơ năm 1936 của Carl Sandburg, “The People, Yes”) và của “người Mỹ bị lãng quên”. Không hề có dấu hiệu của chủ nghĩa đa văn hóa hay chủ nghĩa bộ lạc. Đảng Dân chủ cần noi theo tấm gương này."

Nếu chủ nghĩa dân tộc tự do đủ tốt cho A. Philip Randolph và Bayard Rustin, cho FDR, JFK và MLK, thì nó cũng phải đủ tốt cho Đảng Dân chủ ngày nay. Đảng Dân chủ nên tự hào tuyên bố rằng đảng của họ là một đảng yêu nước, tin tưởng rằng nước Mỹ đã đạt được những thành tựu vĩ đại và là một lực lượng tích cực trên thế giới, một thành tích có thể được tiếp nối trong tương lai.

Thật buồn cười khi phe tả lại quên mất điều này. Như David Leonhardt đã chỉ ra trong một podcast mà tôi đã thực hiện cùng anh ấy:

    "Hãy nhìn vào lịch sử—phong trào dân quyền đã mang theo cờ Mỹ khi tuần hành đòi quyền dân sự…hãy nghĩ xem đó là một ân huệ lớn lao như thế nào đối với họ khi những người phản đối giơ cao cờ Liên minh miền Nam, lá cờ của sự phản quốc…các công đoàn lao động đầu thế kỷ 20 đã mang những lá cờ Mỹ khổng lồ đến các cuộc mít tinh của họ…
    Đó chính là lòng yêu nước… Và nó đã hiệu quả."

Đúng vậy: nó đã hiệu quả. Và nó có thể hiệu quả trở lại.

Leonhardt kết luận bằng cách trích dẫn nhà sử học về lao động Nelson Lichtenstein:

    "Tất cả các phong trào cải cách vĩ đại của nước Mỹ, từ cuộc đấu tranh chống chế độ nô lệ trở đi, đều tự định nghĩa mình là những người bảo vệ chủ nghĩa dân tộc đạo đức và yêu nước, đối trọng với tầng lớp tinh hoa hẹp hòi và ích kỷ, những người cản trở tầm nhìn của họ về một xã hội đức hạnh. Vì vậy, mối liên hệ giữa lòng yêu nước và chủ nghĩa tiến bộ thực sự lâu đời và bền chặt, và chủ nghĩa tiến bộ sẽ thành công hơn nhiều nếu nó sẵn sàng đón nhận lòng yêu nước."

Thật vậy, nếu thiếu lòng yêu nước— lòng yêu nước nhiệt thành thúc đẩy sự đoàn kết dân tộc, chứ không phải là sự chia rẽ dân tộc—thì phe cánh tả không có con đường thực tế nào trong thế kỷ 21. Không có con đường nào cả. Đơn giản là vậy.

Một đánh giá khách quan về tình hình hiện tại cho thấy rằng phe tả vẫn còn khá xa vời so với việc áp dụng những nguyên tắc này khi bước sang 25 năm thứ hai của thế kỷ 21. Có một số bước đi thăm dò đúng hướng nhưng phần lớn vẫn là sự miễn cưỡng sâu sắc trong việc thách thức những định kiến ​​và ưu tiên của tầng lớp chuyên nghiệp, những yếu tố đã dẫn đến thất bại của phe tả trong 25 năm đầu tiên của thế kỷ này.

Thời điểm tốt nhất để bắt đầu làm điều đó chính là ngay bây giờ. Thời gian đang trôi qua và thật không may, thất bại là một khả năng.

https://www.liberalpatriot.com/p/merit-biology-and-patriotic-realism


NVV dịch
 

2025-12-17  

Vấn đề nan giải đối với đảng Dân chủ năm 2026 là… chính đảng Dân chủ.

(Doug MacKinnon, Mountain Views, The Hill, The Washington Post, Long Bridge, AOL, 17/12/2025)

Ai cũng biết câu nói: “Chúng ta đã gặp kẻ thù, và kẻ thù chính là chúng ta.” Dù giới lãnh đạo đảng Dân chủ muốn tấn công Tổng thống Trump trong năm mới sắp tới đến mức nào, trước hết họ phải giải quyết một vấn đề lớn hơn nhiều: chính bản thân họ trong gương.

Trước hết, "lãnh đạo đảng Dân chủ" là ai? Đây là câu hỏi mà nhiều phương tiện truyền thông đã đặt ra cho cựu Phó Tổng thống Kamala Harris và những người khác mà không nhận được nhiều câu trả lời thỏa đáng.

Đảng Cộng hòa sẽ rất vui mừng tiếp tục lan truyền thông điệp rằng "các nhà lãnh đạo" của Đảng Dân chủ hướng tới cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ và xa hơn nữa là Zohran Mamdani, thị trưởng mới đắc cử của thành phố New York, người có khuynh hướng xã hội chủ nghĩa và chủ trương "bóc lột người giàu"; Dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez (Đảng Dân chủ - New York); và dân biểu Jasmine Crockett (Đảng Dân chủ - Texas). Bộ ba này dường như đã cung cấp đủ luận điệu cực tả (chống lại pháp quyền, ủng hộ biên giới mở, "cắt giảm ngân sách cảnh sát" và phá hoại nền kinh tế thông qua "thu nhập phổ quát", v.v.) để đảm bảo hàng chục triệu người Mỹ "có lý trí" sẽ bỏ phiếu chống lại các chính sách của họ vào năm 2026 và 2028.

Tiếp theo, chúng ta có Thống đốc tiểu bang Minnesota Tim Walz (Đảng Dân chủ). Ông ta là "món quà" không ngừng mang đến rắc rối cho bạn nếu bạn là đảng viên Cộng hòa, người hâm mộ Tổng thống Trump, hoặc người ủng hộ việc không để tiền thuế liên bang mà bạn đã vất vả kiếm được bị đánh cắp. Đầu tiên, ông ta trở thành gánh nặng cho chiến dịch tranh cử năm 2024 của Kamala Harris, góp phần làm chìm con tàu chính trị đó bằng những ý tưởng viển vông cá nhân và sự bất tài có thể chứng minh được của mình. Nhưng giờ đây, Walz lại nổi lên giữa mớ hỗn độn gian lận ở Minnesota. Câu chuyện này nhắc nhở công chúng lý do tại sao Trump hoàn toàn đúng khi thúc đẩy một hệ thống nhập cư được quản lý và an toàn, đồng thời đấu tranh để đảm bảo rằng người nhập cư không lợi dụng hệ thống để lạm dụng lòng tốt của người Mỹ.

Dưới sự lãnh đạo của Walz, Minnesota đã trở thành hình mẫu điển hình cho cả vấn đề nhập cư và gian lận. Hàng tỷ đô la được cho là đã bị đánh cắp hoặc biển thủ - những cáo buộc gây sốc đã khiến nhiều người xem xét kỹ lưỡng hơn về tình hình tài chính của các tiểu bang khác do các thống đốc đảng Dân chủ lãnh đạo. California của Gavin Newsom thì sao?

Đột nhiên, ngày càng nhiều người Mỹ bắt đầu tự hỏi có bao nhiêu chục tỷ đô la tiền thuế của họ đã bị biển thủ ở những thành phố và tiểu bang do đảng Dân chủ kiểm soát. Đảng Cộng hòa không phải là nguyên nhân khiến họ nghĩ như vậy, mà chính là do những sai lầm lặp đi lặp lại của đảng Dân chủ ở những thành phố và tiểu bang đó.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rực rỡ, một số đảng viên Dân chủ tin rằng họ đã tìm ra một vấn đề có thể gây bất lợi cho Trump và đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử năm 2026: “khả năng chi tiêu”. ​​Nhưng giờ thì không còn như vậy nữa.

Riêng vụ bê bối ở Minnesota đã làm chệch hướng vấn đề tiềm năng mang lại chiến thắng đó, vì nó ảnh hưởng đến hàng chục triệu công dân Mỹ chăm chỉ, những người thường có rất ít tiền cho bản thân và gia đình. Thật khó có thể chấp nhận được việc các chính sách của đảng Dân chủ, được dung túng bởi sự bất tài của chính họ, lại chế giễu lòng thấu hiểu và sự tử tế của họ đối với những người nhập cư.

Nhưng giờ đây, GDP của quốc gia cũng đang tăng trưởng với tốc độ "chóng mặt 4,3% " mỗi năm. Nỗi lo về lạm phát đang giảm dần, nhờ vào sự tăng trưởng tiền lương mạnh mẽ và các chính sách của chính ông Trump về khả năng chi trả. Đó là một chiến thắng kinh tế đối với ông Trump và đảng Cộng hòa, và nó phải được trích dẫn trên mọi phương tiện truyền thông cánh tả trên khắp cả nước.

Ở mức độ nào đó, những vấn đề thiết yếu luôn là mối quan tâm hàng đầu của hầu hết người Mỹ, đặc biệt là tầng lớp lao động. Và bất kể đảng Dân chủ sử dụng luận điệu nào để công kích Trump, những người Mỹ đó đều nhận ra rằng ông là doanh nhân thực thụ đầu tiên nắm giữ chức vụ Tổng thống trong suốt cuộc đời họ - một người vô cùng thành công, người đã xây dựng được một thương hiệu toàn cầu mang tính biểu tượng.

Khi bước sang năm mới và chuẩn bị cho cuộc bầu cử tháng 11 vô cùng quan trọng, nhiều câu hỏi nảy sinh đối với đảng Dân chủ khi họ tự nhìn vào gương: Chúng ta là ai? Liệu chúng ta có đang gây nhầm lẫn cho cử tri Mỹ bằng những tính cách mâu thuẫn của mình? Chúng ta có thể thành thật tuyên bố điều gì là một chiến thắng? Làm thế nào chúng ta sẽ đối phó với cuộc nội chiến sắp tới với cánh tả cực đoan nếu chúng ta giả vờ là những người ôn hòa hơn? Và còn bao nhiêu vụ bê bối biển thủ tiền bạc nữa sẽ bị phanh phui?

Trong khi đó, ông Trump, Phó Tổng thống JD Vance và đảng Cộng hòa đang nắm quyền. Họ sẽ vui vẻ đứng ngoài cuộc và để dư luận tập trung vào những cuộc đấu đá nội bộ trong đảng Dân chủ sắp tới.

https://thehill.com/opinion/campaign/5663802-democratic-leadership-fraud-scandal/

NVV dịch
 

 2025-12-28  

Những người thua cuộc lớn nhất năm 2025: Ai đã thất bại thảm hại khi năm kết thúc?
Những sai lầm, tính toán sai lầm và thất bại chính trị lớn nhất năm nay


(Leo Briceno, Fox News, 28/12/2025)

Năm 2025 không chỉ phơi bày sự chia rẽ trong đảng Dân chủ mà còn tạo ra một danh sách ngắn những kẻ thất bại chính trị, những người mà sai lầm của họ đang định hình lại chiến trường cho năm 2026. Từ các lãnh đạo thuộc phe bảo thủ bị siết chặt bởi tầng lớp cử tri tiến bộ không ngừng nghỉ cho đến các nhân vật quốc gia đã lãng phí thời gian quý báu, năm vừa qua đã để lại một loạt bài học cảnh báo cho một đảng không còn nắm quyền.

* Những đảng viên Dân chủ truyền thống và bảo thủ

Những nhân vật Dân chủ nổi bật và có tầm ảnh hưởng nhất không chỉ lên tiếng phản đối chính quyền Trump mà còn thể hiện rõ kỳ vọng về một phiên bản mới của đảng trong tương lai. Từ Thị trưởng đắc cử Zohran Mamdani ở thành phố New York hứa hẹn tăng mạnh các chương trình của chính phủ đến lời ám chỉ của dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez rằng bà có thể đánh bại Phó Tổng thống JD Vance trong cuộc tranh cử tổng thống, những người theo chủ nghĩa tiến bộ có thể dễ dàng khẳng định họ đã có được động lực mạnh mẽ nhất trong năm 2025.

Và đó là tin xấu cho những đảng viên Dân chủ truyền thống. 

Mới tháng trước, cả Lãnh đạo phe thiểu số Hạ viện Hakeem Jeffries (Đảng Dân chủ, bang New York) và Trưởng đoàn điều phối Hạ viện Katherine Clark (Đảng Dân chủ, bang Massachusetts) đều phải đối mặt với thách thức trong cuộc bầu cử sơ bộ từ cơ sở cử tri tiến bộ của họ. Những người thách thức này la do sự bất mãn với việc họ phản đối chính quyền. Không rõ liệu những lời kêu gọi đó có quá lớn trong thời điểm mà đảng Dân chủ đang không nắm quyền hay không. Nhưng nhiều đảng viên Dân chủ ôn hòa nói với Fox News Digital rằng họ không nghĩ điều đó giúp họ giành được sự ủng hộ của cử tri trung dung.

Nếu phe cấp tiến tiếp tục chiếm ưu thế trong cuộc bầu cử năm 2026, các đảng viên Dân chủ thuộc phe bảo thủ có thể sẽ ngày càng khó phớt lờ áp lực từ cánh tả cực đoan khi đất nước bước vào giai đoạn giữa nhiệm kỳ.

* Gavin Newsom

Thống đốc California Gavin Newsom đang dần hết thời gian để chứng minh tại sao ông có thể làm được nhiều hơn là chỉ một nhân vật truyền đạt thông điệp của đảng. Trong năm qua, ông đã tự bó buộc mình vào chính vai trò đó. 

Năm 2025, Newsom đã khẳng định vị thế của mình như một trong những đối trọng quan trọng của đảng Dân chủ đối với chương trình nghị sự của Trump. Và về phương diện đó, không thể phủ nhận ông đã tận dụng triệt để sự chú ý mà mình nhận được.

Đáng chú ý nhất, Newsom đã thúc đẩy một nỗ lực phân chia lại khu vực bầu cử nhằm loại bỏ năm dân biểu Cộng hòa khỏi chức vụ sau khi Texas thông qua một kế hoạch tương tự hồi đầu năm nay. Mặc dù kế hoạch này nhận được nhiều ý kiến ​​trái chiều — ngay cả từ các đảng viên Dân chủ trong tiểu bang, những người lo ngại việc dĩ độc trị độc — nhưng nó chắc chắn đã nâng cao vị thế của Newsom trên toàn quốc.

Nhưng cũng giống như mọi đối thủ tiềm năng của Trump, Newsom nhận thấy mình phần nào phụ thuộc vào Trump cho bước đi tiếp theo. Nếu Newsom bắt đầu chuẩn bị cho cuộc tranh cử Tổng thống năm 2028, ông sẽ không có được lợi thế đó mãi mãi, và ông chỉ còn một năm nữa làm Thống đốc California. 

Ông Newsom đã dành thời gian quý báu trong năm 2025 để chứng tỏ cho cử tri ở California và trên khắp cả nước thấy ông có thể là một nhà lãnh đạo như thế nào. 

* Joe Biden

Về một số vấn đề then chốt, di sản của cựu Tổng thống Joe Biden đã trở nên lỗi thời vào năm 2025. 

Chỉ trong vài tuần, chính quyền Trump đã bác bỏ luận điểm cho rằng Biden đã làm mọi thứ có thể để ngăn chặn dòng người vượt biên trái phép tràn vào Hoa Kỳ. Với một vài sắc lệnh hành pháp quan trọng, Trump đã đưa số lượng người qua biên giới giảm xuống mức thấp nhất từ ​​trước đến nay.

Và dù đó là điều đáng chú ý nhất, danh sách những điều gây bất ngờ vẫn chưa dừng lại ở đó.

Một cuộc điều tra bằng bút tự động tại Hạ viện đã tiết lộ rằng ông Biden đã ủy quyền cho các phụ tá của mình một lượng quyền lực chưa từng có. Hơn nữa, một cuốn sách do Jake Tapper và Alex Thompson xuất bản đã đi sâu vào việc nhóm thân cận của ông đã nỗ lực như thế nào để duy trì hình ảnh của tổng thống giữa những lo ngại về tuổi tác và khả năng nhận thức của ông. 

Nhìn chung, chỉ một năm sau khi nhậm chức, chính quyền Biden đã đẩy đảng Dân chủ vào thế khó xử về hướng đi tiếp theo và cung cấp cho đảng Cộng hòa nhiều bằng chứng để chứng minh rằng đảng Dân chủ đã không minh bạch về các vấn đề của đất nước như họ đáng lẽ phải làm. 

* Chuck Schumer

Ít nhân vật chính trị nào lại có một năm gây tổn hại về mặt chính trị nhiều như năm 2025 đối với lãnh đạo phe thiểu số tại Thượng viện, Chuck Schumer của đảng Dân chủ tiểu bang New York.

Ông phải gánh chịu phần lớn sự chỉ trích cho cuộc khủng hoảng chính phủ kéo dài 43 ngày, khiến đảng Dân chủ gần như trắng tay. Mặc dù bản thân Schumer không bỏ phiếu cùng tám thượng nghị sĩ Dân chủ cuối cùng ủng hộ kế hoạch của đảng Cộng hòa để chấm dứt tình trạng đóng cửa chính phủ, ông vẫn nhận được nhiều lời kêu gọi từ chức sau đó vì đã không thể giữ được sự đồng thuận giữa các thượng nghị sĩ Dân chủ.

Theo nhiều người thuộc đảng Cộng hòa, tính toán chính trị của Schumer trong thời gian chính phủ đóng cửa chủ yếu là làm sao để đáp ứng đủ sự ủng hộ từ phe cấp tiến trong cơ sở cử tri của đảng Dân chủ. 

Nhưng Schumer cũng đã không làm được điều đó.

Trong thời gian chính phủ đóng cửa, cuộc đua tranh chức thị trưởng thành phố New York bước vào giai đoạn cuối cùng mà không có nhiều tin tức từ Lãnh đạo phe thiểu số Thượng viện. Khi rõ ràng ứng cử viên tự xưng là người theo chủ nghĩa xã hội Zohran Mamdani sẽ giành được đề cử của đảng, Schumer đã cố gắng né tránh các câu hỏi về việc liệu ông có ủng hộ ứng cử viên này hay không. Sự lưỡng lự đó không bao giờ biến mất và những câu hỏi về mối quan hệ giữa hai đảng viên Dân chủ này ngày càng trở nên gay gắt. 

Chỉ vài ngày sau cuộc bầu cử, Schumer tiếp tục đưa ra những câu trả lời không rõ ràng về Mamdani. 

Giờ đây, khi năm 2025 sắp kết thúc, Schumer vẫn chưa có câu trả lời về việc liệu ông có còn đủ khả năng lãnh đạo đảng một cách hiệu quả hay không và liệu ông có đại diện cho tương lai của đảng hay không. 

https://www.foxnews.com/politics/biggest-losers-2025-who-fell-flat-year-closed
 

NVV dịch

 

 2025-12-24  

Sự suy tàn của tôn giáo trong đảng Dân chủ  
Một đảng do giới tinh hoa thế tục thống trị khó có thể kết nối với các giá trị và niềm tin của những người Mỹ khác.


(John Halpin, The Liberal Point, 24/12/2025)

Sự dịch chuyển về trình độ học vấn trong liên minh Dân chủ theo hướng nhiều cử tri có trình độ đại học hơn và ít cử tri thuộc tầng lớp lao động hơn đã được ghi nhận rõ ràng, đáng chú ý nhất là trong cuốn sách năm 2023 "Where Have All the Democrats Gone?" (Những người Dân chủ đã đi đâu hết rồi?), cùng với những thay đổi chính sách đi kèm theo hướng phù hợp với sở thích văn hóa và xã hội của "tầng lớp thượng lưu cánh tả". Các tác giả cuốn sách John B. Judis và Ruy Teixeira của TLP đã giải thích sự chia rẽ này như sau:

    "Một bên là các trung tâm đô thị hậu công nghiệp lớn như Vùng Vịnh San Francisco, Atlanta, Austin, Los Angeles, Chicago, Boston, New York và Seattle. Đây là những khu vực được hưởng lợi từ sự bùng nổ của công nghệ máy tính và tài chính cao cấp. Những khu vực này có mật độ dân cư cao, chủ yếu là các chuyên gia có trình độ đại học, nhưng cũng có nhiều người nhập cư tay nghề thấp làm các công việc như dọn dẹp nhà cửa, cắt cỏ, chăm sóc trẻ em và người già. Giới chuyên gia, những người định hình chương trình nghị sự chính trị cho các khu vực này, hoan nghênh cả người nhập cư hợp pháp và bất hợp pháp; họ muốn loại bỏ súng khỏi đường phố; họ coi thương mại không phải là mối đe dọa đến việc làm mà là nguồn cung cấp hàng hóa rẻ hơn; họ lo lắng rằng biến đổi khí hậu sẽ hủy hoại hành tinh; và, trong giới trẻ, họ đang tìm kiếm những bản sắc và lối sống tình dục mới. Phần lớn trong số họ là đảng viên Đảng Dân chủ.

    "Ở phía bên kia của sự phân chia là các thị trấn nhỏ và thành phố cỡ trung bình phụ thuộc vào sản xuất, khai thác mỏ và nông nghiệp. Một số nơi trong số này đã thịnh vượng nhờ các mỏ dầu khí mới được phát hiện, nhưng nhiều nơi khác, như Muncie, Indiana; Mansfield, Ohio; và Dundalk, Maryland, đã mất việc làm khi các công ty chuyển ra nước ngoài hoặc đóng cửa do cạnh tranh từ nước ngoài. Công nhân và chủ doanh nghiệp nhỏ ở những thị trấn và thành phố này muốn đóng cửa biên giới đối với người nhập cư bất hợp pháp, những người mà họ coi là gánh nặng thuế và mối đe dọa đến công việc của họ; họ muốn giữ súng để bảo vệ nhà cửa và gia đình; họ treo cờ Mỹ trước nhà; họ đi nhà thờ hoặc đã từng đi nhà thờ; họ phản đối phá thai; một số người có thể e ngại hôn nhân đồng giới, mặc dù điều đó đang thay đổi; nhiều người trong số họ hoặc các thành viên trong gia đình họ từng phục vụ trong quân đội; họ không biết hầu hết các chữ viết tắt trong LGBTQIA+ là viết tắt của từ gì. Phần lớn trong số họ hiện là đảng viên Cộng hòa, và nhiều người từng là đảng viên Dân chủ thuộc tầng lớp lao động.

Như John và Ruy đã lưu ý, trùng hợp với sự thay đổi về giáo dục trong liên minh của đảng là sự suy giảm nhanh chóng về tín ngưỡng và lòng mộ đạo trong số những người thuộc đảng Dân chủ. Trung tâm Nghiên cứu Pew đã lập một biểu đồ chuỗi thời gian khá hay để cho thấy sự sụt giảm mạnh về tín ngưỡng Cơ đốc giáo trong số những người thuộc đảng Dân chủ, cùng với sự gia tăng mạnh về tỷ lệ những người không theo tôn giáo nào – những người vô thần, bất khả tri (agnostic) và những người không có truyền thống tôn giáo cụ thể nào.

Mặc dù số lượng người không theo tôn giáo đã tăng lên trên toàn quốc, nhưng tỷ lệ này trong số cử tri Đảng Dân chủ đã tăng hơn gấp đôi từ năm 2008 đến năm 2023—từ dưới một phần năm số người Dân chủ lên gần bốn phần mười—trong khi tỷ lệ người theo đạo Cơ đốc trong liên minh Dân chủ giảm 20 điểm phần trăm. Trong cùng thời kỳ này, số người không theo tôn giáo trong liên minh Cộng hòa tăng nhẹ nhưng số người theo đạo Cơ đốc chỉ giảm 5 điểm phần trăm. Hơn 8/10 người Cộng hòa tự nhận mình là người theo đạo Cơ đốc vào năm 2023.

Ryan Burge và các nhà khoa học xã hội khác gọi sự khác biệt lớn giữa đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa dựa trên niềm tin, việc tham dự các hoạt động tôn giáo và bản sắc tôn giáo là “Khoảng cách về Chúa”:

    "Khi nói đến niềm tin, xu hướng rất rõ ràng – khoảng cách giữa đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa thực sự bùng nổ từ năm 2010 trở đi. Khoảng cách về tỷ lệ người theo chủ nghĩa vô thần/bất khả tri trong mỗi đảng trước đây khá nhỏ – không bao giờ quá 5 điểm phần trăm. Nhưng chỉ trong vòng một thập kỷ, con số này đã tăng gần gấp ba. Hiện nay, khoảng 21% người thuộc đảng Dân chủ không tin vào Chúa, so với 8% người thuộc đảng Cộng hòa.

Tại sao xu hướng này lại quan trọng trong chính trị? Bởi vì các giá trị, niềm tin, đạo đức và thái độ của giới tinh hoa Đảng Dân chủ ngày càng thế tục hóa đang mâu thuẫn với nhiều người Mỹ khác vẫn giữ tín ngưỡng (chủ yếu là Cơ Đốc giáo) ở một mức độ nào đó hoặc đã được định hình bởi tôn giáo từ thời thơ ấu.

Ví dụ, về vấn đề nhạy cảm về bản dạng giới tính, gần sáu trong mười cử tri không theo tôn giáo nào cho rằng sự chấp nhận rộng rãi hơn của xã hội đối với người chuyển giới (“tức là những người xác định giới tính của mình khác với giới tính được chỉ định khi sinh ra”) là một sự thay đổi tích cực, trong khi chỉ có chưa đến một phần ba cử tri theo tôn giáo có cùng quan điểm. Về vấn đề nhập cư, xu hướng lại khác so với những gì bạn có thể tưởng tượng khi nghe một số nhà hoạt động trích dẫn lời của Giáo hoàng: những người có mức độ sùng đạo thấp lại chấp nhận việc gia tăng nhập cư hơn nhiều so với những người có mức độ sùng đạo cao. Xu hướng tương tự cũng xảy ra đối với vấn đề cơ bản về vai trò của chính phủ. Những người có mức độ sùng đạo thấp lại ủng hộ vai trò tích cực của chính phủ trong việc hỗ trợ những người cần giúp đỡ hơn nhiều so với những người có mức độ sùng đạo cao.

Bạn có thể thấy vấn đề đối với đảng Dân chủ. Vì hơn 2/3 cử tri Mỹ vẫn là người theo đạo Cơ đốc, nên đảng Dân chủ ngày càng ít theo đạo Cơ đốc và theo chủ nghĩa thế tục đang ngày càng xa rời một bộ phận lớn người dân Mỹ.

Không ai có thể ép buộc đảng Dân chủ trở nên sùng đạo hơn, nhưng các lãnh đạo và cử tri đảng Dân chủ chắc chắn có thể cởi mở hơn với những người có tín ngưỡng và chấp nhận hơn những quan điểm văn hóa và xã hội khác biệt của họ. Trước khi Barack Obama lên nắm quyền, đã có những nỗ lực nghiêm túc dành cho công tác tôn giáo này. Vào đầu những năm 2000, cái gọi là phong trào tiến bộ đã dành một lượng thời gian và tiền bạc đáng kể để tổ chức và thu hút cả những người theo đạo Tin Lành chính thống và phái Tin Lành cực đoan, cũng như những người Công giáo truyền thống và hướng đến công bằng xã hội, cùng với người Mỹ gốc Do Thái và Hồi giáo.

Nhưng những ngày đó đã qua, thay vào đó là những yêu cầu ngày càng cuồng tín của các tổ chức phi lợi nhuận thế tục và các phong trào tư tưởng xã hội chủ nghĩa dân chủ, lên án những người theo tôn giáo là lầm lạc hoặc tệ hơn là “những người theo chủ nghĩa dân tộc Cơ đốc giáo da trắng”. Cách đây không lâu, đảng Dân chủ đã nghiêm túc nói về những mối quan tâm dựa trên đức tin đối với người nghèo, sự ổn định của gia đình và cộng đồng, và lòng khoan dung tôn giáo, nhưng chẳng mấy chốc đã chuyển sang hoạt động cánh tả quyết liệt hơn về các vấn đề chủng tộc và giới tính, biến đổi khí hậu và kích động chống Israel. Khi làm như vậy, họ cũng mất đi nhiều cử tri thuộc tầng lớp lao động, nông thôn và thiểu số, đồng thời thu hút được nhiều cử tri không theo tôn giáo tập trung về mặt địa lý sống ở các thành phố lớn. Sự đánh đổi này là bất lợi về mặt bầu cử và bất lợi cho sự gắn kết đa nguyên của đất nước.

Nếu đảng Dân chủ muốn xây dựng lại liên minh cử tri đa số và đại diện tốt hơn cho các giá trị và nguyện vọng của đa số người Mỹ, họ có thể bắt đầu bằng việc tìm lại cội nguồn tôn giáo và tín ngưỡng của mình—hoặc ít nhất là ngừng thái độ thù địch với chúng.

https://www.liberalpatriot.com/p/the-demise-of-religion-among-democrats

NVV dịch
 

 2025-12-23  

Thượng Nghị sĩ đảng Dân chủ tiểu bang Minnesota bật khóc xin lỗi người dân Somalia sau khi họ bị bắt quả tang ăn cắp hàng tỷ đô la.

(Derek VanBuskirk, Daily Caller, 23/12/2025)

Một thượng nghị sĩ đảng Dân chủ của tiểu bang Minnesota đã xin lỗi cộng đồng người Somalia tại tiểu bang này sau những cáo buộc cho rằng người Somalia chịu trách nhiệm về các vụ gian lận trị giá hàng tỷ đô la.

Theo báo cáo của Eden Prairie Local News, người tổ chức Asad Aliwed đã đứng ra tổ chức sự kiện vào ngày 12 tháng 12 tại Trung tâm Hồi giáo Irshad ở Eden Prairie, Minnesota. Hai thượng nghị sĩ đảng Dân chủ Ann Johnson Stewart và Steve Cwodzinski đã rơi nước mắt bày tỏ lời xin lỗi và đề nghị hỗ trợ một nhà thờ Hồi giáo đầy người Somalia vào thứ Sáu. Họ đi cùng với Thị trưởng Eden Prairie Ron Case, người tranh cử trong một cuộc bầu cử không thuộc đảng phái nào.

“Chúng tôi vô cùng đau lòng trước những hành động khủng khiếp của chính phủ, và chúng tôi muốn các bạn biết rằng ở cấp tiểu bang, chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để hỗ trợ các bạn,” ông Stewart nói trong một video được kênh truyền hình Somali TV của Minnesota chia sẻ. 

“Dù bạn sống trong khu vực của chúng tôi hay không, chúng tôi vẫn luôn ở đây,” Stewart nói trong nước mắt. “Chúng tôi cam kết 100% sẽ giúp đỡ bạn. Bạn được chào đón ở đây, bạn thuộc về nơi này và chúng tôi luôn ở đây vì bạn. Tôi xin lỗi, tôi phải rời đi vì một việc khác.”

“Tất cả chúng ta đều đang bị thử thách. Và chúng ta sẽ vươn lên dẫn đầu như thế nào, làm thế nào để làm giàu cho nước Mỹ và làm thế nào để bước qua cánh cổng sau này và mang đến tất cả những điều tốt đẹp, niềm vui và sự hân hoan mà tôi biết chúng ta, với tư cách là con người, có khả năng mang lại cho hành tinh Trái đất này”, Cwodzinski nói thêm, rồi nhắc đến Tượng Nữ thần Tự do.

“Đó chính là bản chất của nước Mỹ. Chúng ta không phải là một quốc gia mà mọi người đều giống nhau. Chúng ta là một quốc gia của những người nhập cư. Chúng ta là một quốc gia đa dạng. Đó là sức mạnh của chúng ta, chứ không phải điểm yếu,” Cwodzinski tiếp tục. “Tôi thực sự không biết phải nói gì nữa.”

“Các bạn đã đóng góp rất nhiều vào nền văn hóa của chúng tôi,” Case nói, đồng thời cho biết thêm rằng thành phố sẽ nỗ lực để đảm bảo họ cảm thấy được chào đón.

Theo tờ Eden Prairie Local News, Aliweyd đã cảm ơn các diễn giả: “Như các bạn thấy, chúng tôi là một phần không thể thiếu của Eden Prairie. Chúng tôi là một phần của Minnesota. Chúng tôi không phải là rác rưởi, chúng tôi là con người”, ông nói.

Phiên xin lỗi diễn ra sau khi Tổng thống Donald Trump gọi Somalia là một quốc gia "rác rưởi" sau khi người Somalia bị cáo buộc biển thủ hàng tỷ đô la của tiểu bang Minnesota. Trợ lý công tố viên liên bang Joe Thompson cho biết vào ngày 18 tháng 12 rằng những kẻ lừa đảo có thể đã biển thủ tới 9 tỷ đô la từ các chương trình Medicaid của tiểu bang kể từ năm 2018.

Một báo cáo khác cũng cáo buộc rằng phần lớn số tiền đã được gửi trở lại Somalia, nơi một phần trong số đó rơi vào tay tổ chức khủng bố Al-Shabaab.

Đầu tháng 12, chính quyền Trump cũng được cho là đã triển khai các "đội đặc nhiệm" gồm các sĩ quan liên bang tại các thành phố lớn nhất của Minnesota để trục xuất bất kỳ người nhập cư bất hợp pháp nào.

Aman Ali, một cư dân, nói với Eden Prairie Local News rằng những lời cáo buộc đó là "thông tin sai lệch", và nói thêm rằng họ "đang bị lợi dụng làm vật tế thần".

“Việc nghe tổng thống Hoa Kỳ trực tiếp nói những điều đó ngày này qua ngày khác, đó là phân biệt chủng tộc,” Ali nói. “Điều đó hoàn toàn có hại và làm mất đi tính nhân văn của toàn bộ cộng đồng, bạn biết đấy, nó gây đau lòng. Nó thực sự làm tổn thương đến tận cùng.”

Trong một tuyên bố với tờ Daily Caller, Thị trưởng Case cho biết chỉ có 0,1% trong tổng số 80.000 người Somalia ở Minnesota bị truy tố hoặc xét xử liên quan đến vụ bê bối gần đây, đồng thời nói thêm rằng không ai trong thị trấn của ông, nơi sự việc xảy ra, bị cáo buộc liên quan đến bất kỳ âm mưu nào.

Ông Case cho rằng chính phủ nên tập trung hỗ trợ "hơn 99% cư dân tuân thủ pháp luật, đồng thời tích cực truy tố 'hoạt động tội phạm' trong số rất ít những kẻ chọn cách vi phạm pháp luật."

https://dailycaller.com/2025/12/23/minnesota-democrats-apologize-somalians-9-billion-fraud-ann-johnson-stewart-steve-cwodzinski-ron-case/

NVV
 


 2025-12-22  

Chương trình nghị sự của đảng Dân chủ cho năm 2026 và những năm tiếp theo.

(The Hill, 22/12/2025)

Đảng Dân chủ hoàn toàn có lý do để tin rằng họ có cơ hội tốt để giành lại quyền kiểm soát Hạ viện vào năm 2026.

Họ dẫn trước 4 điểm trong cuộc thăm dò ý kiến ​​cử tri tiềm năng mới nhất bởi Cygnal, và lịch sử thường ủng hộ đảng không nắm quyền.

Hơn nữa, cử tri đã nghiêng về cánh tả trong các cuộc bầu cử quan trọng cấp quốc hội và tiểu bang năm nay — ở một số nơi, mức độ nghiêng lệch lên đến hai chữ số so với cuộc bầu cử tổng thống năm ngoái.

Tuy nhiên, điều quan trọng là lợi thế của đảng Dân chủ phần lớn là do sự thất vọng ngày càng tăng đối với chính quyền Trump, chứ không phải do bất cứ điều gì mà chính đảng Dân chủ đang làm.

Và mặc dù điều đó có thể đủ để giành lại một Hạ viện đang bị chia rẽ sít sao, đảng Dân chủ cần một chương trình nghị sự thực sự nếu họ muốn xây dựng thành công bền vững để tiếp tục đến năm 2028.

Chắc chắn, đảng Dân chủ không nên phản ứng lại chủ nghĩa cực đoan của Trump bằng cách đi theo những thái cực của riêng mình.

Một báo cáo từ tổ chức tư vấn cánh tả Welcome lưu ý rằng 70% cử tri “cho rằng Đảng Dân chủ ‘xa rời thực tế’”. Báo cáo tiếp tục, “Hầu hết cử tri… tin rằng đảng này quá ưu tiên” các vấn đề cấp tiến.

Thay vì để cánh tả cực đoan quyết định tương lai của đảng, điều mà cử tri có thể sẽ bác bỏ vào năm 2028, đảng Dân chủ nên giành lấy vị trí trung dung từ tay đảng Cộng hòa trên nhiều vấn đề.

Để đạt được điều đó, chương trình nghị sự tương lai của đảng Dân chủ phải ưu tiên các chính sách thực tế, ôn hòa được thiết kế để giải quyết chi phí sinh hoạt, kinh tế, an ninh biên giới, bảo vệ mạng lưới an sinh xã hội, an ninh công cộng, và tập trung ít hơn vào các vấn đề xã hội.

Quan trọng nhất là khả năng chi trả. Cử tri có thể không hài lòng với việc ông Trump coi nhẹ các mối lo ngại về chi phí sinh hoạt, nhưng đảng Dân chủ cần đưa ra các giải pháp riêng của họ để giải quyết chi phí sinh hoạt hàng ngày đang tăng vọt. Thực tế, về lạm phát và nền kinh tế nói chung, cử tri không tin rằng đảng Dân chủ sẽ tốt hơn.

Theo khảo sát của Quinnipiac, tỷ lệ ủng hộ ông Trump về kinh tế đang ở mức thấp hơn 17 điểm phần trăm — nhưng đảng Cộng hòa lại chiếm ưu thế (46% so với 41%) về mức độ tin tưởng của cử tri trong việc điều hành nền kinh tế.

Điều này cho thấy, dù cử tri có tức giận với ông Trump đến đâu, đảng Dân chủ vẫn chưa đưa ra được những giải pháp thuyết phục nào của riêng mình.

Thực tế, đảng Dân chủ cần truyền đạt cho cử tri biết các chính sách của họ sẽ thúc đẩy tăng trưởng kinh tế như thế nào, tăng lương để theo kịp lạm phát, làm cho nhà ở trở nên hợp lý hơn, ưu tiên đào tạo nghề cho thế kỷ 21 và cắt giảm các quy định quá nặng nề.

Hơn nữa, đảng Dân chủ nên xem xét lại mạng lưới an sinh xã hội rộng lớn hơn, đặc biệt là chăm sóc sức khỏe.

Việc gia hạn trợ cấp cho Obamacare (ACA) chỉ là biện pháp tạm thời che đậy vết thương – chi phí chăm sóc sức khỏe ngày càng tăng và sự hỗ trợ của chính phủ không tạo ra động lực nào để giảm chi phí.

Đảng Dân chủ phải tìm cách để đảm bảo người Mỹ lợi tức thấp được bảo hiểm và bảo vệ người cao tuổi và những người kém may mắn, mà không làm tăng thâm hụt ngân sách bằng chi tiêu xã hội vô tận.

Tiếp theo, đảng Dân chủ không thể quay trở lại là đảng ủng hộ biên giới mở.

Những lo ngại về biên giới là lý do chính khiến cử tri bác bỏ Kamala Harris, và bài báo của tờ New York Times vạch trần sự thiếu hành động của Biden càng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thay đổi hướng đi.

Thay vào đó, đảng Dân chủ nên áp dụng một cách tiếp cận hợp lý, đáp ứng nguyện vọng của cử tri: bảo vệ biên giới đồng thời tiếp cận vấn đề nhập cư một cách nhân ái.

Thực tế, đa số (51%) cử tri ủng hộ cách tiếp cận của Trump đối với an ninh biên giới, nhưng tỷ lệ này giảm xuống còn 45% ủng hộ cách ông xử lý vấn đề nhập cư và trục xuất, theo khảo sát của Fox News.

Do đó, đảng Dân chủ nên thúc đẩy các chính sách tăng cường an ninh biên giới và trục xuất tội phạm bạo lực, đồng thời tạo điều kiện cho người nhập cư không phạm tội có được quyền công dân và chấm dứt việc trục xuất.

Cũng theo hướng đó, đảng Dân chủ nên vạch ra một cách tiếp cận mới đối với tội phạm, như cựu Tổng thống Bill Clinton đã làm với Đạo luật Tội phạm năm 1994. Thường thì, đảng Dân chủ – theo yêu cầu của những người theo chủ nghĩa tiến bộ – tỏ ra mềm mỏng với tội phạm, rao giảng về “công lý phục hồi”. Nhưng đối với những cử tri tuân thủ pháp luật, điều đó lại thể hiện sự ưu tiên tội phạm hơn người dân thường.

Điều quan trọng là, các vấn đề xã hội sẽ tiếp tục là điểm yếu chí mạng của đảng Dân chủ nếu không được giải quyết.

Các bậc phụ huynh không muốn từ bỏ hoàn toàn quyền kiểm soát việc giáo dục con cái, vì vậy việc ủng hộ sự tự do hơn ở trong và ngoài lớp học là rất quan trọng. Việc đối xử với các trường tư thục cũng vậy, ngay cả khi phải hy sinh quyền lợi của các công đoàn giáo viên.

Trong chiến dịch tranh cử năm 2024, quảng cáo của Trump với khẩu hiệu “Kamala is for they/them, Trump is for you” đã hiệu quả chính xác là do nhận thức — đúng hay sai — rằng đảng Dân chủ đã dành hơn một thập kỷ qua để áp đặt hệ tư tưởng cực tả vào trường học và truyền thông của chúng ta. 

[Chú thich - Việc sử dụng đại từ "they/them" có nghĩa là dùng đại từ trung tính về giới tính để chỉ một người duy nhất, số lẻ, thường là vì người đó tự nhận mình là người phi nhị nguyên giới (không hoàn toàn là nam hay nữ), người có giới tính linh hoạt, hoặc đơn giản là họ thích dùng đại từ này hơn "he/him" hoặc "she/her" như một cách thể hiện sự tôn trọng đối với bản dạng giới của họ. Đây là một cách để công nhận bản dạng giới của một người vượt ra ngoài hệ nhị nguyên giới truyền thống, tương tự như cách chúng ta sử dụng "they" để chỉ một người không xác định giới tính, nhưng được cá nhân hóa cho từng cá nhân cụ thể. Đó là quan điểm của đảng Dân Chủ]

Sự chỉ trích mà Thống đốc California Gavin Newsom (D) nhận được từ cánh tả cực đoan vì phản đối việc các vận động viên chuyển giới tham gia các môn thể thao dành cho nữ ở cấp đại học và thanh thiếu niên — bất chấp sự phản đối rõ ràng của ông đối với việc phân biệt đối xử với người chuyển giới — cho thấy rằng những người theo chủ nghĩa cấp tiến tiếp tục đề cao sự thuần khiết về tư tưởng hơn là chiến thắng chính trị.

Cuối cùng, đảng Dân chủ đang đứng trước ngã ba đường.

Từ năm 2016, họ đã dựa vào việc vận động chống lại Trump như một chỗ dựa, sử dụng nó để tránh phát triển chương trình nghị sự riêng của mình, nhưng điều này không thể tiếp tục nếu đảng muốn đạt được thành công bền vững.

Để đảng Dân chủ xây dựng thành công lâu dài, họ phải chấp nhận các chính sách ôn hòa đáp ứng những mối quan tâm hàng đầu của cử tri. Quay trở lại lập trường trung dung với một chương trình nghị sự và cương lĩnh được xây dựng dựa trên việc củng cố nền kinh tế, giảm chi phí, tăng cường an ninh biên giới và có lập trường ôn hòa hơn về các vấn đề xã hội.



https://thehill.com/opinion/campaign/5658083-democrats-agenda-for-2026-and-beyond/?tbref=hp

 

NHẬN XÉT

Kỳ vọng của đảng Dân Chủ trong cuộc bầu cử 2026 chỉ dựa vào sự bất mãn của cử tri về kinh tế, về túi tiền của họ. Nhưng chúng ta còn gần một năm để xem sự thất vọng có kéo dài đến ngày bầu cử và đủ sức nâng đảng này lên chiếm Hạ Viện hay không. Cho nên kỳ vọng này phải được xem xét kỹ lưỡng hơn.

Giá nhiên liệu là đầu mối của lạm phát, nhưng nó đã xuống tới mức thấp kỷ lục và cần thời gian đẻ giảm lạm phát rõ rệt trên túi tiên của người dân.

Nguyên nhân thất bại chính của đảng Dân Chủ trong cuộc bầu cử 2024 là nạn nhập cư bất hợp pháp. Mới đây trên đài CNN đã có lời công nhận thành quả của Trump về an ninh biên giới là tuyệt đối, không hề có người nào vượt biên trái phép ở phía nam trong nhiều tháng. Điều này chưa từng xảy ra. Cử tri sẽ không quên điểu này khi bỏ phiếu.

Vấn đề chính của đảng Dân Chủ là họ không có chính sách đúng đắn về bất cứ mặt nào mà chỉ thiên về các chính sách cực tả mà đa số cử tri chống đối. Về kinh tế, Bidenomic chỉ là một chiếc bánh vẽ, trống rỗng.

Đảng Dân Chủ nổi tiếng với lập trường dung dưỡng tội phạm, dung dưỡng di dân bất hợp pháp và tham nhũng. Những vụ tham nhũng khổng lồ đều xảy ra ở những tiểu bang xanh, liệu họ có chống đối nổi làn sóng chống đối tại địa phuong trong bầu cử hay không?

Đảng Dân Chủ hiện chỉ sống trên những khuyết điểm của Trump mà họ cố tìm ra. Ví dụ, họ không ngần ngại ném vỡ cả lâu đài bằng kính của đảng để tìm ra một cái hình xấu hổ cho Trump trong hồ sơ Epstein, nhưng vô ích. Kết cục họ chỉ bêu xấu vị cựu tổng thống của họ và các nhân vật danh tiếng trong đảng hay thiên về đảng.

Tóm lại, các cuộc thăm dò chỉ có tính cách nhất thời và không đáng tin.

NVV




 

 2025-12-12  

Vì sao đảng Dân chủ không thể bảo vệ an ninh cho nước Mỹ?  
Cuộc nội chiến ảo của chúng ta, phần 2


(Sasha Stone, sashastone, 12/12/2025)

Quốc lộ 66 sẽ tròn 100 tuổi vào năm tới. Nó uốn lượn dọc theo đường cao tốc I-40 như một con đường mà người ta gần như không hề nghĩ đến sự tồn tại của nó. Phần lớn cảnh quan ven đường nước Mỹ đã biến mất sau khi đường cao tốc được xây dựng, nhưng bạn vẫn có thể thấy dấu tích của nó đây đó.

Trong lúc lái xe từ Ohio về California, khi liếc nhìn Quốc lộ 66, tôi không khỏi nhận thấy nước Mỹ ngày càng chia rẽ giữa những người sống trong kỷ nguyên mới ảo của internet và những người vẫn sống trong nước Mỹ xưa cũ đã bị lãng quên, một nước Mỹ mà các tập đoàn công nghệ lớn sẽ sớm bỏ lại phía sau.

Khoảng một tuần trước, khi lái xe qua Lakewood, Ohio, tôi thấy hai sĩ quan cảnh sát đang giúp một người phụ nữ la hét mở cửa xe bị khóa. Họ chỉ đứng đó, cúi đầu, làm nhiệm vụ của mình trong khi nhiệt độ xuống còn 20 độ và tuyết rơi lất phất xung quanh đầu. Họ muốn về nhà với gia đình, nhưng họ vẫn ở đó, làm nhiệm vụ của mình.

Cleveland là biểu tượng của một nước Mỹ đang suy tàn trầm trọng. Những nhà máy bỏ hoang, một số khu vực bị nghèo đói tàn phá đến mức trông giống như các nước thuộc thế giới thứ ba. Các doanh nghiệp bị bỏ rơi, graffiti phủ kín hầu hết mọi con phố, và hầu hết mọi người đều biết nên tránh xa những khu dân cư này.

Con gái tôi được giao nhiệm vụ vẽ một bức bích họa trên mặt bên của một tòa nhà bỏ hoang gần một khu đất trống trong một khu dân cư thuộc tầng lớp trung lưu thấp ở Cleveland để làm cho nơi đó đẹp hơn một chút.
Không thể tải video.

Chính những thành phố như Cleveland là nơi mà ông Trump được bầu để giúp cải thiện tình hình. Và đó là lý do tại sao việc đưa hàng triệu người từ các quốc gia nghèo đói đến chỉ khiến những người Mỹ này bị đẩy ra phía sau trong danh sách ưu tiên.

Phương pháp của ông ấy có thể thô thiển và trong một số trường hợp, liều lĩnh, nhưng ý định của ông ấy luôn luôn giống nhau. Không chỉ là Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại, mà còn là Làm cho nước Mỹ an toàn trở lại. Đảng Dân chủ không thể giữ cho nước Mỹ an toàn vì họ đã mất kết nối với thực tế và sống trong một vòng luẩn quẩn tự duy trì, chỉ nói với họ những gì họ muốn nghe.

Họ không thể bảo vệ chúng ta trên đường phố. Họ không thể bảo vệ các doanh nghiệp. Họ không thể bảo vệ chúng ta trên đường. Họ không thể bảo vệ các gia đình trong những thành phố bị thống trị bởi chiến tranh băng đảng. Họ không thể bảo vệ phụ nữ khỏi những cuộc tấn công bạo lực của những kẻ điên rồ ngẫu nhiên, những kẻ thậm chí không nên lang thang trên đường phố. Họ không thể bảo vệ phụ nữ và trẻ em gái trong phòng thay đồ.

Họ không thể đảm bảo an toàn cho trẻ em trong những lớp học mà ở đó họ khăng khăng viết lại lịch sử nước Mỹ và áp đặt một hệ tư tưởng cực đoan lên giới trẻ, khiến chúng cũng lớn lên với niềm tin rằng mình có thể thay đổi giới tính nếu màu da khiến chúng trở thành người xấu.

Họ cũng không thể bảo vệ được những người nghiện fentanyl, hàng trăm nghìn người chết vì quá liều mỗi năm. Trên thực tế, đảng Dân chủ đang đấu tranh để bảo vệ quyền lợi của các băng đảng ma túy, giống như họ đấu tranh để bảo vệ quyền lợi của người nhập cư bất hợp pháp và tội phạm.

Đảng Dân chủ sống trong một bong bóng được bảo vệ. Họ không bao giờ nhìn thấy hay nghe thấy những câu chuyện xảy ra trong chốc lát: một phụ nữ bị đấm trên tàu điện ngầm, một người đàn ông bị cướp xe khi con nhỏ của ông đang chứng kiến, một cửa hàng bị cướp, và một gia đình bị bắn tại một nhà hàng thức ăn nhanh. Người biểu tình đánh đập một người vì đội mũ MAGA, và một phụ nữ bị đuổi khỏi phòng tập thể dục vì đã chính xác lên tiếng về một người đàn ông khỏa thân trong phòng thay đồ.

Họ không thể thực sự giải quyết bất kỳ vấn đề nào trong số này, vì vậy họ thay đổi thông điệp của mình để xem điều gì hiệu quả. Một khi đã thắng cử, họ lại không thể thực hiện lời hứa. Trump đang cố gắng thực hiện lời hứa, và tất cả những gì họ đang làm là cố gắng ngăn cản ông ấy.

* Đảng Dân chủ đang trỗi dậy

Tyler Robinson chưa bao giờ trông phong độ đến thế. Anh ta mỉm cười khi bước vào tòa án để tham dự phiên tòa xét xử tội giết Charlie Kirk. Và tại sao anh ta lại không mỉm cười? Anh ta biết mình là người hùng trong mắt phe tả, và anh ta cũng biết rằng một phe cánh hữu đang bênh vực anh ta bằng cách đổ lỗi cho – hãy chờ xem – Israel.

Amanda Seyfried đã từ chối xin lỗi vì đã nói Charlie Kirk là người "đáng ghét", ngay cả khi những lời nói của cô ấy lặp lại lời của Robinson, người nói rằng Charlie đáng bị giết vì anh ta "gieo rắc quá nhiều hận thù".

Seyfried, người sắp có một bộ phim lớn ra mắt trong vài tuần nữa, sẽ được ca ngợi vì những bình luận của mình và có khả năng sẽ nhận được đề cử Oscar cho một vai diễn khác, trong đó cô vào vai người được cho là sự tái lâm của Chúa Kitô trong phong trào Shaker . Thật trớ trêu.

Vụ ám sát Kirk lẽ ra phải làm rung chuyển nước Mỹ đến tận gốc rễ, giống như những vụ ám sát chính trị trước đây. Có lẽ nó sẽ đánh thức tất cả chúng ta để chúng ta tự hỏi, Làm thế nào mà chúng ta lại đến được đây? Nhưng nếu vụ suýt ám sát Trump không làm được điều đó, nếu như rất nhiều "bà nội trợ thực thụ" (Real Housewives, những người điều hành bên trong) của Đảng Dân chủ ăn mừng bằng những ly rượu Chardonnay lạnh và một bài đăng trên Instagram, thì chẳng có gì có thể làm được.

Đảng Dân chủ đang có lợi thế lớn với những chiến thắng vang dội trong các cuộc bầu cử trên khắp cả nước, bao gồm cả việc một ứng cử viên Dân chủ đầu tiên giành chiến thắng tại Miami sau gần 30 năm. Họ tin rằng thông điệp của mình đã đúng hướng và đang tập trung vào các vấn đề về giá cả phải chăng, chăm sóc sức khỏe và mức lương đủ sống. Vì vậy, nhìn vào tình hình hiện tại, dường như không gì có thể ngăn cản họ giành quyền kiểm soát Hạ viện vào năm 2026 và chức tổng thống vào năm 2028.

Họ chẳng thay đổi gì cả. Họ không hề nghiêng về phía trung tâm. Họ không hề đối mặt với "chăm sóc khẳng định giới tính". Trên thực tế, họ đang công khai khoe khoang về việc ủng hộ nó, ít nhất là nếu như những chiêu trò PR của ứng cử viên hàng đầu Gavin, niềm hy vọng lớn lao của nam giới da trắng đối với đảng Dân chủ năm 2028, là một minh chứng.

Đối với họ, việc phản đối "trẻ em chuyển giới" là "thù hận". Và đó là lý do Charlie Kirk bị giết, chỉ khác là cái chết của anh ấy giống như việc nhấc một cái cây đổ trong rừng lên. Tất cả những sinh vật đáng sợ đều bò ra. 

Không chỉ có phe tả. Một số người thuộc phe hữu cũng đang tìm cách lấp đầy khoảng trống khổng lồ mà Charlie để lại.

“Tôi không quan tâm đến cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ,” Candace Owens nói. “Tôi ghét Đảng Cộng hòa,” Tucker Carlson nói. Marjorie Taylor Greene đang tận hưởng 15 phút nổi tiếng của mình bằng cách trở thành một kẻ ngốc hữu dụng cho phe cánh tả, nói với CNN và 60 Minutes mọi điều họ muốn nghe. Phong trào MAGA đang tự xé nát chính mình.

Điều khiến Charlie Kirk khác biệt so với những kẻ cơ hội chỉ biết rỉa xác là ông không làm điều đó chỉ vì lượt xem, lượt nhấp chuột hay tiền bạc. Ông làm điều đó vì ông tin tưởng vào nó, và ông tận tâm giúp đánh bại phe tả để cứu đất nước này, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Tuy nhiên, nếu không có ông ấy, đảng Dân chủ có thể sử dụng bộ máy truyền thông hùng mạnh của mình để thao túng thông điệp, thậm chí đánh lạc hướng dư luận khỏi những hành động điên rồ của chính họ đủ lâu để khiến công chúng tin tưởng họ trước khi họ lại một lần nữa yêu cầu tất cả mọi người phải tuân thủ nếu không sẽ phải chịu hậu quả. Đó là tương lai tiềm tàng của chúng ta nếu phe cánh hữu không thể đoàn kết để tiến hành một cuộc tấn công đúng nghĩa.

Vấn đề đối với đảng Dân chủ là những ảo tưởng tập thể mà họ gieo rắc cho công chúng Mỹ hầu như không có ứng dụng thực tiễn nào trong nước Mỹ thực tế, nước Mỹ mà tôi vừa chứng kiến ​​khi lái xe xuyên quốc gia.

Những gì tôi thấy là một nước Mỹ cần các chính trị gia không chỉ để đảm bảo "giá cả phải chăng", mà còn để duy trì hoạt động của mọi thứ - xe buýt, cửa hàng tạp hóa, trường học, và đặc biệt là để giữ an toàn cho chúng và khu phố của chúng, điều mà đảng Dân chủ không thể và sẽ không làm được.

Việc ông Trump bảo người Mỹ thuộc tầng lớp lao động mua ít búp bê hơn vào Giáng sinh này là kiểu chuyện có thể hủy hoại cả nhiệm kỳ tổng thống và di sản của ông. Đúng là ông ấy không tranh cử nhiệm kỳ thứ hai, nhưng đó là kiểu chuyện sẽ còn đọng lại mãi. Sự thật ít quan trọng hơn nhận thức, và hiện tại, đảng Dân chủ kiểm soát truyền thông và do đó, kiểm soát thông điệp.

Để đánh bại đảng Dân chủ, Trump và phong trào MAGA sẽ phải tìm cách thuyết phục người Mỹ mua bao nhiêu búp bê tùy thích vì giờ đây họ đã đủ khả năng mua chúng.

* Gậy và đá

Đối với những người tốt thuộc cánh tả, tội ác lớn nhất có thể tưởng tượng được là một ngôn ngữ xấu. Tôi đã ở đó khi chúng ta bắt đầu chọn lọc ngôn từ nhẹ nhàng. Hãy làm cho từ ngữ không gây khó chịu, và vấn đề sẽ được giải quyết. Không có tình trạng vô gia cư thực sự; chỉ có những người “không có nhà”.

Ở đây không có người nghiện ma túy, mà chỉ có người mắc bệnh tâm thần. Chúng ta không cho đi thú cưng của mình, mà là "tìm nhà mới" cho chúng. Không phải là những loại thuốc và phẫu thuật gây hậu quả thảm khốc, thay đổi cuộc sống, làm vô sinh trẻ em và tàn phá cơ thể chúng suốt đời. Mà đó là "chăm sóc khẳng định giới tính".

Vì vậy, dĩ nhiên, Trump sẽ là kẻ thù lớn nhất của họ. Ông ta nổi tiếng vì nói bất cứ điều gì, ngay cả khi — đặc biệt là nếu — điều đó gây sốc. Phe cánh tả biết điều này nhưng họ không thể kiềm chế được. Nó "nguy hiểm" bởi vì những lời lẽ xấu xa là "nguy hiểm" trong một thế giới "Woketopia" (thế giới của những người theo chủ nghĩa thức tỉnh) được cai trị bởi ngôn từ nhẹ nhàng.

Họ sống trong một hệ sinh thái mà ở đó câu chuyện về một nhân viên của Cinnebon bị bắt quả tang sử dụng từ ngữ phân biệt chủng tộc trở thành vụ bê bối lớn nhất trong tuần. Điều đó khiến họ tin rằng mọi điều tồi tệ họ đã nói và làm trong mười năm qua đều được biện minh. Họ tin rằng đất nước này đầy rẫy những kẻ "phân biệt chủng tộc", và họ dự định sẽ làm điều gì đó để giải quyết vấn đề này một khi giành lại quyền lực.

Họ sẽ làm điều đó như thế nào? Bằng cách kiểm soát suy nghĩ và lời nói, giống như lần trước. Internet cho phép họ kiểm soát như vậy để quyết định ai được ở lại và ai phải ra đi. Họ sẽ không chỉ sử dụng nó, mà còn mở rộng nó hơn nữa.

Nhưng lời nói chẳng là gì so với một viên đạn găm vào cổ, một cú đấm vào mặt, hay một nhát dao cứa vào cổ họng.

Nhưng ngay cả khi nạn nhân không phải người da trắng, tội phạm vẫn là một khái niệm khó nắm bắt đối với họ bởi vì tội phạm thường được miêu tả như "lực lượng cảnh sát phân biệt chủng tộc có hệ thống", hoặc giam giữ hàng loạt, hoặc điều gì đó mà Trump và MAGA đã làm. Họ đặc biệt phớt lờ các tội phạm do người nhập cư bất hợp pháp gây ra.

Cleveland và những thành phố khác tương tự đã bị tàn phá bởi tội phạm và ma túy. Giải pháp của Trump là điều động lực lượng Vệ binh Quốc gia để bảo vệ các đặc vụ ICE và dọn dẹp các thành phố. Sau đó, ông bắt đầu ném bom các tàu chở ma túy của các băng đảng vào Hoa Kỳ. Mọi việc ông làm đều nhằm mục đích giữ an toàn cho nước Mỹ, thế nhưng, đối với đảng Dân chủ, đó lại là hoạt động tội phạm.

Vậy là người dân phải chịu đựng, dùng thuốc quá liều và chết, còn người duy nhất làm gì đó để giúp đỡ lại chính là kẻ mà họ vẫn muốn luận tội, hủy hoại, hoặc thậm chí là giết chết.

* Tôi hát về Ngài

Tôi vừa dành vài tuần lái xe xuyên qua đất nước rộng lớn, tươi đẹp và phức tạp này, và tôi chưa bao giờ thấy sự khác biệt lớn đến thế giữa những tổn thương mà đảng Dân chủ gây ra cho người dân Mỹ và thực tế cuộc sống ở đây.

Trong đời thực, chúng ta vẫn có thể coi nhau là những người Mỹ đồng hương. Người đàn ông trong thang máy có thể vuốt ve con chó của tôi và nói với tôi về việc anh ấy nhớ con chó của mình như thế nào, con chó đã chết năm ngoái. Không có dấu hiệu nào khiến chúng ta đối đầu với nhau, trừ khi ai đó đội mũ MAGA hoặc mặc áo phông No Kings.

Nhưng điều đó không đúng trên mạng. Chúng ta bị theo dõi và truy tìm, sở thích và bạn bè của chúng ta được sử dụng để xếp chúng ta vào một nhóm cụ thể. Một nước Mỹ do phe tả cai trị sẽ đẩy điều đó đi xa hơn một bước, đến tận năm 1984, nơi chỉ những người yêu thích "Anh Cả" mới được phép tham gia.

Trong cuộc Nội chiến cuối cùng, một trong những mối quan tâm lớn nhất là giữ vững sự thống nhất của Liên bang. Điều quan trọng là nước Mỹ phải tồn tại. Hy vọng rằng chúng ta sẽ tôn vinh sự hy sinh của họ, tìm ra một con đường tốt đẹp hơn cho tất cả chúng ta, và vâng, hãy giữ vững giấc mơ.

https://www.sashastone.com/p/why-the-democrats-cant-keep-america

NVV dịch


 

 2025-12-12  

Mamdani và Tương lai của cánh tả

(Gregory Conti, Compact, 12/12/2025)

Sự thăng tiến thần tốc của Zohran Mamdani, từ một nghị viên vô danh của tiểu bang trở thành người lãnh đạo thành phố quan trọng nhất thế giới chỉ trong chưa đầy một năm, đương nhiên đã khiến các nhà bình luận vội vàng phân tích. Một số người coi ông như sự tiếp thu những tư tưởng ngoại lai, chẳng hạn như " chủ nghĩa thế giới thứ ba " hay (theo thuật ngữ tiếng Pháp) " chủ nghĩa Hồi giáo-Gauchisme ". Những người khác lại cho rằng việc tập trung không ngừng vào kinh tế trong chiến dịch tranh cử của ông là dấu hiệu cho thấy một phiên bản mới của Đảng Dân chủ, đặt vấn đề khả năng chi trả và chi phí sinh hoạt làm trọng tâm trong chương trình của mình. Vẫn còn những người khác không muốn tìm kiếm ý nghĩa lớn lao nào trong sự nổi lên của Mamdani, coi ông chỉ đơn thuần là một gương mặt mới đầy sức hút, người may mắn tranh cử chống lại một ứng cử viên thuộc phe bảo thủ kém hấp dẫn trong một thành phố do một đảng duy nhất thống trị.

Tất cả những quan điểm này đều có phần đúng. Tuy nhiên, không quan điểm nào thực sự nắm bắt được ý nghĩa của Mamdani. Vượt ra ngoài sự lãng mạn về con đường thăng tiến đầy bất ngờ của ông, Mamdani quan trọng bởi vì ông có thể là người đứng đầu cơ quan hành chính Mỹ đầu tiên giành chiến thắng bằng cách kết hợp hai phong trào lớn đã khuấy động cánh tả kể từ thời Obama: chủ nghĩa thức tỉnh và chủ nghĩa chống tư bản do phong trào Occupy Wall Street khởi xướng. Và bất chấp mối quan hệ thân thiết gần đây trong Phòng Bầu dục, chúng ta có thể chờ đợi Mamdani sẽ đóng vai trò lớn hơn trong chính trường quốc gia so với thông thường, ngay cả đối với những thị trưởng nổi bật nhất, bởi vì ông là hiện thân của chính những điều mà phong trào MAGA quyết tâm chống lại.

* “Phong trào Occupy đã phủ bóng đen lên chính trường cánh tả.” 


Việc các mối quan tâm kinh tế trở thành trọng tâm trong diễn ngôn của Mamdani đã khiến một số nhà bình luận cho rằng ông đang chứng minh chủ nghĩa tiến bộ đang bỏ lại phía sau chủ nghĩa "wokeness". Nhưng Mamdani chưa bao giờ từ bỏ bản chất của chủ nghĩa "wokeness". Mặc dù ông đã làm dịu bớt những khía cạnh gay gắt của chủ nghĩa tiến bộ văn hóa đã phát triển mạnh mẽ trong thập kỷ qua, nhưng những chủ đề cốt lõi của chủ nghĩa "wokeness" - sự tôn trọng các bản sắc đặc thù, sự nghi ngờ đối với lực lượng thực thi pháp luật, cam kết về "công bằng" trong giáo dục và các lĩnh vực khác, lên án nạn phân biệt chủng tộc có hệ thống và bất công môi trường, hình ảnh (đáng ngờ về mặt thực tế) về các nhóm thiểu số luôn bị đe dọa ở nước Mỹ hiện đại - tất cả đều tồn tại trong thông điệp và cương lĩnh của ông. Chính xác là khi các nhà lãnh đạo tư tưởng trung tả đang cố gắng đưa đảng của họ ra khỏi hoạt động bảo vệ quyền của người chuyển giới, vốn đã (một cách chính đáng) bị mất uy tín trong mắt công chúng, Mamdani lại tập trung vào vấn đề này, cam kết biến New York thành "thành phố trú ẩn cho cộng đồng LGBTQIA+" và sử dụng công quỹ để tài trợ cho các ca phẫu thuật chuyển giới.

Mặc dù Mamdani gần đây đã đề nghị nữ cảnh sát trưởng đáng kính Jessica Tisch tiếp tục tại vị, nhưng thái độ tiêu cực đối với lực lượng cảnh sát vẫn là nền tảng cho các quan điểm thực chất của ông. Ông đã tuyên bố sẽ chấm dứt các cuộc truy quét các khu trại của người vô gia cư do Eric Adams khởi xướng, và đã bổ nhiệm các nhóm chuyển tiếp “An ninh Cộng đồng” và “Tổ chức Cộng đồng” với đội ngũ nhân viên gồm những người theo chủ nghĩa thức tỉnh cực đoan, bao gồm nhiều người ủng hộ việc bãi bỏ cảnh sát và những người ủng hộ nhiệt thành phong trào Black Lives Matter. Dấu vết của những ngày sôi nổi của phong trào “Cắt giảm ngân sách cảnh sát” vẫn còn hiện hữu trong kế hoạch của Mamdani nhằm giải tán nhóm phản ứng chiến lược của Sở Cảnh sát New York (NYPD) và đóng cửa cơ sở dữ liệu băng đảng của thành phố, cả hai đều rất cần thiết để duy trì New York như một đô thị tương đối an toàn như hiện nay. Tiếp tục theo cùng một mạch tư tưởng đề cao các nhân viên xã hội và các phương pháp trị liệu hơn là sự trả thù và trừng phạt, Mamdani đã tán thành các phương pháp “công lý phục hồi” trong kỷ luật học đường, điều này trên thực tế khiến các nhà chức trách không thể bảo vệ môi trường học tập khỏi sự gián đoạn và bạo lực.

Minh họa rõ nét nhất là, bằng việc tuyên bố sẽ chi 100 triệu đô la và thuê hàng trăm luật sư bảo vệ quyền của người nhập cư, Mamdani đã tìm ra một điểm mấu chốt tuyệt đối trong hoạt động chính trị theo chủ nghĩa "thức tỉnh". Mamdani nói rằng việc chống lại việc trục xuất "cư dân" thành phố là "nền tảng" trong chính trị của ông. Đây là một dịch vụ cấp tiến với bốn khía cạnh: Nó tấn công Trump; nó không phân biệt giữa công dân và người không phải công dân, và giữa những người hợp pháp và bất hợp pháp thuộc nhóm sau, là không liên quan về mặt đạo đức, ngầm coi chính ý tưởng kiểm soát biên giới của chính phủ là bất hợp pháp; nó định vị cánh tả là người bảo vệ tất cả các nhóm thiểu số bị bao vây ở Mỹ, ngay cả khi họ thiếu tư cách pháp lý để hiện diện ở đây; và nó hướng các quỹ công đến một nhóm cử tri được đánh giá cao - đó là luật "lợi ích công cộng" thiên về cánh tả. Còn cách nào tốt hơn để chống lại Trump ngoài việc tạo ra việc làm trong các lĩnh vực pháp lý và phi lợi nhuận cánh tả? Việc Mamdani hiện đang có những động thái thỏa hiệp về vấn đề này và hợp tác với ICE—như luật bảo hộ người nhập cư bất hợp pháp của thành phố New York yêu cầu—có lẽ là dấu hiệu đầu tiên của một sự chuyển hướng ôn hòa rộng hơn, điều cần thiết nếu ông muốn đạt được thành công trong nhiệm kỳ. Nhưng tôi sẽ không đặt cược vào điều đó.

Cùng với hàng loạt mục tiêu "thức tỉnh" này là thông điệp chiến dịch chính của Mamdani về công bằng kinh tế, có thể được xem là sự tích lũy lâu dài của một phong trào xã hội vĩ đại khác trong thế kỷ này: Phong trào Occupy Wall Street. Mặc dù ngày nay ít được nhắc đến, Phong trào Occupy Wall Street đã tạo ra ảnh hưởng sâu rộng đến chính trị cánh tả mà Mamdani vẫn đang hoạt động. Bất chấp thái độ thù địch ban đầu của phong trào đối với chính trị bầu cử kiểu như của Đảng Xã hội Dân chủ Hoa Kỳ (DSA), nó đã tiếp thêm năng lượng cho tổ chức đó và giúp biến "chủ nghĩa xã hội" không còn là một từ ngữ xấu xa đối với những người theo chủ nghĩa tự do. Phong trào Occupy Wall Street đã đưa luận điệu chống chủ nghĩa tư bản trở nên phổ biến và thúc đẩy giới trí thức, những người đã cung cấp phần lớn nền tảng khái niệm đằng sau hệ tư tưởng của DSA. 

Các chính trị gia như Elizabeth Warren (hiện là đồng minh thân cận của Mamdani) đã nhanh chóng nhận công lao về thông điệp của phong trào Occupy về bản chất bất công và gian lận của chủ nghĩa tư bản Mỹ. Đóng góp chính của phong trào vào từ vựng – 1% so với 99% – đã đặt tên cho kế hoạch kinh tế của Mamdani và xuất hiện trong các thông điệp của ông. Bernie Sanders, người được coi là hiện thân tiếp theo của tinh thần Occupy và là nhân vật có ảnh hưởng nhất trong đời sống hiện đại của Mỹ trong việc làm cho chủ nghĩa xã hội trở nên hấp dẫn, cũng đã dùng khẩu hiệu của Occupy để ca ngợi chiến thắng của người bạn trẻ của mình. Việc Occupy nhấn mạnh vào việc phá vỡ quyền lực của các tập đoàn đã được thể hiện rõ nét trong sự nổi bật ngày càng tăng của luật chống độc quyền ở cánh tả, và người dẫn đầu phong trào này, cựu ủy viên FTC Lina Khan, đã gia nhập nhóm chuyển giao quyền lực của Mamdani – một sự bổ sung mà tài khoản Occupy X vẫn còn hoạt động đã ăn mừng .

Di sản của phong trào Occupy cũng có thể thấy ở việc đề cao phong trào phản đối; nó đã đưa hoạt động tích cực và các cuộc biểu tình vượt ra ngoài phạm vi công sở trở thành trọng tâm trong cách tiếp cận các vấn đề kinh tế của cánh tả, điều mà đã không còn đúng trong một thời gian dài. Mamdani là người thừa kế phong cách chính trị này, đưa ra những yêu cầu cao ngất trời về công bằng xã hội thường không thực tế. Khoảng cách giữa lời nói và hành động — những lời kêu gọi chấm dứt chủ nghĩa tư bản và lật đổ bất bình đẳng bằng những phương tiện vừa không đủ sức thực hiện nhiệm vụ vừa thường vượt quá khả năng của thị trưởng — không làm nản lòng những người ủng hộ ông, những người bị thu hút bởi sự minh bạch đạo đức mà họ cảm nhận được ở ông. Chủ nghĩa xã hội “ một mánh khóe kỳ lạ ” của Mamdani thừa hưởng tính trình diễn của Occupy nhiều hơn là các kế hoạch 5 năm của Stalin. Vấn đề cơ bản với các ý tưởng kinh tế của Mamdani không phải là chúng sẽ chấm dứt chủ nghĩa tư bản, mà là chúng sẽ không hiệu quả.

Có vẻ như Mamdani và nhóm của ông tự hiểu mình như là sự thăng hoa muộn màng của phong trào Occupy Wall Street. Vào ngày 2 tháng 12, Zohran, Khan, Bernie và AOC, cùng những người khác, đã tập hợp trong một căn phòng mà họ đặt tên là Công viên Zuccotti , theo tên địa điểm huyền thoại của cuộc chiếm đóng năm 2011. Sự kết hợp giữa tinh thần phản kháng cánh tả và khát vọng xã hội chủ nghĩa mơ hồ đã thu hút sự chú ý của công chúng ở thành phố New York năm 2011 cuối cùng đã trở thành hiện thực.

* “Rất nhiều nhà lãnh đạo trí thức của đảng cảm thấy xấu hổ trước chủ nghĩa cấp tiến về văn hóa.”


Sự tổng hợp giữa các chủ đề văn hóa "woke" và tín hiệu chống chủ nghĩa tư bản theo phong trào Occupy thể hiện rõ nhất trong bài phát biểu đêm bầu cử của Mamdani . Ông liệt kê một loạt các bản sắc thiểu số (người nhập cư, thành viên cộng đồng người chuyển giới, các bà mẹ đơn thân, phụ nữ da đen bị sa thải khỏi các công việc liên bang dưới thời Donald Trump; chủ cửa hàng tạp hóa người Yemen, các bà cụ người Mexico, tài xế taxi người Senegal, y tá người Uzbekistan, đầu bếp người Trinidad, các cô người Ethiopia) mà ông cho là đã góp phần vào thành công của mình và hứa sẽ thúc đẩy quyền lợi của họ. (Không rõ liệu Mamdani đã từng gặp ai chỉ đơn giản tự nhận mình là người Mỹ hay chưa.) Ông nhấn mạnh bản sắc Hồi giáo của mình, điều mà ông "từ chối xin lỗi". Đây là một điểm hơi kỳ lạ, xét đến sự thiếu vắng các ý tưởng tôn giáo hay sự sùng đạo thể hiện qua hình ảnh trong cách ông tự giới thiệu, nhưng Mamdani đã viện dẫn tôn giáo của mình chủ yếu để kết nối với cử tri Hồi giáo của thành phố và thể hiện sự đoàn kết (bất chấp xuất thân giàu có của mình) với những người bị "lề lối" và "khác biệt" bởi dòng chảy chính của xã hội Mỹ (như việc ông sử dụng, trong những ngày cuối cùng trước bầu cử, một giai thoại về người dì sợ đội khăn trùm đầu để minh họa cho cuộc khủng hoảng về sự bất dung thứ và bài Hồi giáo đang diễn ra trong thành phố). Việc New York về cơ bản thuộc về những người nhập cư - hợp pháp hay bất hợp pháp - cũng là một chủ đề quan trọng khác.

Nhưng bên cạnh những yếu tố văn hóa hay bản sắc đó, còn có chủ nghĩa cánh tả kinh tế đã phát triển mạnh mẽ trong các không gian tiến bộ kể từ khi được phong trào Occupy và Bernie Sanders khơi dậy. Mamdani tự hào nhận mình là người theo chủ nghĩa xã hội, mở đầu bằng một câu trích dẫn từ Eugene V. Debs, nhà xã hội chủ nghĩa quan trọng nhất trong lịch sử nước Mỹ. Ông nhắc lại những lời hứa cốt lõi của mình về việc cấm tăng tiền thuê nhà, miễn phí xe buýt và thiết lập hệ thống chăm sóc trẻ em toàn diện. Ông chỉ trích mạnh mẽ tầng lớp tỷ phú, chủ nhà và giới tài phiệt, khẳng định rằng vấn đề cơ bản của nền kinh tế hiện đại là người giàu không "chơi theo cùng một luật lệ như những người còn lại". (Đối với một người kiên quyết bảo vệ vấn đề nhập cư bất hợp pháp như Mamdani, việc ông tự cho mình chỉ có động lực là đảm bảo mọi người đều tuân theo cùng một luật lệ quả là táo bạo.)

Như vậy, ở Mamdani, chúng ta thấy sự tổng hợp giữa chủ nghĩa chống tư bản và chủ nghĩa bản sắc, gần giống với sự phát triển tư tưởng trong các thể chế chính trị hậu thuộc địa hơn là truyền thống Mỹ. Mamdani có thể là một người sùng bái Marx, nhưng đây không phải là chủ nghĩa xã hội dành cho đàn ông da trắng. Những người theo chủ nghĩa kinh tế cánh tả truyền thống là những người chỉ trích gay gắt nhất phong trào "wokeness", nhưng vai trò lãnh đạo của Mamdani trong việc định hình tương lai của cánh tả cho thấy hy vọng của họ rằng chủ nghĩa tiến bộ sẽ loại bỏ những bất bình của thiểu số và những nỗi sợ hãi về đạo đức sẽ tan vỡ. Đây luôn là kết quả dễ xảy ra hơn, vì lực lượng ủng hộ có tổ chức và nhiệt thành nhất của chủ nghĩa tiến bộ là tầng lớp trung lưu chuyên nghiệp có trình độ đại học, eo hẹp về tài chính và khao khát được công nhận. Chủ nghĩa xã hội dân chủ theo kiểu Mamdani phục vụ tầng lớp này hơn là những người thực sự cần giúp đỡ, bởi vì những người sau (bất chấp vô số tuyên bố trái ngược của cánh tả) đã nhận được rất nhiều lợi ích từ nhà nước phúc lợi khá hào phóng của chúng ta ( trái ngược với những giả định phổ biến).

Sự đón nhận nồng nhiệt dành cho Mamdani từ nhiều nhà bình luận thuộc đảng Dân chủ không nên bị nhầm lẫn với việc ông đã vạch ra con đường tiến lên cho đảng quốc gia. Nhìn chung, những người theo chủ nghĩa tiến bộ cho rằng tương lai thuộc về họ, nhưng theo nhiều cách, chiến dịch tranh cử của Mamdani trông giống như hơi thở cuối cùng của năng lượng đấu tranh cho công bằng xã hội trong thập kỷ qua. Cùng ngày Mamdani giành chiến thắng, Mikie Sherrill và Abigail Spanberger lần lượt giành chức thống đốc New Jersey và Virginia, bằng cách tranh cử dựa trên sự ôn hòa về văn hóa và các chính sách kinh tế trung dung khá thông thường—nhấn mạnh đến khả năng chi trả mà không kêu gọi chống chủ nghĩa tư bản. Hơn nữa, phần lớn giới lãnh đạo trí thức của đảng cảm thấy xấu hổ trước chủ nghĩa cực đoan văn hóa và sự ám ảnh về học thuật, và dưới danh nghĩa “sự thịnh vượng” đang ủng hộ việc bãi bỏ quy định có mục tiêu. Trong khi giới sinh viên DSA sẽ không bao giờ ngừng gióng lên hồi chuông cảnh báo về tình trạng khẩn cấp khí hậu, và Mamdani vẫn kiên quyết phản đối “bất kỳ công trình xây dựng nhiên liệu hóa thạch mới nào”, thì những người Dân chủ bình thường, bao gồm cả giới trẻ , đã mất hứng thú với vấn đề này. Mặc dù những người theo chủ nghĩa tiến bộ có thể sẽ không bao giờ ngừng coi phong trào chuyển giới là phong trào đấu tranh vì quyền dân sự vĩ đại tiếp theo, nhưng phần còn lại của công chúng đã tỉnh táo trở lại. Nói cách khác, đặc biệt nếu chính quyền của ông ta hành động dựa trên những luận điểm cánh tả đã bị bác bỏ về vấn đề cảnh sát, giáo dục và kinh tế vốn là nền tảng cương lĩnh tranh cử của ông ta, thì Mamdani nhiều khả năng sẽ là người khiến con tàu hướng tới sự kết hợp giữa Bernie Sanders và DEI (Đa dạng, Công bằng và Hòa nhập) trật bánh hơn là người báo hiệu điều gì quan trọng sắp xảy ra.

Nếu như cương lĩnh của Mamdani có vẻ bế tắc ở những khía cạnh này, thì điều đó không hẳn đúng với một yếu tố khác mà tôi đã bỏ qua trước đó: Sự phản đối công khai của ông đối với Israel. Thật vậy, hoạt động chống Israel chính là nguồn gốc của hoạt động chính trị của ông nói chung. Mamdani đã nói rõ rằng “lý do cốt lõi” khiến ông gia nhập DSA là lập trường của tổ chức này về vấn đề Palestine. Tầm quan trọng mà ông đặt vào vấn đề Palestine thể hiện rõ trong cách ông hiểu về quan hệ chủng tộc và hoạt động cảnh sát ở Mỹ; ngay cả sau khi phần lớn sự nhiệt tình của cả nước đối với việc giảm bớt lực lượng cảnh sát đã lắng xuống, Mamdani vẫn kêu gọi những người theo chủ nghĩa xã hội đồng đạo của mình “hãy làm rõ rằng khi gót giày của Sở Cảnh sát New York đè lên cổ bạn, thì đó chính là gót giày của Lực lượng Phòng vệ Israel”. Trong điểm này, ông không phải là người duy nhất. Nhiều người xung quanh ông—chẳng hạn như nhà phát thanh cánh tả Hasan Piker và nhà hoạt động sinh viên Đại học Columbia Mahmoud Khalil—cũng liên kết những hành vi sai trái được cho là của Mỹ trong nước với những hành vi sai trái của Israel ở nước ngoài và mô tả cuộc chiến chống lại chúng như một cuộc đấu tranh duy nhất. 

Thật khó để tưởng tượng một nhà lập pháp tiểu bang vô danh, không có thành tích chính sách đáng kể nào, với lý tưởng cố chấp là công lý cho Palestine, lại có thể đắc cử vào Tòa thị chính nếu không có sự kiện ngày 7 tháng 10 và phong trào biểu tình sau đó. Nếu Israel vẫn là vấn đề nóng bỏng trong nhiệm kỳ của ông – như những tranh cãi xung quanh tuyên bố sẽ bắt giữ Benjamin Netanyahu, hay những bình luận đổ lỗi cho nạn nhân của người phát ngôn sau khi người biểu tình hô khẩu hiệu bạo lực bên ngoài một giáo đường Do Thái cho thấy – thì câu hỏi liệu ông có phải trả giá chính trị vì lập trường phản đối mạnh mẽ Israel hay không sẽ có ý nghĩa rất lớn đối với nền chính trị Mỹ nói chung. Đảng Dân chủ đang mất niềm tin vào liên minh Mỹ-Israel, và Mamdani có thể củng cố xu hướng đó. Theo cách này, nếu không có cách nào khác, ông có thể trở thành hình mẫu tiêu biểu cho những gì sắp xảy ra.

* “Người dự báo tốt nhất về sự ủng hộ dành cho Mamdani là thời gian gần đây người đó đến thành phố.” 

Ngay cả khi tôi nói đúng rằng chiến dịch tranh cử thắng lợi của Mamdani cuối cùng sẽ bị coi là một sự pha trộn lạc hậu của những ý tưởng đã phần nào cạn kiệt sức sống ở cấp quốc gia, điều đó không có nghĩa là Mamdani sẽ không hiện diện trong cuộc sống của chúng ta trong vài năm tới. Mamdani dường như quyết tâm biến mình thành gương mặt đại diện cho phe đối lập với Trump. Người ta có thể nghĩ rằng mối quan tâm của một thị trưởng và của một tổng thống sẽ hoạt động ở những cấp độ khá khác nhau, nhưng Mamdani đã nhắc đến Trump hơn nửa tá lần trong bài phát biểu ngắn gọn đêm bầu cử của mình.

Ở một khía cạnh nào đó, kết quả thuận lợi nhất cho nhiệm kỳ của Mamdani sẽ là các lời hứa tranh cử của ông bị các thế lực khác trong hệ thống ngăn chặn, từ đó ngăn ông phải đối mặt với hậu quả của các chính sách của mình. Nhưng điều đó cũng sẽ là một trải nghiệm vô cùng khó chịu đối với những người ủng hộ ông. Một cách tự nhiên để bù đắp là tận dụng khoảng trống lãnh đạo của Đảng Dân chủ để tự thiết lập mình như là đối thủ chính của Trump. Như đã đề cập ở trên, phần lớn chương trình của Mamdani không nằm trong phạm vi quyền hạn của ông, và các đề xuất quan trọng của ông (như xe buýt miễn phí) sẽ hoặc có tác động không đáng kể đến tình hình kinh tế của thành phố hoặc (như với việc kiểm soát giá thuê nhà) góp phần làm suy yếu hơn nữa một phần quan trọng của cơ sở hạ tầng kinh tế thành phố. Nếu, như có vẻ chắc chắn, Mamdani không chỉ thất bại trong việc giải quyết các vấn đề chính được nêu ra trong chiến dịch tranh cử của mình mà còn thực sự khiến New York trở nên kém đáng sống hơn, thì tinh thần cam kết gần như mang tính tôn giáo mà ông đã truyền cảm hứng trong số đông những người dưới 40 tuổi đang lạc lối về mặt xã hội và chật vật về mặt nghề nghiệp, những người đã thúc đẩy chiến dịch tranh cử của ông, sẽ phải được chuyển hướng sang Phong trào Kháng chiến. 

Theo các cuộc thăm dò ý kiến ​​cử tri sau bầu cử, yếu tố dự báo tốt nhất về sự ủng hộ dành cho Mamdani là thời gian gần đây người đó đến thành phố. Bản năng chống thị trường và sự ca ngợi hành động của chính phủ của Mamdani đặc biệt hấp dẫn đối với những người không có gốc rễ trong các thể chế địa phương và xã hội dân sự. Phù hợp với nỗi sợ hãi lâu đời của phe tự do-bảo thủ bắt nguồn từ Tocqueville, liên minh của Mamdani dường như chứng minh rằng sự phân mảnh cá nhân và chủ nghĩa nhà nước tồn tại trong một mối quan hệ cộng sinh, với những người ít gắn bó nhất với cộng đồng của họ bị thu hút nhất bởi tiềm năng hỗ trợ rộng rãi của chính phủ và những lời hứa hẹn lớn lao rằng chính quyền có thể giải quyết khó khăn của họ. “Không có vấn đề nào quá lớn đối với chính phủ và không có mối quan tâm nào quá nhỏ đối với chính phủ”, Mamdani đảm bảo với những người ủng hộ mình trong một trong những khẩu hiệu ít mang tính chất Mỹ nhất từng được thốt ra trong một bài phát biểu chiến thắng. Khi các vấn đề lớn nhỏ vẫn tồn tại, tôi nghi ngờ rằng việc coi tòa thị chính là tiền tuyến chống lại “chủ nghĩa phát xít” sẽ là điều gần như không thể cưỡng lại được.

Ngược lại, Mamdani sẽ là mục tiêu quá hấp dẫn để phe MAGA bỏ qua. Mặc dù Donald Trump dường như có thiện cảm với Zohran – điều không đáng ngạc nhiên khi nhớ lại Trump thích những người chiến thắng và có ngoại hình thu hút – nhưng phe MAGA sẽ vui vẻ chấp nhận tuyên bố của Mamdani rằng ông đại diện cho cánh tả. Bởi vì thị trưởng đắc cử này hội tụ trong con người và lịch sử gia đình của mình hai kẻ thù lớn của chủ nghĩa dân túy kiểu Trump: nhập cư và chủ nghĩa cực đoan trong học thuật. Chính quyền đã cho thấy sự quyết tâm hành động bất cứ khi nào hai vấn đề này giao nhau, như trong nỗ lực trục xuất sinh viên nước ngoài ủng hộ những gì họ coi là hệ tư tưởng cực đoan.

Không ai thể hiện rõ những chủ đề này hơn Mamdani. Không chỉ là quá trình hình thành chính trị của Mamdani thấm đẫm chủ nghĩa cấp tiến học thuật thoát ly khỏi tháp vàng mà chúng ta biết đến với tên gọi "wokeness", hay những nguồn cảm hứng chính trị ban đầu của ông nằm ở các cuộc biểu tình và hoạt động sinh viên. Ông đến đất nước này vì cha ông, một học giả cánh tả người Uganda gốc Ấn Độ, đã nhận được visa để giảng dạy tại Đại học Columbia (nơi đầu tiên bị Trump nhắm đến trong cuộc tấn công vào giáo dục đại học và nơi mà các trí thức ủng hộ Trump cho rằng nên bị phá hủy ) chính xác là trong những lĩnh vực (nhân chủng học và khoa học chính trị) mà những người bảo thủ coi là thiên vị chống lại họ nhất. 

Do đó, từ góc nhìn của phe cánh hữu ủng hộ Trump, Mamdani là bằng chứng sống động cho sự đan xen có hại giữa hệ thống nhập cư quá dễ dãi của chúng ta, sự thiên vị chính trị của các trường đại học, sự trỗi dậy của những tư tưởng chống Mỹ ở cánh tả, và sự suy giảm năng lực quản lý nhà nước ở các khu vực do đảng Dân chủ kiểm soát. Đối với nhiều người thuộc phe cánh hữu theo chủ nghĩa dân túy, bài học từ việc Mamdani đắc cử là trung tâm chính của chủ nghĩa tư bản Mỹ hiện nay do một người theo chủ nghĩa xã hội lãnh đạo bởi vì các trường đại học cánh tả được trao quyền tự do tuyệt đối trong vấn đề nhập cư. Thật khó để tưởng tượng một cách diễn đạt nào hiệu quả hơn cho chẩn đoán của họ về những căn bệnh hiện đại của nước Mỹ. Vì các trường đại học và các tổ chức phi lợi nhuận – những lĩnh vực mà chủ nghĩa tiến bộ chính trị dựa vào nhiều nhất – từ lâu đã được miễn trừ khỏi giới hạn visa H-1B, có thể nói rằng sự lên nắm quyền của Mamdani dường như xác nhận nỗi lo lắng của phe cánh hữu rằng ngay cả kiểu thử nghiệm hạn chế về biên giới mở mà việc ưu đãi các tổ chức này trong chính sách nhập cư thể hiện cũng sẽ dẫn nước Mỹ đến con đường chủ nghĩa xã hội. Cuối cùng, bất chấp " cuộc chiến Groyper " ở cánh hữu, chính quyền hiện tại cực kỳ ủng hộ Israel và thân Do Thái; việc Mamdani đầu tư vào phe chống Israel cũng khiến ông trở thành đối trọng với Trump ở điểm này, và việc ông đắc cử sẽ hỗ trợ nỗ lực của những người ủng hộ Trump trong việc miêu tả mối đe dọa của chủ nghĩa bài Do Thái lớn hơn ở cánh tả. 

Trên ba vấn đề nóng bỏng nhất hiện nay—chủ nghĩa cực đoan văn hóa gắn liền với các trường đại học, vấn đề nhập cư và Israel—chiến thắng của Mamdani mang một tầm ảnh hưởng quốc gia đặc biệt, vượt xa những cuộc bầu cử thông thường, ngay cả đối với thị trưởng các thành phố lớn. Chủ nghĩa tả khuynh đặc biệt của ông có thể không phải là tương lai của chính trị đảng Dân chủ. Nhưng với một dàn chính trị gia đảng Dân chủ mờ nhạt trên chính trường quốc gia và cách thức độc đáo mà ông làm nổi bật những tranh cãi gay gắt nhất hiện nay, Mamdani chắc chắn sẽ là tâm điểm của hiện tại dài hơi mang tên Trump 47.

https://www.compactmag.com/article/mamdani-and-the-lefts-future/

NVV dịch