2026-07-18
Hai năm sau khi Biden rời nhiệm, đảng Dân chủ vẫn đang loay hoay tìm kiếm bản sắc của mình.
(Barnini Chakraborty, Washington Examiner, 18/7/2026)
Hai năm sau khi cựu Tổng thống Joe Biden kết thúc chiến dịch tái tranh cử, đảng Dân chủ vẫn đang vật lộn với những câu hỏi mà sự ra đi của ông đã đặt ra: Họ đang đấu tranh cho ai? Họ nên đại diện cho điều gì? Và ai nên dẫn dắt họ bước vào kỷ nguyên hậu Biden?
Thay vì đưa ra những câu trả lời rõ ràng, thất bại năm 2024 của đảng đã làm dấy lên những quan điểm trái ngược về tương lai của đảng. Các ứng cử viên xã hội chủ nghĩa đã giành chiến thắng bất ngờ trong các cuộc bầu cử sơ bộ, những người theo chủ nghĩa trung dung đang kêu gọi quay trở lại chính trị trung lập, và một lượng lớn các ứng cử viên tiềm năng cho chức tổng thống năm 2028 đang đưa ra những kế hoạch khác nhau để xây dựng lại một liên minh có khả năng giành lại phiếu bầu.
Trong khi đó, Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ phần lớn đã tránh một cuộc đối chất công khai toàn diện về những sai lầm đã giúp Tổng thống Donald Trump tái đắc cử, để cho các chiến lược gia, thống đốc, nhà hoạt động và ứng cử viên tự tranh luận về vấn đề này trong các cuộc bầu cử sơ bộ và nghị viện tiểu bang trên khắp cả nước.
Matt Klink, một chiến lược gia chính trị ở California, cho biết việc đảng này ngần ngại xem xét kỹ lưỡng thất bại năm 2024 chỉ kéo dài cuộc tranh luận nội bộ.
“Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ đã công bố bản đánh giá bị trì hoãn từ lâu vào tháng 5 năm 2026, nhưng ngay cả những người quan sát có thiện cảm cũng mô tả quá trình này là chưa hoàn chỉnh và có những sai sót cơ bản”, Klink nói với tờ Washington Examiner .
Ashleigh Ewald, người từng là người sáng tạo nội dung dành cho thế hệ Z trong chiến dịch tranh cử của Phó Tổng thống Kamala Harris tại Georgia năm 2024, cho biết đảng Dân chủ vẫn đang vật lộn với những câu hỏi tương tự đã nảy sinh sau khi Biden từ chức.
“Tôi không tin rằng đảng đã trả lời trọn vẹn câu hỏi đó,” bà nói với tờ Washington Examiner. “Đảng Dân chủ vẫn đang cố gắng cân bằng giữa việc thu hút cử tri ôn hòa và cử tri dao động, đồng thời đáp ứng nhu cầu của tầng lớp cử tri tiến bộ muốn những thay đổi lớn hơn. Cuộc thảo luận đang diễn ra trong đảng hiện nay không phải là về việc liệu đảng Dân chủ có nên thay đổi hay không, mà là về hướng đi của sự thay đổi đó.”
Những người khác lại cho rằng sự bất mãn với giới lãnh đạo đảng Dân chủ đã gia tăng.
“Một phần nguyên nhân có thể là do hệ tư tưởng, nhưng vấn đề còn rộng hơn thế,” Andrew Koneschusky, người sáng lập Beltway Advisors và cựu thư ký báo chí của Lãnh đạo phe thiểu số Thượng viện Chuck Schumer (D-NY), nói với Washington Examiner . “Đảng Dân chủ đã mệt mỏi với việc thất bại, và họ coi giới cầm quyền là người chịu trách nhiệm. Những người đã dẫn dắt đảng vào tình trạng khó khăn không phải là những người sẽ dẫn dắt đảng thoát ra.”
Sự thất vọng đó ngày càng trở nên rõ rệt hơn trong năm qua khi các ứng cử viên nổi dậy đánh bại các đối thủ được giới cầm quyền hậu thuẫn và một thế hệ trẻ hơn của đảng Dân chủ nổi lên như những nhà lãnh đạo tiềm năng của quốc gia.
“Cũng có một khát vọng về một thế hệ lãnh đạo mới,” Koneschusky nói, chỉ vào những nhân vật như Hạ nghị sĩ Alexandria Ocasio-Cortez (Đảng Dân chủ - New York) và Thượng nghị sĩ Jon Ossoff (Đảng Dân chủ - Georgia), những người đã được nhắc đến như những ứng cử viên tiềm năng cho cuộc bầu cử năm 2028.
* Khả năng tài chính của người dân lấn át nền dân chủ
Trong khi đảng Dân chủ tiếp tục tranh luận về hệ tư tưởng, các chiến lược gia trên toàn bộ phổ chính trị dường như đều đồng ý rằng đảng này đã đánh giá sai những gì quan trọng nhất đối với cử tri vào năm 2024.
“Năm 2024, đảng Dân chủ đã đánh giá thấp sự tức giận của cử tri về lạm phát và không nhận ra tiền bạc là vấn đề lớn nhất thúc đẩy họ,” Koneschusky nói. “Đảng Dân chủ chủ yếu nói về nền dân chủ; còn cử tri thì thức dậy mỗi ngày đều lo lắng về giá cả ngày càng tăng của sữa, trứng và các nhu yếu phẩm cơ bản khác.”
Klink lập luận rằng đảng Dân chủ cũng phải trả giá về mặt chính trị vì đã phớt lờ những mối lo ngại mà nhiều cử tri cho là chính đáng.
Ông nói: “Bài học quan trọng nhất mà đảng cần rút ra là không thể nói với cử tri rằng những mối quan tâm của họ là bất chính. Những lo ngại về lạm phát, biên giới, việc nam sinh tham gia thể thao nữ, an ninh công cộng và sức khỏe của tổng thống không phải là do đảng Cộng hòa bịa đặt ra.”
Emily Suttle-Braun, CEO của công ty tư vấn chính trị và chiến lược Doodle Mom Strategies, cho biết đảng Dân chủ đang gặp phải cả vấn đề về thông điệp lẫn vấn đề về uy tín.
“Chúng tôi không có một thông điệp kinh tế rõ ràng, và thông điệp mà cử tri nghe được dường như được soạn thảo bởi một ủy ban dành cho một đối tượng không hề tồn tại,” bà nói với tờ Washington Examiner . “Cử tri không hề nhầm lẫn về lập trường của chúng tôi. Họ chỉ không tin rằng chúng tôi đang nói chuyện với họ.”
Bà lập luận rằng đảng Cộng hòa đã thành công nhờ đưa ra những lập luận dựa trên cảm xúc hơn là chỉ dựa trên chính sách.
“Họ thắng vì họ xuất hiện với giọng điệu chắc chắn, tỏ ra bức xúc và không quan tâm đến việc liệu điều đó có đúng sự thật hay không,” bà nói. “Đảng Dân chủ cứ đáp trả bằng những lời lẽ mang tính cảm xúc.”
* Một cuộc tranh giành vị trí lãnh đạo đảng.
Mặc dù các tiêu đề báo chí tập trung vào sự nổi lên của các ứng cử viên xã hội chủ nghĩa sau chiến thắng của Zohran Mamdani trong cuộc bầu cử thị trưởng thành phố New York, một số chiến lược gia cho rằng cuộc xung đột lớn hơn không phải giữa những người ôn hòa và những người cấp tiến mà là giữa giới lãnh đạo đảng và cử tri đang đòi hỏi một sự lãnh đạo mới.
“Bạn có thể thấy một số khác biệt về chính sách trong các cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Dân chủ, đặc biệt là xung quanh vấn đề Israel và Gaza,” Koneschusky nói. “Nhưng nhìn chung, các thành viên đảng Dân chủ hầu như không có nhiều khác biệt về hầu hết các vấn đề trong nước.”
“Cuộc tranh giành lớn hơn là về việc ai sẽ dẫn dắt đảng tiến lên phía trước — những gương mặt mới hay những người được giới thượng lưu lựa chọn.”
Ewald đồng ý rằng cuộc tranh luận về cơ bản là về vấn đề đại diện chứ không phải chính sách.
“Các cuộc thảo luận về chính sách rất quan trọng, nhưng chúng phản ánh một cuộc đối thoại rộng hơn về việc đảng Dân chủ đang cố gắng tiếp cận ai,” bà nói. “Một số người muốn đảng tập trung vào việc giành lại sự ủng hộ của cử tri độc lập và ôn hòa, trong khi những người khác tin rằng tương lai nằm ở việc khích lệ tầng lớp cử tri tiến bộ.”
Tương tự, Suttle-Braun lập luận rằng sự trỗi dậy của các ứng cử viên xã hội chủ nghĩa phản ánh sự thất vọng với giới lãnh đạo đảng hơn là một sự thay đổi tư tưởng toàn diện.
“Đây chỉ là triệu chứng, chứ không phải là thay đổi toàn diện (takeover),” bà nói. “Cử tri không đọc các nghị quyết của đại hội DSA. Họ bỏ phiếu cho bất cứ ai tỏ ra nghiêm túc về vấn đề tiền thuê nhà và thực phẩm.”
* Không chỉ là vấn đề kiểm tra lý lịch cá nhân
Sự thất bại trong chiến dịch tranh cử Thượng viện Mỹ của Graham Platner tại Maine đã trở thành một điểm nóng khác trong cuộc tranh luận về tương lai của đảng này.
Suttle-Braun mô tả vụ việc là một thất bại trong khâu kiểm tra lý lịch.
“Maine là trường hợp điển hình,” bà nói. “Sự sụp đổ của Graham Platner không phải là vấn đề về hệ tư tưởng. Đó là vấn đề về việc kiểm tra. Chúng ta đã đề cao một câu chuyện hấp dẫn mà không tìm hiểu kỹ xem mình đang đề cao ai.” [Platner được đảng DC hậu thuẫn tranh cử chức TNS chống lại bà Collins của đảng CH, nhưng sau đó ông bị tố cáo xâm phạm tình dục nhiều phụ nữ nên sau đó bị đảng DC hủy đề cử]
Klink lập luận rằng điều đó đã phơi bày một điều gì đó sâu xa hơn.
“Đó không chỉ đơn thuần là thất bại trong khâu kiểm tra lý lịch,” ông nói. “Đó là điều xảy ra khi một đảng quá khao khát một người ngoài cuộc có vẻ chân thực đến mức nhầm lẫn giữa việc xây dựng thương hiệu chính trị với khả năng điều hành đất nước.”
* Các thống đốc ra tay vớt vát?
Trong bối cảnh đảng Dân chủ đang tìm kiếm một người dẫn đầu, nhiều chiến lược gia cho rằng các thống đốc bang có thể đưa ra lộ trình rõ ràng nhất để khôi phục khả năng cạnh tranh quốc gia.
“Họ không thể chỉ lo đăng bài trên mạng xã hội để hoàn thành công việc,” Suttle-Braun nói. “Họ phải sửa chữa đường sá, cân bằng ngân sách và chịu trách nhiệm về kết quả.”
Bà đã nêu tên Thống đốc Josh Shapiro (Đảng Dân chủ - Pennsylvania), Thống đốc Andy Beshear (Đảng Dân chủ - Kentucky), Thống đốc JB Pritzker (Đảng Dân chủ - Illinois) và Thống đốc Wes Moore (Đảng Dân chủ - Maryland) như những ví dụ về các đảng viên Dân chủ đã xây dựng thương hiệu chính trị mạnh mẽ bằng cách nhấn mạnh vào việc điều hành đất nước hơn là cuộc chiến ý thức hệ.
"Danh sách ứng cử viên cho cuộc bầu cử năm 2028 nên giống với các dinh thự của thống đốc hơn là các nhóm trò chuyện trực tuyến," bà nói.
Blake Ashby, người sáng lập Dự án Dân chủ các bang đỏ và tác giả cuốn sách Chủ nghĩa xã hội và Đảng Dân chủ, cũng lập luận rằng các thống đốc đảng Dân chủ đã trở thành những đại sứ mạnh mẽ nhất của đảng vì họ chứng minh được cách chính phủ có thể cải thiện cuộc sống của người dân.
Ông nói với tờ Washington Examiner : “Các thống đốc đảng Dân chủ đang sử dụng hiệu quả quyền lực của tiểu bang để cải thiện cuộc sống của người dân, nhắc nhở những người ôn hòa và tiến bộ về những gì chúng ta có thể đạt được” .
* Vẫn đang tìm kiếm bản sắc của mình
Hai năm sau khi việc ông Biden rút lui buộc đảng Dân chủ phải trải qua một giai đoạn tự vấn khó khăn, đảng này vẫn chưa trả lời được những câu hỏi nảy sinh sau thất bại năm 2024.
Các nhà chiến lược bất đồng về việc đảng Dân chủ nên tiến gần đến trung tâm chính trị đến mức nào, nên ủng hộ cánh tiến bộ của đảng đến đâu, và ai nên là người dẫn đầu cuộc đua vào năm 2028. Nhưng nhìn chung, họ đều đồng ý rằng ứng cử viên tiếp theo phải đưa ra được nhiều hơn là chỉ đối đầu với đảng Cộng hòa.
Koneschusky lập luận rằng đảng Dân chủ cần phải làm rõ hơn những giá trị gắn kết một đảng viên Dân chủ ở Vermont với một đảng viên ở Tây Virginia. Suttle-Braun nói rằng đảng cần phải kết nối lại về mặt cảm xúc với cử tri. Ewald tin rằng đảng Dân chủ cần một tầm nhìn rõ ràng hơn, giải thích cách chính phủ sẽ cải thiện cuộc sống hàng ngày đồng thời đoàn kết liên minh đa dạng của đảng.
Klink lập luận rằng thách thức thậm chí còn mang tính cơ bản hơn.
Ông nói: “Đảng luôn chứa đựng những bản sắc đối lập. Những nhà lãnh đạo thành công không xóa bỏ những bất đồng đó; họ tạo ra một mục đích rộng lớn hơn cho phép các phe phái cùng tồn tại.”
Ông ấy đã chỉ ra cựu Tổng thống Bill Clinton và Barack Obama là những nhà lãnh đạo đã đoàn kết các phe phái khác nhau trong đảng xung quanh các chủ đề về cơ hội kinh tế và đổi mới quốc gia, trong khi Biden ban đầu làm điều đó bằng cách hứa hẹn sự ổn định sau biến động năm 2020.
“Hiện nay không có nhân vật hay luận điểm nào mang tính thống nhất tương tự,” Klink nói. “Cuộc tranh cử năm 2028 đang diễn ra dường như không phải là cuộc tìm kiếm người truyền đạt thông điệp tốt nhất mà giống một cuộc trưng cầu dân ý hơn về loại đảng mà đảng Dân chủ muốn trở thành.”
Ông nói thêm: “Đảng Dân chủ không chỉ cần một nhà lãnh đạo có sức hút. Họ cần một người đủ mạnh mẽ để nói với mọi phe phái rằng họ không thể có được mọi thứ mình muốn - và đủ sức thuyết phục để thuyết phục cử tri bình thường rằng đảng một lần nữa hiểu được cuộc sống của họ.”
https://www.washingtonexaminer.com/in_focus/4650622/democrats-searching-identity-two-years-after-joe-biden-exit/
LỜI BÀN
Nói gì thì nói, đảng Dân Chủ hiện nay vẫn chưa tìm được một ứng cử viên sáng giá cho cuộc bầu cử tổng thống 2028, chưa có được một nghị trình hợp lòng dân về mọi vấn đề. Họ vẫn chưa thể trả lời những câu hỏi: tại sao ủng hộ di dân bất hợp pháp, tại sao chống đối thẻ cử tri để bỏ phiếu, tại sao ghét nước Mỹ nhiều như thế, vân vân
NVV