Showing posts with label Constitution. Show all posts
Showing posts with label Constitution. Show all posts

 2025-12-28  

Tranh luận: Ông Trump có thể dùng Luật Chống nổi loạn 1807 sau phán quyết Toà Tối cao

(Thiên Vân, TrithucVN, 28/12/2025)

Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ đã giữ nguyên phán quyết ngăn chính quyền Tổng thống Trump điều động Vệ binh Quốc gia tới Chicago, cho rằng chính phủ liên bang chưa chứng minh đủ cơ sở pháp lý để sử dụng lực lượng quân sự cho việc thực thi luật trong nước. Hệ quả là nó làm dấy lên tranh luận mới về khả năng Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump có thể viện dẫn Đạo luật Chống nổi loạn (Insurrection Act) như một công cụ pháp lý khác để triển khai quân đội trên lãnh thổ Mỹ.

Ngày 23–24/12/2025, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ đã tạm thời bác yêu cầu khẩn cấp của chính quyền Tổng thống Donald Trump nhằm gỡ bỏ lệnh ngăn chặn việc triển khai Vệ binh Quốc gia ở khu vực thành phố Chicago, thuộc tiểu bang Illinois). Quyết định này giữ nguyên phán quyết của tòa cấp dưới rằng việc điều động Vệ binh Quốc gia đến thành phố Chicago là thiếu cơ sở pháp lý rõ ràng để sử dụng vệ binh trong việc thực thi luật tại bang này.
 

Một vài điểm chính của phán quyết

Theo phán quyết của tòa án, chính quyền liên bang không đưa ra được thẩm quyền pháp lý đủ vững chắc để triển khai Vệ binh Quốc gia cho mục đích thực thi pháp luật tại Illinois, khi luật hiện hành, đặc biệt là Đạo luật Posse Comitatus, ngăn cản sự can thiệp trực tiếp của quân đội vào lĩnh vực dân sự.

Tối cao Pháp viện viết: “Chúng tôi kết luận rằng thuật ngữ ‘regular forces’ trong điều §12406(3) nhiều khả năng được hiểu là lực lượng thường trực của quân đội Hoa Kỳ. Cách diễn giải này có nghĩa là: để có thể điều động Vệ binh Quốc gia vào tình trạng phục vụ liên bang theo §12406(3), Tổng thống phải rơi vào tình trạng không thể, ngay cả khi sử dụng quân đội thường trực, thi hành được luật pháp của Hoa Kỳ…Trước khi Tổng thống có thể liên bang hóa (federalize) Vệ binh Quốc gia theo §12406(3), ông ta phải có thẩm quyền dựa trên luật định hoặc Hiến pháp…Ở giai đoạn xem xét sơ bộ này, phía Chính phủ đã không xác định được nguồn thẩm quyền đó.”

Điều này nghĩa là Tổng thống chỉ được gọi Vệ binh Quốc gia khi ngay cả quân đội chính quy của liên bang cũng không đủ khả năng thi hành luật pháp Hoa Kỳ. Tổng thống chỉ được liên bang hóa Vệ binh Quốc gia nếu có căn cứ pháp lý rõ ràng, nhưng ở giai đoạn này Chính phủ chưa chứng minh được căn cứ đó.

Phán quyết này đặt giới hạn mới cho quyền tổng thống trong việc sử dụng lực lượng quân sự nội địa.

Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ không hoàn toàn cấm việc sử dụng viện binh trong tương lai, nhưng nhấn mạnh rằng mặt trận pháp lý chưa đủ mạnh để phê duyệt ngay lúc này và Pháp viện cũng không muốn tạo tiền lệ mở rộng quyền dùng quân đội trong nước.

Phán quyết này không phải là quyết định cuối cùng của vụ kiện, nhưng sẽ ảnh hưởng đến các tranh chấp pháp lý tương tự ở Portland, Los Angeles và những thành phố do đảng Dân chủ lãnh đạo.
 

Phản ứng từ các bên

Đa số thẩm phán coi đây là rào cản pháp lý hợp lý nhằm kiểm soát quyền lực hành pháp và bảo vệ quyền lực của tiểu bang trong các vấn đề an ninh nội địa.

Ba thẩm phán bảo thủ (ông Alito, ông Thomas, và ông Gorsuch) phản đối quyết định, cho rằng tổng thống nên có quyền lực rộng hơn để bảo vệ các nhân viên liên bang nếu đối mặt với nguy cơ thực sự.

Tiểu bang Illinois và thống đốc Illinois JB Pritzker hoan nghênh phán quyết của Tối cao Pháp viện như một chiến thắng lớn của quyền lực của tiểu bang và hệ thống kiểm soát quyền lực.
Bối cảnh pháp lý và tranh cãi về Insurrection Act

Quyết định của Tối cao Pháp viện đã khiến tranh luận liên quan đến Đạo luật Chống nổi loạn (Insurrection Act) quay trở lại — vì một số lý do sau:

Vấn đề quyền lực sử dụng quân đội nội địa

Đạo luật Chống nổi loạn (Insurrection Act) là một đạo luật từ năm 1807 cho phép tổng thống triển khai lực lượng vũ trang, bao gồm quân đội liên bang, để đối phó bạo loạn hoặc khi lực lượng dân sự không thể thực thi luật.

Vì tòa án quyết định chặn việc dùng Vệ binh Quốc gia cho các nhiệm vụ thực thi luật nhập cư, một số nhà phân tích cho rằng chính quyền Trump có thể cân nhắc viện dẫn Insurrection Act để tìm cơ sở pháp lý khác để huy động lực lượng lớn hơn (quân đội thường trực) vào nội địa — điều trước đây ít xảy ra và gây tranh cãi lớn trong chính trị Mỹ.

Tranh luận pháp lý mở rộng

Một số chuyên gia pháp lý cho rằng Tối cao Pháp viện tỏ ra nghi ngại về việc mở rộng quyền lực tổng thống vượt ra ngoài các tình huống “ngoại lệ, đặc biệt” khi triển khai lực lượng quân sự trong nước.

Quyết định này có thể dẫn đến các vụ kiện mới nếu chính quyền cố gắng dùng Insurrection Act, bởi vì đạo luật này cũng có điều kiện và tranh cãi riêng về việc xác định thế nào là “bạo loạn” hoặc “nổi loạn” đủ mức để áp dụng.

Các tranh cãi và bối cảnh rộng hơn

Tranh cãi về quyền lực tổng thống

Tòa án Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ đang bị kêu gọi làm rõ hơn ranh giới giữa:

Quyền lực hành pháp của liên bang trong việc bảo vệ nhân viên và tài sản liên bang, và

Quyền lực hành pháp của tiểu bang trong việc kiểm soát lực lượng Vệ binh Quốc gia và an ninh nội địa. 

- Các vụ kiện tương tự đang tiếp diễn

Ngoài thành phố Chicago và tiểu bang Illinois, Los Angeles, Portland và các thành phố khác cũng đang khởi kiện chính quyền Trump với lý do tương tự là không có thẩm quyền pháp lý rõ rệt.

Thiên Vân, theo CNN, ABC News, The Guardian, New York Post


https://trithucvn2.net/the-gioi/tranh-luan-ong-trump-co-the-dung-luat-chong-noi-day-1807-sau-phan-quyet-toa-toi-cao.html

 

 2025-12-15  

Những điều phi lý của quyền công dân theo nơi sinh 
Hiện nay, cần phải xem xét thêm một khía cạnh hiện đại trong cuộc tranh luận về quyền công dân nơi sinh.


(Scott McKay, The Spectator, 15/12/2025)

Tuần trước, các bạn của chúng tôi tại The Federalist đã đăng tải một vài bài viết — một bài của Brianna Lyman và một bài của John Daniel Davidson — về cơ hội hiện đang được Tòa án Tối cao Hoa Kỳ xem xét liên quan đến quyền công dân theo nơi sinh và những điều phi lý về mặt pháp lý trong thực tiễn hiện hành.

Nếu bạn có chút hiểu biết về lịch sử của tập tục vô cùng khác thường này, bạn sẽ biết rằng nó bắt nguồn từ Điều khoản về Quyền công dân của Tu chính án thứ 14, có nội dung như sau…

    Tất cả những người sinh ra hoặc nhập tịch tại Hoa Kỳ, và thuộc thẩm quyền pháp lý của Hoa Kỳ, đều là công dân Hoa Kỳ và công dân của tiểu bang nơi họ cư trú.

Văn bản này được viết ra nhằm đảm bảo các tiểu bang sẽ không ban hành luật lạm dụng quyền công dân của những người nô lệ cũ ở các tiểu bang miền Nam sau Nội chiến.

Thành thật mà nói, chúng ta sẽ có lợi rất nhiều nếu bãi bỏ Tu chính án thứ 14 và bắt đầu lại với một tuyên ngôn mới mẻ và được viết tốt hơn về những mục tiêu đáng trân trọng mà những người soạn thảo nó muốn đạt được. Nhưng đó lại là một câu chuyện khác.

Dù sao thì, phần "thuộc thẩm quyền của nước đó" trong Điều khoản về Quốc tịch được viết bằng ngôn ngữ rõ ràng vào thời điểm đó nhưng đã bị làm cho khó hiểu hơn rất nhiều kể từ đó.

Lyman đã truy tìm nguồn gốc vấn đề đến một vụ án năm 1898 mà có lẽ bạn đã từng nghe đến: Wong Kim Ark . Đó là một vụ án mà phán quyết không quá tệ về kết quả cụ thể, nhưng ý kiến ​​đa số lại được viết rất tồi tệ và đã tạo ra một tiền lệ xấu…

    Wong Kim Ark  không chỉ đơn thuần hiểu sai Tu chính án thứ 14. Tòa án đã viết lại điều khoản về quyền công dân của Tu chính án thứ 14 theo các nguyên tắc phong kiến ​​Anh mà các nhà lập quốc - và những người soạn thảo - đã bác bỏ. Bằng cách đó, tòa án đã tạo ra một học thuyết mà chắc chắn các tác giả của tu chính án không hề có ý định.

    Tòa án Tối cao hiện có cơ hội để sửa chữa sai lầm đó.

    Wong Kim Ark sinh năm 1873 tại San Francisco, cha mẹ ông là người Hoa, thần dân của Hoàng đế Trung Hoa nhưng chỉ là "cư dân thường trú" vào thời điểm ông sinh ra. Sau khi đến thăm Trung Quốc khi trưởng thành, Ark bị từ chối nhập cảnh vào Hoa Kỳ với lý do ông không phải là công dân Mỹ.

    Vấn đề được đưa ra trước tòa là liệu một đứa trẻ sinh ra trong gia đình “thần dân của Hoàng đế Trung Hoa, [những người] có nơi cư trú thường xuyên tại Hoa Kỳ… có trở thành công dân Hoa Kỳ vào thời điểm sinh ra hay không”.

    Đa số 6-2, do Thẩm phán Horace Gray dẫn đầu, đã bỏ phiếu đồng ý. Nhưng lập luận dẫn đến quyết định của đa số là không thể biện minh được. Gray đã dựa toàn bộ ý kiến ​​của mình trên quan điểm rằng Tu chính án thứ 14 phải được hiểu theo tục lệ pháp (common law) Anh. [Common law là luật bất thành văn, gồm những tục lệ xưa cũ]

    “Trong khía cạnh này cũng như các khía cạnh khác, nó phải được giải thích dựa trên tục lệ pháp, mà các nguyên tắc và lịch sử của nó đã được những người soạn thảo Hiến pháp biết rõ,” Gray lập luận. “Ngôn ngữ của Hiến pháp, như đã được nói rất đúng, không thể được hiểu nếu không tham chiếu đến tục lệ pháp.”

    Gray tiếp tục lập luận rằng “Tu chính án 14 khẳng định quy tắc cổ xưa và cơ bản về quyền công dân theo huyết thống trong lãnh thổ, trong sự trung thành và dưới sự bảo hộ của đất nước, bao gồm tất cả trẻ em sinh ra ở đây từ những người nước ngoài cư trú hợp pháp.”

Vấn đề là cụm từ “thuộc thẩm quyền của” (“subject to the jurisdiction thereof) lại trái ngược hoàn toàn với common law của Anh mà Gray đã dựa vào để đưa ra phán quyết Wong Kim Ark . Đó là điều mà ý kiến ​​phản đối trong vụ án đó đã nhận ra…

    “Khi chủ quyền của Hoàng gia bị lật đổ và một chính phủ độc lập được thiết lập, mọi quy tắc của common law và mọi đạo luật của Anh có hiệu lực ở các thuộc địa trái với các nguyên tắc mà chính phủ mới được thành lập đều bị bãi bỏ.”

Nguyên tắc cơ bản trong luật tục lệ là nông nô phải trung thành với lãnh chúa và gắn bó với đất đai, vì vậy các quyền và trách nhiệm vốn có, phần nào tương tự như quyền công dân, được suy ra từ mối quan hệ đó. Nhưng những người soạn thảo Hiến pháp và Tu chính án thứ 14 đang thiết lập quyền công dân chứ không phải chế độ nô lệ phong kiến, và đó là hai điều rất, rất khác biệt.


Davidson tiếp nối lập luận của Lyman và mở rộng thêm một chút về vấn đề pháp lý…

    Theo nghĩa vụ phong kiến, việc xuất cư là không thể nếu không có sự đồng ý của lãnh chúa mà người đó có nghĩa vụ trung thành từ khi sinh ra. Điều này dĩ nhiên hoàn toàn trái ngược với Hiến pháp Hoa Kỳ, chưa kể đến Cách mạng Mỹ, cả hai đều dựa trên lý thuyết về quyền công dân dựa trên sự đồng thuận, chứ không phải dựa trên huyết thống.

    Tất nhiên, chính những người sáng lập ra nước Mỹ đều sinh ra ở những vùng đất do vương triều Anh cai trị, nhưng bằng cách đoạn tuyệt với vương triều và tuyên bố (và sau đó giành được) độc lập, họ đã đưa ra một quan niệm hoàn toàn khác về quyền công dân và cộng đồng chính trị — một quan niệm dựa trên sự đồng thuận lẫn nhau của những người tự do. Trong quá trình soạn thảo Tu chính án thứ 14, Portteus viết,

    Các tác giả và người bảo trợ của tu chính án tin rằng họ đang xóa bỏ một tàn tích của chế độ phong kiến ​​châu Âu. Bản chất của nghĩa vụ chính trị dưới chế độ nô lệ ở Mỹ rất giống với nghĩa vụ phong kiến ​​châu Âu. Nô lệ bị ràng buộc với chủ nhân từ khi sinh ra và chỉ có thể được giải phóng khỏi nghĩa vụ của họ với sự đồng ý của chủ nhân. Họ tìm cách biến thần dân, trong trường hợp này là nô lệ, thành công dân. Tác giả của điều khoản về quyền công dân và những người ủng hộ nó đã công khai và có ý thức bác bỏ học thuyết về nghĩa vụ phong kiến.

    Thực tế, Quốc hội đã thông qua một đạo luật bổ sung cho Tu chính án thứ 14, Đạo luật Trục xuất (Expatriation Act) năm 1868, tuyên bố việc trục xuất là “một quyền tự nhiên và vốn có của tất cả mọi người, không thể thiếu để hưởng thụ các quyền về cuộc sống, tự do và mưu cầu hạnh phúc”. Đây là sự bác bỏ rõ ràng học thuyết về nghĩa vụ phong kiến ​​thời trung cổ của Anh. Như Dân biểu George Woodward của Pennsylvania đã phát biểu trên diễn đàn Hạ viện, “Đã đến lúc phải đánh đuổi chế độ phong kiến ​​khỏi đất nước chúng ta và loại bỏ nó khỏi luật pháp, và giờ là lúc để tuyên bố điều đó”.

    Với vụ án Wong Kim Ark, Tòa án Tối cao đã tái đưa vào luật pháp Hoa Kỳ khái niệm về nghĩa vụ phong kiến ​​mà những người soạn thảo Tu chính án thứ 14 chỉ ba mươi năm trước đó đã tưởng rằng họ đang xóa bỏ! Và như thường lệ, các đảng viên Dân chủ ngày nay có xu hướng bảo vệ các thể chế chính trị của miền Nam trước nội chiến; họ muốn áp đặt một quan niệm về quyền công dân và nghĩa vụ chính trị mà, trong bối cảnh Hoa Kỳ, chỉ áp dụng cho nô lệ chứ không phải người tự do.


Sau đó, Davidson bổ sung thêm một vài yếu tố thực tế…

    Nhưng còn một lý do khác, cấp bách hơn, để bác bỏ quyền công dân theo nơi sinh. Trên thực tế, trong điều kiện nhập cư ồ ạt, quyền công dân theo nơi sinh đơn giản là hành động tự sát quốc gia. Hãy xem xét rằng trong bốn năm chính quyền Biden, khoảng 10 triệu người (có lẽ còn nhiều hơn) đã nhập cảnh trái phép vào nước này. Hầu hết trong số họ đã được thả hoặc được tạm tha bởi chính quyền liên bang trong khi chờ kết quả các vụ án nhập cư và tị nạn, những vụ án này sẽ mất nhiều năm để được xét xử do tình trạng tồn đọng tại các tòa án nhập cư của chúng ta.

    Thực tế là, làn sóng nhập cư ồ ạt không kiểm soát đã làm thay đổi căn bản cuộc tranh luận về quyền công dân theo nơi sinh. Liệu những người ủng hộ quyền công dân theo nơi sinh có thực sự tin rằng những đứa trẻ sinh ra ở Mỹ từ 10 triệu người nhập cư bất hợp pháp này là và nên là công dân Mỹ chỉ đơn giản vì chúng được sinh ra trên đất Mỹ? Có thể họ tin như vậy, nhưng đó là một quan điểm điên rồ. Điều đó có nghĩa là hàng triệu công dân mới mà mối liên hệ duy nhất của họ với đất nước này là cha mẹ họ đã vượt biên trái phép, vi phạm pháp luật của chúng ta. Chấp nhận điều này và luật hóa nó đồng nghĩa với việc hoàn toàn bác bỏ chủ quyền quốc gia và phủ nhận ý tưởng về quyền công dân dựa trên sự đồng thuận của người Mỹ - sự đồng thuận của các thành viên cộng đồng chính trị và sự đồng thuận của những người muốn tham gia vào cộng đồng đó.

    Bất kể Tòa án Tối cao đã phán quyết thế nào trong vụ Wong Kim Ark, và bất kể sự hiểu biết của chúng ta về Tu chính án thứ 14 trong 127 năm kể từ phán quyết đó ra sao, tình hình do làn sóng nhập cư ồ ạt gây ra đã thay đổi cục diện cuộc tranh luận. Bốn năm cầm quyền của Biden với chính sách nhập cư bất hợp pháp quy mô công nghiệp và việc “cấp giấy tờ” hồi tố, trao quy chế pháp lý đáng ngờ cho hàng triệu người nhập cư bất hợp pháp, là một sự đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ.

Anh ấy nói không sai chút nào. Và tôi có thể cho bạn xem bằng chứng, vì điều này đã xảy ra vào cuối tuần qua…

    Các thư ký làm việc cho thẩm phán tòa án gia đình Amy Pellman đang xem xét các đơn xin mang thai hộ thông thường thì họ phát hiện ra một mô hình bất thường: cùng một cái tên xuất hiện lặp đi lặp lại.

    Một tỷ phú người Trung Quốc đang tìm kiếm quyền làm cha đối với ít nhất bốn đứa con chưa chào đời, và nghiên cứu bổ sung của tòa án cho thấy ông ta đã có hoặc đang trong quá trình có thêm ít nhất tám đứa con nữa - tất cả đều thông qua người mang thai hộ.

    Khi thẩm phán Pellman triệu tập Xu Bo đến phiên điều trần kín vào mùa hè năm 2023, ông ta đã không hề bước vào phòng xử án, theo những người tham dự phiên điều trần. Nhà sản xuất trò chơi điện tử giả tưởng này sống ở Trung Quốc và xuất hiện qua video, nói chuyện thông qua người phiên dịch. Ông nói rằng ông hy vọng sẽ có khoảng 20 đứa con sinh ra ở Mỹ thông qua phương pháp mang thai hộ — toàn con trai, vì con trai vượt trội hơn con gái — để một ngày nào đó tiếp quản công việc kinh doanh của ông.

    Một vài đứa con của ông đang được các bảo mẫu nuôi dưỡng ở Irvine gần đó trong khi chờ đợi thủ tục giấy tờ để sang Trung Quốc. Ông nói với thẩm phán rằng ông chưa gặp chúng vì công việc bận rộn.

Còn nữa…

    Một giám đốc điều hành giàu có khác người Trung Quốc, Wang Huiwu, đã thuê người mẫu Mỹ và những người khác làm người hiến trứng để sinh 10 cô con gái, với mục đích một ngày nào đó sẽ gả họ cho những người đàn ông quyền lực, theo những người thân cận với công ty giáo dục của ông ta.

Khoan đã, cái gì vậy?

Đúng vậy. Các nhà tài phiệt Trung Quốc hiện đang tạo ra một thế hệ con cháu thượng đẳng, được sinh ra và trang bị quyền công dân Mỹ, để họ có thể chơi trò chơi dài hạn. 

Bạn còn nhớ câu thoại trong phim Braveheart khi Longshanks quyết định cách tốt nhất để xử lý đám người Scotland ương bướng không?

Điều này không hoàn toàn đúng, và chắc chắn nghe có vẻ kịch tính hơn khi nói bằng giọng Anh chú không phải giọng Trung Quốc, nhưng cả hai ví dụ đều là những điều phi lý dẫn đến những hậu quả đen tối.

Thật đáng kinh ngạc khi nghĩ rằng các giám đốc điều hành trò chơi điện tử Trung Quốc đang vú em người Mỹ đến để làm vật nuôi sinh sản, nhằm vận hành các trò chơi nhân giống kiểu Wilt Chamberlain của riêng họ, và tất cả đều hoàn toàn hợp pháp và là vấn đề của chúng ta chứ không phải của họ nếu họ quyết định không trả tiền cho những kẻ phản bội đang được đào tạo này.

Nhưng điều đó là hợp pháp.

Giờ đây, khi biết được kết cục của vụ việc, người ta sẽ mất đi khá nhiều thiện cảm dành cho Wong Kim Ark. Xét cho cùng, vào năm 1898, dường như công lý đã được thực thi trong trường hợp của ông ta.

Nhưng liệu điều đó có phải đánh đổi bằng sự thiếu hợp lý trong chính sách nhập cư?

Vấn đề này cần phải được giải quyết. Khái niệm du lịch nơi sinh là một điều hoàn toàn phi lý, và nó đã tồn tại hàng thập kỷ. Giờ đây, nó giống như du lịch thụ thai dành cho giới tài phiệt Trung Quốc và các quan chức đảng cộng sản đang cố gắng chen chân vào cuộc chơi địa chính trị lâu dài.

Điều đó nghe có vẻ vô lý với bạn không? Đúng là nên như vậy. Nhưng tại sao lại vô lý? Bởi vì không đời nào chuyện như thế lại xảy ra, phải không? Một quốc gia thù địch nào đó tràn ngập chúng ta bằng những đứa trẻ sinh ra mang quốc tịch Mỹ nhưng lại mang lòng trung thành với quốc gia thù địch đó, và chúng ta sẽ không bao giờ dung thứ cho điều đó.

Vâng, đúng vậy. Chào mừng đến với thế giới của sự phi lý, bởi vì đó chính xác là nơi chúng ta đang ở.

Và Tòa án Tối cao có thể giải quyết vấn đề này.

Họ nên làm vậy.

https://spectator.org/the-absurdities-of-birthright-citizenship/

NVV dịch


 

 2025-12-09  

Kavanaugh tranh cãi với KBJ về vụ án liên quan đến Trump, vụ án có khả năng định hình lại chức tổng thống.

(Kyle Becker, Conservative Brief, 9/12/2025)

Tòa án Tối cao đang phát tín hiệu rằng họ có thể sẵn sàng chấm dứt gần một thế kỷ độc lập hành chính của các cơ quan nhà nước, trong một động thái có thể trở thành sự tái khẳng định quyền lực tổng thống quan trọng nhất kể từ thời kỳ New Deal.

Trong phiên tranh luận gay gắt về vụ án Trump kiện Slaughter, một vụ kiện thách thức liệu Tổng thống Donald Trump có thể cách chức một thành viên của Ủy ban Thương mại Liên bang hay không, Thẩm phán Brett Kavanaugh đã đưa ra lời phản bác mạnh mẽ đối với Thẩm phán Ketanji Brown Jackson – một cuộc tranh luận sắc bén cho thấy sự chia rẽ sâu sắc về hiến pháp nằm ở trọng tâm của vụ án.

Tranh chấp xoay quanh tiền lệ năm 1935 trong vụ Humphrey’s Executor kiện Hoa Kỳ, vốn đã tạo ra khuôn khổ "cơ quan độc lập" hiện đại và hạn chế khả năng của tổng thống trong việc cách chức các quan chức liên bang.

Trong nhiều thập kỷ, phán quyết đó đã cho phép các ủy ban như Cục Dự trữ Liên bang, FTC, SEC và NLRB hoạt động như các cơ quan bán tự trị, thường theo đuổi các chương trình nghị sự về quy định trái ngược với các chính quyền được bầu cử.

Nhưng đa số thẩm phán bảo thủ của Tòa án hiện dường như sẵn sàng tuyên bố hệ thống đó là vi hiến.

Thẩm phán Jackson đã chất vấn nhóm pháp lý của chính quyền Trump bằng một câu hỏi gay gắt: "Tôi không hiểu tại sao tổng thống lại có thể kiểm soát mọi thứ và lấn át quyền lực và nghĩa vụ của Quốc hội trong việc bảo vệ người dân!"

Kavanaugh ngay lập tức phản bác bằng một lời đáp sắc bén làm rõ vấn đề hiến pháp. Ông nói: "Khi cả hai viện Quốc hội và Tổng thống đều do cùng một đảng kiểm soát, họ tạo ra rất nhiều cơ quan được gọi là 'độc lập' này - hoặc mở rộng các cơ quan hiện có - chính xác là để cản trở các tổng thống tương lai của đảng đối lập."

Cuộc trao đổi đã nhấn mạnh hai quan điểm đối lập rõ rệt về quyền lực hành pháp. Jackson coi mối quan ngại của mình là về sự giám sát của Quốc hội, trong khi Kavanaugh cảnh báo rằng những sắp xếp như vậy tương đương với sự củng cố quyền lực chính trị - một cách để đảng cầm quyền trói buộc các chính quyền tương lai.

Các nhà quan sát pháp lý mô tả nhận xét của Kavanaugh là một "đòn tấn công trí tuệ" vào lập luận của thẩm phán được bổ nhiệm theo chính sách đa dạng, công bằng và hòa nhập (DEI), phơi bày điều mà những người bảo thủ coi là một cuộc tấn công cấu trúc vào Điều II của Hiến pháp.

Thẩm phán Neil Gorsuch báo hiệu rằng sự kiên nhẫn của Tòa án đối với sự sắp xếp đó đã hết.

"Có lẽ đó là sự thừa nhận rằng vụ Humphrey’s Executor đã được lập luận kém và không có thứ gọi là nhánh thứ tư của chính phủ trong trật tự hiến pháp của chúng ta," Gorsuch nói, lặp lại những quan điểm được chia sẻ bởi một số thẩm phán bảo thủ của Tòa án. Các nhà phân tích pháp lý cho rằng giọng điệu của Tòa án cho thấy họ có thể sẵn sàng lật ngược tiền lệ kéo dài 90 năm này.

Việc làm đó sẽ khôi phục quyền kiểm soát trực tiếp của tổng thống đối với lãnh đạo các cơ quan và xóa bỏ khái niệm pháp lý về quyền lực “bán lập pháp” và “bán tư pháp” đã cho phép các quan chức hành chính hoạt động ngoài chuỗi mệnh lệnh hành pháp.

Cuộc đối đầu về tư tưởng được thể hiện vào thứ Hai phản ánh những lo ngại chính trị rộng lớn hơn ở Washington. Đảng Dân chủ và các nhà bình luận cực đoan đã cảnh báo rằng việc lật ngược phán quyết trong vụ Humphrey’s Executor có thể dẫn đến một “chế độ tổng thống độc đoán”.

Nhưng những người bảo thủ lập luận rằng những lời lẽ đó che giấu mối lo ngại thực sự — sự mất đi cái quyền lực không được bầu ra. Một luật sư hiến pháp nói với các phóng viên: “Các cơ quan độc lập đã cho phép Quốc hội giao phó các quyết định gây tranh cãi và sau đó đổ lỗi cho Tổng thống về kết quả. Việc lật ngược phán quyết trong vụ Humphrey’s sẽ chấm dứt trò chơi đó.”

Các lập luận trong vụ Trump kiện Slaughter đã làm rõ rằng đa số thẩm phán bảo thủ coi tiền lệ này không tương thích với quản trị hiện đại. Ngay cả những thẩm phán thận trọng hơn cũng dường như không muốn bảo vệ ý tưởng rằng các quan chức hành pháp có thể thực hiện quyền lực mà Tổng thống không thể giám sát.

“Hiến pháp trao tất cả quyền hành pháp cho Tổng thống,” Kavanaugh nói trong một cuộc tranh luận. “Đó không phải là nguyên tắc đảng phái — đó là cấu trúc của nền Cộng hòa.”

Tác động tiềm tàng của phán quyết của Tòa án có thể rất lớn. Việc lật ngược phán quyết trong vụ Humphrey’s Executor sẽ cho phép các tổng thống loại bỏ các ủy viên và người đứng đầu các cơ quan theo ý muốn, đưa các cơ quan quản lý từng độc lập vào sự kiểm soát trực tiếp của nhánh hành pháp.

Điều đó sẽ đánh dấu sự kết thúc của “nhánh thứ tư” hành chính quan liêu đã thống trị việc hoạch định chính sách ở Washington kể từ thời Roosevelt.

Đối với những người bảo thủ về pháp lý, khoảnh khắc này đã được chuẩn bị trong nhiều thập kỷ — một cuộc đối đầu cuối cùng về việc liệu bộ máy hành chính liên bang phục vụ Hiến pháp hay ngược lại.

Các cuộc tranh luận miệng đã làm rõ rằng đa số thẩm phán, dẫn đầu bởi Kavanaugh và Gorsuch, coi vấn đề này không phải là chính trị mà là cấu trúc: ai thực sự điều hành nhánh hành pháp — Tổng thống được bầu hay các nhà quản lý không được bầu?

https://conservativebrief.com/kavanaugh-supreme-court-97305/

NVV dịch

 

 2025-09-29  

Quốc hội có quyền giới hạn quyền sa thải của tổng thống hay không? 
Tòa án Tối cao sẽ xem xét lại vấn đề này


(Ashley Oliver, Fox News, 29/9/2025)

Tòa án Tối cao sắp xem xét lại một quyết định mang tính bước ngoặt về việc tổng thống có quyền sa thải các thành viên của các cơ quan độc lập hay không, và kết quả có thể mở rộng quyền hành pháp và có những ảnh hưởng sâu rộng.

Tuần trước, Tòa án tối cao đã tiết lộ trong một lệnh rằng họ sẽ xem xét lại vụ án Người thi hành di chúc của Humphrey kiện Hoa Kỳ, một phán quyết năm 1935 mà Hans von Spakovsky, một thành viên pháp lý tại Quỹ Di sản bảo thủ, cho biết hiện đang "được hỗ trợ duy trì sự sống".

Trái ngược với quyết định trong vụ Humphrey, von Spakovsky cho biết các cơ quan như Ủy ban Thương mại Liên bang, Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch và nhiều hội đồng lao động khác không nên được miễn trừ khỏi quyền sa thải của tổng thống.

"Hiến pháp quy định tổng thống là người đứng đầu nhánh hành pháp", von Spakovsky nói với Fox News Digital. "Điều đó có nghĩa là, giống như giám đốc điều hành của một tập đoàn lớn, họ được quyền giám sát và điều hành toàn bộ tập đoàn, trong trường hợp này là toàn bộ nhánh hành pháp, và Quốc hội không thể tước bỏ một phần quyền đó của tổng thống mà nói rằng, 'Họ sẽ tiếp tục làm những việc của nhánh hành pháp, bao gồm cả việc thực thi pháp luật, nhưng ông sẽ không có quyền kiểm soát họ.'"

Quyết định của Tòa án Tối cao được đưa ra để đáp lại thách thức từ một ủy viên FTC (Quỹ Dự Trữ Liên Bang) do Biden bổ nhiệm, người đã bị Tổng thống Donald Trump sa thải tùy ý sau khi nhậm chức.

Trong một quyết định khẩn cấp với tỷ lệ 6-3, Tòa án Tối cao cho biết việc Trump sa thải ủy viên Rebecca Slaughter có thể vẫn được giữ nguyên trong khi tòa sử dụng (tiền lệ trong) vụ án của bà để giải quyết vụ án liên quan đến Người thi hành án của Humphrey, tập trung vào việc sa thải FTC dưới thời Tổng thống Franklin D. Roosevelt. Tòa án Tối cao (khi ấy) đã nhận định Roosevelt không thể sa thải một ủy viên mà không có lý do chính đáng.

Slaughter gọi việc sa thải bà là bất hợp pháp, nêu ra trường hợp của Humphrey và đạo luật FTC, trong đó nêu rõ các ủy viên không thể bị sa thải khỏi nhiệm kỳ bảy năm của họ mà không có lý do như hành vi sai trái hoặc cẩu thả.

Joshua Blackman, giáo sư tại Trường Luật Nam Texas, nói với Fox News Digital rằng nếu vụ việc của Humphrey bị lật ngược hoặc thu hẹp, thì điều này có thể cũng sẽ áp dụng cho các cơ quan khác có thể thức chống lại việc sa thải để bảo vệ sự độc lập của họ.

"Tôi nghĩ phán quyết này chắc chắn sẽ vượt ra ngoài phạm vi của FTC", Blackman nói. "Câu hỏi duy nhất là liệu họ có duy trì quan điểm rằng Cục Dự trữ Liên bang (Fed) khác biệt hay không."

Trong một phán quyết trước đó về việc sa thải các thành viên hội đồng lao động trong năm nay, Tòa án Tối cao đã chỉ ra rằng họ coi Cục Dự trữ Liên bang là một cấu trúc "bán tư nhân" độc đáo, bắt nguồn từ truyền thống của các ngân hàng trung ương đầu tiên. Một vụ án riêng biệt liên quan đến việc sa thải Thống đốc Cục Dự trữ Liên bang Lisa Cook đang thử thách lập trường đó.

Von Spakovsky cho biết Tòa án Tối cao đang dần dần giải quyết vấn đề của Humphrey. Quyết định năm 2010 thu hẹp đạo luật Sarbanes-Oxley bằng cách tước bỏ quyền độc lập của hội đồng giám sát kế toán, và quyết định 5 năm trước cho phép tổng thống tự ý sa thải giám đốc Cục Bảo vệ Tài chính Người tiêu dùng (Consumer Financial Protection Bureau - CFPB), là những dấu hiệu cho thấy điều này.

Trong trường hợp sau, Chánh án John Roberts đã viết rằng quyền của tổng thống "loại bỏ — và do đó giám sát — những người nắm quyền hành pháp thay mặt ông tuân theo nội dung của Điều II." Cơ cấu "mới" của CFPB đã thách thức quyền lực của tổng thống vì một giám đốc duy nhất giám sát một cơ quan "có quyền hành pháp đáng kể".

Phán quyết có lợi cho Trump sẽ giúp tổng thống và các đồng minh bảo thủ của ông hiện thực mục tiêu đã nêu là thành lập một cơ quan hành pháp thống nhất, một lý thuyết cho rằng tổng thống nên có toàn quyền kiểm soát nhánh hành pháp.

Là một phần của tầm nhìn này, Trump đã đột ngột bỏ qua nhiều luật lệ để bổ nhiệm những người được bảo vệ tại các cơ quan độc lập khi ông nhậm chức, hành vi mà Tòa án Tối cao hiện đang chuẩn bị xem xét trong vụ án của Slaughter.

Giáo sư Jed Shugerman của Trường Luật Đại học Boston cho biết trong một tuyên bố trực tuyến rằng Trump đã làm "nhiều hơn để thiết lập một cơ quan hành pháp thống nhất so với tất cả các thẩm phán và học giả pháp lý trên thế giới có thể làm."

Tuy nhiên, Shugerman chỉ trích tổng thống, nói rằng các cuộc thử nghiệm thẩm quyền của ông cũng "làm mất uy tín và vạch trần lý thuyết hành pháp thống nhất là chủ nghĩa độc tài vô pháp luật hơn bất kỳ thẩm phán hay học giả pháp lý nào có thể làm được".

John Shu, một chuyên gia luật hiến pháp từng phục vụ trong cả hai chính quyền Bush, gần đây đã nói với Fox News Digital rằng ông tin Tòa án Tối cao sẽ thu hẹp phạm vi vụ án Người thi hành di chúc của Humphrey vì quyền hạn của FTC đã mở rộng rất nhiều kể từ khi thành lập.

Shu cho biết: "Ủy ban Thương mại Liên bang năm 1935 rất khác so với Ủy ban Thương mại Liên bang ngày nay".

Ông Shu cho biết FTC hiện nay có thể mở cuộc điều tra, ban hành trát đòi, khởi kiện, áp dụng các hình phạt tài chính và nhiều hơn nữa. Ông cho biết FTC hiện có các chức năng hành pháp, bán lập pháp và bán tư pháp.

https://www.foxnews.com/politics/supreme-court-showdown-trumps-strategy-test-limits-his-power-could-spell-doom-administrative-state
 

NVV dịch

 

 2025-09-19  

Việc Jimmy Kimmel bị ABC sa thải không phải là dấu chấm hết cho quyền tự do ngôn luận

(Jeffrey M. McCall,The Hill, 19/9/2025)

Những thương gia điên rồ lại lên cơn sốt khi họ phản ứng với tin tức chương trình trò chuyện đêm khuya của Jimmy Kimmel trên đài ABC đã bị "hủy bỏ vô thời hạn".

Kimmel bị ABC chặn phát sóng vì những phát ngôn thiếu suy nghĩ của anh ta về cái chết của Charlie Kirk. Lãnh đạo phe thiểu số Thượng viện Chuck Schumer (Dân chủ-New York) gọi quyết định này là "đáng khinh" và phi dân chủ, khẳng định rằng Kimmel có "quyền tự do ngôn luận".

Thống đốc Illinois và ứng cử viên tổng thống tiềm năng JB Pritzker cho rằng quyết định của ABC là "một cuộc tấn công vào quyền tự do ngôn luận và không thể được phép tồn tại". Schumer, Pritzker và nhiều người khác được cho là ủng hộ quyền tự do ngôn luận, tất nhiên, đổ lỗi cho Tổng thống Trump và Chủ tịch Ủy ban Truyền thông Liên bang Brendan Carr về số phận của Kimmel, cả hai đều đã công khai chỉ trích "diễn viên hài" đêm khuya này.

Nhưng chương trình của Kimmel không bị dừng phát sóng vì Trump, Carr hay Big Bad Wolf (người sói, tên một bộ phim). Nó bị dừng phát sóng vì ABC và công ty mẹ Disney đang kinh doanh để thu hút khán giả và doanh thu quảng cáo.

Các ông trùm doanh nghiệp đã quyết định rằng Kimmel không còn có thể mang lại lượng khán giả và doanh thu thương mại thỏa mãn họ nữa. Bình luận vô lý của Kimmel về Kirk có lẽ đã là một giọt nước tràn ly, ngay cả với những người có vai vế trong tập đoàn Disney.

Các giám đốc điều hành của các tập đoàn truyền thông lớn phải luôn chú ý lắng nghe để đánh giá xem khán giả đại chúng sẵn sàng chấp nhận những gì. Lượng khán giả của Kimmel đã giảm mạnh, và ABC chắc chắn sẽ bỏ qua sai lầm này nếu họ cảm thấy ông vẫn có thể thu hút được khán giả. Các chủ sở hữu tập đoàn truyền hình lớn Nexstar và Sinclair có một số chi nhánh của ABC; khi họ tuyên bố sẽ không tiếp tục phát sóng chương trình của Kimmel nữa, Disney quyết định rằng việc giữ cho các chủ sở hữu chi nhánh hài lòng quan trọng hơn là một diễn viên hài đang trên đà đi xuống.

Schumer đúng khi nói rằng Kimmel có quyền tự do ngôn luận, nhưng Schumer đã sai khi khẳng định rằng Kimmel nhất thiết có quyền phát biểu trên ABC. Việc Kimmel bị một ông chủ sa thải vì nói điều gì đó ngớ ngẩn chắc chắn không phải là phi dân chủ. Thay vào đó, đó là thị trường của những ý tưởng vẫn hoạt động như mọi khi, cố gắng ưu tiên những lời nói có giá trị hơn là những lời nói phi lý. Nền dân chủ cho phép mọi ý tưởng được lan truyền, nhưng không đảm bảo bất kỳ địa điểm cụ thể nào để phát động những ý tưởng đó. Kimmel vẫn có thể thoải mái đưa ra những bình luận thiếu kiểm soát về cái chết của Charlie Kirk, nhưng ông ta có thể phải làm điều đó khi đứng ở góc phố hoặc ngồi ở cuối quầy rượu.

Nếu ABC sợ Trump và Carr đến vậy, họ đã hủy bỏ chương trình "The View", một chương trình khác của ABC News, từ lâu rồi. Những kẻ lắm lời trong chương trình đó trong nhiều năm qua đã nói những điều kỳ quặc không kém gì, hoặc thậm chí còn kỳ quặc hơn cả Kimmel, vậy mà ABC vẫn tiếp tục phát sóng chương trình đó, có lẽ vì nó có thể thu hút khán giả và doanh thu. ABC cũng đã giữ George Stephanopoulos ở vị trí người dẫn chương trình tin tức, mặc dù Trump rất muốn thấy ông ta bị sa thải, kiện ABC và đòi bồi thường vì những bình luận của George.

Tu chính án thứ nhất, quả thực, tạo ra một cái vạc hùng biện hỗn loạn. Nó cho phép mọi thứ được yên vị trên thị trường rộng lớn. Trump và Carr cũng có quyền tự do ngôn luận, và họ dự định sử dụng những lời lẽ hùng hồn của mình để chỉ trích, gây áp lực và chỉ trích các phương tiện truyền thông theo ý họ.

Một nền báo chí tự do chắc chắn đủ mạnh để chịu được sức ép từ các chính trị gia, giống như nó đã từng trong vài thế kỷ qua. Trump khinh miệt cả một danh sách dài các phương tiện truyền thông, từ The New York Times đến CNN, NBC và CBS. Vậy mà tất cả những phương tiện đó vẫn tiếp tục xuất bản và phát sóng tự do, công khai chỉ trích Trump theo cách họ thấy phù hợp.

Những người Mỹ lo ngại rằng Trump hoặc FCC bằng cách nào đó có thể gây ảnh hưởng độc đoán lên truyền thông nên thư giãn và đặt nhiều niềm tin hơn vào thị trường tự do ngôn luận. Họ cũng nên yên tâm rằng Tòa án Tối cao hiện tại, dưới quyền Chánh án John Roberts, đã ủng hộ mạnh mẽ quyền tự do ngôn luận trong nhiều năm qua.

Trump và FCC về cơ bản không có đòn bẩy nào để trừng phạt ABC/Disney về các vấn đề nội dung mà Kimmel hoặc bất kỳ ai khác tại ABC có thể nêu ra. Và nếu, bằng một cách nào đó, FCC thực sự trừng phạt ABC/Disney về vấn đề nội dung, thì chắc chắn SCOTUS sẽ đứng về phía kênh truyền hình này. Các thẩm phán biết rằng Tu chính án thứ nhất cho phép một loạt các phát ngôn điên rồ, ngay cả với những người như Kimmel, những kẻ muốn gây hiểu lầm và phá hoại.

https://thehill.com/opinion/white-house/5510955-free-speech-kimmel-abc/
 

NVV dịch 

 2025-05-15 

Trump nói về vụ kiện của Tòa án Tối cao liên quan đến Quyền công dân theo nơi sinh
Tổng thống đã lập luận rằng quyền công dân theo nơi sinh có nghĩa là cấp quyền công dân cho con cái của những người nô lệ sau Nội chiến.


(Epoch Times, 15/5/2025)

Sáng thứ năm, Tổng thống Donald Trump đã đưa ra quan điểm tại phiên điều trần của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ về một vụ án liên quan đến lệnh hạn chế quyền công dân theo nơi sinh của ông, với lập luận rằng luật hiện hành đang bị lợi dụng.

Đầu năm nay, Trump đã ban hành lệnh hành pháp hạn chế quyền công dân theo nơi sinh, lệnh này đã bị một số thẩm phán liên bang chặn lại. Vụ án hiện nằm trong tay Tòa án Tối cao sau khi chính quyền đệ đơn kháng cáo khẩn cấp lên tòa án cấp cao nhất.

“Vụ án lớn hôm nay tại Tòa án Tối cao Hoa Kỳ. Quyền công dân theo nơi sinh không dành cho những người đi vacation để trở thành Công dân thường trú của Hoa Kỳ và đưa gia đình đi cùng, lúc nào cũng cười nhạo 'KẺ NGỐC NGHẾCH' chúng ta!” Trump viết trên Truth Social vào thứ năm.

Ông cho biết Hoa Kỳ “là quốc gia duy nhất trên thế giới làm điều này, vì lý do gì thì không ai biết—Nhưng các băng đảng ma túy thích điều đó!”

Đi xa hơn, Trump cho biết Tu chính án thứ 14 của Hiến pháp, được phê chuẩn vào năm 1868 và ba năm sau khi Nội chiến kết thúc, được thiết kế để cấp quyền công dân cho trẻ em sinh ra từ những người nô lệ.

“Hãy nhớ rằng, mọi chuyện bắt đầu ngay sau khi Nội chiến kết thúc, nó không liên quan gì đến Chính sách Nhập cư hiện tại!” Trump viết.

Câu đầu tiên của Tu chính án thứ 14 của Hiến pháp có nội dung: “Tất cả những người sinh ra hoặc nhập tịch tại Hoa Kỳ và chịu sự quản lý của Hoa Kỳ đều là công dân của Hoa Kỳ và của Tiểu bang nơi họ cư trú”.

Câu này và Tu chính án thứ 13, bãi bỏ chế độ nô lệ ngoại trừ hình phạt cho tội phạm, đã được phê chuẩn khoảng một thập kỷ sau phán quyết Dred Scott của Tòa án Tối cao . Phán quyết đó duy trì chế độ nô lệ ở các vùng lãnh thổ và tiểu bang của Hoa Kỳ trong khi phủ nhận người da đen có thể được coi là công dân.

Vào ngày đầu tiên nhậm chức, Trump đã ban hành một lệnh có nhắc đến vụ án Dred Scott, với tuyên bố của Tòa Bạch Ốc rằng Tu chính án thứ 14 “chưa bao giờ được diễn giải là mở rộng quyền công dân cho tất cả mọi người sinh ra tại Hoa Kỳ”.

Tòa Bạch Ốc cho biết: "Tu chính án thứ 14 luôn loại trừ quyền công dân theo nơi sinh của những người sinh ra tại Hoa Kỳ nhưng không 'thuộc thẩm quyền của Hoa Kỳ'".

Quyền công dân theo nơi sinh là một trong số nhiều vấn đề, trong đó có nhiều vấn đề liên quan đến nhập cư, mà chính quyền đã yêu cầu tòa án giải quyết khẩn cấp, sau khi các phán quyết của tòa án cấp dưới cản trở chương trình nghị sự của tổng thống.

Trong các lập luận hôm thứ năm, chín thẩm phán sẽ cân nhắc xem các thẩm phán [cấp quận] có thẩm quyền ban hành cái gọi là lệnh toàn quốc hay lệnh phổ quát hay không. Chính quyền Trump, giống như chính quyền Biden trước đó, đã nói rằng các thẩm phán đang vượt quá thẩm quyền khi ban hành các lệnh áp dụng cho tất cả mọi người thay vì chỉ cho các bên trước tòa án.

Chính quyền đang yêu cầu các lệnh của tòa án phải được hạn chế, không phải lật ngược hoàn toàn, và chính quyền dành ít thời gian để bảo vệ lệnh hành pháp của mình về quyền công dân theo nơi sinh. Bộ Tư pháp chỉ ra rằng đã có một "sự bùng nổ" về số lượng lệnh cấm trên toàn quốc được ban hành kể từ khi Trump giành lại Tòa Bạch Ốc. Các lệnh của tòa án có ảnh hưởng sâu rộng này vi phạm luật pháp cũng như quan điểm lâu đời về thẩm quyền của thẩm phán, Tổng công tố D. John Sauer đã viết thay mặt cho chính quyền trong đơn khiếu nại của mình.

Một trong những thẩm phán ra phán quyết chống lại chính quyền, Thẩm phán Danielle Forrest của Tòa Phúc thẩm Liên bang số 9, đã viết vào tháng 2 rằng chính phủ không thể lập luận rằng hoàn cảnh hiện tại "chứng tỏ tình trạng khẩn cấp rõ ràng" để ban hành lệnh.

Một phán quyết riêng do Tòa Phúc thẩm Liên bang Hoa Kỳ ban hành cũng đã chặn lệnh của Trump.

Tòa án cho biết trong một quyết định đồng thuận rằng "Chính phủ rõ ràng từ chối đưa ra bất kỳ lập luận nào rõ ràng cho thấy có khả năng thành công khi kháng cáo để chứng minh rằng Sắc lệnh Hành pháp là hợp hiến hoặc tuân thủ luật liên bang.


https://www.theepochtimes.com/us/trump-weighs-in-on-supreme-court-case-involving-birthright-citizenship-5858282
 

NVV

 2025-04-05 

Giấy phép của phe tự do: Cách phe cánh tả tìm thấy sự giải thoát trong thời đại thịnh nộ

(Jonathan Turley, The Hill, 5/4/2025)

“Chúng ta nên thay thế Hiến pháp rác rưởi của mình”.

Những lời này của tác giả Elie Mystal, một nhà bình luận thường xuyên trên MSNBC, không có gì đáng ngạc nhiên khi một người trước đây gọi Hiến pháp là “rác rưởi” và thúc giục không chỉ bãi bỏ Thượng viện Hoa Kỳ mà còn bãi bỏ “tất cả các luật ghi danh cử tri”.

Nhưng lời lẽ cực đoan của Mystal đang trở thành xu hướng chính thống ở cánh tả, như thể hiện qua những cuốn sách bán chạy nhất và các lần xuất hiện trên phương tiện truyền thông đại chúng của ông.

Có một phong trào phản hiến pháp đang hình thành trong các trường luật và trên khắp cả nước. Và mặc dù Mystal không ủng hộ bạo lực, một số người cánh tả đang chuyển sang bạo lực chính trị và các hành vi tội phạm. Đây là một phần của “cơn thịnh nộ chính nghĩa” mà nhiều người trong số họ coi là giải thoát họ khỏi những yêu cầu cơ bản không chỉ về sự lịch sự mà còn về tính hợp pháp.

Họ là một phần của tầng lớp Jacobin Mỹ đang nổi lên — những nhà cách mạng tư sản ngày càng sẵn sàng phá hủy mọi thứ, từ xe hơi đến Hiến pháp.

Những người Jacobin là một nhóm cực đoan ở Pháp đã đẩy đất nước này vào những hành động thái quá tồi tệ nhất của Cách mạng Pháp. Họ chủ yếu là những công dân giàu có, bao gồm các nhà báo, giáo sư, luật sư và những người khác đã xé nát các luật hiện hành và phá hủy tài sản. Cuối cùng, điều này không chỉ dẫn đến "Triều đại khủng bố" đẫm máu mà còn dẫn đến sự sụp đổ của chính những người Jacobin khi các nhóm cực đoan hơn quay lưng lại với họ.

Tất nhiên, đó không phải là cuộc cách mạng trong tâm trí của hầu hết những cá nhân này. Đó là cơn thịnh nộ.

Cơn thịnh nộ là loại ma túy tối thượng. Nó mang đến sự giải thoát khỏi các chuẩn mực xã hội lâu đời — một giấy phép để làm những điều mà những cá nhân tự coi mình là công dân tử tế, tuân thủ pháp luật đã kìm nén từ lâu.

Trên khắp đất nước, những người theo chủ nghĩa tự do đang phá hủy những chiếc xe Tesla, đốt cháy các đại lý và trạm sạc, thậm chí còn bị cáo buộc là tông xe vào những người bất đồng chính kiến ​​bằng xe hơi của họ.

Tuần trước, những người mua sắm phe tự do giàu có đã thừa nhận rằng họ đang ăn cắp vặt tại Whole Foods để trả đũa Jeff Bezos vì đã hợp tác với chính quyền Trump và đưa tờ Washington Post trở lại trung tâm chính trị. Họ cũng tức giận với Mark Zuckerberg vì đã khôi phục quyền bảo vệ quyền tự do ngôn luận tại Meta.

Một "chuyên gia truyền thông ngoài 20 tuổi" ở Washington giải thích "Nếu một tỷ phú có thể lấy cắp của tôi, tôi cũng có thể moi được một ít từ trên trời". Những kẻ trộm vặt giàu có này tự coi mình là Robin Hood.

Tất nhiên, điều đó giả định Robin Hood đã ăn cắp trái cây hữu cơ từ người giàu và tự thưởng cho mình.

Tại các trường đại học, sinh viên giàu có và thậm chí cả giáo sư cũng tham gia vào bạo lực chính trị.

Chỉ trong tuần này, Giáo sư José Felipe Alvergue của Đại học Wisconsin, trưởng khoa tiếng Anh, đã công kích những người Cộng hòa ủng hộ một ứng viên bảo thủ cho Tòa án Tối cao Wisconsin. Ông được cho là đã tuyên bố, "Thời gian cho điều này đã kết thúc!"

Tương tự như vậy, một đám đông trong tuần này đã tấn công một màn trình diễn và lều bạt của nhóm bảo thủ trong khuôn viên trường Đại học California-Davis khi cảnh sát trong trường chỉ đứng nhìn. Những người biểu tình Antifa, mang theo một biểu ngữ lớn có khẩu hiệu "ACAB" hoặc "tất cả cảnh sát đều là đồ khốn nạn" (all cops are bastards), đã đập phá lều bạt và mang đi.

Antifa là một nhóm bạo lực và cực kỳ phản đối quyền tự do ngôn luận, phát triển mạnh mẽ tại các trường đại học ở Hoa Kỳ. Trong cuốn sách “Antifa: The Anti-Fascist Handbook” của mình, Mark Bray giải thích rằng “hầu hết người Mỹ trong Antifa đều là những người theo chủ nghĩa vô chính phủ hoặc cộng sản chống độc tài. … Theo quan điểm đó, ‘tự do ngôn luận’ chỉ là một tưởng tượng của giai cấp tư sản không đáng để xem xét”.

Tất nhiên, nhiều người Jacobin ở Mỹ cũng là những người theo chủ nghĩa tư sản hoặc thậm chí là những người giàu có. Và họ đang tìm thấy một loạt những người tiếp tay cho họ nói rằng bản thân Hiến pháp là một mối đe dọa và hệ thống pháp luật đã bị các nhà tài phiệt, những người theo chủ nghĩa da trắng thượng đẳng hoặc những người phản động làm tha hóa.

Điều này bao gồm các học giả và nhà bình luận hàng đầu đang lên án Hiến pháp và các giá trị cốt lõi của người Mỹ. Erwin Chemerinsky, hiệu trưởng Trường Luật UC Berkeley, là tác giả của “Không có nền dân chủ nào tồn tại mãi mãi: Hiến pháp đe dọa Hoa Kỳ như thế nào”.

Trong bài xã luận trên tờ New York Times, "Hiến pháp đã bị phá vỡ và không nên được khôi phục", các giáo sư luật Ryan D. Doerfler của Harvard và Samuel Moyn của Yale đã kêu gọi đất nước "khôi phục nước Mỹ khỏi chủ nghĩa hiến pháp".

Nhà bình luận Jennifer Szalai đã chế giễu cái mà bà gọi là "Sự tôn thờ Hiến pháp". Bà viết rằng "Người Mỹ từ lâu đã cho rằng Hiến pháp có thể cứu chúng ta". "Giờ đây, một nhóm ngày càng lớn tự hỏi liệu chúng ta có cần được cứu khỏi nó hay không".

Khi những người trí thức hạ bệ luật pháp và Hiến pháp của chúng ta, những người cấp tiến đang tràn vào cuộc. Bạo lực chính trị và lời lẽ giận dữ đang trở nên phổ biến hơn. Một số người theo chủ nghĩa tự do đã ủng hộ các nhóm như Antifa, trong khi những người khác lại phớt lờ thiệt hại tài sản và các mối đe dọa bạo lực đối với các đối thủ chính trị. Đây chính là kiểu kích động hoặc lời lẽ giận dữ mà đảng Dân chủ từng cáo buộc Trump đã nuôi dưỡng trong các nhóm như Proud Boys.

Các thành viên của Quốc hội như dan biểu Jasmine Crockett (D-Texas) đã kêu gọi "hạ bệ" CEO của Tesla là Elon Musk và nói rằng đảng Dân chủ phải "đồng ý với việc đấm đá".

Một số người coi những lời lẽ như vậy là lý do để tấn công dữ dội vào một hệ thống được cho là thúc đẩy chủ nghĩa da trắng thượng đẳng hoặc chủ nghĩa phát xít. May mắn thay, cho đến nay, bạo lực như vậy chỉ giới hạn ở một nhóm thiểu số những cá nhân cực đoan, nhưng không thể phủ nhận rằng những lời nói đe dọa, bạo lực như vậy và bạo lực thực sự đang gia tăng.

Một điều mà những người Jacobin ở Mỹ không thừa nhận là họ thích sự tức giận và sự giải thoát mà nó mang lại cho họ. Từ trộm cắp vặt đến đốt phá cho đến cố gắng ám sát, việc từ chối hệ thống pháp luật của chúng ta mang lại cho họ quyền tự do hành động ngoài đạo đức và lấy bất cứ thứ gì họ muốn.

Các nhà lãnh đạo đảng Dân chủ coi những "cuộc biểu tình" này là chủ nghĩa đại chúng cần thiết để chống lại Trump — để khiến những người theo dõi "sẵn sàng đình công" và "đứng lên và chống trả".

Đối với một chính trị gia, một đám đông có thể trở nên không thể cưỡng lại nếu bạn có thể điều khiển nó chống lại đối thủ của mình. Vấn đề là kiểm soát đám đông một khi nó đã thoát khỏi ranh giới của trách nhiệm pháp lý và cá nhân.


https://thehill.com/opinion/education/5233594-counter-constitutional-movement/


Jonathan Turley là Giáo sư Shapiro về Luật vì lợi ích công cộng tại Đại học George Washington và là tác giả của cuốn sách “Quyền không thể thiếu: Tự do ngôn luận trong thời đại thịnh nộ”.


NVV dịch




 

 2025-03-31 

Giáo sư luật tự do cho biết nhiệm kỳ thứ ba của Trump ‘thực sự có thể xảy ra’

(Daily Caller, 31/3/2025)

Giáo sư luật và cộng tác viên của ABC News, Kim Wehle, hôm thứ Hai đã gợi ý rằng Tổng thống Donald Trump có thể tranh cử nhiệm kỳ thứ ba, bất chấp những hạn chế của hiến pháp.

Trump đã nói với NBC News vào Chủ Nhật rằng ông "không đùa" về khả năng tranh cử nhiệm kỳ thứ ba. Wehle, một cộng tác viên pháp lý của ABC News và giáo sư luật của Đại học Baltimore, tuyên bố rằng không có cách nào ngăn cản Trump nếu đảng Cộng hòa ủng hộ nỗ lực này và Tòa án Tối cao không can thiệp.

"Cuối cùng, điều này không thực sự phụ thuộc vào những gì Hiến pháp quy định. Bạn biết đấy, điều quan trọng hơn là nếu Đảng Cộng hòa quyết định đưa ông vào cuộc bầu cử theo từng tiểu bang, thì ai sẽ ngăn chặn quá trình đó?" Wehle nói. “Không có cơ chế nào nếu Donald Trump muốn vượt qua ranh giới của Hiến pháp, Đảng Cộng hòa không vào cuộc và ngăn cản ông ta, tôi nghĩ vậy… điều này khả thi. Điều này thực sự có thể xảy ra.”

Việc tìm kiếm nhiệm kỳ thứ ba bị cấm theo Tu chính án thứ 22 của Hiến pháp.

“Không ai được bầu vào chức vụ Tổng thống quá hai lần”, tu chính án nêu rõ.

“Nếu ông ta có tên trong danh sách bỏ phiếu, tôi không biết Tòa án Tối cao có loại ông ta ra không. Chúng ta đã thấy điều này trong cuộc bầu cử gần đây nhất. Tôi tin rằng Mục 3 của Tu chính án thứ 14 khiến ông ta không đủ điều kiện vì tháng 1 năm 2021 và cuộc nổi loạn”, bà nói thêm. “Nhưng Tòa án Tối cao đã nói, bạn biết đấy, chúng tôi sẽ không ngăn cản Đảng Cộng hòa chọn người mà họ muốn đứng đầu danh sách. Vì vậy, với rất nhiều điều đang xảy ra với Donald Trump, câu hỏi đặt ra là ai sẽ cản trở những gì có vẻ như là một chương trình nghị sự ngoài hiến pháp ở đây?”

Tòa án Tối cao Colorado đã ra phán quyết 4-3 vào tháng 12 năm 2023 rằng Trump không thể có tên trong lá phiếu bầu tổng thống của tiểu bang theo Mục 3 của Tu chính án thứ 14, nhưng ông đã kháng cáo phán quyết lên Tòa án Tối cao. Tòa án Tối cao đã ra phán quyết vào tháng 3 năm 2024 rằng Trump không thể bị loại khỏi lá phiếu của tiểu bang.

"Vì Hiến pháp quy định Quốc hội, chứ không phải các Tiểu bang, chịu trách nhiệm thực thi Mục 3 đối với các ứng cử viên và người giữ chức vụ liên bang, nên chúng tôi đảo ngược phán quyết", phán quyết của tòa án nêu rõ.


https://dailycaller.com/2025/03/31/this-is-feasible-liberal-law-professor-says-trump-third-term-could-actually-happen/


NVV

 

 2025-03-20 

Trump có thể phải cứu Hiến pháp khỏi Tòa án

(Stephen B. Presser, Chronicles, 20/3/2025)

Nỗi sợ lớn nhất của những Nhà Lập Quốc, nỗi sợ được khơi dậy bởi cách họ đọc lịch sử, là sự tất yếu rằng nền cộng hòa Hoa Kỳ, giống như những nền cộng hòa thời cổ đại, sẽ kết thúc trong tham nhũng. Có thể đưa ra một lập luận thuyết phục rằng tham nhũng chính xác là điều đã xảy ra với đất nước này, đạt đến đỉnh điểm trong những năm Biden và Obama và do đó dẫn đến hai cuộc bầu cử mà Donald Trump giành chiến thắng.

Sức hấp dẫn của Trump nằm ở chỗ ông đã nói rõ rằng ông hiểu chính phủ liên bang của chúng ta đã đi chệch khỏi thiết kế ban đầu về quyền lực hạn chế và được liệt kê để trở thành, trên thực tế, một quái vật khổng lồ về phân phối lại lợi tức, hoặc, có lẽ chính xác hơn, một nơi rửa tiền khổng lồ, lấy tiền từ người nộp thuế và chuyển nó - thường thông qua các hợp đồng của chính phủ với các tổ chức phi chính phủ - vào túi của các chính trị gia và bè phái của họ.

Có lẽ hoạt động nổi tiếng nhất là của USAID, nhưng mô hình đen tối này tồn tại ở khắp các cơ quan tại thủ đô nước này.

Việc Trump bổ nhiệm Elon Musk làm người đứng đầu Bộ Hiệu quả Chính phủ (DOGE), nơi ông tìm cách loại bỏ sự lãng phí và gian lận của chính phủ, là một bước đi sáng suốt. Nhưng bộ máy quan liêu đang phản công thông qua tòa án. Rất nhiều thẩm phán tòa án liên bang (hầu hết được bổ nhiệm bởi các tổng thống Dân chủ, vì chính đảng Dân chủ là những người hưởng lợi chính từ tình trạng tham nhũng lâu đời) đã ban hành lệnh ngăn DOGE đóng cửa những kẻ gian trá trong chính phủ. Có một số cách khác nhau mà các thẩm phán tòa án liên bang có thể cố gắng cản trở chính quyền Trump, vì hiện có rất nhiều nghìn trang quy định liên bang mà một thẩm phán nhất định tìm ra lỗi không tuân thủ luật hiện hành sẽ dễ dàng hơn.

Một biện pháp ngăn chặn DOGE đã thu hút sự chú ý đặc biệt, đó là một thẩm phán liên bang ra phán quyết rằng tổng thống, thông qua DOGE hoặc cách khác, đã "tịch thu" bất hợp pháp các khoản tiền do Quốc hội cho phép và sai trái khi từ chối chi tiêu chúng theo cách mà Quốc hội chỉ định.

Sau khi nghe qua, lập luận này dường như nêu ra những câu hỏi cơ bản về sự phân chia quyền lực, vì cấu trúc hiến pháp của chúng ta trao cho Quốc hội quyền thông qua luật (và phân bổ kinh phí) và yêu cầu tổng thống "chăm sóc" để các luật được thực thi một cách trung thực. Tuy nhiên, kể từ nhiệm kỳ tổng thống của Thomas Jefferson trở đi, thông lệ chung là chủ tịch hành pháp [tổng thống] từ chối chi (hoặc "tịch thu") kinh phí khi ông tin rằng khoản chi đó không cần thiết để thực hiện luật và không vì lợi ích tốt nhất của quốc gia. Vì nhánh hành pháp, và chỉ nhánh hành pháp, thực thi luật, nên rõ ràng tổng thống có quyền kiểm tra chi tiêu không đúng hoặc quá mức của quốc hội.

Hiện vẫn chưa chắc chắn liệu quyền lực đó có đi kèm với quyền làm như vậy hay không. Năm 1974, Quốc hội đã thông qua Đạo luật Kiểm soát Ngân sách và Tịch thu của Quốc hội (Congressional Budget and Impoundment Control Act), trên thực tế, tuyên bố rằng quyền tịch thu của tổng thống không thể được thực hiện trừ khi Quốc hội ủy quyền rõ ràng và đưa ra thủ tục cho phép như vậy. Tuy nhiên, nếu tổng thống sở hữu quyền tịch thu theo Hiến pháp, thì có vẻ như một đạo luật của quốc hội không thể hạn chế quyền lực đó và chỉ có một tu chính án hiến pháp mới có thể làm như vậy. Khi Richard Nixon tìm cách tịch thu tiền cho một biện pháp mà trước đây ông đã phủ quyết (và cuối cùng đã được thông qua bất chấp quyền phủ quyết của ông), Tòa án Tối cao đã đưa ra ý kiến ​​vào năm 1975 lên án và bác bỏ hành động của chính quyền ông. Nhưng quyết định đó của tòa không tuyên bố rõ ràng quyền tịch thu là vi hiến và chỉ dựa trên ngôn ngữ của Đạo luật Clean Air Act.

Chính quyền Trump chưa tìm kiếm sự chấp thuận của quốc hội cho bất kỳ hành động nào của tổng thống hoặc của DOGE có thể được hiểu là tịch thu. Các vụ kiện tại tòa đang chờ xử lý cáo buộc chính quyền vi phạm Đạo luật năm 1974 vì chính quyền đã tìm cách tịch thu các khoản tiền liên quan đến các chương trình DEI (mà tổng thống đã tìm cách cấm bằng lệnh hành pháp). Chính quyền đã đưa ra quan điểm rằng Quốc hội không được hạn chế quyền tịch thu của tổng thống.

Chúng ta đã quen với suy nghĩ rằng chỉ có ngành tư pháp mới có thể cho chúng ta biết luật là gì, và phạm vi quyền tịch thu và quyền của các thẩm phán liên bang trong việc vô hiệu hóa các hành động của tổng thống dường như chắc chắn sẽ được Tòa án Tối cao giải quyết. Một vụ án đã được đưa ra trước Tòa án đó về câu hỏi liệu các thẩm phán quận riêng lẻ, những người có thẩm quyền hạn chế, có thể ban hành lệnh cấm trên toàn quốc để ngăn chặn hành động hành pháp hay không. Một quyết định về quyền tịch thu, và thực tế là tính hợp pháp của chính DOGE, cũng có vẻ như là điều tất yếu. Các thẩm phán hoặc thẩm phán đảng phái của chúng ta có thể tìm ra tiền lệ để ủng hộ phán quyết theo cả hai cách về những vấn đề này, nhưng nếu Tòa án Tối cao Hoa Kỳ không giải quyết được tình trạng gian lận và tham nhũng chưa từng có hiện đang bao vây con Quái vật liên bang, chúng ta sẽ không thể cứu vãn được cơn ác mộng của những người lập quốc, nơi tham nhũng ngự trị tối cao.

Chánh án John Roberts đã tấn công Trump một cách thiếu cân nhắc do việc tổng thống đề xuất rằng một trong những thẩm phán đang cố gắng hủy bỏ các hành động trục xuất những người di cư phạm tội nên bị "luận tội". Hành vi này không đáng tin cậy đối với sự hiểu biết của chánh án về bản chất của cuộc khủng hoảng hiến pháp mà chúng ta có thể sớm phải đối mặt. Liệu nền cộng hòa có tồn tại được hay không có thể phụ thuộc vào việc liệu Thẩm phán Amy Coney Barrett (người gần đây đã đứng về phía các phán quyết của Roberts chống lại chính quyền) có thể được hiểu rằng DOGE và các sáng kiến ​​khác của chính quyền Trump phải được phép tiến hành hay không.

Không chỉ một lần, tổng thống đã ám chỉ rằng ông tuân theo phán quyết của tòa án, nhưng tổng thống sẽ sớm phải lựa chọn một hành động bất chấp các quyết định của tòa án liên bang mà ông tin là sai lầm về mặt hiến pháp.

Không có điều khoản nào trong Hiến pháp quy định rằng cơ quan tư pháp là trọng tài độc quyền về ý nghĩa của văn bản đó và tại nhiều thời điểm trong lịch sử của chúng ta, cả Quốc hội và nhánh hành pháp đều tự cho mình có quyền quyết định về ý nghĩa của Hiến pháp. Trong thời gian FDR nắm quyền, ông khẳng định rằng cần phải cứu Hiến pháp khỏi Tòa án và Tòa án khỏi chính nó. Liệu điều đó có xảy ra nữa hay không có thể sớm được các thẩm phán quyết định.


https://chroniclesmagazine.org/web/trump-may-have-to-save-the-constitution-from-the-courts/


Stephen B. Presser là biên tập viên phụ trách các vấn đề pháp lý của tạp chí Chronicles. Ông là Giáo sư danh dự Raoul Berger về Lịch sử pháp lý tại Trường Luật Pritzker của Đại học Northwestern và Giáo sư danh dự về Luật kinh doanh tại Trường Quản lý Kellogg. Ông là một sử gia pháp lý hàng đầu của Mỹ và là chuyên gia về trách nhiệm của cổ đông đối với các khoản nợ của công ty.


NVV dịch


 

 2025-02-20 

Cuộc thanh lọc Hiến pháp của Trump
Chính quyền đang theo đuổi các vụ kiện có thể phá hủy bộ máy Washington.


(Kimberley A. Strassel, WSJ, 20/2/2025)

Franklin D. Roosevelt đã cơ bản định nghĩa lại mục đích của chính quyền liên bang, mở ra một kỷ nguyên mở rộng phạm vi và tầm với của Washington. Gần một thế kỷ sau, Tòa Bạch Ốc của Donald Trump đang tự mình thách thức tính hợp pháp của một số nền tảng của sự mở rộng đó. Phe cánh tả gọi đây là một cuộc khủng hoảng hiến pháp. Còn một cuộc dọn dẹp hiến pháp thì sao?

Khối lượng lớn các hành động của ông Trump có thể khiến chúng ta khó phân biệt giữa hành động chỉ mang tính hung hăng và hành động thực sự gây tác động. Trong danh mục trước là các động thái của Bộ Hiệu quả Chính phủ nhằm cắt giảm quy mô lực lượng lao động liên bang, thay đổi các quy tắc của công chức và loại bỏ chi tiêu lãng phí. Những động thái này không theo thông lệ—hầu hết các tổng thống đều đi theo bộ máy hành chính mà họ được giao—nhưng không phải là vô luật pháp. Những người kiện tụng cấp tiến có thể sớm phát hiện ra rằng các tổng thống có rất nhiều thẩm quyền để quản lý nhân viên và chương trình.

Đây là nhóm thực sự gây tác động đáng được ghi nhận. Đây là danh sách ngày càng tăng các hành động của Trump được thiết kế có chủ đích nhằm kích động một cuộc xem xét lại của tòa án về tính hợp pháp của các đặc điểm lâu đời của Washington. Quốc hội đã dành một thế kỷ để thành lập hàng chục cơ quan làm mờ ranh giới giữa quyền hành pháp, lập pháp và tư pháp, trong khi nhà nước hành chính đưa ra hàng nghìn quy tắc khác với ý định của quốc hội. Những người theo chủ nghĩa hiến pháp từ lâu đã tranh cãi tính hợp pháp của những hành động đó, nhưng theo thời gian, ngay cả hầu hết những người chỉ trích cũng phải khuất phục trước tình trạng hiện tại. Thật đáng chú ý khi thấy Tòa Bạch Ốc hồi sinh cuộc chiến đó—táo bạo đặt câu hỏi về nền tảng của kiến ​​trúc D.C.

Ông Trump đã tiết lộ lời chỉ trích mới nhất vào tuần này, kích nổ thứ mà Daniel Goldbeck của Diễn đàn Hành động Hoa Kỳ gọi là "đầu đạn hạt nhân nhiệt hạch". Tổng thống đã ra lệnh cho những người đứng đầu cơ quan rà soát mọi quy định và hướng dẫn trong phạm vi thẩm quyền của họ và lập danh sách những quy định vi phạm hiến pháp, vượt quá quyền lập pháp, vượt ra ngoài những từ ngữ rõ ràng của luật lệ hoặc gây tổn hại đến lợi ích quốc gia.

Tòa Bạch Ốc đang đặt nền tảng để tuyên bố hàng trăm quy định là vô hiệu với lý do chúng không hợp pháp ngay từ đầu. Liệu họ có bị kiện không? Có, và Tòa Bạch Ốc biết điều đó. Hy vọng rõ ràng là xây dựng dựa trên các phán quyết gần đây của Tòa án Tối cao nhằm kiềm chế nhà nước quan lại.

Vụ nổ nhiệt hạch tiếp theo là một lệnh hành pháp riêng biệt nhắm vào các cơ quan mà Quốc hội thành lập để thực hiện các chức năng hành pháp (quản lý luật pháp) nhưng vẫn được tự do kiểm soát hành pháp. Nhung họ lại báo cáo với Quốc hội. Những tay sai quốc hội này - hiện có số lượng hơn 100 người - cư trú tại Washington và nhiều người có sức mạnh quản lý lớn hơn nhiều so với cả các bộ phận nội các. Chúng bao gồm các cơ quan lớn như Ủy ban Truyền thông Liên bang và Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch và các tổ chức nhỏ hơn như Ủy ban Hỗ trợ Bầu cử và Quỹ Phát triển Châu Phi.

Ông Trump đã ra lệnh cho các cơ quan độc lập nộp tất cả các đề xuất thay đổi quy định lên Tòa Bạch Ốc để xem xét. Gây ra sự hoảng loạn. Kết hợp điều này với một lệnh riêng trong tuần này nhằm cắt giảm mạnh mẽ chức năng của một số ít các cơ quan độc lập nhỏ hơn, cũng như việc ông gần đây sa thải thành viên 'National Labor Relations Board' là Gwynne Wilcox (mặc dù có những hạn chế theo luật định đối với quyền bãi nhiệm của tổng thống). Tòa Bạch Ốc đang tích cực theo đuổi một vụ kiện sẽ yêu cầu tòa án xem xét lại phán quyết năm 1935 ủng hộ các cơ quan độc lập. Bà Wilcox đã kiện.

Tòa Bạch Ốc cũng muốn làm rõ luật năm 1978 của Quốc hội về việc thành lập các tổng thanh tra - những người giám sát của quốc hội nằm trong nhánh hành pháp và tiến hành các cuộc điều tra. Đây là cơn ác mộng về sự phân chia quyền lực, một vấn đề mà ông Trump nêu ra với quyết định sa thải 17 tổng thanh tra ngay trong tuần đầu tiên nhậm chức. Mặc dù tổng thống có quyền lực không thể tranh cãi để bãi nhiệm các tổng thanh tra, nhưng ông Trump đã phớt lờ quy định của Quốc hội buộc ông thông báo trước 30 ngày. Tám trong số những người bị sa thải đã kiện để được phục chức, điều mà Tòa Bạch Ốc chắc chắn mong đợi. Hãy xem ngay để xem liệu ông Trump có phớt lờ những hạn chế của quốc hội về việc ông được phép chỉ định ai làm người thay thế hay không.

Một cuộc chiến khác có khả năng xảy ra: tịch thu, hoặc quyền của tổng thống từ chối chi tiêu toàn bộ số tiền được Quốc hội phân bổ. Cho đến nay, ông Trump chỉ đơn giản là tạm dừng chi tiêu thời Biden. Nhưng ông đã lập luận rằng luật năm 1970 hạn chế quyền tịch thu của tổng thống là vi hiến, cho thấy chính quyền có thể tìm cách khởi kiện ở đây.

Lưu ý rằng những gì ông Trump đang làm rất khác so với việc Barack Obama phớt lờ các luật bất tiện hoặc thói quen tìm kiếm trong các điều luật cũ kỹ để tìm ra một số lý lẽ sai lệch cho một cuộc thực thi quyền lực mới của Joe Biden. Chính quyền này hy vọng hành động của mình sẽ buộc ngành tư pháp phải xem xét lại nền tảng hiến pháp của cơ sở hạ tầng liên bang đang phát triển mạnh mẽ hiện nay.

Thắng hay thua, nỗ lực này đã trễ hạn từ lâu. Cuộc tranh luận sôi nổi về quyền lực và cấu trúc của chính phủ phải là một đặc điểm của mọi chính quyền. Điều chúng ta nên lo lắng không phải là ông Trump đang làm điều này ngay bây giờ, mà là hệ thống chính trị buồn ngủ của chúng ta coi đó là một điều bất thường.


https://www.wsj.com/opinion/trumps-constitutional-cleanup-government-overhaul-agencies-law-f0fea6c4

NVV dịch





 

 2024-12-04 

Việc ân xá Hunter Biden là vi hiến — và là một cơ hội bất ngờ
Bây giờ là lúc Bộ Tư pháp phải bảo vệ sự độc lập của mình khỏi sự can thiệp của tổng thống vì mục đích cá nhân


(Ethan Leib và Jed Shugerman, Boston Globe, 4/12/2024)

Quay trở lại thời điểm Tổng thống Trump đe dọa sẽ ân xá cho chính mình, chúng tôi đã lập luận rằng một lệnh ân xá như vậy sẽ không hợp lệ. Bây giờ, khi Tổng thống Biden đã ký lệnh ân xá cho con trai mình là Hunter, chúng tôi cho rằng một lệnh ân xá vì lợi ích cá nhân như vậy cũng là một sự lạm dụng quyền lực của tổng thống một cách vi hiến.

Khoảnh khắc này mang đến một cơ hội bất ngờ (mặc dù hạn hẹp) cho Bộ Tư pháp và các công tố viên của bộ này để bảo vệ sự độc lập của họ và tìm kiếm một tiền lệ quan trọng hạn chế việc tổng thống lạm dụng quyền lực. Vào thứ Ba, Thẩm phán Quận Mark Scarsi, người chủ trì vụ án trốn thuế của Hunter, đã ký một lệnh chưa từng có công nhận một số giới hạn pháp lý và hiến pháp đối với quyền ân xá của tổng thống. Nhưng Hiến pháp có một giới hạn thậm chí còn cơ bản hơn là vô hiệu hóa các tổng thống sử dụng lệnh ân xá theo cách tự xử.

Mặc dù một số giáo sư luật cho rằng quyền ân xá trong Hiến pháp là tuyệt đối, nghiên cứu của chúng tôi cho thấy Hiến pháp có những giới hạn nội tại đối với đặc quyền hành pháp này. Các luật sư và nhà sử học đã bỏ qua ý nghĩa pháp lý của một cụm từ có vẻ mang tính biểu tượng được sử dụng hai lần trong Hiến pháp: "thi hành trung thực" (faithful execution).

Chúng tôi kết luận rằng việc tự ân xá (self-pardon) và ân xá vì lợi ích (self-dealing pardon) là không hợp lệ về mặt hiến pháp vì vi phạm lời tuyên thệ của tổng thống ("Tôi long trọng tuyên thệ [hoặc khẳng định] rằng tôi sẽ trung thành thực hiện chức vụ Tổng thống Hoa Kỳ") và nghĩa vụ của tổng thống là "Bảo đảm rằng Luật được thực hiện trung thực".

Dựa trên nghiên cứu của chúng tôi về nhiều thế kỷ sử dụng cụm từ "thực hiện trung thực", chúng tôi thấy rằng cụm từ đó không chỉ là sự công nhận Chúa và lòng mộ đạo; đó là nghĩa vụ pháp lý truyền thống và là giới hạn đối với việc sử dụng quyền lực chính thức vì lợi ích cá nhân.

Ý tưởng về lòng trung thành từ lâu đã được hiểu theo cách mà các luật sư hiện đại ngày nay gọi là "người được ủy thác". Người được ủy thác là người bị ràng buộc bởi các nghĩa vụ đặc biệt là không được ích kỷ — và trong bối cảnh chức vụ công, điều đó tương đương với lệnh cấm chiếm đoạt quyền lực công vì lợi ích cá nhân của bạn, không phù hợp với lợi ích công.

Dựa trên ý tưởng về "các chức vụ ủy thác" và các khuôn khổ ủy thác nguyên mẫu khác của chức vụ công, nhiều điều lệ công ty và hiến pháp tiểu bang đã gieo mầm cho luật cơ bản nhất này, luật này ràng buộc những người giữ chức vụ. Nhưng những Nhà Lập quốc đã đi xa hơn khi ràng buộc tổng thống với những nhiệm vụ này bằng lời tuyên thệ trực tiếp, bởi vì lòng trung thành với đất nước đóng vai trò cốt yếu trong việc quản lý một quốc gia cũng như lòng trung thành của một giám đốc điều hành trong việc quản lý một công ty. Nếu chúng ta yêu cầu các nhà quản lý và cán bộ công ty bị cấm tự giao dịch, thì đó là điều tối thiểu chúng ta có thể yêu cầu ở những người giữ chức vụ công của mình.

Theo sự hiểu biết hiến pháp cơ bản này về chức vụ công, việc ân xá cho bản thân hoặc các thành viên gia đình của một người nên được coi là thể hiện sự thiếu trung thực và thiếu lòng trung thành cần thiết đối với lợi ích công cộng. Do đó, điều này là bất hợp pháp vì nó vi phạm luật ủy thác của chức vụ công. Mặc dù quyết định ân xá cho Hunter Biden của Tổng thống Biden có thể hiểu được ở cấp độ con người, nhưng đó là sự vi phạm lời tuyên thệ của ông và là lệnh cấm chính mà tất cả những người được ủy thác đều phải tuân theo. Điều đó sẽ khiến lệnh ân xá trở nên vô hiệu.

Một số tòa án đã thừa nhận rằng chức vụ công có bản chất ủy thác, nhưng chưa có tòa án nào xem xét cách thức áp dụng cho quyền ân xá. Trường hợp này là cơ hội bất thường để làm rõ rằng quy tắc chung áp dụng cho trường hợp cụ thể — tức là nghĩa vụ chung của tổng thống là "thực hiện trung thực" áp dụng cho quyền ân xá.

Mặc dù tổng thống thứ 45 đã quyết định không tự ân xá, nhưng tổng thống thứ 46 chỉ sử dụng quyền ân xá của mình một cách thiếu thiện chí theo hình thức vì lợi ích riêng. Biden phàn nàn rằng các công tố viên đã đối xử với con trai ông "có chọn lọc" và "khác biệt", rằng ông đã bị "chỉ đích danh". Thẩm phán Scarsi nói rõ rằng hai thẩm phán liên bang đã bác bỏ lập luận này. Và có vô số trường hợp khác mà các công tố viên sử dụng quyền quyết định của mình, chỉ đích danh một số bị cáo để làm ví dụ nhằm tăng cường chức năng răn đe của công lý hình sự.

Tổng thống Biden cũng khẳng định rằng con trai ông "đã bị đối xử khác biệt" so với những người khác "đã nộp thuế chậm vì nghiện ngập nghiêm trọng", nhưng Thẩm phán Scarsi nhấn mạnh rằng Biden đã sai về sự thật. Hunter Biden đã thừa nhận rằng "rất lâu sau khi ông đã tỉnh táo trở lại" vào giữa năm 2019, ông vẫn chưa nộp đủ thuế theo yêu cầu, mặc dù có đủ tiền. Thay vào đó, ông thừa nhận rằng ông đã chọn "chi một khoản tiền lớn để duy trì lối sống của mình" vào năm 2020.

Thẩm phán Scarsi nhận xét, "Không có chỗ nào trong Hiến pháp trao cho Tổng thống thẩm quyền viết lại lịch sử". Chúng tôi xin nói thêm rằng Hiến pháp không trao cho Tổng thống thẩm quyền sử dụng quyền ân xá một cách vô đạo đức.

Những lệnh ân xá vì lợi ích riêng như vậy nói chung là không hợp lệ, và trong trường hợp này càng rõ ràng hơn. Những sai sót về thực tế phục vụ cho bản thân của Tổng thống Biden là bằng chứng cụ thể cho thấy sự vô đạo đức và hành động không trung thực.

Cũng giống như chúng ta nghĩ rằng một lệnh tự ân xá nên bị hệ thống tư pháp hiến pháp bỏ qua, thì lệnh này cũng vậy. Chính xác thì những lập luận này nên được đưa ra như thế nào với các thẩm phán sắp tuyên án Hunter hoặc những người ngồi xem xét các lệnh của họ, chúng ta để các công tố viên chuyên nghiệp và Bộ Tư pháp quyết định. Nhưng công lý và sự hiểu biết đúng đắn về quyền được ân xá theo hiến pháp đòi hỏi phải chú ý nhiều hơn đến các ràng buộc về mặt ủy thác mà tổng thống đã tuyên thệ sẽ duy trì khi nhậm chức.

Vụ án này là cơ hội ngay lập tức và duy nhất để Bộ Tư pháp thiết lập tiền lệ cho sự độc lập của chính mình khỏi sự can thiệp của tổng thống vì mục đích cá nhân. Ngay bây giờ, một công tố viên chuyên nghiệp tại bộ này có thể thách thức lệnh ân xá, lập luận rằng tòa án công nhận cách giải thích nguyên bản này về "việc thi hành án trung thực" nhằm hạn chế việc lạm dụng quyền lực của cơ quan hành pháp. Sau đó, một thẩm phán liên bang sẽ có cơ hội thiết lập tiền lệ về giới hạn ủy thác đối với quyền ân xá, điều này cũng sẽ áp dụng cho các quyền khác của tổng thống theo Điều II, vô cùng cần thiết khi chúng ta bước sang Ngày nhậm chức năm 2025.


https://www.bostonglobe.com/2024/12/04/opinion/biden-pardon-is-unconstitutional-surprising-opportunity/

Ethan Leib và Jed Shugerman lần lượt là giáo sư luật tại Trường Luật Fordham và Đại học Boston.


NVV dịch

Ghi chú
- Faithful execution: Điều II của Hiến pháp Hoa Kỳ hai lần áp đặt nghĩa vụ thực thi trung thực cho Tổng thống, người phải "Bảo đảm rằng Luật pháp được thực thi một cách trung thực" và tuyên thệ hoặc khẳng định "thực hiện một cách trung thực chức vụ Tổng thống".



 

 2024-10-03 

John Kerry: Tu Chính Án thứ nhất là rào cản lớn cho kiểm duyệt

(Giáo sư Jonathan Turley, 3/10/2024)

Nếu bạn muốn biết giới tinh hoa toàn cầu thù địch với quyền tự do ngôn luận như thế nào, hãy xem bài phát biểu gần đây của John Kerry tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới.

Thay vì ca ngợi những lợi ích của tự do dân chủ so với chế độ độc tài và chuyên chế, Kerry gọi Tu chính án thứ nhất là “rào cản lớn” ngăn cản mọi người tin vào những điều “sai trái”.

Cựu ngoại trưởng và là trợ lý của  chính quyền Biden-Harris   đã nói với khán giả thông cảm:

“Quý vị biết không, hiện nay có rất nhiều cuộc thảo luận về cách quý vị hạn chế những thực thể đó để đảm bảo rằng quý vị sẽ có một số trách nhiệm giải trình về sự thật, v.v. Nhưng hãy xem, nếu mọi người chỉ tìm đến một nguồn tin, và nguồn tin họ tìm đến là nguồn tin bệnh hoạn, và quý vị biết đấy, có chương trình nghị sự, và họ đưa ra thông tin sai lệch, Tu chính án thứ nhất của chúng ta sẽ là một rào cản lớn để có thể xóa bỏ nó.

“Vì vậy, điều chúng ta cần là giành chiến thắng, giành quyền quản lý, hy vọng là giành đủ số phiếu để có thể tự do thực hiện thay đổi.”


Tự do trên mạng xã hội

“Tự do” giành được trong cuộc bầu cử này là giải phóng các viên chức, những người giống như ông ta, có thể kiểm soát những gì có thể nói, đọc hoặc nghe. Kerry nhấn mạnh rằng vấn đề với truyền thông xã hội là không ai kiểm soát được những gì họ có thể nói hoặc đọc.

“Sự không thích và buồn đau đối với truyền thông xã hội ngày càng tăng. Đó là một phần vấn đề của chúng ta, đặc biệt là ở các nền dân chủ, về mặt xây dựng sự đồng thuận xung quanh bất kỳ vấn đề nào”, ông nói.

“Ngày nay thật sự rất khó để quản lý. Những trọng tài mà chúng ta từng có để xác định điều gì là sự thật và điều gì không phải là sự thật đã bị loại bỏ, ở một mức độ nào đó. Và mọi người tự chọn nơi họ đến để tìm tin tức, tìm thông tin. Và rồi quý vị rơi vào một vòng luẩn quẩn.”

Kerry nói tiếp: “Các nền dân chủ trên khắp thế giới hiện đang phải vật lộn với sự thiếu vắng một loại trọng tài phân xử sự thật, và không có ai định nghĩa được sự thật thực sự là gì.”

Không rõ khi nào trong lịch sử chúng ta cho phép trọng tài xác định đâu là sự thật.

Vì Tu chính án thứ nhất có hiệu lực từ năm 1791, nên thật khó để tưởng tượng khi nào trọng tài được sử dụng theo đúng Hiến pháp của chúng ta.

Những Nhà lập quốc sẽ cảm thấy ghê tởm với ý tưởng về một “người trọng tài của sự thật”.

Tuy nhiên, đây là một bài thuyết trình rõ ràng đã thu hút được sự chú ý của đám đông tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới .

Tọa lạc tại Geneva, Thụy Sĩ, được tài trợ bởi hơn 1.000 công ty thành viên trên toàn thế giới. Đây là cơ quan hoàn hảo để lựa chọn “trọng tài” quản lý mới của chúng tôi.

Điều trớ trêu lớn nhất là, sau khi gây hoang mang về cuộc diễu hành khủng khiếp được cho là xuất phát từ quyền tự do ngôn luận, Kerry lại nhấn mạnh, “Nếu chúng ta có thể loại bỏ bớt nỗi sợ hãi đang diễn ra và nhìn thẳng vào thực tế về những gì đang diễn ra ở đây vì người dân, thì đây chính là cơ hội kinh tế lớn nhất”.

Giống như Ed Wood lên án những màn hù dọa rẻ tiền trong phim kinh dị vậy.

Kerry chỉ là nhà lãnh đạo hoặc chuyên gia mới nhất của Đảng Dân chủ lên án Tu chính án thứ nhất.

Trong cuốn sách về quyền tự do ngôn luận, tôi thảo luận về phong trào phản đối quyền tự do ngôn luận đang ngày càng phát triển do các giáo sư luật lãnh đạo và được cả các chính trị gia và nhà báo ủng hộ.

Trong số đó có giáo sư luật Michigan và bình luận viên của MSNBC Barbara McQuade, người đã gọi quyền tự do ngôn luận là "gót chân Achilles" của nước Mỹ.

Giáo sư luật tại Đại học Columbia, Tim Wu, cựu trợ lý Tòa Bạch Ốc của Biden, đã viết một bài xã luận tuyên bố "Tu chính án thứ nhất đã mất kiểm soát".

Ông giải thích rằng quyền tự do ngôn luận “hiện nay chủ yếu bảo vệ lợi ích của doanh nghiệp” và đe dọa “các công việc thiết yếu của nhà nước, chẳng hạn như bảo vệ an ninh quốc gia và sự an toàn cũng như quyền riêng tư của công dân”.

Mary Ann Franks của Đại học Luật George Washington phàn nàn rằng Tu chính án thứ nhất (và cả Tu chính án thứ hai) “quá cá nhân chủ nghĩa” và gây nguy hiểm cho “sự yên bình trong nước” và “phúc lợi chung”.


'Liệu chúng ta có thể vượt qua cơn sốt không?'

Kerry đã đề cập đến tất cả những điểm chính trong phong trào phản đối quyền tự do ngôn luận.

Ông mô tả Tu chính án thứ nhất là vô cùng lỗi thời và nguy hiểm.

Ông lập luận rằng người dân sẽ tốt hơn nhiều nếu giới tinh hoa có thể cho họ biết đâu là thông tin (thật) và đâu là thông tin sai lệch.

Những chính trị gia đương thời khác cũng đang giải quyết vấn đề tương tự.

Hillary Clinton đã kêu gọi người châu Âu sử dụng đạo luật Digital Services Act để buộc người Mỹ kiểm duyệt.

Bà cũng đề xuất bắt giữ những người Mỹ mà bà cho là phát tán thông tin sai lệch.

Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren (D.-Mass.) đã kêu gọi các công ty như Amazon sử dụng các thuật toán thông minh để hướng người đọc đến những cuốn sách “thực sự” về các chủ đề như biến đổi khí hậu nhằm bảo vệ họ khỏi những lựa chọn kém cỏi trong việc đọc sách của chính họ.

Kerry giải thích rằng những anh hùng thực sự là những viên chức chính phủ nghèo khổ đang tìm cách bảo vệ người dân khỏi những suy nghĩ vô độ và không được kiểm soát:

“Tôi nghĩ rằng các nền dân chủ hiện đang gặp rất nhiều thách thức và chưa chứng minh được rằng họ có thể hành động đủ nhanh hoặc đủ lớn để giải quyết những thách thức mà họ đang phải đối mặt, và với tôi, đó là một phần của cuộc bầu cử này. Liệu chúng ta có thể dập tắt cơn sốt ở Hoa Kỳ không?”

“Cơn sốt” tự do ngôn luận chắc chắn khó có thể phá vỡ. Bạn phải thuyết phục những người tự do từ bỏ một phần tự do của họ. Để làm như vậy, họ phải rất tức giận hoặc rất sợ hãi.

Tất nhiên, còn có một khả năng khác: không có nguy cơ hiện hữu nào về thông tin sai lệch.

Thay vào đó, có những nhân vật quyền lực muốn kiểm soát ngôn luận trên thế giới vì mục đích riêng của họ.

Đây là những lý lẽ và tiếng nói giống nhau trong suốt chiều dài lịch sử của chúng ta về vấn đề kiểm duyệt.


Hãy cho tôi tự do

Mỗi thế hệ quan chức chính phủ đều khẳng định rằng họ phải đối mặt với một số mối đe dọa chưa từng có, dù đó là máy in vào thời kỳ đầu của nền cộng hòa hay phương tiện truyền thông xã hội trong thế kỷ này.

Chỉ có giải pháp là cứ để nguyên như vậy: trao quyền kiểm soát những gì chúng ta đọc hoặc nghe được cho nhóm tinh hoa cầm quyền như Kerry.

Năm 1860, Frederick Douglass đã đưa ra “Lời kêu gọi về quyền tự do ngôn luận tại Boston” và cảnh báo họ rằng mọi cuộc đấu tranh của họ đều vô nghĩa nếu “quyền tự do ngôn luận bị tước bỏ” bởi vì “Tự do sẽ trở nên vô nghĩa khi quyền được bày tỏ suy nghĩ và quan điểm của một người không còn nữa”.

Douglass lên án những người tìm cách phủ nhận hoặc hạn chế quyền tự do ngôn luận là coi “quyền tự do của họ là trò hề”.

Tất nhiên, Douglass không biết gì về mạng xã hội và chắc chắn ông chưa từng gặp những người như John Kerry.

Tuy nhiên, nếu chúng ta chấp nhận những người phán xét chân lý mới, chúng ta đáng bị chế giễu là những người nắm giữ tự do thực sự chỉ để trao nó cho nhóm tinh hoa cầm quyền.


https://jonathanturley.org/2024/10/03/curbing-free-speech-john-kerry-denounces-the-first-amendment-as-a-major-block-to-removing-disinformation


NVV dịch




 

 2024-09-28 

Hiến pháp phản dân chủ
Mỹ là một nước cộng hòa chứ không phải dân chủ


(Jay Davidson, American thinker, 28/9/2024)

Bạn đã nghe chưa? Hiến pháp phản dân chủ.

Điều này xuất phát từ những người la hét rằng chúng ta là một hình thức chính phủ dân chủ, những người không nghĩ gì về việc đánh cắp thêm tiền của bạn thông qua thuế cao hơn hoặc bắt bạn trả nợ cho người khác. Trên thực tế, chúng ta đã được dạy ở trường tiểu học rằng chúng ta là một hình thức chính phủ dân chủ. Và mọi người đều vô tình lặp lại câu thần chú sai lầm đó, cho đến khi nó ăn sâu đến mức khi quốc gia cuối cùng bắt đầu thức tỉnh với thực tế, chúng ta cảm thấy say xỉn tồi tệ nhất.

Trên thực tế, lời phàn nàn về việc Hiến pháp chống dân chủ là đúng. Hiến pháp không đề cập đến thuật ngữ “dân chủ”. Nó cho phép bỏ phiếu kiểu dân chủ hai năm một lần. Chúng ta bị tẩy não đến mức gọi hình thức chính phủ của mình là dân chủ mà không cần suy nghĩ. Và bây giờ những kẻ điên cuồng vì quyền lực đang cố gắng thực hiện bước đi lớn tiếp theo để hạ thấp Hiến pháp, bởi vì văn bản này đứng giữa họ và quyền lực tối cao.

Bạn đã thấy bối rối chưa? Hãy cùng xem xét một góc độ khác. Hiến pháp cho phép một người, một phiếu bầu, và đó được gọi là dân chủ. Tuy nhiên, hình thức các văn bản hướng dẫn của chúng ta sâu sắc và phức tạp hơn nhiều so với thuật ngữ đơn giản này. Mọi người bị mắc kẹt ở cấp độ cơ bản nhất và không nhìn xa hơn.

Hiến pháp phản dân chủ vì mục đích duy nhất của các văn kiện lập quốc của Hoa Kỳ là bảo vệ sự thiêng liêng của cá nhân. Hiến pháp tìm cách ngăn chặn sự lạm dụng cuối cùng của nền dân chủ: rằng đa số 51% sẽ kiểm soát thiểu số 49%. Theo quan điểm dân chủ của quốc gia, đa số nên ban hành các sắc lệnh mà mọi người đều tuân theo, bất kể tác động đến cá nhân.

Trong một nền cộng hòa lập hiến, chế độ chuyên chế của đa số được kiểm soát theo nhiều cách sâu sắc. Trong số đó có sự phân chia quyền lực thành các vai trò lập pháp, tư pháp và hành chính, với các quyền hạn và giới hạn riêng biệt đối với các quyền hạn đó. Một cách khác là quốc hội lưỡng viện, một hạ viện và một thượng viện. Cách thứ ba là Đại cử tri đoàn, có tác dụng ngăn chặn các tiểu bang lớn hơn áp đảo các tiểu bang ít dân hơn. Cách thứ tư là quyền của các tiểu bang, phân phối thêm quyền lực từ chính quyền trung ương. Lúc đầu, những người duy nhất được phép bỏ phiếu là chủ đất, vì những người sáng lập nghĩ rằng họ có lợi ích cá nhân trong việc hiểu vai trò của họ là tự quản.

Một nền cộng hòa có ý nghĩa hơn nhiều so với một nền dân chủ.

Càng nghiên cứu triết lý của họ và các văn bản đã tạo nên quốc gia của chúng ta, chúng ta càng có thể đánh giá cao thiên tài sâu sắc của những nhà lập quốc. Họ đã tạo ra Tuyên ngôn Độc lập để nêu rõ các quyền và trách nhiệm của công dân và do đó công nhận khái niệm thiêng liêng về một cá nhân tự chủ đạt đến đỉnh cao là quyền bất khả xâm phạm đối với sự sống, quyền tự do và quyền sở hữu tài sản. Những quyền này được ban cho một cá nhân, không phải một đám đông hay một quốc gia. Chúng tích lũy cho mỗi người, không bị ràng buộc bởi sự can thiệp của con người. Những quyền này không phải do con người tạo ra và không thể bị con người tước đoạt.

Sau đó, các nhà triết học sáng lập quốc gia của chúng ta đã tạo ra Hiến pháp và Tuyên ngôn Nhân quyền (các tu chính án) để hạn chế bất kỳ nhóm nào đe dọa quyền tự do cá nhân của nhóm khác theo định nghĩa trong Tuyên ngôn. Hiến pháp nỗ lực hết sức để thực hiện một điều: hạn chế chính phủ hoặc bất kỳ kẻ thao túng quyền lực nào lạm dụng quyền lực vốn có trong đó. Nền dân chủ thoái hóa thành chế độ chuyên chế của quần chúng sử dụng sự lạm dụng chính phủ để duy trì địa vị bất chính của họ.

Cộng hòa là một khái niệm mà công dân tự cai trị mình. Hiến pháp định nghĩa luật pháp và hạn chế quyền lực của chính phủ. Hình thức quản lý của chúng ta là một nền cộng hòa lập hiến, không phải là nền dân chủ. Mặc dù chúng ta có các yếu tố dân chủ trong các văn bản lập quốc, nhưng các yếu tố này đề cập đến phương pháp bỏ phiếu hai năm một lần chứ không phải khái niệm tự do. Ở mức tệ nhất, nền dân chủ thoái hóa thành sự cai trị của đa số đối với thiểu số. Khái niệm đó trái ngược với quyền tự do cá nhân.

Người ta nghi ngờ rằng ứng cử viên nào ngày nay, hay bất kỳ đảng phái nào, đều hiểu được bài học trong các đoạn trước. Người ta có thể tốt hơn, nhưng không ai hoàn hảo. Và đây là nét thiên tài thứ ba mà những người sáng lập để lại cho chúng ta: họ đã truyền vào các tài liệu sáng lập của chúng ta đỉnh cao của hàng ngàn năm suy nghĩ triết học vào thời điểm này. Họ đã diễn đạt khái niệm thực sự về cá nhân. Do đó, thuốc giải độc duy nhất cho việc lạm dụng quyền lực là công dân, cá nhân, người được thông tin và tham gia vào chính quyền của mình. Ngày nay, cũng như trong mọi thời đại, điều này có nghĩa là kiểm soát và cân bằng quyền lực để hạn chế sự xâm phạm ác ý của chính phủ vào quyền tự do cá nhân của chúng ta. Kiến thức là sức mạnh và tự do. Kiến thức có nguyên tắc là sự khôn ngoan.


https://www.americanthinker.com/blog/2024/09/the_constitution_is_anti_democratic.html


NVV dịch




 

 2024-08-31 

Hiến pháp bị chỉ trích, đây là "mối đe dọa" có thể xảy ra đối với nền chính trị Hoa Kỳ

(Daily Caller, 31/8/2024)

Nhà phê bình sách phi hư cấu của tờ New York Times, Jennifer Szalai tuyên bố Hiến pháp đã bị "đóng băng trong hổ phách" khi đánh giá một cuốn sách của hiệu trưởng trường luật Đại học California, Erwin Chemerinsky.

Cuốn sách của Chemerinsky, "Không có nền dân chủ nào tồn tại mãi mãi", phát hành ngày 20 tháng 8, lập luận rằng Hiến pháp Hoa Kỳ đã trở thành "mối đe dọa đối với nền dân chủ Hoa Kỳ" và "không thể cứu vãn".  Szalai tuyên bố rằng "sự tôn thờ Hiến pháp" có thể đang gây tổn hại đến hệ thống chính trị Hoa Kỳ trong bài đánh giá của mình, trích dẫn các lập luận của Chemerinsky và các học giả pháp lý tự do khác, những người cho rằng văn bản này đã tạo ra một tình huống mà một nhóm thiểu số nắm giữ quyền lực chuyên chế để ngăn chặn.

“Theo lập luận này, thiệt hại của việc tôn thờ Hiến pháp mở rộng đến cấu trúc của chính hệ thống chính trị. Chính trị quốc gia ngày càng được chuyển hướng thông qua ngành tư pháp, với quyền kiểm soát tòa án - đặc biệt là Tòa án Tối cao - trở thành một cách để củng cố quyền lực bất chấp mong muốn của đa số người dân”, Szalai viết. “Sự tước quyền của đa số này, kết hợp với sự bế tắc chính trị và sự tê liệt của các thể chế bên ngoài ngành tư pháp, đã thúc đẩy sự bất mãn của người dân. Văn bản được cho là thành trì chống lại chủ nghĩa độc tài có thể kết thúc bằng việc nuôi dưỡng sự hoài nghi lan rộng giúp chủ nghĩa độc tài phát triển”.

Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã ban hành phán quyết về phá thai, quyền sở hữu súng, quyền miễn trừ của tổng thống và tư cách của cựu Tổng thống Donald Trump khiến những người theo chủ nghĩa tự do tức giận, họ đề xuất áp dụng giới hạn nhiệm kỳ cho các thẩm phán hoặc mở rộng tòa án để ứng phó.

Szalai lưu ý rằng một số cải cách mà Chemerinsky tìm kiếm có thể đạt được bằng cách thông qua một bản sửa đổi hiến pháp, nhưng sau đó dường như ngụ ý rằng một sự thay đổi như vậy sẽ không có khả năng xảy ra sau khi bác bỏ việc phê chuẩn Tu chính án thứ 27 năm 1992, tuyên bố rằng việc phê chuẩn Tu chính án thứ 26 năm 1971, hạ độ tuổi bỏ phiếu xuống 18, là thay đổi "lớn" cuối cùng đối với tài liệu mà bà khẳng định là "bị đóng băng trong hổ phách".

Trong bài xã luận đăng trên tờ Los Angeles Times ngày 23 tháng 8, Chemerinsky cho rằng người Mỹ nên xem xét một văn bản điều hành quốc gia mới, chỉ trích sự đại diện bình đẳng của các tiểu bang tại Thượng viện Hoa Kỳ "vô cùng phi dân chủ" và phản đối biện pháp filibuster.

Đảng Dân chủ đã tìm cách bãi bỏ biện pháp filibuster trong chính quyền Biden, nhưng đã bị Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ lúc bấy giờ là Kyrsten Sinema của Arizona và Thượng nghị sĩ Joe Manchin của West Virginia cản trở.

Chemerinsky cũng phản đối Đại cử tri đoàn trong bài xã luận của mình trên tờ Los Angeles Times, trích dẫn các cuộc bầu cử năm 2000 và 2016, khi đảng Cộng hòa George W. Bush và Donald Trump giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống mặc dù thua về số phiếu phổ thông.


https://dailycaller.com/2024/08/31/constitution-under-fire-identified-possible-threat-american-politics/


LỜI BÀN

Hiến pháp Hoa Kỳ được coi là bản hiến pháp lâu đời nhất trên thế giới. Nó được thành lập để tập hợp các vùng đất tự trị thành một quốc gia thống nhất nhưng vẫn giữ những đặc quyền của mỗi vùng. Nó đã tồn tại trên 200 năm, do đó bị lỗi thời về nhiều phương diện.

Sự phàn nàn về quyền tư pháp lấn át quyền hành pháp là có lý, nhưng tất cả các thẩm phán liên bang từ trên xuống dưới đều do hành pháp bổ nhiệm thì cũng là điều nghịch lý. Nên chăng quyền tư pháp cũng để cho dân bầu? Làm sao tránh cho các thẩm phán không bị ảnh hưởng bởi chính trị?

Sự phàn nàn về cử tri đoàn cũng hợp lý khi tổng thống đắc cử lại có số phiếu phổ thông thấp hơn ứng cử viên đối thủ. Muốn xóa bỏ điều này phải cần có một cuộc cải cách chính trị toàn diện giống như thời lập quốc. Đó là biến đổi chế độ liên bang thành một quốc gia thuần nhất, bãi bỏ các định chế tiểu bang, tất cả đều thuộc quyền trung ương về hành pháp, lập pháp và tư pháp. Một chính quyền duy nhất, một quốc hội duy nhất, một định chế tư pháp duy nhất. Có thể không?

Làm lại hiến pháp mới và giải quyết luôn các vấn đề gây tranh cãi như quyền mang súng, quyền phá thai, quyền nhập cư, và quyền quốc tịch, vân vân. Có được không?

Tất cả đều không thể.


NVV






 

 2024-08-24 

Nhóm Cộng hòa trích dẫn phán quyết Dred Scott là lý do khiến Kamala Harris không thể trở thành tổng thống
Nhóm cũng thách thức quyền của Vivek Ramaswamy và Nikki Haley xuất hiện trong các cuộc bỏ phiếu sơ bộ của Đảng Cộng hòa


(Gustaf Kilander, The Independent, 24/8/2024)

Liên đoàn Quốc gia các Hội đồng Cộng hòa (The National Federation of Republican Assemblies  - NFRA) đã trích dẫn quyết định nổi tiếng Dred Scott  của Tòa án Tối cao năm 1857, trong đó tuyên bố rằng những người nô lệ không phải là công dân, để lập luận rằng Phó Tổng thống Kamala Harris không đủ điều kiện để tranh cử tổng thống theo Hiến pháp.

Nhóm cũng thách thức quyền của Vivek Ramaswamy và Nikki Haley xuất hiện trong các cuộc bỏ phiếu sơ bộ của Đảng Cộng hòa.

Nền tảng và tài liệu chính sách của nhóm Đảng Cộng hòa lưu ý rằng “Các tiêu chuẩn Hiến pháp về khả năng hội đủ điều kiện của Tổng thống” nêu rõ rằng “Không ai ngoại trừ Công dân bẩm sinh sẽ đủ điều kiện, hoặc Công dân Hoa Kỳ tại thời điểm Thông qua Hiến pháp này, sẽ đủ tư cách vào Văn phòng Tổng thống.”

Tài liệu tương tự bao gồm người bạn đồng hành của cựu Tổng thống Donald Trump, Thượng nghị sĩ Ohio JD Vance, nằm trong danh sách các ứng cử viên ưu tiên cho chức phó tổng thống.

Tài liệu và trích dẫn phán quyết Dred Scott ban đầu được luật sư Andrew Fleischman ghi nhận trên X, trước đây là Twitter.

Nhóm tiếp tục tranh luận trong tài liệu rằng một công dân bẩm sinh phải được sinh ra ở Hoa Kỳ với cha mẹ là công dân khi đứa trẻ được sinh ra, chỉ ra suy nghĩ của các Thẩm phán Tòa án Tối cao Antonin Scalia và Clarence Thomas.

“Một sự giải thích theo chủ nghĩa nguyên bản và theo chủ nghĩa xây dựng chặt chẽ về Hiến pháp theo truyền thống Scalia và Thomas, cũng như các vụ kiện có tiền lệ của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ ... đã phát hiện ra rằng 'Công dân bẩm sinh' được định nghĩa là một người sinh ra trên đất Mỹ có cha mẹ đều là công dân Hoa Kỳ vào thời điểm đứa trẻ được sinh ra,” tài liệu nêu rõ.

Sau đó, nhóm trích dẫn sáu vụ án trong đó có vụ Dred Scott v Sandford. Phán quyết năm 1857 được đưa ra vài năm trước khi Nội chiến Hoa Kỳ bùng nổ năm 1861 về vấn đề nô lệ, tuyên bố rằng những người bị bắt làm nô lệ không thể là công dân, nghĩa là họ không thể mong đợi nhận được bất kỳ sự bảo vệ nào từ tòa án hoặc chính phủ liên bang. Phán quyết cũng nói rằng Quốc hội không có quyền cấm chế độ nô lệ trên lãnh thổ liên bang.

Tài liệu cương lĩnh của NFRA lập luận rằng “Một số tiểu bang, ứng cử viên và đảng phái chính trị lớn đã bỏ qua tiêu chuẩn cơ bản này của Tổng thống, bao gồm các ứng cử viên Nikki Haley, Vivek Ramaswamy và Kamala Harris mà cha mẹ họ không phải là công dân Mỹ vào thời điểm họ sinh ra”.

Tài liệu nêu rõ: “Ý muốn của đại hội này là chỉ những ứng cử viên đáp ứng tiêu chuẩn quốc tịch bẩm sinh, được giải thích thông qua tiêu chuẩn theo chủ nghĩa nguyên bản và chủ nghĩa xây dựng nghiêm ngặt, mới được đưa vào các lá phiếu sơ bộ của tổng thống Đảng Cộng hòa năm 2024”.

Cả Haley và Ramaswamy đều xuất hiện trong các cuộc bầu cử sơ bộ của Đảng Cộng hòa. Raw Story lưu ý rằng cựu Tổng thống Ronald Reagan là thành viên của tổ chức hiện đã 90 tuổi.

Cách giải thích Hiến pháp của NFRA có thể khiến một số tổng thống Hoa Kỳ không đủ tư cách để nắm giữ chức vụ, chẳng hạn như George Washington, John Adams, Thomas Jefferson và James Madison. Cha mẹ của họ sinh ra ở nơi mà lúc đó là thuộc địa của Anh, nơi sau này trở thành Hoa Kỳ, có nghĩa là những tổng tư lệnh đó sẽ không đáp ứng các tiêu chuẩn nghiêm ngặt của NFRA.

NFRA cũng trích dẫn vụ Perkins kiện Elg năm 1939.

“Một đứa trẻ sinh ra ở đây có nguồn gốc là người nước ngoài sẽ trở thành công dân Hoa Kỳ,” vụ án nêu rõ, đi ngược lại lập luận của NFRA.

Cơ quan Lưu trữ Hoa Kỳ tuyên bố trên trang web của mình rằng phán quyết của Scott v Sandford “được nhiều học giả pháp lý coi là phán quyết tồi tệ nhất từng được Tòa án Tối cao đưa ra”.

Nó cũng lưu ý rằng quyết định này đã bị “đảo ngược” bởi các tu chính án thứ 13 và 14 trong đó bãi bỏ chế độ nô lệ và tuyên bố rằng tất cả những người sinh ra ở Hoa Kỳ đều là công dân.


https://www.the-independent.com/news/world/americas/us-politics/kamala-harris-president-supreme-court-b2601364.html

NVV
 

 2024-06-19 

Các chuyên gia: Lệnh bịt miệng ông Trump là 'can thiệp bầu cử', vi phạm quyền của ông và của người Mỹ

(Daily Caller, 19/6/2024)

Khi phiên tòa kết thúc, cựu Tổng thống Donald Trump không còn phải ngồi trong phòng xử án mỗi ngày, nhưng ngay cả khi cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên đến gần, ông vẫn không thể tự do nói về những gì đã xảy ra ở đó.

Tòa án cao nhất của New York hôm thứ Ba (18/6) đã từ chối tiếp nhận đơn kháng cáo của Trump, và văn phòng của Bragg khẳng định cần phải có lệnh bịt miệng cho đến khi tuyên án. Các chuyên gia pháp lý nói với DCNF (Daily Caller) rằng việc giữ nguyên lệnh bịt miệng sau khi bị kết án là điều cực kỳ hiếm gặp, đồng thời lưu ý rằng có bằng chứng chắc chắn rằng làm như vậy là vi phạm các quyền dân sự của Trump, đặc biệt là khi không bao giờ có nhiều lý do biện minh cho việc ban hành lệnh này.

“Điều này thực sự đi thẳng vào trọng tâm không chỉ các quyền trong Tu chính án thứ nhất của Donald Trump, mà còn cả quyền của người dân Mỹ được nghe ý kiến ​​từ các ứng cử viên tranh cử tổng thống,” cựu công tố viên liên bang Jonathan Fahey nói với DCNF, nhấn mạnh rằng Biden dùng 34 trọng tội của Trump là một “đặc điểm cốt lõi” của cuộc tái tranh cử của ông.

“Biden sẽ nói về vấn đề đó, và Trump phải thận trọng để đảm bảo rằng ông ấy không xúc phạm thẩm phán,” ông tiếp tục.

Với việc tuyên án phải đến ngày 11 tháng 7, có vẻ như lệnh này sẽ được giữ nguyên trong cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên vào ngày 27 tháng 6.

Văn phòng của Bragg bảo vệ việc giữ nguyên lệnh cho đến ngày tuyên án sau khi các luật sư của Trump yêu cầu Thẩm phán Juan Merchan dỡ bỏ lệnh sau khi cựu tổng thống bị kết án.

Các luật sư của Trump lập luận rằng “những mối quan ngại mà chính phủ và Tòa án đưa ra không biện minh cho những hạn chế đối với các quyền trong Tu chính án thứ nhất của Tổng thống Trump”.

Cựu công tố viên liên bang Katie Cherkasky nói với DCNF: “Việc tòa án giữ nguyên lệnh bịt miệng sau khi kết án là điều hoàn toàn không bình thường”. Bà nói rằng “có thể các tòa án ở New York thậm chí có thể gia hạn lệnh bịt miệng sau khi kết án như một điều kiện quản chế sau khi tuyên án, mặc dù không có khả năng xảy ra.”

Fahey nói với DCNF rằng ông thậm chí hầu như không nhớ đã nghe về lệnh bịt miệng trong 19 năm làm công tố viên.

Giờ đây, Tòa phúc thẩm New York đã bác bỏ đơn kháng cáo của ông, các lựa chọn của Trump bao gồm kháng cáo lên Tòa án Tối cao - hoặc nộp đơn lên tòa liên bang thách thức lệnh bịt miệng.

“Vụ kiện ở tòa liên bang có thể cáo buộc rằng lệnh bịt miệng (không nói gì đến bản thân cơ quan công tố) về mặt bề ngoài là bất hợp pháp và chỉ là cái cớ, một phần của âm mưu giữa chính quyền Biden, Bragg, và Merchan, cùng những người khác, để bịt miệng ông Trump và làm tổn hại đến chiến dịch tranh cử tổng thống của ông ấy, thông qua việc lừa dối và lạm dụng quy trình pháp lý hình sự của tiểu bang,” Phó Chủ tịch cấp cao về Pháp lý của America First, Reed D. Rubinstein, nói với DCNF. “Hành vi như vậy được cho là vi phạm các quyền dân sự của ông Trump và, dựa trên bản cáo trạng của Jack Smith đối với cựu Tổng thống tại Tòa án Quận Columbia, dường như là sự can thiệp bầu cử không đúng đắn và bất hợp pháp.”

Ủy viên FEC của đảng Cộng hòa, Trey Trainor, đã chỉ trích việc Bộ Tư Pháp không can thiệp vào vụ án là đã đặt ra “tiền lệ nguy hiểm” trong lời khai của ông trước Quốc hội vào tuần trước, vì Bragg đang cố gắng thi hành luật tài chính của liên bang cho các chiến dịch tranh cử.

Matthew Colangelo, người trước đây đã làm việc hai năm tại văn phòng Biện lý quận Manhattan của Bộ Tư pháp Biden (DOJ) với tư cách là cố vấn cấp cao, đã gia nhập văn phòng của Bragg vào tháng 12 năm 2022 và làm việc trong vụ kiện chống lại Trump. Trump không thể nói về Colangelo theo lệnh bịt miệng, lệnh này hạn chế các tuyên bố của ông về các nhân chứng, công tố viên không phải là biện lý quận, nhân viên tòa án và bồi thẩm đoàn, cũng như với các thành viên gia đình của nhân viên, công tố quận hoặc thẩm phán.

Rubinstein tiếp tục: “Sự thật chỉ ra rằng Biden, Bragg và những người khác, về mặt thiết kế và hiệu quả, đã âm mưu sử dụng tòa án hình sự tiểu bang để can thiệp vào quyền của người Mỹ bầu cho cho ứng cử viên mà họ lựa chọn”. “Việc lệnh bịt miệng có thể ảnh hưởng nhiều đến khả năng phát biểu của ông Trump trong cuộc tranh luận đầu tiên càng làm nổi bật sự vô lý của nó.”


https://dailycaller.com/2024/06/19/trump-gag-order-speech-rights/

NVV dịch