2026-03-12  

Tại sao tấn công Iran vào lúc này?

(Brian T. Kennedy, American Mind, 12/3/2026)

Cuộc chiến này sẽ kết thúc khi Tehran từ bỏ chương trình hạt nhân và ngừng tấn công Mỹ.

Trong gần nửa thế kỷ, các nhà hoạch định chính sách Mỹ đã quen với việc làm ngơ mỗi khi Iran tấn công nước Mỹ. Chế độ Iran coi Hoa Kỳ là kẻ thù chính – đáng khinh bỉ và đáng bị tiêu diệt. Tổng thống Trump xem mối đe dọa từ các cuộc tấn công của Iran trong tương lai là vấn đề sống còn, và tin rằng việc trì hoãn thêm nữa là không thể chấp nhận được. Do đó, việc ông tiến hành hành động quân sự ở Iran là vấn đề sống còn.

Tổng thống Trump có hai mục tiêu: đảm bảo Iran không sử dụng tên lửa đạn đạo hạt nhân để tấn công Hoa Kỳ và thiết lập một chế độ ở Tehran có lợi cho lợi ích của Mỹ. Điều này chỉ xảy ra khi chế độ Iran hiện tại bị đánh bại — và khi họ biết rằng họ đã bị đánh bại.

Chiến dịch Desert Hammer mùa hè năm ngoái không làm thay đổi quan điểm của chế độ Iran rằng việc tiêu diệt nước Mỹ là quyền lợi bẩm sinh của họ. Người Iran hẳn phải biết rằng chính sách giết hại người Mỹ đã mang lại cái chết và sự tàn phá, và những vụ giết người trong tương lai sẽ dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn. Điều này là không thể nghi ngờ.

Mỹ không tiến hành các cuộc không kích để giải phóng người dân Iran khỏi ách cai trị Hồi giáo của các giáo sĩ. Mặc dù Tổng thống Trump cảm thông với hoàn cảnh khó khăn của người dân Iran, nhưng việc giải phóng Iran là nhiệm vụ của chính người dân Iran. Trên thực tế, Tổng thống Trump đang cố gắng giải phóng Hoa Kỳ khỏi "Nhà nước ngầm" và sự kìm kẹp độc hại của nó đối với chính phủ hợp hiến của chúng ta.

Việc hiểu rõ lý do tại sao Mỹ phải tấn công Iran vào thời điểm này là điều vô cùng cần thiết, bởi vì đất nước đang chia rẽ về tính đúng đắn của hành động mà tổng thống đã thực hiện.

* Tại sao chúng ta cần quan tâm đến việc Iran có vũ khí hạt nhân hay không?


Hai mươi lăm năm trước, quân đội Iran đã thử nghiệm khả năng phóng tên lửa đạn đạo tầm ngắn Shahab-1 từ một tàu chở hàng trên Biển Caspi. Trong hai cuộc thử nghiệm riêng biệt, họ đã phóng thành công tên lửa và cho nổ nó ở tầng khí quyển cao để mô phỏng một cuộc tấn công xung điện từ. Đây là loại tấn công bất đối xứng chỉ có hiệu quả chống lại Hoa Kỳ. Một đầu đạn hạt nhân được phóng ngoài khơi bờ biển Hoa Kỳ và phát nổ trong khí quyển sẽ phá hủy vĩnh viễn cơ sở hạ tầng điện tử của chúng ta và dẫn đến cái chết của hàng triệu người Mỹ. Đây chính là điều mà Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad đã nghĩ đến khi ông tuyên bố vào năm 2005 rằng ông có thể hình dung ra một thế giới không có Hoa Kỳ.

Như vậy, học thuyết hạt nhân chiến lược của Iran đã được thiết lập: họ sẽ tấn công Mỹ không phải bằng tên lửa đạn đạo liên lục địa, loại tên lửa mà họ vẫn chưa phát triển được, mà bằng tên lửa đạn đạo tầm ngắn như Dezful, có tầm bắn 1.000 km, hoặc có thể là tên lửa đạn đạo tầm trung như Sejjil, có tầm bắn 2.000 km. Iran đã thử nghiệm tên lửa Dezful vào năm 2024 trong một vụ phóng từ tàu IRIS Shahid Mahdavi, một tàu container mà Hải quân Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) đã sử dụng để thử nghiệm khả năng phóng tên lửa từ biển. Trong kịch bản này, một cuộc tấn công vào lãnh thổ Mỹ bằng tên lửa hạt nhân phóng từ tàu chiến cũng sẽ bao gồm việc đánh chìm con tàu đó để không còn dấu vết nào, ngoại trừ dấu hiệu hạt nhân của vụ nổ. Điều này sẽ khiến việc trả đũa trở nên khó khăn, nếu không muốn nói là bất khả thi. Nếu Iran không có khả năng phóng tên lửa đạn đạo hạt nhân từ tàu ngầm, thì đây là khả năng tốt nhất tiếp theo.

Trong những năm trước các cuộc không kích chung của Mỹ và Israel, Iran đã làm được hai điều có thể chứng minh được: họ liên tục nỗ lực hiện đại hóa tên lửa đạn đạo và phát triển chương trình làm giàu uranium đến mức có thể chế tạo vũ khí hạt nhân. Trong một động thái có thể được mô tả là chiến thuật đàm phán ngoại giao giả bộ (not ideal), người Iran đã khoe khoang với đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff rằng họ đã có đủ vật liệu hạt nhân để chế tạo 11 đầu đạn .

Nếu Hoa Kỳ bị tấn công bằng tên lửa hạt nhân phóng từ tàu chiến, chúng ta sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào Trung Cộng, Nga, hoặc bất kỳ quốc gia nào khác muốn tiêu diệt chúng ta. Một cuộc tấn công bằng xung điện từ như vậy không phải là điều có thể xem nhẹ như một tàn tích của tư duy thời Chiến tranh Lạnh. Ngày nay, đó chính là học thuyết tác chiến của kẻ thù chúng ta.

Những sự thật phũ phàng này không dễ giải thích cho người dân Mỹ. Nói một cách nhẹ nhàng thì chúng rất khó chịu. Nhưng đến một thời điểm rất sớm, chúng cần phải được làm rõ. Người dân Mỹ cần hiểu rằng Iran là mối đe dọa hiện hữu đối với Hoa Kỳ.

* Chiến tranh kéo dài 47 năm?

Nhiều người phản đối chiến tranh dường như không hiểu rõ những gì đã xảy ra kể từ Cách mạng Iran. Năm 1979, một nhóm sinh viên cực đoan đã chiếm giữ đại sứ quán Mỹ ở Tehran – trên thực tế là lãnh thổ có chủ quyền của Hoa Kỳ. Họ bắt giữ các nhân viên đại sứ quán làm con tin trong hơn một năm để thể hiện lòng căm thù đối với Hoa Kỳ. Vài giờ trước khi Ronald Reagan nhậm chức tổng thống vào tháng 1 năm 1981, các con tin đã được thả. Lịch sử ghi lại rằng Tổng thống Reagan đã cử các phái viên đến Iran để cảnh báo về những hậu quả bạo lực sẽ chờ đợi Iran, và đặc biệt là các nhà lãnh đạo của nước này, nếu các con tin không được thả.

Đây là những hành động chiến tranh điển hình chống lại Hoa Kỳ. Nhưng chúng chưa bao giờ được đối xử như vậy.

Do không có phản ứng thích đáng, năm 1983 Iran đã sử dụng nhóm khủng bố Hezbollah — được thành lập bởi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) — làm lực lượng ủy nhiệm để đánh bom doanh trại Thủy quân lục chiến Mỹ ở Beirut, Lebanon, khiến 241 binh sĩ Mỹ thiệt mạng. Tin rằng việc không trừng phạt Iran sẽ dẫn đến quan hệ tốt hơn, người Mỹ đã thiệt mạng, và sự khinh miệt của Iran đối với Hoa Kỳ ngày càng mạnh mẽ. Ngay cả Tổng thống Reagan cũng tin rằng ông có thể trì hoãn ngày phán xét.

Tương tự, trong các cuộc chiến tranh sai lầm của Mỹ ở Iraq và Afghanistan, các thiết bị nổ tự chế (IED) do Iran cung cấp đã giết hại và làm bị thương binh lính Mỹ. Một lần nữa, đây là những hành động chiến tranh điển hình mà Iran tin rằng sẽ không bị trừng phạt. Đối với Iran, Hoa Kỳ là "Kẻ thù lớn nhất", và họ tin rằng chúng ta không có đủ can đảm hay niềm tin đạo đức để tự vệ trước những giáo sĩ Hồi giáo tự cho mình là thượng tôn đạo đức ở Iran. Mỗi lần chúng ta không đáp trả, lòng căm thù và sự khinh miệt của họ càng tăng lên. Lẽ thường cho thấy chương trình hạt nhân của Iran cần được nhìn nhận dưới góc độ lòng căm thù và sự khinh miệt đó. Cũng giống như các thiết bị nổ tự chế do Iran cung cấp đã được sử dụng để giết hại binh lính Mỹ, tham vọng hạt nhân của Iran đặt ra mối đe dọa hiện hữu đối với an ninh quốc gia và lối sống của nước Mỹ.

* Ý định của Iran là gì?

Iran sở hữu trữ lượng khí đốt tự nhiên lớn thứ hai thế giới. Chính quyền nước này có thể bán khí đốt tự nhiên ra nước ngoài và cung cấp năng lượng cho người dân bằng các nhà máy điện chạy bằng khí đốt trong vài trăm năm. Việc sản xuất điện hạt nhân chỉ có thể thực hiện với chi phí gấp năm lần, điều này không mang lại hiệu quả kinh tế. Mục đích duy nhất của Iran trong việc làm giàu uranium là chế tạo vũ khí hạt nhân có thể được sử dụng chống lại Hoa Kỳ và phương Tây.

Cho đến ngày nay, người Iran vẫn cho con cái đến trường mỗi sáng và đọc thuộc lòng câu “Nước Mỹ chết đi và Israel chết đi”. Cuộc Cách mạng Iran năm 1979 có thể đã kết thúc nửa thế kỷ trước, nhưng nó vẫn sống mãi trong trái tim và tâm trí của các giáo sĩ và thành viên Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) đang điều hành đất nước. Trong mọi động thái ngoại giao công khai và bí mật, họ đều tự chuốc lấy sự thù địch Hoa Kỳ, quốc gia mà họ coi là suy đồi đạo đức.

Iran lẽ ra có thể đàm phán một thỏa thuận với Tổng thống Trump để loại bỏ chương trình vũ khí hạt nhân và tên lửa đạn đạo của họ. Điều đó sẽ tránh được chiến tranh và dẫn đến tiềm năng thịnh vượng hơn cho quốc gia Iran. Nhưng họ đã từ chối thỏa thuận đó.

* Chúng ta không có hệ thống phòng thủ tên lửa sao?

Kịch bản hạt nhân Iran được mô tả ở trên chỉ là một trong những lý do khiến Tổng thống Trump coi trọng hệ thống phòng thủ tên lửa đến vậy. Nhưng cần lưu ý rằng hệ thống phòng thủ tên lửa Golden Dome của tổng thống vẫn còn trong giai đoạn sơ khai. Nếu nó hoạt động đầy đủ vào ngày hôm nay, Chiến dịch Epic Fury sẽ phần lớn trở nên không cần thiết. Suy cho cùng, mục đích chính của Tổng thống Trump là bảo vệ lãnh thổ Hoa Kỳ.

Trong suốt thời đại hạt nhân, các đối thủ chính của Mỹ, Liên Xô và Trung Quốc cộng sản, đã xây dựng cả vũ khí hạt nhân và hệ thống phòng thủ tên lửa đạn đạo. Chúng không hoàn hảo, nhưng chúng rất hiệu quả. Mặc dù người dân Mỹ tin tưởng mạnh mẽ rằng họ cần được bảo vệ khỏi một cuộc tấn công bằng tên lửa đạn đạo hạt nhân, nhưng giới tinh hoa chính trị Mỹ đã phụ bạc họ một cách thảm hại.

Hiện tại, chúng ta không thể ngăn chặn bất kỳ tên lửa đạn đạo liên lục địa nào của Nga hay Trung Quốc. Chúng ta chỉ có khả năng phòng thủ hạn chế từ các căn cứ hệ thống phòng thủ tầm trung trên mặt đất (Ground-Based Midcourse Defense - GBD) tại Fort Greely, Alaska và Căn cứ Không gian Vandenberg ở California. Mục đích chính của chúng là ngăn chặn vụ phóng tên lửa đạn đạo của Triều Tiên. Chúng ta vẫn chưa xây dựng được hệ thống phòng thủ tên lửa nào có thể ngăn chặn kịch bản của Iran như đã mô tả ở trên, cũng như chưa tăng cường đầy đủ khả năng bảo vệ lưới điện trước mối đe dọa của một cuộc tấn công xung điện từ. Cho đến thời Tổng thống Trump, người Mỹ vẫn hoạt động dựa trên niềm tin vô căn cứ rằng chúng ta miễn nhiễm với sự thù hận của kẻ thù và chiến tranh hạt nhân bằng cách nào đó là điều không thể tưởng tượng được.

* Vai trò của Trung Quốc là gì?

Iran là đồng minh chiến lược của Trung Cộng và Nga. Cả hai quốc gia này, cùng với Triều Tiên, đều ủng hộ nghiên cứu và phát triển tên lửa đạn đạo hạt nhân của Iran, phần lớn diễn ra ở Triều Tiên. Chính sách cấp cao của chính phủ Trung Quốc và Nga đều mong muốn Iran sở hữu vũ khí hạt nhân, điều này tạo ra một lực lượng ủy nhiệm nguy hiểm để sử dụng trong bất kỳ cuộc xung đột nào trong tương lai. Đây là một lý do tại sao chúng ta không được loại trừ khả năng Iran đã sở hữu vũ khí hạt nhân.

Hơn nữa, Trung Quốc thu được một lượng dầu đáng kể từ Iran như một phần của quan hệ đối tác chiến lược. Iran là nhà cung cấp quan trọng mặt hàng thiết yếu này. Nhưng Trung Quốc cũng là đối tác thương mại quan trọng của Hoa Kỳ, do nền kinh tế của chúng ta phụ thuộc vào khoáng sản đất hiếm. Đây là một lý do tại sao chiến tranh kinh tế đơn thuần sẽ không thể đánh đổ chế độ Iran. Một chế độ trừng phạt thực sự chống lại Iran sẽ đòi hỏi các biện pháp trừng phạt thứ cấp mạnh mẽ, bao gồm việc thực thi rộng rãi đối với việc Trung Quốc Cộng sản mua dầu của Iran - về cơ bản là cắt đứt thương mại của Mỹ với Trung Quốc. Nhưng hiện tại đây không phải là một lựa chọn khả thi. Thực tế, chúng ta chỉ áp đặt các hình phạt hạn chế đối với Trung Cộng vì mua dầu của Iran, loại dầu hiện đang được bán bằng tàu mang cờ nước ngoài. Do đó, chúng ta không ở trong một cuộc chiến tranh kinh tế toàn diện với Iran, và chúng ta cũng không có kế hoạch như vậy.

Những gì chúng ta đã làm với việc sử dụng lực lượng quân sự hiện tại là loại bỏ Iran như một lực lượng ủy nhiệm hiệu quả của Trung Quốc Cộng sản. Nếu Trung Quốc từng cố gắng thực hiện một cuộc tấn công hạt nhân bất ngờ vào Hoa Kỳ, còn cách nào tốt hơn là sử dụng kịch bản tên lửa đạn đạo phóng từ tàu chiến của Iran? Tại sao phải mạo hiểm để Hoa Kỳ trả đũa trực tiếp Trung Quốc khi lực lượng ủy nhiệm Iran của bạn có thể làm điều đó thay bạn? Nếu chúng ta thực sự đang ở trong Thế chiến III, giờ đây sẽ rõ ràng rằng một cuộc tấn công hạt nhân đến từ một trong ba nguồn: Trung Quốc, Nga hoặc Triều Tiên. Nếu chúng ta bị tấn công ngay bây giờ, ba quốc gia đó sẽ phải gánh chịu hậu quả. Đó là sự tính toán của chiến tranh hạt nhân.

Một mối lo ngại cấp bách khác của Hoa Kỳ là 200.000 người đàn ông Trung Quốc trong độ tuổi quân sự, dường như là lực lượng đặc nhiệm, đã nhập cảnh trái phép vào Hoa Kỳ trong thời chính quyền Biden. Họ, cùng với các nhóm khủng bố ngầm của Iran tại Mỹ, rất có thể sẽ sử dụng khủng bố để đáp trả việc Mỹ sử dụng vũ lực quân sự ở Iran. Cần có một nỗ lực mạnh mẽ để loại bỏ lực lượng đặc nhiệm Trung Quốc này, cùng với 25 triệu người nhập cư bất hợp pháp khác. Một nỗ lực phản gián mạnh mẽ cũng cần thiết để phòng thủ trước các mối đe dọa nội bộ từ Iran. Đó là hậu quả của cuộc xâm lược nhập cư mà chính quyền Biden đã dung túng và tiếp tay.

* Kết cục sẽ ra sao?

Tổng thống Trump đã tuyên bố rằng cuộc chiến ở Iran sẽ kết thúc bằng sự “đầu hàng vô điều kiện” của Iran và giới lãnh đạo Tehran theo những điều khoản có lợi cho Hoa Kỳ. Về mặt ngoại giao, người ta phải ngưỡng mộ sự rõ ràng tuyệt đối của Tổng thống Trump. Các tổng thống trước ông đã trì hoãn việc trả một món nợ mà họ biết rằng một ngày nào đó sẽ phải trả. Cuộc tấn công của Mỹ vào Iran chính là sự trả nợ kèm lãi suất. Không thể nghi ngờ quyết tâm của Tổng thống Trump trong việc theo đuổi mục tiêu này đến cùng.

Nói một cách đơn giản, cuộc chiến này sẽ kết thúc khi mối đe dọa hạt nhân từ Iran chấm dứt, và chính quyền Tehran tin rằng việc tấn công Hoa Kỳ thêm một lần nữa là hành động tự sát. Không gì khác có thể chấp nhận được.

https://americanmind.org/salvo/why-attack-iran-now/
 

NVV