2026-04-27
Trump đang trên hành trình của một người hùng
Dù thích hay không, đây quả là một câu chuyện tuyệt vời.
(Matthew Hennessey, Wall Street Journal, 27/4/2026)
Bữa tiệc tối thường niên của Hiệp hội Phóng viên Tòa Bạch Ốc (WHCA)là nơi các diễn viên hài tự do chế giễu các chính trị gia bảo thủ trong khi các nhà báo tự do cười nghiêng ngả. Năm nay thì khác.
Trước khi mọi chuyện bắt đầu, người ta kỳ vọng Tổng thống Trump sẽ lật ngược tình thế. Đây là lần đầu tiên ông tham dự với tư cách tổng thống. Năm 2011, Tổng thống Obama đã làm ông bẽ mặt trong khi các MC truyền hình, biên tập viên báo chí và các giám đốc điều hành truyền thông cười khúc khích.
Sự kiện đó đã trở thành một phần huyền thoại của ông Trump. Những người ủng hộ ông coi đó là lời kêu gọi phiêu lưu khởi đầu cho hành trình anh hùng của ông. Đó là sự ra đời của MAGA, khoảnh khắc định mệnh (vị trí) tổng thống của ông được định đoạt. Đó là khi âm nhạc bắt đầu vang lên.
Đối với một số người, việc được bầu làm tổng thống hai lần và sống thoải mái trong đầu giới truyền thông suốt một thập kỷ đã là sự trả thù đủ lớn. Nhưng không phải với người hùng của chúng ta. Con voi này không bao giờ quên.
Bài phát biểu hùng hồn được lên lịch vào tối thứ Bảy được coi là sự trả đũa. “Sẽ rất hài hước. Sẽ rất thú vị. Sẽ có vài phát súng vang lên tối nay trong phòng,” Thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc Karoline Leavitt nói. Brian Stelter của CNN viết rằng ông dự đoán ông Trump sẽ coi sự kiện tối nay “như việc đánh bại một đối thủ.” Tờ Daily Beast dự đoán bài phát biểu sẽ “đầy giận dữ” và có thể bao gồm một khoảnh khắc “kết thúc bằng cú ném micro”.
Than ôi, điều đó đã không xảy ra. Bài phát biểu đó khó có thể được đưa ra. Ông Trump nói rằng ông và WHCA sẽ lên lịch lại bữa tối. Thật khó tin rằng ông sẽ sử dụng cơ hội làm lại này để tấn công giới báo chí với cùng một sự hăng hái như ông đã làm vào thứ Bảy, nếu không có tất cả những bi kịch (sau) đó.
Mật vụ đã chặn được kẻ ám sát bất thành ở sảnh khách sạn. Nhưng hãy xem video. Gã đó đã chạy thục mạng – chạy hết tốc độ về phía cửa phòng ăn. Nếu hắn ta vượt qua được rào cản, một số nhà báo và khách mời danh dự sẽ trở thành nạn nhân của hắn trước khi hắn kịp đến gần bục phát biểu. Trong bản tuyên ngôn được cho là của hắn, hắn nói rằng hắn sẵn sàng "xử lý hầu hết mọi người... để tiếp cận mục tiêu."
Nhờ ơn Chúa, những người tốt có vũ khí đã ngăn chặn được kịch bản đó. Nếu không thì hậu quả sẽ rất tồi tệ.
Sẽ thật không phù hợp nếu ông Trump giả vờ rằng không thể có một vụ thảm sát hàng loạt các nhà báo và chính trị gia vào cuối tuần này. Đúng là tổng thống không thường né tránh những điều "không phù hợp" khi có cơ hội xúc phạm kẻ thù của mình, dù là thật hay chỉ là tưởng tượng. Nhưng đôi khi ông ấy làm vậy. Đôi khi ông ấy nói đúng. Hy vọng đây là một trong những lần đó.
Một vài lời về hành trình của người hùng. Tôi biết rằng thật khó để một số người nhìn nhận câu chuyện của Trump theo cách đó. Sự nóng nảy của đam mê chính trị có thể làm lu mờ lý trí. Nhưng hãy thử lùi lại khỏi sự hỗn loạn của vở kịch bi hài hàng ngày. Hãy tưởng tượng một nhà sử học khách quan của tương lai sẽ nhìn nhận nó như thế nào.
Donald Trump xuất thân từ nơi không có gì (Queens nằm ở vùng không mấy nổi bật của thành phố New York), mặc dù ông ấy có thứ mà hầu hết mọi người không có: một khởi đầu thuận lợi. Cha ông ấy giàu có. Ông Trump được thừa hưởng một khoản tiền nhỏ, và ông ấy đã biến nó thành một khoản tiền lớn. Ông ta đã tự mình vươn lên vị trí người giàu mới nổi hàng đầu trong lĩnh vực bất động sản tại thành phố năng động nhất thế giới.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã đủ để viết một bài điếu văn hay. Nhưng nó sẽ không làm nên lịch sử.
Như chúng ta đều biết, câu chuyện của Trump không kết thúc ở đó. Mặc dù tài sản của ông Trump rất lớn, nhưng ông đã đánh mất tất cả – phá sản hoàn toàn. Nhưng ông đã xoay sở để gây dựng lại tất cả. Và còn lớn mạnh hơn trước. Ông trở nên nổi tiếng. Đầu tiên là vì giàu có, sau đó, một cách bất ngờ, vì tính cách của mình. Ông ấy rất quyến rũ trên truyền hình. Chương trình "The Apprentice" thành công cũng nhờ vào sức hút của ông. Bạn có thể không muốn thừa nhận điều này, nhưng đó là sự thật.
Điều ông ấy muốn hơn cả tiền bạc và danh vọng là sự tôn trọng. Nhưng dù ông ấy có cố gắng thế nào, chẳng ai chịu cho ông ấy sự tôn trọng. Khi ông ấy bước chân vào chính trường, những kẻ quyền lực trong giới chính trị nhìn ông ấy với vẻ thương hại. Họ cười nhạo.
Vì vậy, đêm đó tại bữa tối của Hiệp hội Phóng viên Tòa Bạch Ốc năm 2011, ông ấy quyết tâm chứng minh cho họ thấy. Ông ấy sẽ khiến họ phải hối hận vì đã cười nhạo ông ấy.
Ông ấy tranh cử đề cử của đảng Cộng hòa cho chức tổng thống năm 2015, đối đầu với một loạt các chính trị gia dày dạn kinh nghiệm. Họ gọi ông ấy là kẻ thô tục. Họ nói ông ấy ngu ngốc, cục mịch, không Mỹ, không đủ tư cách. Bất chấp mọi khó khăn, ông ấy đã thắng. Tiếp theo, ông ấy đánh bại một chính trị gia quyền lực, người được xem là ứng cử viên của định mệnh. Bản thân Hillary Clinton là nhân vật chính trong một hành trình anh hùng khác.
Lịch sử là ngẫu nhiên. Không có gì là đã được viết sẵn. Bà ấy thua. Ông ấy thắng. Và chúng ta đang ở thời điểm này.
Chiến thắng của ông Trump đã gây ra sự hoang mang và phẫn nộ. Giới tinh hoa mà ông ấy đã đánh bại từ chối chấp nhận ông ấy là người lãnh đạo quốc gia. Họ truy đuổi ông ấy. Họ âm mưu gài bẫy ông bằng những cáo buộc sai trái về việc thông đồng với một thế lực nước ngoài. Họ đã luận tội ông hai lần.
Tuy nhiên, ông vẫn kiên trì.
Ông mất chức tổng thống, một phần vì đại dịch bất ngờ, nhưng ông từ chối chấp nhận điều đó. Ông nói rằng họ đã cướp mất chức vụ của ông. Ông đã phản ứng một cách vụng về và ngu ngốc trước những kẻ đã hành hạ mình. Ông tự làm tổn thương chính mình. Ông không thể tự mình vượt qua khó khăn. Sự gan dạ của người New York vừa là tài sản quý giá nhất, vừa là điểm yếu lớn nhất của ông.
Ông thề sẽ trở lại. Kẻ thù của ông quyết tâm không cho phép điều đó xảy ra. Họ cũng hành động ngu ngốc, truy tố ông đến cùng tại tòa án, nói dối người dân về năng lực trí tuệ của người kế nhiệm, làm mọi cách để bôi nhọ ông, để loại bỏ ông. Một lần nữa, họ gọi ông là thô tục, cục cằn, không Mỹ, không đủ năng lực.
Những kẻ ám sát đã cố gắng giết ông, hai lần. Thậm chí ba lần. Có thể nhiều hơn nữa.
Tuy nhiên, người dân lại nâng ông lên. Họ không phải những người tốt và vĩ đại. Mà là những người thấp kém và bẩn thỉu, đám đông hỗn độn. Những người đàn ông và phụ nữ bị lãng quên. Họ đổ xô đến bên ông ta ngay cả khi những kẻ đầu óc hẹp hòi kinh hãi. Người dân thường đưa ông ta trở lại chức vụ cao nhất trong nước. Ông ta vẫn giữ chức vụ đó.
Không ai biết cuộc hành trình sẽ kết thúc ở đâu. Chúng ta đang ở giữa tâm điểm của nó. Sự kiêu ngạo thường giết chết hầu hết các anh hùng trong suốt cuộc đời họ. Những người bị ghét bỏ — và ông Trump thuộc nhóm này — sau đó phải sống sót qua phán quyết của lịch sử, thường được đưa ra bởi những kẻ đầu óc hẹp hòi. Chắc chắn phán quyết sẽ còn kéo dài rất lâu.
Nếu bạn có thể lùi lại một bước, bạn phải thừa nhận: Đó là một câu chuyện kinh hoàng.
https://www.wsj.com/opinion/free-expression/trump-is-on-a-heros-journey-960363f5?st=hyUgq5
Ông Hennessey là chủ biên của Free Expression.
NVV