2026-05-18  

Sự đảo ngược vận mệnh của đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.

(Kurt Schlichter, Townhall, 18/5/2026)

Winston Churchill từng nhận xét rằng không có gì sánh được với cảm giác bị bắn mà không trúng. Đảng Cộng hòa đang tận hưởng cảm giác tuyệt vời đó ngay lúc này. Nhờ các quyết định phân chia lại khu vực bầu cử của nhiều tòa án khác nhau, cũng như một số ví dụ đáng ngạc nhiên về bản lĩnh của đảng Cộng hòa sau đó, có vẻ như tháng 11 sẽ là một cuộc đua gay cấn. Cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ được cho là cuộc hẹn với thảm họa, và xét về lịch sử, vận may vẫn đang chống lại chúng ta. Nhưng đảng Dân chủ vừa trải qua kinh nghiệm đau khổ khi nhận ra rằng số phận thật khó lường. Những sự kiện gần đây đã tạo cơ hội cho đảng Cộng hòa, và niềm vui sướng cùng sự nhẹ nhõm của chúng ta khi biết rằng mình không nhất thiết phải chịu số phận bi thảm càng được nhân lên khi nghe thấy đảng Dân chủ rên rỉ trong đau đớn khi tất cả giấc mơ của họ tan vỡ.

Và đó mới chỉ là khởi đầu cho nỗi đau của họ. Cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026 chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi trước khi xu hướng thành công của đảng Dân chủ lao dốc không phanh, giống như chiếc quần của Swalwell tụt xuống khi có mặt một điệp viên Trung Quốc. Sự dịch chuyển dân số liên tục sẽ có lợi cho đảng Cộng hòa. Ví dụ, việc di cư từ các thành phố và tiểu bang truyền thống ủng hộ đảng Dân chủ sang các tiểu bang bảo thủ hơn ủng hộ đảng Cộng hòa sẽ làm tăng số ghế của đảng Cộng hòa tại Hạ viện, vì các tiểu bang này sẽ có thêm ghế do tăng trưởng dân số và đảng Dân chủ sẽ mất ghế khi cử tri tương lai của họ di cư. Sự dịch chuyển này cũng sẽ dẫn đến nhiều phiếu đại cử tri hơn cho đảng Cộng hòa, củng cố vị thế của họ trong cuộc bầu cử tổng thống sắp tới. Tương lai tươi sáng đến mức đảng Cộng hòa phải đeo kính râm.

Nhưng chừng nào đảng Dân chủ còn đội mũ phân biệt chủng tộc và thỉnh thoảng xăm hình phát xít, họ sẽ tiếp tục thua cuộc. Miền Nam gần như hoàn toàn là màu đỏ. Các cơ quan lập pháp của đảng Cộng hòa đang loại bỏ nhiều khu vực bầu cử của đảng Dân chủ mang tính phân biệt chủng tộc và bảo thủ (mặc dù những người Cộng hòa ôn hòa có thể tạm thời bỏ qua một số khu vực, nhưng khi các chính trị gia đảng Cộng hòa bị "Indiana hóa" trong mùa bầu cử sơ bộ tới, họ sẽ cứng rắn hơn). Đây không phải là các khu vực bầu cử của người da đen. Đây là các khu vực bầu cử của đảng Dân chủ. Nhưng thật tốt khi thấy đảng Dân chủ giả vờ quan tâm đến cử tri da đen của họ sau nhiều năm coi thường họ để ủng hộ người nhập cư bất hợp pháp, người Hồi giáo và những kẻ biến thái, những người đều xếp hạng cao hơn trên Kim tự tháp Áp bức của phe cánh tả.

Cơ hội đó là gì? Khi bạn có những khu vực bầu cử về cơ bản dành riêng cho đảng Dân chủ, nơi mà đảng Cộng hòa không có cơ hội đắc cử, thì không cần phải ôn hòa. Không cần phải nói chuyện với bất kỳ ai không phải là người cộng sản hoặc có liên hệ với chủ nghĩa cộng sản, và họ đã không làm vậy. Trong nhiều năm, đảng Dân chủ hoàn toàn không có bất kỳ nỗ lực tiếp cận thực sự nào với người dân Mỹ bình thường. Cô đặc vụ CIA kỳ quặc, mặt búp bê chua ngoa Abigail Spanberger đã cố gắng giả vờ, nhưng mặt nạ của cô ta – làm ơn đeo lại đi! – đã rơi xuống ngay khi cô ta tuyên thệ nhậm chức. Cô ta tranh cử với tư cách là một người ôn hòa nhưng lại cầm quyền như một người theo chủ nghĩa Mác.

Và bạn thấy kết quả ra sao rồi đấy.

Đảng Dân chủ sắp phải đối mặt với một sự lựa chọn, đặc biệt là ở miền Nam, nơi họ sẽ sớm không thể trông chờ vào những chiến thắng chắc chắn. Giờ đây, họ sẽ phải cạnh tranh giành phiếu bầu của người dân bình thường nếu muốn có bất kỳ ghế nào, nhưng làm thế nào để cạnh tranh giành phiếu bầu của người dân bình thường khi họ đang rao giảng những điều nhảm nhí mang tính Bolshevik? Cắt xẻ trẻ em để ép chúng tuân theo ảo tưởng của những bà mẹ Münchhausen? Nhập khẩu phần lớn người dân từ Thế giới thứ ba và trả tiền cho họ để ở đây? Cho phép tội phạm hoành hành? Tăng thuế để giúp cho những kẻ ăn bám, cũng như các công đoàn viên chức nhà nước, mặc dù tôi đang lặp lại lời của chính mình.

Người bình thường không muốn điều đó. 

Nhưng nếu có một đảng viên Dân chủ có thể nói "Không" với những điều phi lý cực đoan nhất thì sao? Đã từng có một đảng viên Dân chủ như vậy. Bạn phải quay ngược lại gần 35 năm trước, nhưng ông ấy đã từng ở đó. Bill Clinton. Bạn có nhớ ông ấy đã đứng về phía những người Mỹ muốn làm việc chăm chỉ và tuân thủ luật lệ như thế nào không? Ông ấy muốn phá thai phải an toàn, hợp pháp và hiếm khi xảy ra? Ông ấy nghĩ rằng tội phạm nên vào tù và người dân không nên sống dựa vào trợ cấp mãi mãi? Tất cả những điều đó giờ đây đều là điều cấm kỵ đối với đảng Dân chủ, nhưng nếu họ khôi phục lại chúng thì sẽ rất được lòng dân, và điều đó sẽ tạo vỏ bọc cho những điều tự do khác mà họ muốn. Bill Clinton không phải là người bảo thủ, nhưng đừng nhầm lẫn ông ấy với người vợ thiếu hiểu biết của mình. Ông ấy hiểu rằng để một đảng viên Dân chủ thành công, ông ta phải làm cho đảng Dân chủ trở nên an toàn để người dân bình thường có thể nuôi dạy gia đình và đi lại trên đường phố. 

Thật kỳ lạ là người Dân chủ bị ghét nhất hiện nay không phải là gã có hình xăm Đức Quốc xã, hay kẻ theo chủ nghĩa xã hội công khai, hay kẻ giả danh người da đỏ. Mà lại là một đảng viên Dân chủ đến từ một tiểu bang tranh chấp, người nói rằng nước Mỹ nên đánh bại kẻ thù của mình, rằng tội phạm là xấu, và có lẽ việc mở cửa biên giới hoàn toàn là một ý tưởng tồi. Họ ghét Thượng nghị sĩ John Fetterman (D-PA), nhưng bạn biết ai không ghét John Fetterman không? Chính là người dân Pennsylvania, những người đã bầu ông ấy.

Giờ hãy tưởng tượng một số đảng viên Dân chủ miền Nam sẵn sàng nói những điều như “Nước Mỹ là quốc gia tốt nhất trên thế giới”, “Thật tệ khi nói xấu đồng minh Israel của chúng ta để làm hài lòng những kẻ cuồng tín bài Do Thái trong đảng”, “Tội phạm phải ngồi tù”, và “Giáo viên có công đoàn cần phải làm việc hiệu quả trước khi được tăng lương”. Người đó sẽ được lắng nghe. Mọi người sẽ chú ý đến anh ta. Và khi anh ta được bầu, và điều đó hoàn toàn có thể xảy ra, và nếu anh ta thực sự điều hành đất nước theo cách đó, anh ta sẽ có thể đưa vào rất nhiều điều tự do (liberal) mà chúng ta, những người Cộng hòa, không thể chấp nhận được.

Đừng tự lừa dối mình. Đảng Cộng hòa không thắng cử vì họ được lòng dân. Hầu hết người Mỹ đều ghét tất cả các chính trị gia. Đảng Cộng hòa thắng cử phần lớn là vì Đảng Dân chủ chấp nhận những điều kỳ quặc, lập dị, khiến người bình thường xa lánh. Nhưng người dân có thể chấp nhận nhiều điều tồi tệ mà Đảng Dân chủ muốn – như hệ thống chăm sóc sức khỏe chỉ do một người tài trợ (single-payer healthcare), dù nó tệ đến mức nào – nếu nó được thúc đẩy bởi người mà họ tin tưởng sẽ không để con cái họ bị xâm hại hoặc tiền tiết kiệm của họ bị cướp đoạt. May mắn thay, điều đó sẽ khó khăn đối với Đảng Dân chủ. Đó là bởi vì hệ tư tưởng của họ không chỉ là một quan điểm chính trị. Nó là sự thay thế cho tôn giáo của họ. Hệ thống niềm tin kỳ lạ của họ vào những thứ như thần thời tiết giận dữ, phân biệt chủng tộc có hệ thống và tất cả những thứ khác là những gì lấp đầy khoảng trống mà người bình thường lấp đầy bằng Niềm tin, Gia đình và Quốc kỳ. Bạn không thể bình thường trong Đảng Dân chủ. Bạn không thể nói “Không, có lẽ giết một bào thai tám tháng tuổi là một ý kiến ​​tồi vì mẹ nó muốn thế.” Bạn không thể nói “Hầu hết những kẻ lang thang và vô gia cư là những kẻ nghiện ma túy, tội phạm hoặc người điên cần được điều trị hoặc bỏ tù, và họ không thể sống trên đường phố của chúng ta và làm ô nhiễm đường phố bằng kim tiêm và phân của người vô gia cư.” Bạn không thể nói “Chưa từng có phụ nữ nào có dương vật.” Bạn không thể nói những điều hoàn toàn đúng mà mọi người đều biết là đúng chỉ vì những người Dân chủ khác sẽ không chấp nhận điều đó, và điều đó khiến bạn trở nên không đáng tin cậy đối với những người bình thường, và lẽ ra điều đó phải xảy ra. Nhưng nếu họ chấp nhận thì sao?

Điều gì sẽ xảy ra nếu có một đảng viên Dân chủ đứng lên và từ chối quỳ gối trước bàn thờ của những tư tưởng kỳ quặc cánh tả?

Vậy thì, với tư cách là đảng Cộng hòa, chúng ta sẽ gặp rắc rối. Nhưng hiện tại, chúng ta không cần phải lo lắng. Trong khi đảng Dân chủ đang cố gắng hết sức để giải thích tại sao người có hình xăm Đức Quốc xã lại được coi là ngầu, còn người giơ ngón tay cái kiểu "OK" lại bị coi là Hitler, họ đang làm thay công việc của chúng ta. Có thể không phải đảng Cộng hòa sắp bước vào chuỗi thắng liên tiếp; mà có thể đảng Dân chủ sắp bước vào chuỗi thua liên tiếp. Và, may mắn thay cho chúng ta, chính đảng Dân chủ sẽ tiếp tục chuỗi thua đó.

https://townhall.com/columnists/kurtschlichter/2026/05/18/the-gops-midterm-reversal-of-fortune-n2676169

NVV