2025-12-17  

Vấn đề nan giải đối với đảng Dân chủ năm 2026 là… chính đảng Dân chủ.

(Doug MacKinnon, Mountain Views, The Hill, The Washington Post, Long Bridge, AOL, 17/12/2025)

Ai cũng biết câu nói: “Chúng ta đã gặp kẻ thù, và kẻ thù chính là chúng ta.” Dù giới lãnh đạo đảng Dân chủ muốn tấn công Tổng thống Trump trong năm mới sắp tới đến mức nào, trước hết họ phải giải quyết một vấn đề lớn hơn nhiều: chính bản thân họ trong gương.

Trước hết, "lãnh đạo đảng Dân chủ" là ai? Đây là câu hỏi mà nhiều phương tiện truyền thông đã đặt ra cho cựu Phó Tổng thống Kamala Harris và những người khác mà không nhận được nhiều câu trả lời thỏa đáng.

Đảng Cộng hòa sẽ rất vui mừng tiếp tục lan truyền thông điệp rằng "các nhà lãnh đạo" của Đảng Dân chủ hướng tới cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ và xa hơn nữa là Zohran Mamdani, thị trưởng mới đắc cử của thành phố New York, người có khuynh hướng xã hội chủ nghĩa và chủ trương "bóc lột người giàu"; Dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez (Đảng Dân chủ - New York); và dân biểu Jasmine Crockett (Đảng Dân chủ - Texas). Bộ ba này dường như đã cung cấp đủ luận điệu cực tả (chống lại pháp quyền, ủng hộ biên giới mở, "cắt giảm ngân sách cảnh sát" và phá hoại nền kinh tế thông qua "thu nhập phổ quát", v.v.) để đảm bảo hàng chục triệu người Mỹ "có lý trí" sẽ bỏ phiếu chống lại các chính sách của họ vào năm 2026 và 2028.

Tiếp theo, chúng ta có Thống đốc tiểu bang Minnesota Tim Walz (Đảng Dân chủ). Ông ta là "món quà" không ngừng mang đến rắc rối cho bạn nếu bạn là đảng viên Cộng hòa, người hâm mộ Tổng thống Trump, hoặc người ủng hộ việc không để tiền thuế liên bang mà bạn đã vất vả kiếm được bị đánh cắp. Đầu tiên, ông ta trở thành gánh nặng cho chiến dịch tranh cử năm 2024 của Kamala Harris, góp phần làm chìm con tàu chính trị đó bằng những ý tưởng viển vông cá nhân và sự bất tài có thể chứng minh được của mình. Nhưng giờ đây, Walz lại nổi lên giữa mớ hỗn độn gian lận ở Minnesota. Câu chuyện này nhắc nhở công chúng lý do tại sao Trump hoàn toàn đúng khi thúc đẩy một hệ thống nhập cư được quản lý và an toàn, đồng thời đấu tranh để đảm bảo rằng người nhập cư không lợi dụng hệ thống để lạm dụng lòng tốt của người Mỹ.

Dưới sự lãnh đạo của Walz, Minnesota đã trở thành hình mẫu điển hình cho cả vấn đề nhập cư và gian lận. Hàng tỷ đô la được cho là đã bị đánh cắp hoặc biển thủ - những cáo buộc gây sốc đã khiến nhiều người xem xét kỹ lưỡng hơn về tình hình tài chính của các tiểu bang khác do các thống đốc đảng Dân chủ lãnh đạo. California của Gavin Newsom thì sao?

Đột nhiên, ngày càng nhiều người Mỹ bắt đầu tự hỏi có bao nhiêu chục tỷ đô la tiền thuế của họ đã bị biển thủ ở những thành phố và tiểu bang do đảng Dân chủ kiểm soát. Đảng Cộng hòa không phải là nguyên nhân khiến họ nghĩ như vậy, mà chính là do những sai lầm lặp đi lặp lại của đảng Dân chủ ở những thành phố và tiểu bang đó.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rực rỡ, một số đảng viên Dân chủ tin rằng họ đã tìm ra một vấn đề có thể gây bất lợi cho Trump và đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử năm 2026: “khả năng chi tiêu”. ​​Nhưng giờ thì không còn như vậy nữa.

Riêng vụ bê bối ở Minnesota đã làm chệch hướng vấn đề tiềm năng mang lại chiến thắng đó, vì nó ảnh hưởng đến hàng chục triệu công dân Mỹ chăm chỉ, những người thường có rất ít tiền cho bản thân và gia đình. Thật khó có thể chấp nhận được việc các chính sách của đảng Dân chủ, được dung túng bởi sự bất tài của chính họ, lại chế giễu lòng thấu hiểu và sự tử tế của họ đối với những người nhập cư.

Nhưng giờ đây, GDP của quốc gia cũng đang tăng trưởng với tốc độ "chóng mặt 4,3% " mỗi năm. Nỗi lo về lạm phát đang giảm dần, nhờ vào sự tăng trưởng tiền lương mạnh mẽ và các chính sách của chính ông Trump về khả năng chi trả. Đó là một chiến thắng kinh tế đối với ông Trump và đảng Cộng hòa, và nó phải được trích dẫn trên mọi phương tiện truyền thông cánh tả trên khắp cả nước.

Ở mức độ nào đó, những vấn đề thiết yếu luôn là mối quan tâm hàng đầu của hầu hết người Mỹ, đặc biệt là tầng lớp lao động. Và bất kể đảng Dân chủ sử dụng luận điệu nào để công kích Trump, những người Mỹ đó đều nhận ra rằng ông là doanh nhân thực thụ đầu tiên nắm giữ chức vụ Tổng thống trong suốt cuộc đời họ - một người vô cùng thành công, người đã xây dựng được một thương hiệu toàn cầu mang tính biểu tượng.

Khi bước sang năm mới và chuẩn bị cho cuộc bầu cử tháng 11 vô cùng quan trọng, nhiều câu hỏi nảy sinh đối với đảng Dân chủ khi họ tự nhìn vào gương: Chúng ta là ai? Liệu chúng ta có đang gây nhầm lẫn cho cử tri Mỹ bằng những tính cách mâu thuẫn của mình? Chúng ta có thể thành thật tuyên bố điều gì là một chiến thắng? Làm thế nào chúng ta sẽ đối phó với cuộc nội chiến sắp tới với cánh tả cực đoan nếu chúng ta giả vờ là những người ôn hòa hơn? Và còn bao nhiêu vụ bê bối biển thủ tiền bạc nữa sẽ bị phanh phui?

Trong khi đó, ông Trump, Phó Tổng thống JD Vance và đảng Cộng hòa đang nắm quyền. Họ sẽ vui vẻ đứng ngoài cuộc và để dư luận tập trung vào những cuộc đấu đá nội bộ trong đảng Dân chủ sắp tới.

https://thehill.com/opinion/campaign/5663802-democratic-leadership-fraud-scandal/

NVV dịch
 

 2025-12-29  

Không chỉ là Minnesota. Hay chỉ là các trung tâm giữ trẻ. Miếng mồi béo bở nhất từ chính quyền chính là chương trình Medicaid ở các tiểu bang do đảng Dân chủ lãnh đạo.
Và không nơi nào nạn tham nhũng lan tràn nghiêm trọng hơn bang New York, nơi ai cũng muốn chia phần trong khoản lợi nhuận khổng lồ 120 tỷ đô la.


(Alex Berenson, Substack, 29/12/2025)

Bạn đã xem video rồi.

Nick Shirley, một nhà báo công dân (hay còn gọi là nhà báo), đã đi khắp Minnesota để tìm kiếm gian lận tại các trung tâm giữ trẻ do nhà nước tài trợ, chủ yếu do người nhập cư Somalia điều hành. Anh đã tìm thấy bằng chứng rõ ràng về hành vi sai trái — và thu hút được sự chú ý của toàn thế giới trên kênh X.

Video dài 42 phút của Shirley hiện đã được xem 115 triệu lần, thậm chí còn khiến Thống đốc Tim Walz (người gần đây nhất bị bắt gặp đang phóng đại về thời gian phục vụ trong quân đội của mình) phải lên tiếng phản đối gay gắt.

Shirley xứng đáng được chú ý. Nhưng khi nói đến sự lãng phí, gian lận và lạm dụng trong các chương trình của chính phủ, không gì sánh được với chi tiêu cho chăm sóc sức khỏe. Đặc biệt là ở các tiểu bang do đảng Dân chủ lãnh đạo. Và đặc biệt là kể từ khi Đạo luật Affordable Care Act và sau đó là các khoản trợ cấp liên bang thời Covid cho phép mở rộng phạm vi bảo hiểm Medicaid với sự hỗ trợ vô tận của liên bang.

Đặc biệt là ở New York. Vài tuần trước, tôi nhận được một email với tiêu đề “Chăm sóc sức khỏe và chuyến taxi 2.100 đô la”. Email bắt đầu như sau:

Tôi có một người bạn lái taxi ở XXX, New York. Anh ấy ước tính rằng 80% tiền cước taxi được chi trả bởi chương trình Medicaid…

Hôm qua, anh ấy đã đi khứ hồi từ XXX đến Boston vì một đứa trẻ có cuộc hẹn khám bệnh kéo dài 2 tiếng tại Bệnh viện Nhi Shriners ở Boston. Giá cước? 1.058,37 đô la - MỖI chiều. Tổng cộng 2.116,74 đô la.

Có vẻ như đây không phải là hóa đơn trực tiếp cho Medicaid, mà là khoản thanh toán của bệnh viện từ một quỹ dành riêng cho những “nhu cầu” như vậy. Tôi nghĩ chúng ta có thể chắc chắn rằng các quỹ này được hỗ trợ bởi tiền của tiểu bang hoặc liên bang. Phần ông ấy là bao nhiêu? 37% - 783 đô la.

Đính kèm trong email là một bức ảnh chụp hóa đơn. Cái tên lạ trên đó trùng khớp với cái tên lạ của một đứa trẻ thuộc gia đình tị nạn, người được báo chí đưa tin là bị thương trong một tai nạn kỳ lạ.

Thành phố nơi đứa trẻ sinh sống có một số bệnh viện.

Bệnh viện ở tiểu bang khác này đang cung cấp dịch vụ gì vậy — nhất là khi việc đi đến chỗ hẹn và quay về lại mất cả ngày ngồi trên xe taxi?

Nếu chỉ riêng chi phí đi lại cho một lần khám bệnh là 2.100 đô la — tương đương với giá vé máy bay khứ hồi hạng thương gia xuyên quốc gia (chưa tính đến bất kỳ khoản phụ phí nào mà bệnh viện thu thêm) thì tổng chi phí cho toàn bộ dịch vụ y tế này là bao nhiêu?

Vậy ai sẽ chi trả cho tất cả chi phí chăm sóc cho một gia đình tị nạn không một xu dính túi đến từ một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới?

Hai câu hỏi đầu tiên không có câu trả lời.

Tuy nhiên, yếu tố thứ ba thì có. Đó là người đóng thuế ở địa phương (ở New York, các quận và thành phố New York đóng góp vào chương trình Medicaid), tiểu bang và đặc biệt là liên bang. Và chi tiêu đang tăng vọt không ngừng.

Năm này qua năm khác, các viện nghiên cứu bảo thủ và đôi khi cả các nhóm hoạt động vì chính phủ minh bạch phi đảng phái đều viết các bài báo về việc chương trình Medicaid của New York đã trở nên mất kiểm soát như thế nào. Năm này qua năm khác, các nhà lập pháp đảng Cộng hòa ở cấp tiểu bang và liên bang đều phàn nàn. Đôi khi các công tố viên tiểu bang và liên bang thậm chí còn truy tố những vụ gian lận đặc biệt nghiêm trọng.

Nhưng chẳng có gì thay đổi cả, ngoại trừ việc con số ngày càng lớn hơn.

Năm 1988, New York có khoảng 18 triệu người và chi khoảng 10 tỷ đô la cho chương trình Medicaid. Ngày nay, tiểu bang này có khoảng 20 triệu người và chi khoảng 120 tỷ đô la. Ngay cả khi đã điều chỉnh theo lạm phát, New York vẫn đang chi gấp khoảng bốn lần cho mỗi người dân.

Trên thực tế, sau một thời kỳ tăng trưởng chậm hơn trong những năm 2000, chi tiêu gần đây đã tăng tốc trở lại - chủ yếu là do các chính trị gia đảng Dân chủ của tiểu bang nhận ra rằng chính phủ liên bang sẽ hỗ trợ ngày càng nhiều khoản chi tiêu.

https://alexberenson.substack.com/p/its-not-just-minnesota-or-just-daycares

NVV dịch
 

 

 2025-12-29  

Những khó khăn kinh tế của Trump và của Clinton
Năm 1996, cũng như hiện nay, các chỉ số kinh tế đều tốt nhưng tâm trạng của công chúng lại không mấy lạc quan.


(Mark Penn and Andrew Stein, WSJ, 29/12/2025)

Nền kinh tế Mỹ đang tăng trưởng nhanh chóng—4,3% trong quý thứ ba, Bộ Thương mại báo cáo tuần trước. Nhưng đa số người Mỹ trong hầu hết các cuộc thăm dò gần đây đều không tán thành khả năng lãnh đạo kinh tế của Tổng thống Trump. Ông không phải là tổng thống đầu tiên đối mặt với sự mâu thuẫn này. Tổng thống Clinton cũng từng gặp phải tình trạng tương tự trước cuộc tái tranh cử năm 1996, khi quan điểm về nền kinh tế vẫn tiêu cực mặc dù các chỉ số kinh tế chính nhìn chung đều tích cực.

Nhà kinh tế học tự do Joseph Stiglitz đã đồng ý với ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng hòa theo chủ nghĩa dân túy Pat Buchanan rằng hầu hết các công việc được tạo ra đều là những công việc cấp thấp—như người làm bánh hamburger và những công việc tương tự. Khi bị thách thức, ông Stiglitz đã đồng ý thực hiện một nghiên cứu và phát hiện ra rằng các công việc được trả lương cao hơn như kỹ sư phần mềm cũng đang được tạo ra. Nhưng nhóm của ông Clinton phải thuyết phục Bộ Tài chính và các bộ khác thừa nhận tin tốt này. Khi đó, họ tin rằng chỉ có khoảng một triệu việc làm sẽ được tạo ra trong bốn năm tiếp theo; trên thực tế, nhiệm kỳ thứ hai đã tạo ra khoảng bảy triệu việc làm mới.

Đầu năm 1996, ông Clinton đã triệu tập các cố vấn kinh tế của mình tại Phòng Roosevelt. Họ được cho biết rằng có một điều kiện cần thiết để giành chiến thắng trong cuộc bầu cử: một nền kinh tế tốt. Các trợ lý của ông (trong đó có một người trong chúng tôi, ông Penn) đã thêm một đoạn vào bài phát biểu Thông điệp Liên bang của ông, trong đó nhấn mạnh: “Nền kinh tế của chúng ta đang ở trạng thái tốt nhất trong ba thập kỷ”, và chuẩn bị mọi thứ để thuyết phục giới truyền thông rằng ông không nói suông. Cuộc cách mạng công nghệ đang tạo ra tăng trưởng mạnh mẽ và việc làm mới. Trong vòng sáu tháng, tâm trạng của cả nước đã chuyển sang tích cực.

Ông Trump đang đối mặt với một tình huống tương tự đáng kể. Thay đổi công nghệ, giảm thuế, giảm quy định và lãi suất thấp hơn đang cải thiện điều kiện kinh tế. Tỷ lệ thất nghiệp là 4,6%, cao hơn so với nhiệm kỳ đầu tiên của ông Trump nhưng thấp hơn so với thời kỳ của ông Obama. Tốc độ tăng trưởng nhanh hơn so với nhiệm kỳ đầu tiên của ông Trump, thị trường chứng khoán đang bùng nổ và quỹ hưu trí đang tăng trưởng. Lạm phát vẫn còn quá cao, nhưng đã giảm khoảng hai phần ba so với mức đỉnh dưới thời Tổng thống Biden và thấp hơn so với thời Ronald Reagan.

Ông Trump cần giải thích chiến lược kinh tế của mình một cách rõ ràng, không mơ hồ: Cắt giảm thuế và thủ tục hành chính để kích thích đầu tư kinh doanh, giảm giá năng lượng bằng cách cắt giảm các quy định, sử dụng thuế quan để Hoa Kỳ có được các điều khoản thương mại tốt hơn, thúc đẩy đổi mới và đầu tư vào trí tuệ nhân tạo, và giảm lãng phí trong chính phủ, đặc biệt là các khoản trợ cấp năng lượng không cần thiết và gian lận phúc lợi.

Trong vài tháng qua, các nghiên cứu đã củng cố lập luận của ông. Một nghiên cứu từ Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế cho thấy không có dự đoán nào về tác động tiêu cực của thuế quan trở thành sự thật; nghiên cứu khác từ Trường Quản lý MIT Sloan cho thấy trí tuệ nhân tạo có xu hướng tạo ra việc làm nhiều hơn là mất đi. Tổng thống cần định hình chính sách kinh tế của mình như một chương trình cơ hội mới—giúp chính phủ tránh can thiệp để đổi mới phát triển mạnh mẽ và giảm lãi suất và giá cả.

Giống như ông Clinton đã làm vào năm 1996, ông Trump có thể sử dụng bài phát biểu Thông điệp Liên bang để trình bày các sự thật về nền kinh tế với sự hỗ trợ của các chuyên gia. Sau đó, có thể sẽ mất vài tháng và cần thêm một số con số tích cực nữa, và tâm trạng của cả nước có thể sẽ thay đổi.

https://www.wsj.com/opinion/trumps-economic-struggle-and-clintons-2a893065?st=8QoPC2

NVV dịch

 

 2025-12-26  

Cuộc đột kích xấu hổ vào Mar-a-Lago 
Tôi chưa từng thấy vụ việc nào lại có nhiều điểm bất thường đến vậy, với động cơ chính trị rõ ràng như thế.


(Jim Trusty, WSJ, 26/12/2025)

Ngày 8 tháng 8 năm 2022 sẽ mãi in sâu trong ký ức của tôi hơn bất kỳ ngày nào khác. Donald Trump đã thuê tôi làm luật sư của ông ấy vài tháng trước đó, và tôi vẫn đang làm quen với các thành viên trong nhóm pháp lý của ông ấy cũng như nhiều người khác đã đưa ra lời khuyên hoặc cung cấp dịch vụ cho cựu tổng thống. Tôi biết rằng có một vấn đề âm ỉ liên quan đến việc ông ấy giữ lại các tài liệu có khả năng nhạy cảm. Tôi đã nói với người đồng nghiệp chính của mình, Evan Corcoran, rằng vào thứ Hai ngày 8, tôi sẽ tham gia một giải đấu golf từ thiện và sẽ không thể giải quyết bất kỳ vấn đề công việc nào.

Điện thoại của tôi bắt đầu reo liên tục lúc 10 giờ sáng, ngay khi giải đấu bắt đầu. Sau khi bỏ qua vài cuộc gọi, tôi trả lời và tức giận nhắc nhở Evan rằng tôi đang nghỉ làm. Anh ấy trả lời: “FBI đang ở Mar-a-Lago.” Vậy là kế hoạch chơi golf của tôi đã tan thành mây khói.

Cuộc chạy đua khẩn cấp của chúng tôi, những luật sư, bắt đầu một cách nghiêm túc vào ngày hôm đó. Tôi biết một số sự thật cốt lõi—rằng ông Trump đã trả lại nhiều thùng tài liệu cho người phụ trách lưu trữ (người đứng đầu Cơ quan Lưu trữ Quốc gia và Quản lý Hồ sơ) vào đầu năm đó; rằng Evan đã nói chuyện về các tài liệu với Jay Bratt thuộc Bộ phận An ninh Quốc gia của Bộ Tư pháp; rằng Evan đã lục soát một đống tài liệu không được sắp xếp để tìm ra những tài liệu có khả năng được phân loại và giao chúng cho ông Bratt.

Tôi biết được vào khoảng thời gian đó rằng ba tháng trước, ông Bratt đã ban hành trát triệu tập của bồi thẩm đoàn yêu cầu cung cấp “tất cả và mọi” tài liệu có dấu hiệu phân loại. Ông ta đang tham gia vào cuộc tranh luận qua lại điển hình thường xảy ra đối với các trát triệu tập tài liệu, thì đột nhiên lại thay đổi quyết định về lời hứa cho Evan thêm thời gian. Và tôi biết rằng sau khi ông Trump cho phép các đặc vụ Cục Điều tra Liên bang và ông Bratt đi lại trong khuôn viên Mar-a-Lago và xem những tài liệu này được cất giữ ở đâu, ông ấy đã lịch sự cho họ biết rằng họ chỉ cần “cho tôi biết bất cứ điều gì họ cần”, hoặc những lời tương tự. Phản hồi đầu tiên và duy nhất đối với lời đề nghị đó là yêu cầu ông ấy khóa cửa phòng chứa đầy các thùng tài liệu. Ông Trump ngay lập tức tuân thủ yêu cầu đó.

Sau đó, tôi biết thêm về những bất thường đi kèm với vụ án này cũng như cuộc điều tra ngày 6 tháng Giêng. Tòa Bạch Ốc của Biden quyết định rằng khái niệm đặc quyền hành pháp không áp dụng cho ông Trump. Các công tố viên liên bang, được hỗ trợ bởi một thẩm phán thân thiện ở Quận Columbia, đã viện dẫn “crime fraud exception” hiếm khi được sử dụng để xóa bỏ đặc quyền luật sư-khách hàng trong trường hợp của ông Trump và Evan. Các công tố viên đã quấy rối các nhân chứng tại Mar-a-Lago – từ người giúp việc đến người làm vườn – yêu cầu nhiều cuộc phỏng vấn, chế giễu lời khai của họ và đe dọa triệu tập họ đến Washington để làm chứng trước bồi thẩm đoàn.

Hành vi sai trái tồi tệ nhất của chính phủ được một luật sư đại diện cho Walt Nauta, trợ lý cá nhân của ông Trump, cáo buộc. Luật sư này đã nộp đơn xin làm thẩm phán tại Tòa án Tối cao Quận Columbia, và ông ta đã khai với lời tuyên thệ rằng ông Bratt đã ngụ ý rằng triển vọng của luật sư sẽ được cải thiện nếu “ông ta làm điều đúng đắn” và khiến ông Nauta chống lại ông Trump. Trong một hồ sơ tòa án tháng 8 năm 2023, công tố viên đặc biệt Jack Smith mô tả cáo buộc này là “không thể tin được, nếu không muốn nói là lố bịch”. Nhưng ông Bratt đã nghỉ hưu khỏi Bộ Tư pháp vào tháng Giêng này, điều này có thể đã chấm dứt bất kỳ nỗ lực yếu ớt nào mà Office of Professional Responsibility sẵn sàng thực hiện để làm sáng tỏ sự thật.

Tôi đã nhận được một số lời chỉ trích từ CNN vì đã gọi vụ án tài liệu là một tranh chấp về một cuốn sách thư viện quá hạn, nhưng đó là một sự so sánh thích hợp. Đạo luật Presidential Records Act quy định một số điều—nó khuyến khích người phụ trách lưu trữ và các cựu tổng thống hợp tác để quyết định tài liệu nào được coi là hồ sơ tổng thống (được gửi đến Cơ quan Lưu trữ Quốc gia) và tài liệu nào là cá nhân (và được cựu tổng thống giữ lại). Không có hình phạt hình sự nào đối với việc vi phạm Presidential Records Act, và một quan chức cấp cao của cơ quan lưu trữ cuối cùng đã làm chứng rằng mọi tổng thống hiện đại từ Ronald Reagan trở đi đều đã giao nộp các tài liệu mật sau khi rời nhiệm sở. Cho đến khi ông Bratt nắm quyền, chưa có ai bị "chuyển hồ sơ hình sự" từ một người phụ trách lưu trữ bị chính trị hóa, và cũng không có ai bị điều tra bằng các công cụ điều tra hình sự như trát triệu tập của bồi thẩm đoàn và lệnh khám xét.

Nếu bạn nghi ngờ rằng đây không phải là một trường hợp đối xử đặc biệt, hãy đọc phán quyết trong vụ kiện năm 2012 của Judicial Watch chống lại Cục Lưu trữ Quốc gia. Thẩm phán phán quyết rằng 79 đoạn băng ghi âm các cuộc thảo luận thẳng thắn về nhiệm kỳ tổng thống của Bill Clinton với một nhà sử học được ông Clinton coi là tài liệu cá nhân và do đó được bảo vệ khỏi việc buộc phải tiết lộ cho cơ quan lưu trữ. Việc ông Clinton giữ tất cả các đoạn băng trong ngăn kéo đựng tất đã củng cố lập luận của ông, và thẩm phán chỉ ra rằng Presidential Records Act trao cho các cựu tổng thống quyền lực rất lớn để đưa ra những quyết định cá nhân và liên quan đến nhiệm kỳ tổng thống.

Điều này dẫn chúng ta đến những cáo buộc tái xuất hiện – được chứng minh bằng các email mới được tiết lộ – rằng Bộ Tư pháp kiên quyết đẩy mạnh việc truy tố hình sự trong khi FBI lại lưỡng lự. FBI, cơ quan cuối cùng chịu sự chỉ đạo của tổng chưởng lý và Bộ Tư pháp, rõ ràng đã phản đối ông Bratt, nói với ông rằng không có đủ căn cứ để cấu thành tội phạm (yêu cầu để có lệnh khám xét) và vì Evan đang hợp tác thiện chí với họ, họ nên tiếp tục thu thập các tài liệu này thông qua quy trình hợp tác thông thường, ngay cả khi có một số thỏa hiệp về thời hạn hoặc các tài liệu cụ thể.

FBI đã bị đẩy vào tình thế phải leo thang bởi một công tố viên quyết tâm giành chiến thắng bằng mọi giá, người nhìn thấy cơ hội để tạo dựng danh tiếng – cơ hội để truy tố một cựu tổng thống sắp tranh cử lại. (Ông Bratt đã viện dẫn tu chính án thứ năm của mình chống lại việc tự buộc tội khi bị một ủy ban Hạ viện thẩm vấn vào tháng 5 năm 2025, và luật sư của ông đã táo bạo cáo buộc chính quyền Trump tìm cách "vũ khí hóa bộ máy chính phủ chống lại những người mà họ coi là kẻ thù chính trị").

Ngay cả sau khi ông Smith nắm quyền kiểm soát hai cuộc điều tra, sự quyết tâm giành chiến thắng bằng mọi giá vẫn tiếp tục. Bộ Tư pháp đã phản đối ý tưởng về một chuyên gia độc lập để quản lý quá trình thu thập bằng chứng trong vụ án Mar-a-Lago. Tôi nhớ đã tiếp cận ông Bratt sau một phiên điều trần mà trong đó chuyên gia độc lập được cả hai bên chấp thuận bắt đầu tham gia vào quá trình này (trước khi Bộ Tư pháp kháng cáo và chấm dứt nó với Tòa phúc thẩm liên bang thứ 11) và hỏi ông Trump và nhóm của ông có thể làm gì để đáp ứng nhu cầu tài liệu của chính phủ và kết thúc cuộc điều tra. Tất cả những gì tôi nhận được chỉ là một nụ cười khinh bỉ từ một công tố viên đầy tự tin, được hỗ trợ bởi một phòng xử án đầy những người ủng hộ và người cùng chí hướng là Andrew Weissmann, người nổi tiếng từ cuộc điều tra Mueller. Một số câu hỏi vẫn chưa được giải đáp:

Trong cuộc họp mà ông Bratt bị cáo buộc đe dọa luật sư của ông Nauta về chức vụ thẩm phán, có những công tố viên khác cũng có mặt. Liệu có ai đã xem xét tất cả các cuộc trao đổi nội bộ của họ để xem họ đã nói gì trước, trong và sau cuộc họp đó?

Liệu nhóm của ông Smith đã chuyển phiên tòa xét xử sang Florida vào phút chót chỉ vì vấn đề địa điểm liên quan đến các tài liệu được lưu giữ ở Florida hay vì nhóm của ông ta thường xuyên có những hành vi đáng ngờ ở Quận Columbia? Ví dụ, tại sao một trong những công tố viên của ông ta lại hỏi luật sư của Trump, Tim Parlatore, 48 câu hỏi mà lẽ ra bà ta phải biết rằng sẽ buộc ông ta phải viện dẫn quyền bảo mật thông tin giữa luật sư và thân chủ, và tại sao bà ta lại gợi ý với bồi thẩm đoàn rằng cựu tổng thống "không hợp tác" khi viện dẫn quyền đó?

Những cuộc trao đổi nội bộ nào đã diễn ra trong Bộ Tư pháp trước khi ông Smith yêu cầu xét xử nhanh chóng vào đêm trước cuộc bầu cử, chắc chắn ông ấy biết rằng những vấn đề phức tạp theo Đạo luật Bảo vệ Thông tin Mật (Classified Information Protection Act) thường sẽ làm chậm quá trình xét xử đối với bị cáo không bị giam giữ ít nhất một năm? Liệu có ai đó đã lên tiếng khuyên ông Smith nói với tòa án rằng các công tố viên không bị áp lực chính trị, hoàn toàn minh bạch trong việc cung cấp bằng chứng và sẽ xét xử vụ án bất cứ khi nào tòa án muốn?

Với tư cách là công tố viên đặc biệt, ông Smith chịu trách nhiệm trước Bộ trưởng Tư pháp Merrick Garland, người chịu trách nhiệm trước Tổng thống Biden. Ông Garland luôn khẳng định rằng ông Smith không bị giám sát. Liệu Bộ trưởng Tư pháp có thực sự từ bỏ trách nhiệm giám sát công việc của ông Smith?

Trong 27 năm làm công tố viên và hơn tám năm hành nghề luật sư tư nhân, tôi chưa từng thấy vụ án nào có nhiều bất thường đến vậy, với động cơ chính trị rõ ràng, với rất nhiều câu hỏi chưa được giải đáp về cách đối xử đặc biệt và sự thiếu sáng suốt.

“Sự thật sẽ được phơi bày,” Shakespeare đã nhận xét trong vở kịch “Người lái buôn thành Venice”. Nếu ông ấy đúng, những cuộc tranh cãi được tiết lộ gần đây về việc hình sự hóa hành vi không phạm tội có thể là khởi đầu của quá trình đó. Chỉ khi quá trình này hoàn tất, Bộ Tư pháp mới có thể lấy lại danh dự, và FBI mới có thể trở lại với nhiệm vụ chống tội phạm ban đầu của mình.

https://www.wsj.com/opinion/the-scandal-of-the-mar-a-lago-raid-63e6bc74?st=bK5U55
 

NVV dịch

 

 2025-12-28  

Gần một nửa số cử tri thành phố New York đã bỏ phiếu chống lại Zohran Mamdani. Giờ họ phải làm gì?

(Eduardo Cuevas, USA TODAY, 28/12/2025)

Zohran Mamdani sẽ nhậm chức thị trưởng thành phố New York vào ngày 1 tháng 1 năm 2026, mặc dù gần một nửa cử tri thành phố không ủng hộ ông.

Trong khi chiến thắng ngày 4 tháng 11 của ông được những người cấp tiến và cử tri trẻ tuổi ở các khu vực như Brooklyn và cộng đồng người gốc Nam Á ở Queens ăn mừng, thì nó lại vấp phải phản ứng tiêu cực ở nhiều khu vực ngoại ô, thuộc tầng lớp trung lưu của thành phố.

Mặc dù Mamdani, 34 tuổi, giành được gần 51% số phiếu bầu, nhưng 49% cử tri đã bỏ phiếu chống lại thị trưởng đắc cử, chủ yếu là ủng hộ cựu Thống đốc Andrew Cuomo – người tranh cử với tư cách ứng cử viên độc lập sau khi thua Mamdani trong cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Dân chủ – và một số ít ủng hộ ứng cử viên đảng Cộng hòa Curtis Sliwa.

Và tỷ lệ cử tri đi bỏ phiếu cao – hơn 2 triệu người New York đã đến các điểm bỏ phiếu, con số cao nhất trong một cuộc bầu cử thành phố trong hơn 50 năm – cho thấy sự nhiệt tình bất thường không chỉ để bỏ phiếu cho ông, mà còn để bỏ phiếu chống lại ông. Nói cách khác, ông nhậm chức với cường độ ủng hộ và phản đối mà chưa có thị trưởng nào khác gần đây phải đối mặt.

Ngay cả trong một thành phố thường ủng hộ đảng Dân chủ với tỷ lệ áp đảo, nhiều thành viên ôn hòa của chính đảng của ông cũng phản đối mạnh mẽ ứng cử viên Mamdani. Một số bày tỏ lo ngại về hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa dân chủ của ông và các đề xuất mở rộng các chương trình xã hội như tạo ra chương trình chăm sóc trẻ em toàn dân. Những người khác phản đối lời kêu gọi trước đây của ông về việc cắt giảm ngân sách cảnh sát và tẩy chay Israel.

“Họ sẽ phải sống chung với ông ấy, và họ sẽ theo dõi ông ấy rất cẩn thận,” Hank Sheinkopf, một nhà tư vấn chính trị lâu năm, người phản đối Mamdani, cho biết.

Vào đêm trước lễ nhậm chức của ông với tư cách là thị trưởng Hồi giáo và người gốc Nam Á đầu tiên của thành phố New York, những cử tri đó đang cố gắng tìm cách phản ứng trong bốn hoặc tám năm tới.

Một số người đang tìm cách tích cực ủng hộ Israel trước sự phản đối của Mamdani đối với sự tồn tại của quốc gia này với tư cách là một nhà nước Do Thái và lời hứa sẽ bắt giữ Thủ tướng Benjamin Netanyahu vì tội ác chiến tranh chống lại người Palestine ở Gaza.

Những người khác đang nghĩ đến việc làm việc để bầu các ứng cử viên Dân chủ ôn hòa trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026. Nhiều đối thủ của Mamdani đã thề sẽ rời khỏi thành phố nếu ông thắng cử, nhưng cho đến nay dữ liệu cho thấy không có cuộc di cư nào cả.

“Đây không phải là lúc để bỏ chạy,” Rabbi Avi Weiss, người dự định tổ chức một buổi cầu nguyện lương tâm tại lễ nhậm chức của Mamdani, cho biết. "Chúng ta càng chạy trốn, tình hình sẽ càng trở nên tồi tệ hơn, và chúng ta sẽ càng bị choáng ngợp hơn."

* Ủng hộ Israel

Weiss là giáo sĩ sáng lập của Học viện Do Thái Riverdale, một giáo đường Do Thái Chính thống hiện đại ở Bronx, nơi có treo cờ Israel phía trước. Ông Weiss gọi Mamdani là người bài Do Thái vì những lời chỉ trích chủ nghĩa Phục quốc Do Thái của ông ta, và Weiss nằm trong số khoảng hai phần ba người Do Thái ở New York phản đối Mamdani, theo các cuộc thăm dò ý kiến ​​sau bầu cử. Người Do Thái chiếm khoảng một phần mười dân số New York, với nhiều người có mối liên hệ với Israel. Khoảng một phần ba cử tri Do Thái đã ủng hộ Mamdani.

Ủy viên Cứu hỏa thành phố New York, Robert Tucker, người Do Thái, đã nộp đơn từ chức vì quan điểm của Mamdani đối với Israel. Một cú sốc khác, giám đốc phụ trách bổ nhiệm sắp tới của Mamdani đã từ chức một ngày sau khi được công bố bổ nhiệm vì những bài đăng trên mạng xã hội mang tính bài Do Thái mà bà đã đăng cách đây hơn một thập kỷ.

Weiss dẫn chứng phản ứng của Mamdani trước cuộc biểu tình hồi tháng 11 bên ngoài giáo đường Do Thái Park East ở Manhattan, nơi tổ chức một sự kiện của một tổ chức thúc đẩy người Do Thái nhập cư vào Israel và khu Bờ Tây bị chiếm đóng. Mặc dù Mamdani lên án các khẩu hiệu được những người biểu tình sử dụng, ông cho rằng các nơi thờ tự không nên vi phạm luật pháp quốc tế, ám chỉ các khu định cư bất hợp pháp của Israel ở Bờ Tây.

Những bình luận của ông đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ nhiều nhóm Do Thái, bao gồm cả Weiss, người đã tham dự một cuộc biểu tình vào đầu tháng 12 để ủng hộ Israel bên ngoài Park East. Nhưng ông cho biết những người tham dự không chỉ trích Mamdani và dường như muốn đàm phán với chính quyền của Mamdani.

Tuy nhiên, Weiss nói, “chúng ta càng lên tiếng, điều đó càng không làm suy yếu những người đàm phán. Nó củng cố họ. Nó cho họ khả năng nói rằng, ‘Hãy nhìn cộng đồng của chúng ta. Cộng đồng của chúng ta đang bất bình với các ông.’”

* Những cử tri ủng hộ Cuomo trở thành phe đối lập

J.C. Polanco, trợ lý giáo sư tại Đại học Mount Saint Vincent và là một nhà phân tích chính trị, cho biết phe đối lập chủ yếu bao gồm những người ủng hộ Cuomo, người đã thua Mamdani trong cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Dân chủ và một lần nữa trong cuộc tổng tuyển cử.

Với 41% số phiếu bầu trong cuộc tổng tuyển cử, Cuomo đã thu hút được một lượng lớn cử tri Dân chủ ôn hòa, cử tri độc lập và thậm chí cả đảng viên Cộng hòa ủng hộ ông hơn Sliwa. Những người ủng hộ Cuomo giờ đây phải ủng hộ các ứng cử viên Dân chủ đương nhiệm trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ chống lại các đối thủ cấp tiến trong cuộc bầu cử sơ bộ, những người liên kết với Mamdani, Polanco, một cựu ứng cử viên của đảng Cộng hòa cho chức vụ Cố vấn công cộng thành phố, người tự nhận mình là người độc lập, cho biết. Đảng Dân chủ chiếm số lượng áp đảo so với đảng Cộng hòa ở thành phố New York, và đảng Dân chủ đã thống trị trong các cuộc bầu cử địa phương và liên bang.

Tổ chức Xã hội chủ nghĩa Dân chủ Hoa Kỳ, mà Mamdani là thành viên, đã giành được những chiến thắng gần đây trong các cuộc bầu cử ở New York, bắt đầu từ chiến thắng bất ngờ của dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez trước dân biểu Joe Crowley vào năm 2018. Các chính trị gia ôn hòa hơn hiện đang trở thành mục tiêu của các cuộc thách thức trong bầu cử sơ bộ. Ví dụ, dân biểu Dan Goldman, một người ủng hộ Israel, người đã từ chối ủng hộ Mamdani, sẽ phải bảo vệ ghế của mình trước Kiểm soát viên thành phố New York Brad Lander, người đã ủng hộ Mamdani trong cuộc tổng tuyển cử sau khi cùng nhau ủng hộ lẫn nhau trong cuộc bầu cử sơ bộ theo hệ thống bỏ phiếu xếp hạng của thành phố.

“Nếu họ muốn tồn tại, họ phải đứng vững và ủng hộ các ứng cử viên Dân chủ bình thường,” Polanco nói.

* Thái độ "chờ xem" ở thành phố New York của Mamdani

Mamdani chứng kiến ​​giới tinh hoa thành phố đổ hàng triệu đô la chống lại ông và ủng hộ Cuomo. Một số người thậm chí còn nói rằng họ sẽ rời New York nếu Mamdani thắng cử.

Bill Ackman, một tỷ phú quản lý quỹ đầu cơ, đã chỉ trích việc Mamdani ủng hộ quyền của người Palestine và chính sách xã hội chủ nghĩa của ông. John Catsimatidis, chủ sở hữu chuỗi cửa hàng tạp hóa Gristedes, thề sẽ đóng cửa các siêu thị của mình. Cựu Thị trưởng Mike Bloomberg, với khối tài sản ròng 109,4 tỷ đô la, đã quyên góp gần 10 triệu đô la để hỗ trợ chiến dịch tranh cử thất bại của Cuomo.

Stratis Morfogen, chủ sở hữu nhà hàng Diner 24 NYC ở Manhattan, cho biết ông đã trì hoãn việc ký ba hợp đồng thuê địa điểm bổ sung để mở rộng chuỗi nhà hàng hoạt động 24/24 của mình trong ít nhất một năm. Morfogen kịch liệt phản đối các biện pháp hạn chế trong thời kỳ đại dịch COVID-19 của Cuomo. Nhưng trong cuộc tổng tuyển cử, ông đã ủng hộ Cuomo để ngăn chặn các chính sách xã hội chủ nghĩa của Mamdani, đặc biệt là đề xuất tăng mức lương tối thiểu lên 30 đô la vào năm 2030, điều mà Morfogen cho rằng sẽ gây tổn hại cho các doanh nghiệp nhỏ.

“Giờ đây, ở thành phố New York, chúng ta chỉ có thể chờ xem,” ông nói. Morfogen hiện đang cân nhắc chuyển đến Nam Florida, nơi ông từng sống năm năm trước đó.

Fernando Mateo, cựu ứng cử viên thị trưởng của đảng Cộng hòa, người đồng sáng lập hiệp hội các chủ cửa hàng tạp hóa nhỏ United Bodegas of America, cho biết những người phản đối Mamdani sẽ phải chờ xem những chính sách nào thực sự được thực hiện.

Nhiều ý tưởng của Mamdani, như xe buýt và dịch vụ chăm sóc trẻ em miễn phí, đòi hỏi phải tăng thuế để chi trả. Điều đó có nghĩa là chúng cần sự chấp thuận của Thống đốc Kathy Hochul, một đảng viên Dân chủ ôn hòa, người vốn do dự trong việc tăng thuế, Mateo lưu ý.

“Chúng ta sẽ cho ông ấy cơ hội cho đến khi ông ấy tự làm hỏng mọi chuyện,” Mateo nói.

https://www.usatoday.com/story/news/politics/2025/12/28/anti-mamdani-vote-new-york-city-mayor/87817353007/
 

NVV dịch

 

 2025-12-28  

Quần đảo Cook: Mặt trận mới trong cuộc cạnh tranh đất hiếm giữa Mỹ và Trung Quốc

(Epoch Times, 28/12/2025)

Cuộc cạnh tranh giữa Mỹ và Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) trong lĩnh vực đất hiếm và khoáng sản chiến lược đang mở rộng sang khu vực Nam Thái Bình Dương, trong đó Quần đảo Cook với dân số khoảng 15.000 người đã trở thành điểm nóng mới trong ván cờ Mỹ–Trung.

美中稀土角力新戰線:太平洋島國成焦點


Theo The Wall Street Journal, vào tháng 10 năm nay, một tàu nghiên cứu khoa học của Mỹ đã cập Quần đảo Cook ở Nam Thái Bình Dương để ghi lại hình ảnh độ phân giải cao dưới đáy biển. Vài tuần sau đó, một tàu nghiên cứu của Trung Quốc cũng đến khu vực này để tiến hành các khảo sát tương tự. Diễn biến này đánh dấu việc Mỹ và Trung Quốc mở ra một mặt trận mới đầy bất ngờ trong cuộc tranh giành tài nguyên khoáng sản toàn cầu.

Do nằm gần các đứt gãy kiến tạo, khu vực xung quanh các đảo ở Nam Thái Bình Dương được cho là ẩn chứa trữ lượng khoáng sản khổng lồ chưa từng được khai thác. Những mỏ tiềm năng này giàu coban, đồng, mangan và một số nguyên tố đất hiếm quan trọng.

Cả Mỹ và Trung Quốc đều đang tìm cách khai thác các nguồn đất hiếm mới. Đất hiếm là vật liệu then chốt trong sản xuất vũ khí dẫn đường bằng laser, máy bay chiến đấu hiện đại, cũng như nhiều ngành công nghệ cao. Hiện Trung Quốc kiểm soát khoảng 70% hoạt động khai thác đất hiếm toàn cầu và tới 90% khâu tinh luyện, qua đó thường xuyên sử dụng nguồn cung đất hiếm như một “vũ khí ngoại giao” để gây sức ép buộc Mỹ và châu Âu nhượng bộ trong đàm phán.

Việc thoát khỏi sự phụ thuộc vào đất hiếm của ĐCSTQ đã trở thành ưu tiên hàng đầu của chính quyền Tổng thống Donald Trump.

Cuộc tranh giành khoáng sản Mỹ–Trung tại Quần đảo Cook

Đầu năm nay, Quần đảo Cook đã ký với ĐCSTQ một thỏa thuận gây tranh cãi, cho phép Trung Quốc thăm dò đáy biển trong vùng lãnh hải xung quanh, đổi lại các khoản đầu tư của Trung Quốc vào cơ sở hạ tầng và ngành thủy sản địa phương. Mặc dù thỏa thuận này đã được công bố, song một số chi tiết ban đầu bị giữ kín, làm dấy lên các cuộc phản đối từ người dân địa phương và một số lãnh đạo khu vực. Sau đó, Bắc Kinh nhanh chóng sắp xếp cho lãnh đạo Quần đảo Cook thăm Trung Quốc, giới thiệu công nghệ khai thác biển sâu, đồng thời cung cấp các chương trình đào tạo và học bổng cho sinh viên của quần đảo này sang Trung Quốc học tập.

Ở chiều ngược lại, vào tháng 8 năm nay, chính quyền Trump đã đạt được thỏa thuận với Quần đảo Cook nhằm thăm dò và tài trợ cho các hoạt động khai thác khoáng sản biển sâu tiềm năng trong khu vực.

Ông David Copley, cựu sĩ quan Hải quân Mỹ và hiện là người phụ trách mảng khai khoáng của chính quyền Trump, đã trực tiếp tới đảo Rarotonga – đảo đông dân nhất của Quần đảo Cook. Trong các chuyến thăm tiếp theo, phái đoàn Mỹ đã đẩy mạnh vận động, đề xuất xây dựng sân bay, cung cấp tàu nghiên cứu đại dương, thậm chí tặng một chiếc xe buýt cho địa phương.

Là một phần của thỏa thuận đạt được hồi tháng 8, Mỹ đã cử đại diện của Cơ quan Quản lý Khí quyển và Đại dương Quốc gia (NOAA) gặp gỡ các tổ chức môi trường. Sau đó, tàu thăm dò dài khoảng 220 feet mang tên EV Nautilus đã thực hiện chuyến khảo sát kéo dài 21 ngày, sử dụng các phương tiện điều khiển từ xa và hệ thống lập bản đồ âm học để nghiên cứu địa hình đáy biển.

Chính quyền Trump đa hướng hành động, đẩy mạnh tiếp cận tài sản chiến lược

Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent cho rằng việc ĐCSTQ nhiều lần đe dọa cắt nguồn xuất khẩu đất hiếm là một “sai lầm nghiêm trọng”. Ông nói Mỹ sẽ đảm bảo có nguồn cung thay thế trong vòng một đến hai năm, và khi đó Trung Quốc sẽ mất đi “con bài” đất hiếm.

Những nỗ lực của Mỹ nhằm thu hút hợp tác từ Quần đảo Cook phản ánh mức độ ưu tiên ngày càng cao của chính quyền Trump đối với việc tiếp cận các khoáng sản then chốt – yếu tố sống còn đối với an ninh kinh tế và quân sự của Mỹ.

Tài nguyên khoáng sản ngoài khơi đã trở thành một ưu tiên lớn. Tháng 4 năm nay, Tổng thống Trump ký một sắc lệnh hành pháp nhằm đẩy nhanh phát triển hoạt động khai thác biển sâu. Gần đây, chính quyền Trump cũng công bố danh sách các khu vực thăm dò trong vùng biển Mỹ, bao gồm ngoài khơi bang California, Alaska và Hawaii.

“Việc duy trì vị thế dẫn đầu trong công nghệ biển sâu và tài nguyên khoáng sản dưới đáy biển phù hợp với lợi ích cốt lõi về an ninh quốc gia và kinh tế của Mỹ,” Tổng thống Trump nêu trong sắc lệnh hành pháp.

Mỹ đang tìm cách đạt được khả năng tự chủ về khoáng sản chiến lược.

Tháng 7 năm nay, Lầu Năm Góc công bố thỏa thuận với công ty khai thác đất hiếm MP Materials của Mỹ, theo đó Chính phủ Mỹ nắm giữ 15% cổ phần và trở thành cổ đông lớn nhất của công ty này.

Chính phủ Mỹ cũng thông báo đầu tư vào công ty Canada Lithium Americas, đơn vị đang phát triển một trong những mỏ lithium lớn nhất thế giới tại miền bắc bang Nevada.

Ngày 20/10, Tổng thống Trump đã gặp Thủ tướng Úc Anthony Albanese tại Nhà Trắng và ký một thỏa thuận về khoáng sản then chốt và đất hiếm. Khi đó, Giám đốc Hội đồng Kinh tế Quốc gia Nhà Trắng Kevin Hassett cho biết Úc sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc giảm thiểu rủi ro cho kinh tế toàn cầu và giúp đối phó với sự “tống tiền đất hiếm” của ĐCSTQ. Ông nhấn mạnh Úc là “một trong những nền kinh tế khai khoáng tốt nhất thế giới”.

“Những nhà tinh luyện khôn ngoan và có năng lực nhất đều ở Úc,” ông nói. “Họ sở hữu trữ lượng đất hiếm rất lớn.”

Cuối tháng 10, trong thời gian tham dự Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN tại Malaysia, Tổng thống Trump cũng đã ký hàng loạt thỏa thuận thương mại và khoáng sản chiến lược với nhiều quốc gia.


Theo Trương Đình/ Epoch Times

https://www.epochtimes.com/b5/25/12/27/n14663296.htm

 

 2025-12-28  

Cách ông Trump thúc đẩy hòa bình bằng sức mạnh trong năm 2025 

(Lý Ngôn, Epoch Times, 28/12/2025)

Kể từ khi nhậm chức vào tháng 1/2025, Tổng thống Trump đã định hướng chính sách ngoại giao Mỹ theo chiến lược “Hòa bình thông qua sức mạnh” (Peace through Strength), đồng thời tích cực dàn xếp nhiều cuộc xung đột. Đến cuối năm, nhiều nơi trên thế giới đã đạt được tiến triển đáng kể, bao gồm cả ngừng bắn, dù vẫn còn một số khu vực đối mặt với thách thức lớn.

Chính sách ngoại giao tập trung vào hòa bình

Trong suốt năm qua, ông Trump xác định trọng tâm chính sách ngoại giao là hòa bình, điều mà Bộ Ngoại giao Mỹ cũng nhấn mạnh trong báo cáo tổng kết công tác ngoại giao cuối năm. Một số xung đột ghi nhận tiến triển rõ rệt, trong khi các cuộc khủng hoảng kéo dài vẫn tồn tại nhiều bất ổn do thù hận và bạo lực kéo dài nhiều năm.

Ngừng bắn tại Gaza và việc thả con tin

Thành tựu ngoại giao đáng chú ý nhất của chính quyền Trump trong năm là việc thúc đẩy ngừng bắn giữa Israel và Hamas vào đầu tháng 10. Thỏa thuận này chấm dứt các trận chiến bùng phát từ cuộc tấn công bất ngờ của Hamas vào ngày 7/10/2023 và giải phóng các con tin còn sống bị nhóm Palestine này bắt giữ.

Mặc dù quản lý lâu dài và giải giáp quân sự ở Gaza vẫn còn phải thương thảo, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu dự kiến sẽ gặp ông Trump trong tuần tới để bàn về các bước tiếp theo.

Đàm phán ngừng bắn Ukraine-Nga

Ukraine là trọng tâm chú ý và cũng là thách thức lớn nhất trong chương trình ngoại giao của ông Trump. Dù Mỹ tích cực thúc đẩy hòa đàm, các cuộc đàm phán rất khó khăn vì sự khác biệt cơ bản về chủ quyền lãnh thổ và vị thế quân sự tương lai của Ukraine.

Tháng 8, Tổng thống Trump đã gặp Tổng thống Nga Vladimir Putin tại Alaska, cuộc thượng đỉnh này được coi là “thử thách” năng lực ngoại giao cá nhân của ông.

Ngày 25/12, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky xác nhận rằng đàm phán với Mỹ đã đạt được “kế hoạch 20 điểm” bao gồm các đảm bảo an ninh. Dự kiến, ông Zelensky sẽ gặp lại ông Trump vào ngày 28/12, trong khi phía Nga coi kế hoạch này mới chỉ là bước khởi đầu và yêu cầu hạn chế thêm lực lượng quân sự Ukraine.

Trong cuộc trả lời phỏng vấn báo Politico, Tổng thống Trump cho biết “Zelensky sẽ đến gặp tôi”, song không nêu rõ thời gian và địa điểm. Chủ nhân Nhà Trắng chỉ bày tỏ hy vọng cuộc gặp sẽ mang lại kết quả tích cực.

“Ông ấy chưa có gì cả, cho đến khi tôi phê chuẩn. Vì vậy, hãy chờ xem ông ấy có gì”, ông Trump nói khi mô tả vị thế đàm phán của Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky.

Trung Á, Caucasus và Đông Nam Á

    Armenia-Azerbaijan: Tháng 8, ông Trump chủ trì lễ ký tuyên bố hòa bình, nhằm giải quyết xung đột lâu đời tại khu vực Nagorno-Karabakh.
    Ấn Độ-Pakistan: Tháng 4, một vụ tấn công khủng bố ở Kashmir dẫn tới không kích trả đũa giữa hai nước sở hữu vũ khí hạt nhân; Mỹ can thiệp kịp thời để thúc đẩy ngừng bắn, tránh leo thang thảm khốc.
    Campuchia-Thái Lan: Do tranh chấp biên giới và quyền khai thác dầu khí, xung đột bùng phát ngày 24/7. Ông Trump chứng kiến và thúc đẩy ký Hiệp định Hòa bình Kuala Lumpur tại ASEAN cuối tháng 10. Dù xung đột từng bị gián đoạn vì vấn đề mìn và tranh chấp chủ quyền, nhờ các cuộc điện đàm mật giữa Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio và lãnh đạo hai nước, ngừng bắn mới được tái thiết lập từ ngày 27/12.
    Thái Lan và Campuchia ký thỏa thuận ngừng bắn, chấm dứt giao tranh biên giới

Áp lực liên tục: Iran và Venezuela

    Iran: Sau chiến dịch tấn công cơ sở hạt nhân Iran vào tháng 6, chính quyền Trump tập trung tăng răn đe, hạn chế nguy cơ chiến tranh khu vực mà không cần thỏa thuận chính thức.

    Venezuela: Mỹ cáo buộc Tổng thống Nicolás Maduro gian lận bầu cử. Ngoài duy trì trừng phạt, Mỹ gần đây còn triển khai tuần duyên để ngăn các tàu buôn ma túy liên quan tới chính quyền Venezuela và bắt giữ các tàu vi phạm lệnh cấm vận.
    ĐCSTQ rơi vào tình thế thua-thua cùng với Venezuela

Chống khủng bố: Syria và “C5+1”

    Syria: Ngày 25/12, lực lượng an ninh Syria phối hợp liên quân Mỹ tiêu diệt lãnh đạo quan trọng của IS.

    Trung Á: Ông Trump mời lãnh đạo Kazakhstan và Uzbekistan tham dự G20 năm sau tại Miami, tiếp nối chiến lược “C5+1” nhằm kiềm chế ảnh hưởng Trung-Nga.
    Ông Trump mời lãnh đạo Trung Á dự G20: Thông điệp chiến lược nào?

Xung đột Sudan

Sudan vẫn là một trong những xung đột chết chóc nhất thế giới. Mỹ tập trung vào ngăn chặn chiến đấu và mở rộng cứu trợ nhân đạo, chưa thúc đẩy hòa bình toàn diện. Tháng 12, Mỹ và Saudi Arabia đề xuất chuyển giao quyền lực cho dân sự tại Sudan. Ông Trump nhấn mạnh ổn định Sudan quan trọng cho an ninh Biển Đỏ và ngăn chặn cực đoan xâm nhập.
Cộng hòa Dân chủ Congo – Rwanda

Đầu tháng 12, Tổng thống Trump chủ trì lễ ký Hiệp định Hòa bình và Phồn vinh Washington giữa hai nước, cam kết chấm dứt hàng chục năm xung đột và mở rộng hợp tác kinh tế khu vực, đặc biệt trong khai thác khoáng sản và xây dựng cơ sở hạ tầng. Dù đây là thành tựu ngoại giao quan trọng, các nhóm vũ trang vẫn hoạt động ở khu vực phía đông, khiến việc thực thi hiệp định gặp nhiều thách thức.

Theo Lý Ngôn/ Epoch Times
(Bài viết tổng hợp từ Fox News, Reuters và các nguồn khác)

https://trithucvn2.net/the-gioi/cach-ong-trump-thuc-day-hoa-binh-bang-suc-manh-trong-nam-2025.html

 

 2025-12-28  

Tranh luận: Ông Trump có thể dùng Luật Chống nổi loạn 1807 sau phán quyết Toà Tối cao

(Thiên Vân, TrithucVN, 28/12/2025)

Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ đã giữ nguyên phán quyết ngăn chính quyền Tổng thống Trump điều động Vệ binh Quốc gia tới Chicago, cho rằng chính phủ liên bang chưa chứng minh đủ cơ sở pháp lý để sử dụng lực lượng quân sự cho việc thực thi luật trong nước. Hệ quả là nó làm dấy lên tranh luận mới về khả năng Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump có thể viện dẫn Đạo luật Chống nổi loạn (Insurrection Act) như một công cụ pháp lý khác để triển khai quân đội trên lãnh thổ Mỹ.

Ngày 23–24/12/2025, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ đã tạm thời bác yêu cầu khẩn cấp của chính quyền Tổng thống Donald Trump nhằm gỡ bỏ lệnh ngăn chặn việc triển khai Vệ binh Quốc gia ở khu vực thành phố Chicago, thuộc tiểu bang Illinois). Quyết định này giữ nguyên phán quyết của tòa cấp dưới rằng việc điều động Vệ binh Quốc gia đến thành phố Chicago là thiếu cơ sở pháp lý rõ ràng để sử dụng vệ binh trong việc thực thi luật tại bang này.
 

Một vài điểm chính của phán quyết

Theo phán quyết của tòa án, chính quyền liên bang không đưa ra được thẩm quyền pháp lý đủ vững chắc để triển khai Vệ binh Quốc gia cho mục đích thực thi pháp luật tại Illinois, khi luật hiện hành, đặc biệt là Đạo luật Posse Comitatus, ngăn cản sự can thiệp trực tiếp của quân đội vào lĩnh vực dân sự.

Tối cao Pháp viện viết: “Chúng tôi kết luận rằng thuật ngữ ‘regular forces’ trong điều §12406(3) nhiều khả năng được hiểu là lực lượng thường trực của quân đội Hoa Kỳ. Cách diễn giải này có nghĩa là: để có thể điều động Vệ binh Quốc gia vào tình trạng phục vụ liên bang theo §12406(3), Tổng thống phải rơi vào tình trạng không thể, ngay cả khi sử dụng quân đội thường trực, thi hành được luật pháp của Hoa Kỳ…Trước khi Tổng thống có thể liên bang hóa (federalize) Vệ binh Quốc gia theo §12406(3), ông ta phải có thẩm quyền dựa trên luật định hoặc Hiến pháp…Ở giai đoạn xem xét sơ bộ này, phía Chính phủ đã không xác định được nguồn thẩm quyền đó.”

Điều này nghĩa là Tổng thống chỉ được gọi Vệ binh Quốc gia khi ngay cả quân đội chính quy của liên bang cũng không đủ khả năng thi hành luật pháp Hoa Kỳ. Tổng thống chỉ được liên bang hóa Vệ binh Quốc gia nếu có căn cứ pháp lý rõ ràng, nhưng ở giai đoạn này Chính phủ chưa chứng minh được căn cứ đó.

Phán quyết này đặt giới hạn mới cho quyền tổng thống trong việc sử dụng lực lượng quân sự nội địa.

Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ không hoàn toàn cấm việc sử dụng viện binh trong tương lai, nhưng nhấn mạnh rằng mặt trận pháp lý chưa đủ mạnh để phê duyệt ngay lúc này và Pháp viện cũng không muốn tạo tiền lệ mở rộng quyền dùng quân đội trong nước.

Phán quyết này không phải là quyết định cuối cùng của vụ kiện, nhưng sẽ ảnh hưởng đến các tranh chấp pháp lý tương tự ở Portland, Los Angeles và những thành phố do đảng Dân chủ lãnh đạo.
 

Phản ứng từ các bên

Đa số thẩm phán coi đây là rào cản pháp lý hợp lý nhằm kiểm soát quyền lực hành pháp và bảo vệ quyền lực của tiểu bang trong các vấn đề an ninh nội địa.

Ba thẩm phán bảo thủ (ông Alito, ông Thomas, và ông Gorsuch) phản đối quyết định, cho rằng tổng thống nên có quyền lực rộng hơn để bảo vệ các nhân viên liên bang nếu đối mặt với nguy cơ thực sự.

Tiểu bang Illinois và thống đốc Illinois JB Pritzker hoan nghênh phán quyết của Tối cao Pháp viện như một chiến thắng lớn của quyền lực của tiểu bang và hệ thống kiểm soát quyền lực.
Bối cảnh pháp lý và tranh cãi về Insurrection Act

Quyết định của Tối cao Pháp viện đã khiến tranh luận liên quan đến Đạo luật Chống nổi loạn (Insurrection Act) quay trở lại — vì một số lý do sau:

Vấn đề quyền lực sử dụng quân đội nội địa

Đạo luật Chống nổi loạn (Insurrection Act) là một đạo luật từ năm 1807 cho phép tổng thống triển khai lực lượng vũ trang, bao gồm quân đội liên bang, để đối phó bạo loạn hoặc khi lực lượng dân sự không thể thực thi luật.

Vì tòa án quyết định chặn việc dùng Vệ binh Quốc gia cho các nhiệm vụ thực thi luật nhập cư, một số nhà phân tích cho rằng chính quyền Trump có thể cân nhắc viện dẫn Insurrection Act để tìm cơ sở pháp lý khác để huy động lực lượng lớn hơn (quân đội thường trực) vào nội địa — điều trước đây ít xảy ra và gây tranh cãi lớn trong chính trị Mỹ.

Tranh luận pháp lý mở rộng

Một số chuyên gia pháp lý cho rằng Tối cao Pháp viện tỏ ra nghi ngại về việc mở rộng quyền lực tổng thống vượt ra ngoài các tình huống “ngoại lệ, đặc biệt” khi triển khai lực lượng quân sự trong nước.

Quyết định này có thể dẫn đến các vụ kiện mới nếu chính quyền cố gắng dùng Insurrection Act, bởi vì đạo luật này cũng có điều kiện và tranh cãi riêng về việc xác định thế nào là “bạo loạn” hoặc “nổi loạn” đủ mức để áp dụng.

Các tranh cãi và bối cảnh rộng hơn

Tranh cãi về quyền lực tổng thống

Tòa án Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ đang bị kêu gọi làm rõ hơn ranh giới giữa:

Quyền lực hành pháp của liên bang trong việc bảo vệ nhân viên và tài sản liên bang, và

Quyền lực hành pháp của tiểu bang trong việc kiểm soát lực lượng Vệ binh Quốc gia và an ninh nội địa. 

- Các vụ kiện tương tự đang tiếp diễn

Ngoài thành phố Chicago và tiểu bang Illinois, Los Angeles, Portland và các thành phố khác cũng đang khởi kiện chính quyền Trump với lý do tương tự là không có thẩm quyền pháp lý rõ rệt.

Thiên Vân, theo CNN, ABC News, The Guardian, New York Post


https://trithucvn2.net/the-gioi/tranh-luan-ong-trump-co-the-dung-luat-chong-noi-day-1807-sau-phan-quyet-toa-toi-cao.html

 

 2025-12-28  

Những người thua cuộc lớn nhất năm 2025: Ai đã thất bại thảm hại khi năm kết thúc?
Những sai lầm, tính toán sai lầm và thất bại chính trị lớn nhất năm nay


(Leo Briceno, Fox News, 28/12/2025)

Năm 2025 không chỉ phơi bày sự chia rẽ trong đảng Dân chủ mà còn tạo ra một danh sách ngắn những kẻ thất bại chính trị, những người mà sai lầm của họ đang định hình lại chiến trường cho năm 2026. Từ các lãnh đạo thuộc phe bảo thủ bị siết chặt bởi tầng lớp cử tri tiến bộ không ngừng nghỉ cho đến các nhân vật quốc gia đã lãng phí thời gian quý báu, năm vừa qua đã để lại một loạt bài học cảnh báo cho một đảng không còn nắm quyền.

* Những đảng viên Dân chủ truyền thống và bảo thủ

Những nhân vật Dân chủ nổi bật và có tầm ảnh hưởng nhất không chỉ lên tiếng phản đối chính quyền Trump mà còn thể hiện rõ kỳ vọng về một phiên bản mới của đảng trong tương lai. Từ Thị trưởng đắc cử Zohran Mamdani ở thành phố New York hứa hẹn tăng mạnh các chương trình của chính phủ đến lời ám chỉ của dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez rằng bà có thể đánh bại Phó Tổng thống JD Vance trong cuộc tranh cử tổng thống, những người theo chủ nghĩa tiến bộ có thể dễ dàng khẳng định họ đã có được động lực mạnh mẽ nhất trong năm 2025.

Và đó là tin xấu cho những đảng viên Dân chủ truyền thống. 

Mới tháng trước, cả Lãnh đạo phe thiểu số Hạ viện Hakeem Jeffries (Đảng Dân chủ, bang New York) và Trưởng đoàn điều phối Hạ viện Katherine Clark (Đảng Dân chủ, bang Massachusetts) đều phải đối mặt với thách thức trong cuộc bầu cử sơ bộ từ cơ sở cử tri tiến bộ của họ. Những người thách thức này la do sự bất mãn với việc họ phản đối chính quyền. Không rõ liệu những lời kêu gọi đó có quá lớn trong thời điểm mà đảng Dân chủ đang không nắm quyền hay không. Nhưng nhiều đảng viên Dân chủ ôn hòa nói với Fox News Digital rằng họ không nghĩ điều đó giúp họ giành được sự ủng hộ của cử tri trung dung.

Nếu phe cấp tiến tiếp tục chiếm ưu thế trong cuộc bầu cử năm 2026, các đảng viên Dân chủ thuộc phe bảo thủ có thể sẽ ngày càng khó phớt lờ áp lực từ cánh tả cực đoan khi đất nước bước vào giai đoạn giữa nhiệm kỳ.

* Gavin Newsom

Thống đốc California Gavin Newsom đang dần hết thời gian để chứng minh tại sao ông có thể làm được nhiều hơn là chỉ một nhân vật truyền đạt thông điệp của đảng. Trong năm qua, ông đã tự bó buộc mình vào chính vai trò đó. 

Năm 2025, Newsom đã khẳng định vị thế của mình như một trong những đối trọng quan trọng của đảng Dân chủ đối với chương trình nghị sự của Trump. Và về phương diện đó, không thể phủ nhận ông đã tận dụng triệt để sự chú ý mà mình nhận được.

Đáng chú ý nhất, Newsom đã thúc đẩy một nỗ lực phân chia lại khu vực bầu cử nhằm loại bỏ năm dân biểu Cộng hòa khỏi chức vụ sau khi Texas thông qua một kế hoạch tương tự hồi đầu năm nay. Mặc dù kế hoạch này nhận được nhiều ý kiến ​​trái chiều — ngay cả từ các đảng viên Dân chủ trong tiểu bang, những người lo ngại việc dĩ độc trị độc — nhưng nó chắc chắn đã nâng cao vị thế của Newsom trên toàn quốc.

Nhưng cũng giống như mọi đối thủ tiềm năng của Trump, Newsom nhận thấy mình phần nào phụ thuộc vào Trump cho bước đi tiếp theo. Nếu Newsom bắt đầu chuẩn bị cho cuộc tranh cử Tổng thống năm 2028, ông sẽ không có được lợi thế đó mãi mãi, và ông chỉ còn một năm nữa làm Thống đốc California. 

Ông Newsom đã dành thời gian quý báu trong năm 2025 để chứng tỏ cho cử tri ở California và trên khắp cả nước thấy ông có thể là một nhà lãnh đạo như thế nào. 

* Joe Biden

Về một số vấn đề then chốt, di sản của cựu Tổng thống Joe Biden đã trở nên lỗi thời vào năm 2025. 

Chỉ trong vài tuần, chính quyền Trump đã bác bỏ luận điểm cho rằng Biden đã làm mọi thứ có thể để ngăn chặn dòng người vượt biên trái phép tràn vào Hoa Kỳ. Với một vài sắc lệnh hành pháp quan trọng, Trump đã đưa số lượng người qua biên giới giảm xuống mức thấp nhất từ ​​trước đến nay.

Và dù đó là điều đáng chú ý nhất, danh sách những điều gây bất ngờ vẫn chưa dừng lại ở đó.

Một cuộc điều tra bằng bút tự động tại Hạ viện đã tiết lộ rằng ông Biden đã ủy quyền cho các phụ tá của mình một lượng quyền lực chưa từng có. Hơn nữa, một cuốn sách do Jake Tapper và Alex Thompson xuất bản đã đi sâu vào việc nhóm thân cận của ông đã nỗ lực như thế nào để duy trì hình ảnh của tổng thống giữa những lo ngại về tuổi tác và khả năng nhận thức của ông. 

Nhìn chung, chỉ một năm sau khi nhậm chức, chính quyền Biden đã đẩy đảng Dân chủ vào thế khó xử về hướng đi tiếp theo và cung cấp cho đảng Cộng hòa nhiều bằng chứng để chứng minh rằng đảng Dân chủ đã không minh bạch về các vấn đề của đất nước như họ đáng lẽ phải làm. 

* Chuck Schumer

Ít nhân vật chính trị nào lại có một năm gây tổn hại về mặt chính trị nhiều như năm 2025 đối với lãnh đạo phe thiểu số tại Thượng viện, Chuck Schumer của đảng Dân chủ tiểu bang New York.

Ông phải gánh chịu phần lớn sự chỉ trích cho cuộc khủng hoảng chính phủ kéo dài 43 ngày, khiến đảng Dân chủ gần như trắng tay. Mặc dù bản thân Schumer không bỏ phiếu cùng tám thượng nghị sĩ Dân chủ cuối cùng ủng hộ kế hoạch của đảng Cộng hòa để chấm dứt tình trạng đóng cửa chính phủ, ông vẫn nhận được nhiều lời kêu gọi từ chức sau đó vì đã không thể giữ được sự đồng thuận giữa các thượng nghị sĩ Dân chủ.

Theo nhiều người thuộc đảng Cộng hòa, tính toán chính trị của Schumer trong thời gian chính phủ đóng cửa chủ yếu là làm sao để đáp ứng đủ sự ủng hộ từ phe cấp tiến trong cơ sở cử tri của đảng Dân chủ. 

Nhưng Schumer cũng đã không làm được điều đó.

Trong thời gian chính phủ đóng cửa, cuộc đua tranh chức thị trưởng thành phố New York bước vào giai đoạn cuối cùng mà không có nhiều tin tức từ Lãnh đạo phe thiểu số Thượng viện. Khi rõ ràng ứng cử viên tự xưng là người theo chủ nghĩa xã hội Zohran Mamdani sẽ giành được đề cử của đảng, Schumer đã cố gắng né tránh các câu hỏi về việc liệu ông có ủng hộ ứng cử viên này hay không. Sự lưỡng lự đó không bao giờ biến mất và những câu hỏi về mối quan hệ giữa hai đảng viên Dân chủ này ngày càng trở nên gay gắt. 

Chỉ vài ngày sau cuộc bầu cử, Schumer tiếp tục đưa ra những câu trả lời không rõ ràng về Mamdani. 

Giờ đây, khi năm 2025 sắp kết thúc, Schumer vẫn chưa có câu trả lời về việc liệu ông có còn đủ khả năng lãnh đạo đảng một cách hiệu quả hay không và liệu ông có đại diện cho tương lai của đảng hay không. 

https://www.foxnews.com/politics/biggest-losers-2025-who-fell-flat-year-closed
 

NVV dịch

 

 2025-12-27  

TIN VẮN

Iran tuyên bố "chiến tranh tổng lực" chống lại Mỹ, Israel và châu Âu khi Cộng hòa Hồi giáo tìm cách mở rộng năng lực hạt nhân.

Tổng thống Iran tuyên bố họ đang trong một "cuộc chiến tổng lực" với Mỹ, Israel và châu Âu, trong khi Tehran đang tìm cách xây dựng lại năng lực hạt nhân và tăng cường quan hệ với Hamas.

Theo báo Barron's, Masoud Pezeshkian đã đưa ra tuyên bố táo bạo này trong một cuộc phỏng vấn được đăng tải trên truyền thông nhà nước hôm thứ Bảy.

“Theo tôi, chúng ta đang trong tình trạng chiến tranh tổng lực với Hoa Kỳ, Israel và châu Âu. Họ muốn khuất phục đất nước chúng ta”, Pezeshkian nói.

“Cuộc chiến này còn tồi tệ hơn cuộc chiến mà Iraq đã phát động chống lại chúng ta. Khi xem xét kỹ hơn, nó phức tạp và khó khăn hơn nhiều”, ông nói, khi đề cập đến cuộc chiến năm 1980-1988 với nước láng giềng phía tây của Iran.

Những tuyên bố này được đưa ra trong bối cảnh lệnh trừng phạt của Liên Hợp Quốc đối với Iran - do Pháp, Anh và Đức khởi xướng - vì chế độ này tiếp tục theo đuổi vũ khí hạt nhân.

https://nypost.com/2025/12/27/world-news/iranian-president-warns-tehran-is-in-total-war-against-west/

_________

26/12 - Ông Trump kêu gọi công bố bất kỳ hồ sơ nào của Epstein có nêu tên các thành viên Đảng Dân chủ: "Hãy làm họ bẽ mặt".

Trong khi các công tố viên đang phải xử lý một lượng lớn tài liệu liên quan đến kẻ phạm tội tình dục quá cố Jeffrey Epstein, Tổng thống Trump hôm thứ Sáu (16/12) cho rằng Bộ Tư pháp đang dành quá nhiều thời gian cho vấn đề này - nhưng nói rằng các đảng viên Dân chủ nổi tiếng có liên hệ với Epstein nên bị nêu tên.

Bộ Tư pháp đã công bố hàng loạt hồ sơ về Epstein trong tuần qua, đáp lại một đạo luật yêu cầu họ phải công bố các tài liệu về Epstein trước ngày 19 tháng 12. Các tài liệu này bao gồm hơn 20 năm điều tra về nhà tài chính tai tiếng này, và làm nổi bật các mối quan hệ mà ông ta đã vun đắp trong nhiều năm với những người nổi tiếng như ông Trump và cựu Tổng thống Bill Clinton - cả hai người này đều không bị cáo buộc bất kỳ hành vi sai trái nào.

Và hôm thứ Tư, bộ này thông báo rằng văn phòng công tố liên bang ở Manhattan đã phát hiện thêm hơn 1 triệu hồ sơ "có khả năng liên quan đến vụ án Jeffrey Epstein". Họ cho biết việc xem xét kỹ lưỡng các tài liệu mới được phát hiện và thực hiện việc biên tập lại cần thiết có thể mất "thêm vài tuần nữa".

Ông Trump đã bình luận về phát hiện này trên Truth Social vào tối thứ Sáu, viết: "Giờ đây, người ta tìm thấy thêm 1.000.000 trang tài liệu về Epstein. Bộ Tư pháp đang bị buộc phải dành toàn bộ thời gian cho trò lừa bịp do đảng Dân chủ dàn dựng này. Bao giờ họ mới nói THÔI ĐI, và tập trung vào gian lận bầu cử, v.v."

Tổng thống tiếp tục cáo buộc rằng chính đảng Dân chủ, chứ không phải đảng Cộng hòa, mới là "những người đã hợp tác với Epstein".

"Hãy công bố tất cả tên tuổi của họ, làm cho họ xấu hổ, và quay lại giúp đỡ đất nước chúng ta," ông viết.

Ông Trump từ lâu đã tỏ ra thận trọng về vấn đề Epstein , định kỳ gọi đó là một "trò lừa bịp" và cho rằng các nhà lập pháp đảng Cộng hòa ủng hộ việc công bố thêm hồ sơ về Epstein đã mắc bẫy một chiến thuật đánh lạc hướng do đảng Dân chủ dàn dựng.

Cuối cùng, vào tháng trước, ông ấy nói rằng đảng Cộng hòa nên bỏ phiếu cho Đạo luật Minh bạch Hồ sơ Epstein, đạo luật yêu cầu công bố các hồ sơ này, và viết rằng, "đã đến lúc chấm dứt trò lừa bịp của đảng Dân chủ này."

Đồng thời, tổng thống đã tập trung vào các đảng viên Dân chủ có liên hệ với Epstein. Giữa tháng 11, ông đã yêu cầu Bộ Tư pháp điều tra mối liên hệ của Epstein với Clinton và hai đảng viên Dân chủ khác. Trước đó , vào tháng 7, Bộ Tư pháp đã tuyên bố rằng không có bằng chứng nào để buộc tội bất kỳ bên thứ ba nào chưa bị buộc tội trong vụ Epstein.

Tuần trước, những tài liệu ban đầu của Bộ Tư pháp về Epstein được công bố có nhiều bức ảnh của Clinton , bao gồm hình ảnh cựu tổng thống đang ngồi trong bồn tắm nước nóng và một số hình ảnh ông tham dự các sự kiện cùng những người nổi tiếng như Michael Jackson.

Một loạt tài liệu được công bố hồi đầu tuần này cũng đề cập đến ông Trump . Một email năm 2020 từ một công tố viên liên bang cho biết nhật ký chuyến bay tiết lộ rằng tổng thống đã bay trên máy bay riêng của Epstein "nhiều lần hơn" so với những gì đã được biết trước đây.

Các tài liệu không cho thấy bất kỳ hành vi sai trái nào từ phía bà Clinton hay ông Trump. Người phát ngôn của bà Clinton từ lâu đã thừa nhận rằng cựu tổng thống đã đi cùng Epstein nhiều lần, nhưng nói rằng ông không hề biết gì về tội ác của Epstein.

Hôm thứ Hai, người phát ngôn của bà Clinton đã thúc giục Bộ Tư pháp công bố "bất kỳ hồ sơ nào còn lại" trong vụ Epstein có đề cập đến bà Clinton hoặc bao gồm ảnh của ông, lập luận rằng cựu tổng thống không có gì phải che giấu.

Ông Trump từng giao du trong cùng giới thượng lưu với Epstein vào những năm 1990 và 2000, nhưng cho biết ông đã cắt đứt quan hệ với Epstein từ nhiều năm trước. Hôm thứ Hai, tổng thống gọi việc công bố các bức ảnh của bà Clinton và những người khác là một "điều khủng khiếp", nói rằng nhiều người xuất hiện trong các bức ảnh cùng Epstein "thực sự không liên quan gì" đến ông ta.

"Tôi không thích việc những bức ảnh của Bill Clinton bị công bố. Tôi cũng không thích việc những bức ảnh của những người khác bị công bố. Tôi nghĩ đó là một điều tồi tệ", tổng thống nói với các phóng viên. "Tôi nghĩ Bill Clinton là người trưởng thành, ông ấy có thể chịu đựng được. Nhưng có lẽ những bức ảnh của những người khác từng vô tình gặp Jeffrey Epstein nhiều năm trước cũng đang bị phơi bày... và họ là những chủ ngân hàng, luật sư và những người khác rất được kính trọng."

(Joe Walsh: Trump calls for release of any Epstein files naming Democrats: "Embarrass them")

__________


27/12 - Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy tuyên bố hôm thứ Bảy rằng đất nước ông "sẵn sàng làm bất cứ điều gì cần thiết" để chấm dứt chiến tranh với Nga, trước cuộc gặp với Tổng thống Donald Trump tại Florida vào Chủ nhật.

Trong một loạt bài đăng trên X, nhà lãnh đạo Ukraine nói rằng, "Nếu cả thế giới - châu Âu và Mỹ - đứng về phía chúng ta, chúng ta sẽ cùng nhau ngăn chặn Putin," nhưng, "nếu bất kỳ ai - dù là Mỹ hay châu Âu - đứng về phía Nga, điều đó có nghĩa là chiến tranh sẽ tiếp diễn."

Vụ tấn công chớp nhoáng đêm qua tại thủ đô Ukraine đã khiến ít nhất một người thiệt mạng và 27 người bị thương, chính quyền địa phương cho biết với hãng tin AP. 

Ông Zelensky cũng nói hôm thứ Bảy rằng, "Nếu Nga biến cả kỳ nghỉ Giáng sinh và Năm mới thành thời điểm nhà cửa bị phá hủy và chung cư bị đốt cháy, các nhà máy điện bị tàn phá, thì hành động bệnh hoạn này chỉ có thể được đáp trả bằng những biện pháp thực sự mạnh mẽ." 

"Hoa Kỳ có khả năng này. Châu Âu có khả năng này. Nhiều đối tác của chúng ta cũng có khả năng này. Điều quan trọng là phải sử dụng nó," ông tuyên bố. 

Vào sáng thứ Bảy, Zelenskyy đã đăng thêm một bài viết khác trên Twitter: "Ukraine không phải là bên khơi mào cuộc chiến này. Nga mới là bên bắt đầu."

"Ukraine ủng hộ đề xuất ngừng bắn của Tổng thống Trump. Ukraine đã đồng ý với nhiều thỏa hiệp khác nhau, và điều này được ghi lại trong các dự thảo thỏa thuận, trong kế hoạch 20 điểm của chúng tôi. Ukraine sẵn sàng làm bất cứ điều gì cần thiết để chấm dứt cuộc chiến này. Đối với chúng tôi, ưu tiên số một - hay nói đúng hơn là ưu tiên duy nhất - là chấm dứt chiến tranh", ông Zelenskyy tiếp tục.

"Đối với chúng tôi, ưu tiên hàng đầu là hòa bình. Chúng tôi cần phải mạnh mẽ trên bàn đàm phán. Để mạnh mẽ, chúng tôi cần sự hỗ trợ của thế giới: châu Âu và Hoa Kỳ. Và điều này bao gồm cả hệ thống phòng không - hiện đang không đủ, vũ khí - hiện cũng đang thiếu, và tiền bạc - may mắn thay, hiện đã có quyết định của châu Âu, nhưng thành thật mà nói, vẫn luôn thiếu kinh phí, đặc biệt là cho việc sản xuất vũ khí và quan trọng nhất là máy bay không người lái," ông nói.

Trước cuộc gặp với Zelenskyy, ông Trump tuyên bố sẽ đưa ra quyết định cuối cùng về một thỏa thuận hòa bình nhằm chấm dứt xung đột.

https://www.foxnews.com/world/zelenskyy-says-fresh-russian-attack-ukraine-shows-putins-true-attitude-ahead-trump-meeting

_________

26/12 (UPI) - Một thẩm phán liên bang đã ngăn chặn việc trục xuất một người đàn ông Anh bị Tổng thống Donald Trump nhắm đến.

Imran Ahmed, người sáng lập kiêm Giám đốc điều hành của Trung tâm Chống lại Sự thù hận trên mạng, là một trong năm người bị cấm cấp thị thực sau khi chính phủ cáo buộc ông kiểm duyệt thông tin.

Ahmed đã đệ đơn kiện Ngoại trưởng Marco Rubio và Tổng chưởng lý Pam Bondi để ngăn chặn "nguy cơ bị bắt giữ trái hiến pháp sắp xảy ra".

Đơn kiện cho rằng vụ việc xuất phát từ "nỗ lực mới nhất của chính phủ liên bang nhằm lạm dụng hệ thống nhập cư để trừng phạt và giam giữ những người không phải công dân vì những phát ngôn được pháp luật bảo vệ và những quan điểm bịt ​​miệng mà chính phủ không đồng ý."

Ahmed là thường trú nhân hợp pháp tại Hoa Kỳ, nơi anh sống cùng vợ và con người Mỹ. Anh đã ca ngợi quyết định của thẩm phán.

Ông Rubio tuyên bố hôm thứ Ba rằng năm người này đã "dẫn đầu các nỗ lực có tổ chức nhằm ép buộc các nền tảng của Mỹ kiểm duyệt, ngừng kiếm tiền và đàn áp" quan điểm của những người Mỹ mà họ không đồng ý.

Ông Rubio nói: "Những nhà hoạt động cực đoan và các tổ chức phi chính phủ bị vũ khí hóa này đã thúc đẩy các cuộc đàn áp kiểm duyệt của các quốc gia nước ngoài - trong mỗi trường hợp đều nhắm vào các diễn giả và công ty người Mỹ." Ông mô tả năm người này là "đặc vụ của tổ hợp công nghiệp kiểm duyệt toàn cầu."

Những người khác nằm trong danh sách cấm bao gồm cựu ủy viên công nghệ Liên minh châu Âu Thierry Breton; Anna-Lena von Hodenberg và Josephine Ballon của tổ chức phi lợi nhuận HateAid có trụ sở tại Berlin; Clare Melford, đồng sáng lập của Global Disinformation Index.

________

ILHAN OMAR GIÀU VỌT ĐỘT NGỘT, QUỸ ĐẦU TƯ CỦA PHU QUÂN ÂM THẦM XÓA DẤU VẾT KHI ĐẠI ÁN PHÚC LỢI MINNESOTA BÙNG NỔ

Giữa lúc cuộc điều tra đại án gian lận phúc lợi tại Minnesota ngày càng lan rộng, phu quân của dân biểu Ilhan Omar đã l quietly xóa bỏ hàng loạt chi tiết then chốt về ban điều hành và cố vấn của công ty đầu tư Rose Lake Capital. Những cái tên từng xuất hiện gồm nhiều nhân vật có liên hệ sâu với chính quyền tiền nhiệm và giới tài chánh Đảng Dân Chủ nay đồng loạt biến mất khỏi hồ sơ công khai, đúng vào thời điểm tài sản gia đình Omar tăng vọt bất thường.
Theo phúc trình tài chánh mới nhất, bà Omar từ tình trạng gần như trắng tay khi nhậm chức năm 2019 đã vọt lên mức tài sản từ sáu triệu đến ba mươi triệu Mỹ kim chỉ trong vòng một năm. Diễn biến này xảy ra song song với vụ án gian lận phúc lợi lên đến nhiều tỉ Mỹ kim liên quan các chương trình bữa ăn cho trẻ em trong đại dịch, nơi gần chín mươi cá nhân đã bị truy tố, trong đó có ít nhất ba người có quan hệ trực tiếp với môi trường chính trị của bà Omar. Bản thân bà chưa bị khởi tố, nhưng các mối liên hệ ngày càng lộ rõ.
Chính bà Omar là người đệ trình và vận động thông qua đạo luật MEALS năm 2020, nới lỏng giám sát các chương trình bữa ăn do chính phủ tài trợ trong thời kỳ đại dịch. Đạo luật này, theo nhận định của giới chỉ trích, đã mở đường cho hàng loạt cơ sở khai khống số lượng bữa ăn phục vụ, chiếm đoạt hàng triệu Mỹ kim ngân khoản công. Các công tố viên liên bang mô tả đây là vụ gian lận phúc lợi lớn nhất trong thời kỳ COVID-19.
Sau khi đường dây gian lận bị phanh phui, phu quân bà Omar là Tim Mynett, một cố vấn chính trị, thành lập công ty quản trị đầu tư Rose Lake Capital vào năm 2022. Giá trị công ty này theo khai báo từ mức gần như không đáng kể năm 2023 đã nhảy vọt lên từ năm đến hai mươi lăm triệu Mỹ kim chỉ trong một năm, đồng thời tự nhận đang quản trị tới sáu mươi tỉ Mỹ kim tài sản, một con số khiến nhiều định chế tài chánh Phố Wall cũng phải ngỡ ngàng. Đáng chú ý, địa chỉ hoạt động duy nhất được ghi nhận chỉ là một văn phòng thuê chung WeWork tại thủ đô.
Đúng vào giai đoạn các công tố viên liên bang công bố thêm các cáo trạng mới nhắm vào những cá nhân gốc Somalia tại Minnesota, toàn bộ tên tuổi và lý lịch của chín viên chức và cố vấn Rose Lake Capital đã bị gỡ bỏ khỏi trang mạng công ty. Trong số này có cựu đại sứ, cựu thượng nghị sĩ, cùng nhiều nhân vật từng giữ vai trò trọng yếu trong guồng máy tài chánh và chính trị của Đảng Dân Chủ. Dù chưa ai trong nhóm bị truy tố, sự biến mất đồng loạt này làm dấy lên nghi vấn lớn.
Không chỉ Rose Lake Capital, một doanh nghiệp khác của Mynett là hãng rượu eStCru từng bị cáo buộc gian lận và được khai là thất bại năm 2023, bất ngờ được định giá từ một đến năm triệu Mỹ kim trong năm kế tiếp. Công ty này hiện cũng chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trang mạng không hoạt động, số điện thoại ngưng liên lạc, và không còn dấu hiệu kinh doanh thực sự, càng khiến dư luận hoài nghi về tính trung thực của các bản khai tài sản.
Trong khi đó, các mối liên hệ của bà Omar với đường dây gian lận tại Minnesota tiếp tục được phơi bày. Một chủ nhà hàng nơi bà từng tổ chức tiệc mừng thắng cử năm 2018 đã bị kết tội chiếm đoạt hơn mười hai triệu Mỹ kim qua các bữa ăn ma. Một nhân viên chiến dịch tranh cử khác của bà cũng đã nhận tội điều hành cơ sở giả mạo để rút ruột hơn ba triệu Mỹ kim từ chương trình phúc lợi. Dù vậy, bà Omar vẫn khẳng định không hối tiếc về đạo luật MEALS và cho rằng đạo luật này đã giúp nuôi trẻ em trong thời khủng hoảng.
Giữa làn sóng phẫn nộ của công chúng, Tổng thống Trump đã công khai chỉ trích vụ việc, đặt câu hỏi về trách nhiệm chính trị và quản trị tại Minnesota, đồng thời cho biết Bộ Ngân Khố và Bộ Tư Pháp đã mở cuộc điều tra về khả năng rửa tiền. Vụ việc không chỉ đặt bà Omar vào tâm bão chính trị mà còn làm rung chuyển niềm tin đối với hệ thống phúc lợi và giới lãnh đạo Đảng Dân Chủ tại tiểu bang này.
Nguồn: New York Post
Phân tích và biên tập: Luan Vo
Tin Hoa Kỳ by VLKT News

__________


Chủ tịch Trung tâm Kennedy dự định đòi bồi thường 1 triệu đô la từ một nhạc sĩ nhạc jazz, người đã đột ngột hủy bỏ buổi biểu diễn theo lịch trình vì việc trung tâm nghệ thuật biểu diễn mang tính biểu tượng của Washington DC đổi tên thành Trung tâm Kennedy để bao gồm tên của Tổng thống Donald Trump.

Đại sứ Richard Grenell đã gửi thư cho Chuck Reed hôm Chủ nhật, cáo buộc việc ông hủy bỏ buổi biểu diễn Jazz Jam vào phút chót ngày 24 tháng 12 là một "chiêu trò chính trị" nhằm phản đối việc Trung tâm được đổi tên thành Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật Tưởng niệm Donald J. Trump và John F. Kennedy. Ông Grenell cho rằng việc hủy bỏ buổi biểu diễn của nhạc sĩ đã gây thiệt hại "đáng kể" cho trung tâm do "doanh thu bán vé sụt giảm và thiếu sự hỗ trợ từ các nhà tài trợ".

“Quyết định rút lui vào phút chót của ông – rõ ràng là để phản ứng lại việc Trung tâm được đổi tên gần đây, nhằm tôn vinh những nỗ lực phi thường của Tổng thống Trump trong việc cứu vãn kho báu quốc gia này – là hành động thiếu khoan dung điển hình và gây thiệt hại rất lớn cho một tổ chức nghệ thuật phi lợi nhuận,” Grenell viết trong thư của mình. “ Đây là thông báo chính thức của chúng tôi rằng chúng tôi sẽ yêu cầu ông/bà bồi thường 1 triệu đô la vì trò hề chính trị này.” (LIÊN QUAN: Trung tâm Trump-Kennedy mới được đổi tên hé lộ những thay đổi lớn về kiến ​​trúc)

Reed đã dẫn dắt buổi hòa nhạc Jazz đêm Giáng sinh tại Trung tâm kể từ năm 2006. Reed nói với hãng tin AP trong một email rằng ông đã chính thức rút khỏi buổi biểu diễn lâu năm này vì lý do đổi tên.

Trong bức thư, Grenell nói thêm rằng các buổi biểu diễn của Reed vào đêm Giáng sinh không bán chạy và Trung tâm sẽ tiếp tục tổ chức các buổi biểu diễn nhạc jazz cho "khán giả chật kín bất kể khuynh hướng chính trị của họ."

https://dailycaller.com/2025/12/27/richard-grenell-launches-one-million-dollar-legal-action-musician-chuck-reed-political-stunt-kennedy-center-cancellation/


 

 2025-12-27  

Iran tuyên bố "chiến tranh tổng lực" chống lại Mỹ, Israel và châu Âu khi Cộng hòa Hồi giáo tìm cách mở rộng năng lực hạt nhân.

(NY Post, 27/12/2025)

Tổng thống Iran tuyên bố họ đang trong một "cuộc chiến tổng lực" với Mỹ, Israel và châu Âu, trong khi Tehran đang tìm cách xây dựng lại năng lực hạt nhân và tăng cường quan hệ với Hamas.

Theo báo Barron's, Masoud Pezeshkian đã đưa ra tuyên bố táo bạo này trong một cuộc phỏng vấn được đăng tải trên truyền thông nhà nước hôm thứ Bảy.

“Theo tôi, chúng ta đang trong tình trạng chiến tranh tổng lực với Hoa Kỳ, Israel và châu Âu. Họ muốn khuất phục đất nước chúng ta”, Pezeshkian nói.

“Cuộc chiến này còn tồi tệ hơn cuộc chiến mà Iraq đã phát động chống lại chúng ta. Khi xem xét kỹ hơn, nó phức tạp và khó khăn hơn nhiều”, ông nói, khi đề cập đến cuộc chiến năm 1980-1988 với nước láng giềng phía tây của Iran.

Những tuyên bố này được đưa ra trong bối cảnh lệnh trừng phạt của Liên Hợp Quốc đối với Iran - do Pháp, Anh và Đức khởi xướng - vì chế độ này tiếp tục theo đuổi vũ khí hạt nhân.

Sự kiện này cũng diễn ra sau cuộc Chiến tranh 12 ngày với Israel hồi tháng 6, khi nhà nước Do Thái đã phá hủy phần lớn năng lực hạt nhân của Cộng hòa Hồi giáo Iran - với sự hỗ trợ của các cuộc không kích tàn khốc từ phía Mỹ.

Khi căng thẳng giữa các đối thủ ở Trung Đông leo thang, một ứng cử viên được Tehran hậu thuẫn cũng có khả năng giành chiến thắng trong một cuộc bầu cử quan trọng để nắm giữ vai trò lãnh đạo trong Hamas.

Theo nguồn tin từ tờ Asharq của Ả Rập Xê Út, Khalil al-Hayya, một chính trị gia người Palestine, dự kiến ​​sẽ đánh bại lãnh đạo Hamas Khaled Mashaal trong cuộc bầu cử người đứng đầu văn phòng chính trị của nhóm, kết quả có thể được quyết định trong những ngày tới.

Theo những nguồn tin nói với tờ báo này, al-Hayya được cho là có quan hệ thân cận với Iran và sẽ có lập trường rõ ràng đối đầu với Israel — trong bối cảnh thỏa thuận hòa bình mong manh ở Gaza đang đứng trước nguy cơ đổ vỡ.

Cuộc bầu cử được tổ chức trong hội đồng Shura chung của Hamas, gồm 50 thành viên. Theo kế hoạch ban đầu, cuộc bầu cử được tổ chức vào đầu năm nay, nhưng nhóm khủng bố này đã "loại trừ" khả năng tổ chức bỏ phiếu cho đến khi chiến tranh kết thúc hoàn toàn, các nguồn tin cho biết với tờ Asharq.

Trong khi đó, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu dự kiến ​​sẽ đến Mar-a-Lago vào thứ Hai để trình bày với Tổng thống Trump về kế hoạch phát động các cuộc tấn công mới nhằm vào Tehran.

Theo một báo cáo của NBC, các nguồn tin của Israel cho biết Cộng hòa Hồi giáo đang sửa chữa hệ thống phòng không và xây dựng lại chương trình tên lửa đạn đạo, cả hai đều bị phá hủy trong các cuộc không kích thời chiến.

Theo Axios, cuộc gặp gỡ ở Florida cũng được cho là rất quan trọng đối với thỏa thuận Gaza, với việc các cố vấn cấp cao của Tòa Bạch Ốc tin rằng Netanyahu đang phá hoại khuôn khổ hòa bình .

“Đã có cảm giác từ lâu rằng phía Israel đang hối hận vì đã mua hàng,” một quan chức giấu tên của Tòa Bạch Ốc nói với hãng tin. “Việc thực hiện thỏa thuận Gaza đã đủ khó khăn rồi, nhưng đôi khi phía Israel lại làm những điều khiến mọi việc càng khó khăn hơn.”

Các quan chức Israel giấu tên nói với Axios rằng ông Netanyahu vẫn hoài nghi về kế hoạch phi quân sự hóa Gaza.

Cuộc gặp với Netanyahu sẽ là cuộc gặp thứ năm kể từ khi ông Trump bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai tại Tòa Bạch Ốc.

https://nypost.com/2025/12/27/world-news/iranian-president-warns-tehran-is-in-total-war-against-west/

NVV 


 

 2025-12-26  

Phe MAGA phẫn nộ sau khi Phó Thống đốc đảng Dân chủ bang Minnesota, bà Flanagan, đội khăn trùm đầu hijab

(Newsweek, 26/12/2025)

Phó Thống đốc bang Minnesota, Peggy Flanagan, đang phải đối mặt với làn sóng chỉ trích dữ dội từ các nhân vật bảo thủ và các nhà bình luận chính trị sau khi xuất hiện trong trang phục hijab trong chuyến thăm một khu chợ Somalia ở Minneapolis .

Vụ việc xảy ra tại Chợ Karmel Somali, nơi Flanagan—được các lãnh đạo người Somalia tháp tùng và phát biểu một phần bằng tiếng Ả Rập—mở đầu bằng lời chào “Salam alaikum” và nói với người xem: “Cộng đồng người Somalia là một phần không thể thiếu của tiểu bang Minnesota.”

Những bình luận của Flanagan được đưa ra vài tuần sau khi Tổng thống Donald Trump chỉ trích mạnh mẽ những người di cư Somalia sau khi vụ việc mà các công tố viên liên bang gọi là một trong những vụ gian lận chăm sóc sức khỏe lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ bị phanh phui. Bộ Tư pháp cáo buộc rằng ít nhất 250 triệu đô la đã bị biển thủ thông qua các yêu cầu bồi thường gian lận đối với các chương trình như Medicaid, viện trợ thực phẩm và điều trị tự kỷ.

Hiện tại, Flanagan là một trong những ứng cử viên hàng đầu của đảng Dân chủ cho chiếc ghế Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ sẽ do Thượng nghị sĩ Tina Smith bỏ trống vào năm 2026.

Trong đoạn phim được phát sóng trên truyền hình tiếng Somali, Flanagan—người theo đạo Công giáo và là người Mỹ bản địa—đứng cạnh các lãnh đạo người Somali địa phương tại chợ Karmel và cảm ơn cộng đồng vì tình hữu nghị.

“Là một phần của Minnesota và lớn lên ở đây, cộng đồng người Somalia luôn là một phần của Minnesota đối với tôi,” bà ấy nói. Bà ấy khuyến khích người dân Minnesota “hãy đến và ủng hộ các doanh nghiệp người Somalia và những người hàng xóm nhập cư của chúng ta,” đồng thời nói thêm, “Chúng tôi luôn đứng về phía các bạn.”

Phản ứng từ các nhân vật bảo thủ rất nhanh chóng và gay gắt. Cựu chiến lược gia của Trump, Steve Bannon, cáo buộc Flanagan đã khuất phục trước "tư tưởng côn đồ Somalia ngạo mạn", đăng tải trên mạng xã hội rằng sự xuất hiện của bà là bằng chứng cho thấy "người theo đạo Cơ đốc/Công giáo đang 'quỳ gối'". Nhà hoạt động cực hữu Laura Loomer cho rằng hành động của Flanagan đã khiến bà không đủ tư cách phục vụ công chúng, viết rằng, "Bất kỳ chính trị gia nào ủng hộ Hồi giáo đều phải bị cách chức".

Những lời chỉ trích cũng tập trung vào ý nghĩa biểu tượng của khăn trùm đầu. Nhà bình luận Amy Mek mô tả chiếc khăn là “một bộ đồng phục chính trị” và cáo buộc Flanagan đang thực hiện “chiêu trò lấy lòng cử tri một cách trắng trợn”. Mek viết rằng phó thống đốc “được các lãnh đạo cộng đồng vây quanh, cáo buộc ICE nhắm mục tiêu vào họ và lặp lại những luận điệu tuyên truyền miêu tả lực lượng thực thi pháp luật Hoa Kỳ như một lực lượng chiếm đóng”, trong khi lại không hướng đến cử tri rộng lớn hơn.

Dân biểu đảng Cộng hòa bang Minnesota, Tom Emmer, cũng bày tỏ quan điểm tương tự trong một cuộc phỏng vấn với Fox News Digital, gọi việc phụ nữ đội khăn trùm đầu là “một chiêu trò”. Ông nói: “Peggy Flanagan và Angie Craig đang cạnh tranh nhau để giành được sự ủng hộ của các phần tử cực tả ở khu vực Twin Cities. Bất cứ ai có lý trí đều dễ dàng nhận ra điều này.”

Một số nhà phê bình khác so sánh khoảnh khắc này với những hành động chính trị nổi bật trong các cuộc biểu tình phản đối cái chết của George Floyd năm 2020, khi các nhà lập pháp đảng Dân chủ mặc vải kente của châu Phi tại Điện Capitol Hoa Kỳ. Bình luận viên bảo thủ Eric Daugherty gọi việc xuất hiện của khăn trùm đầu là một hành động thể hiện lòng trung thành với “khối cử tri Hồi giáo nói tiếng nước ngoài”, cho rằng nó báo hiệu một sự chia rẽ tư tưởng sâu sắc hơn trong tiểu bang.

* Các công tố viên cho biết, vụ gian lận tiền liên bang trong đại dịch ở Minnesota có thể lên tới hơn 9 tỷ đô la.

Các công tố viên liên bang đã xác định một loạt các kế hoạch gian lận quy mô lớn nhắm vào các chương trình hỗ trợ do bang Minnesota quản lý, với ước tính thiệt hại có thể vượt quá 9 tỷ đô la. Theo Phó Chưởng lý Liên bang Joe Thompson, có tới một nửa trong số 18 tỷ đô la quỹ liên bang được phân bổ thông qua 14 chương trình do tiểu bang điều hành kể từ năm 2018 có thể đã bị đánh cắp, bao gồm cả các chương trình dinh dưỡng trẻ em, hỗ trợ nhà ở và dịch vụ trị liệu tự kỷ.

Trong số 92 cá nhân bị buộc tội cho đến nay, 82 người là người Mỹ gốc Somalia, làm gia tăng căng thẳng chính trị và văn hóa xung quanh vụ án. "Đó là câu hỏi trị giá 18 tỷ đô la", Thompson nói.

Ước tính gian lận mới này được đưa ra sau nhiều năm điều tra, bắt đầu từ vụ bê bối "Feeding Our Future" (Nuôi dưỡng tương lai của chúng ta), lần đầu tiên được công bố vào năm 2022 dưới thời chính quyền Biden, khi 47 bị cáo bị buộc tội biển thủ 250 triệu đô la tiền quỹ liên bang dành để nuôi trẻ em trong đại dịch.

Để đáp lại các cuộc điều tra, Thống đốc bang Minnesota Tim Walz vào tháng 10 đã ra lệnh kiểm toán độc lập và tạm dừng thanh toán cho 14 chương trình trong 90 ngày. Một chương trình sau đó đã bị đóng cửa hoàn toàn.

Tuy nhiên, Trump và các đảng viên Cộng hòa khác đã đổ lỗi cho chính quyền của Walz, với việc Trump gọi Minnesota dưới thời thống đốc đảng Dân chủ là "trung tâm của các hoạt động rửa tiền gian lận".

Flanagan đăng trên X vào ngày 4 tháng 12: "Những lời công kích của Donald Trump nhằm vào cộng đồng người Somalia không phải vì vấn đề an ninh. Chúng nhằm mục đích khơi dậy sự chia rẽ và nỗi sợ hãi."

Tổng thống Donald Trump, tại cuộc họp nội các hôm thứ Ba:  “Họ chẳng đóng góp gì cả. Tôi không muốn họ ở trong nước ta. Đất nước của họ không tốt đẹp là có lý do. Đất nước của các người thối nát và chúng tôi không muốn họ ở trong nước mình.” 

Ahmed Samatar, giáo sư nghiên cứu quốc tế tại trường Macalester College ở Saint Paul và là chuyên gia về nghiên cứu Somalia, nói với Newsweek: “Tôi nghĩ hầu hết người Somalia lương thiện ở bang Minnesota đều chấp nhận rằng những người đó nên bị đưa ra tòa và pháp luật nên được áp dụng đối với họ.”

Yusuf Abdulle, vị imam ở Minneapolis kiêm giám đốc Hiệp hội Hồi giáo Bắc Mỹ, nói với hãng tin AP: “Gian lận là vấn đề về hành vi sai trái của cá nhân, chứ không phải là bản sắc cộng đồng.”

Flanagan đang tranh cử vào ghế Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ còn trống do Thượng nghị sĩ Tina Smith quyết định không tái tranh cử. Bà sẽ phải đối mặt với một cuộc bầu cử sơ bộ gay cấn, đáng chú ý nhất là với Hạ nghị sĩ Angie Craig, một đảng viên Dân chủ ôn hòa hơn.

https://www.newsweek.com/maga-furious-after-minnesota-democrat-lt-governor-flanagan-wears-hijab-11273735

NVV dịch

 

 2025-12-26  

Tình thế tiến thoái lưỡng nan lớn của Gavin Newsom: Đánh thuế người giàu hay chống lại phe cánh tả

(Jeremy B. White, Politico, 26/12/2025)

Gavin Newsom đã dành thời gian ở Sacramento để liên tục chỉ trích các đề xuất đánh thuế người giàu. Áp lực từ cánh tả buộc ông phải nhượng bộ sắp lên đến đỉnh điểm.

Các công đoàn lao động đã đưa ra một sáng kiến ​​bỏ phiếu nhằm đánh thuế những cư dân giàu nhất California và lưu hành một sáng kiến ​​khác để củng cố việc tăng thuế thu nhập trước đó. Và họ đang tiến hành các cuộc đàm phán sơ bộ với các nhà lập pháp tiến bộ về các cách thức để vắt kiệt thêm nguồn lực từ các tập đoàn đa quốc gia.

Đây là nỗ lực nhằm ổn định thâm hụt ngân sách tiểu bang dự kiến ​​lên tới hàng tỷ đô la, có thể trầm trọng hơn do các khoản cắt giảm của liên bang. Nhưng nó cũng là một phép thử lớn ngay từ đầu đối với chiến dịch tranh cử tổng thống của Newsom. Nếu ông giữ nguyên lập trường về thuế, ông có nguy cơ làm mất lòng các công đoàn và các đồng minh cấp tiến, những người tạo nên xương sống của cử tri Dân chủ. Nếu ông không làm vậy, ông có nguy cơ củng cố hình ảnh biếm họa của đảng Cộng hòa về ông như một người theo chủ nghĩa tự do "tăng thuế và chi tiêu" ở California, và làm mất lòng các cử tri ôn hòa và các ông trùm công nghiệp California, những người đã ủng hộ Newsom kể từ khi ông bước chân vào chính trường.

“Nếu ông ấy quyết định tranh cử tổng thống, ông ấy có thể nói rằng California có một nền kinh tế thực sự mạnh mẽ, về nhiều mặt, nó là niềm mơ ước của cả nước,” Jim Wunderman, một đồng minh của Newsom, người đã điều hành một liên minh doanh nghiệp có ảnh hưởng ở khu vực Vịnh San Francisco, cho biết, và rằng “khi còn là thống đốc, tôi đã nhiều lần giữ vững lập trường dưới áp lực rất lớn để tăng thuế, điều này sẽ phần nào trấn an cử tri rằng khi làm tổng thống, ông ấy sẽ không tùy tiện tăng thuế.”

Nhưng khi tham vọng tranh cử tổng thống của Newsom được công khai thảo luận từ các hành lang ở Sacramento đến các phòng làm việc cao cấp ở Thung lũng Silicon, phe cánh tả lại đưa ra lập luận ngược lại: Đây là cơ hội để Newsom đứng về phía người dân California thuộc tầng lớp lao động — một số người trong số họ đã chuyển sang ủng hộ Trump trong cuộc bầu cử trước — chống lại chính quyền Cộng hòa có các chính sách kinh tế mang lại lợi ích cho những người giàu nhất nước Mỹ.

“Có ý kiến ​​cho rằng ông ấy đang cố gắng thu hút sự ủng hộ bằng cách không phải là người thích tăng thuế và chi tiêu hoang phí,” Alex Lee, một nhà lập pháp tiểu bang kiêm chủ tịch một nhóm các đảng viên Dân chủ tiến bộ đang thúc đẩy tăng thu ngân sách, cho biết. “Người Mỹ thuộc mọi khuynh hướng chính trị hiện nay không mấy thiện cảm với các tỷ phú, và nếu bạn bị coi là người bảo vệ các tỷ phú, điều đó sẽ gây bất lợi cho bạn về sau.”

Newsom rất thích ca ngợi sức mạnh kinh tế của California, tuyên truyền về GDP khổng lồ và các ngành công nghiệp có tầm ảnh hưởng toàn cầu như công nghệ và giải trí. Các lãnh đạo công đoàn lập luận rằng việc để tiểu bang thiếu hụt ngân sách cho các chương trình mà Newsom đã khởi xướng và mở rộng — bao gồm bảo hiểm y tế toàn dân, giáo dục mầm non và mức lương 25 đô la cho người làm trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe — sẽ làm suy yếu luận điểm của ông rằng California, và rộng hơn là sự lãnh đạo của ông, nên là một hình mẫu quốc gia.

“Ông ấy muốn kể một câu chuyện, và hiện tại ngân sách đang cản trở việc đó, vì vậy ông ấy phải tìm thêm nguồn thu,” một quan chức công đoàn giấu tên cho biết khi thảo luận về các vấn đề chính trị. “Ông ấy phải làm điều gì đó, đặc biệt nếu ông ấy muốn trở thành tổng thống.”

Đây là một vấn đề nan giải nhưng quen thuộc đối với Newsom. Ông nhận thức rõ sự phụ thuộc của ngân sách tiểu bang vào giới siêu giàu — tuần này ông ám chỉ rằng ngân sách năm tới có thể khả quan hơn dự kiến ​​nhờ doanh thu tăng vọt từ “sáu, bảy công ty” — và thận trọng với các chính sách có thể đẩy các doanh nghiệp hoặc cá nhân giàu có đến các tiểu bang có thuế suất thấp hơn, như các công ty Oracle và Chevron đã làm trong nhiệm kỳ của ông.

“Chỉ có 10% dân số sở hữu đến hai phần ba tổng tài sản của đất nước này,” Newsom nói trong một cuộc phỏng vấn với tờ San Francisco Standard. “Chúng ta bàn về nền kinh tế và thị trường chứng khoán. Và tất nhiên, xét về tổng thể, California là bên hưởng lợi lớn nhất.”

Mặc dù thống đốc không hoàn toàn phản đối việc tăng doanh thu — ông đã tạm dừng một số khoản giảm thuế, tăng thuế đối với súng và đạn dược, và ủng hộ biện pháp bỏ phiếu bất thành năm 2020 của công đoàn nhằm tăng thuế bất động sản thương mại — ông cũng thường xuyên bất chấp đảng Dân chủ và công đoàn bằng cách cản trở các nỗ lực đánh thuế người giàu.

Những người thân cận với Newsom cho biết, ông quyết tâm để lại cho California một ngân sách cân bằng. Ông biết rằng nhiều cử tri bên ngoài tiểu bang sẽ e ngại một đảng viên Dân chủ đến từ San Francisco, và việc để lại ngân sách California trong tình trạng bấp bênh có thể khiến ông phải đối mặt với các đối thủ năm 2028 hoặc từ thống đốc kế nhiệm, những người có thể đổ lỗi cho sự thâm hụt ngân sách do Newsom để lại.

“Sẽ có hai năm trôi qua kể từ khi nhiệm kỳ thống đốc của ông Newsom kết thúc cho đến khi ông ấy có thể tranh cử tổng thống,” Jeff Freitas, người đứng đầu Liên đoàn Giáo viên California, cho biết. “California phải đạt được thành công trong hai năm đó.”

Ông Newsom công bố đề xuất ngân sách ban đầu của mình vào tháng Giêng. Người phát ngôn Bob Salladay nhấn mạnh sự cần thiết phải kiềm chế chi tiêu do nguồn thu của California không ổn định, phụ thuộc rất nhiều vào sức mạnh của thị trường chứng khoán, mặc dù ông lưu ý rằng tình hình sẽ thay đổi từ nay đến hạn chót ngân sách tháng Sáu “khi dự luật ngân sách tàn nhẫn và tùy tiện của Trump, HR 1, bắt đầu có hiệu lực”.

"Thống đốc muốn để lại cho thống đốc kế nhiệm một ngân sách ổn định và cân bằng, bảo vệ các dịch vụ thiết yếu cho những người dễ bị tổn thương nhất, đồng thời tiếp tục thúc đẩy đổi mới và tăng trưởng kinh tế ở tiểu bang này," ông Salladay cho biết trong một tuyên bố.

Những người ủng hộ tăng thuế đang nhắc lại với ông Newsom một chủ đề thường xuyên xuất hiện trong các bài phát biểu và nhận xét của thống đốc: sự cần thiết để đảng Dân chủ chống lại ông Trump một cách quyết liệt hơn. Họ lập luận rằng cách hiệu quả nhất mà thống đốc có thể sử dụng để đối phó với ông Trump là làm giảm tác động của các biện pháp cắt giảm do Tòa Bạch Ốc đề xướng, một số trong đó sẽ có hiệu lực vào năm tới.

“Rõ ràng chính quyền này đang cố gắng tấn công những người dễ bị tổn thương nhất trong xã hội,” Giám đốc điều hành SEIU California, Tia Orr, cho biết. “Tôi tin tưởng và chắc chắn rằng thống đốc sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để bảo vệ những người đó khỏi những đòn tấn công mà chính quyền này đang nhắm thẳng vào họ.”

Bên tai kia của Newsom là các lãnh đạo doanh nghiệp, bao gồm cả các giám đốc điều hành Thung lũng Silicon, những người mà ông đã xây dựng mối quan hệ lâu dài, đang cảnh báo ông không nên làm trầm trọng thêm tình hình kinh doanh vốn đã bấp bênh của California.

Thống đốc kịch liệt phản đối các đề xuất ban hành thuế tài sản — bao gồm cả đề xuất có thể được đưa ra bỏ phiếu vào năm 2026. Ông đã khiến một số quan chức công đoàn tức giận trong tháng này khi khẳng định với các giám đốc điều hành Phố Wall tập trung tại Hội nghị thượng đỉnh Dealbook của tờ New York Times rằng “đại đa số công đoàn” phản đối điều đó. Hầu hết các công đoàn chưa đưa ra lập trường chính thức về biện pháp này, nhưng những người phản đối đã tranh thủ sự giúp đỡ của hai cựu trợ lý của Newsom và huy động được tiền từ nhà đầu tư mạo hiểm Ron Conway, một nhân vật chính trị nổi bật ở San Francisco và là đồng minh lâu năm của Newsom.

“Ông ấy rất kiên quyết về vấn đề này, rằng tiểu bang đã có mức thuế rất cao đối với các công ty và cá nhân, và việc tăng thuế nữa sẽ không có lợi cho California,” Wunderman nói. “Việc cứ tăng thuế liên tục chỉ vì một số nhóm muốn có thêm quyền lợi là không thực tế.”

Hệ thống thuế nặng nề của California tạo ra chu kỳ thu ngân sách bùng nổ và suy thoái, trong đó thặng dư khổng lồ có thể nhanh chóng nhường chỗ cho thâm hụt . Ngân sách tổng thể của tiểu bang, hiện đã vượt quá 320 tỷ đô la, đã tăng trưởng đều đặn dưới thời Newsom khi ông chuyển hướng tiền thuế vào các sáng kiến ​​đầy tham vọng như chương trình mẫu giáo phổ cập và bảo hiểm do chính phủ tài trợ cho người nhập cư không có giấy tờ hợp pháp - một chương trình mà Newsom đã cắt giảm khi chi phí tăng vọt, làm dấy lên những lời chỉ trích về tính bền vững của nó.

Thống đốc luôn kiên định bảo vệ cấu trúc thuế lũy tiến của California. Giờ đây, ông sẽ cần phải xử lý một bối cảnh phức tạp gồm nhiều đề xuất chồng chéo và đôi khi mâu thuẫn nhau.

Ngoài đề xuất đánh thuế tài sản, vốn chưa đủ điều kiện để đưa ra bỏ phiếu, các công đoàn đang gây sức ép để duy trì vĩnh viễn một loại thuế hiện hành đánh vào những người có thu nhập cao nhất ở California mà cựu Thống đốc Jerry Brown lần đầu tiên ủng hộ - và được cử tri chấp thuận - vào năm 2012. Trong hậu trường, một số quan chức công đoàn lo ngại đề xuất thuế tài sản có thể kéo theo sự thất bại của việc gia hạn thuế lợi tức.

Đồng thời, các nhóm công đoàn đang hợp tác với các nhà lập pháp tiến bộ để tìm kiếm thêm nguồn thu cho các chương trình như chăm sóc sức khỏe thông qua luật pháp. Điều đó có thể bao gồm việc bãi bỏ điều khoản giảm gánh nặng thuế cho các công ty đa quốc gia hoặc thu thêm tiền từ các nhà tuyển dụng lớn có công nhân đủ điều kiện hưởng trợ cấp công cộng, mặc dù các cuộc đàm phán tương tự đã không đạt được kết quả nào vào năm ngoái.

Nhưng Newsom sẽ có tiếng nói cuối cùng về ngân sách của California, và ông có thể sử dụng vị thế của mình để tác động đến kết quả của bất kỳ khoản tăng thuế nào được đưa ra bỏ phiếu. Trong khi những người bạn am hiểu kinh doanh của ông thúc giục ông kiên quyết chống lại các loại thuế mới, các đồng minh cánh tả của ông lại lập luận rằng ông có thể kết thúc nhiệm kỳ của mình bằng cách giảm nhẹ tác động đối với người lao động và các gia đình đang phải chuẩn bị đối mặt với khó khăn.

“Ông ấy đã đứng ra bảo vệ những gia đình đó hơn bất kỳ nhà lãnh đạo nào khác trong quốc gia này, và tôi không nghĩ ông ấy sẽ làm điều gì khác đi vào thời điểm này,” Orr nói, “đặc biệt là khi ông ấy đảm nhận và suy nghĩ về vai trò lãnh đạo quốc gia.”

https://www.politico.com/news/2025/12/26/gavin-newsom-new-taxes-dilemma-00701026

NVV dịch

 

 

 2025-12-25  

Những bộ phim mang lại cảm giác dễ chịu đã biến mất ở đâu rồi?

(Alixandra Kupcik, LA Times, 25/12/2025)

Đã từng có thời Hollywood biết cách khiến khán giả cảm thấy vui vẻ — khiến chúng ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi rời khỏi rạp chiếu phim so với lúc bước vào.

Phim ảnh ngày nay vẫn có thể khuấy động cảm xúc, nhưng sự lạc quan mà chúng từng mang lại đã trở nên hiếm hoi. Phim ảnh giờ đây tiện lợi hơn bao giờ hết, với hầu hết các câu chuyện đến với chúng ta thông qua dịch vụ phát trực tuyến — nhưng trải nghiệm đã trở nên nhạt nhẽo hơn. Màn hình TV phát sáng lạnh lẽo trong phòng khách của chúng ta, giờ chỉ là một trong nhiều thứ được thiết kế để làm chúng ta phân tâm. Chúng ta không còn ngồi trong bóng tối bên cạnh những người lạ, cùng chia sẻ hơi thở khi đèn tắt nữa. Nghi thức đó đã được thay thế bằng sự tiện lợi, và một điều quan trọng đã biến mất.

Khi trải nghiệm đó biến mất, thì sự lãng mạn và dịu dàng từng tồn tại trong các tác phẩm của các đạo diễn như Rob Reiner, Nancy Meyers, Nora Ephron, Sydney Pollack, Cameron Crowe, James L. Brooks, và Garry và Penny Marshall cũng biến mất theo. Phim của họ vẫn giữ được sự lạc quan mà không giả vờ rằng mọi thứ đều ổn. Ngay cả ánh sáng buổi chiều chiếu qua cửa sổ nhà bếp cũng có thể báo hiệu một bước ngoặt.

Các hãng phim hiện nay dường như chỉ theo đuổi những gì có vẻ dễ bán nhất, nơi ngân sách lớn, sức hút của ngôi sao và tiềm năng doanh thu phòng vé có thể lấn át chính câu chuyện. Mọi thứ giờ đây đều cảm thấy nặng nề, như thể sự ấm áp đã lỗi thời.

Dịch vụ phát trực tuyến đã thúc đẩy sự thay đổi đó. Động lực kinh tế từng hỗ trợ các bộ phim có ngân sách trung bình thông qua thời gian chiếu rạp dài, doanh thu DVD và phát sóng trên truyền hình cáp đã biến mất gần như chỉ sau một đêm. Các hãng phim hiện ưu tiên những bộ phim bom tấn đảm bảo lợi nhuận ngay lập tức, trong khi những bộ phim có thể được sản xuất với giá 30 triệu hoặc 40 triệu đô la lại không có chỗ đứng. Phim mang lại cảm giác dễ chịu không biến mất một cách ngẫu nhiên. Nền tảng tài chính đã sụp đổ.

Trong những dự án nhận được sự hỗ trợ từ các hãng phim lớn, bạn có thể cảm nhận được sự thay đổi về phong cách. Ngay cả những bộ phim được ca ngợi nhất cũng thường cho thấy sự thiếu hụt về cảm xúc. Bộ phim "Frankenstein" mới của Guillermo del Toro được dàn dựng tuyệt đẹp, lời thoại tinh tế và kỹ thuật quay phim ngoạn mục. Nó mang đến trải nghiệm điện ảnh thực sự, nhưng thiếu đi sự chân thành về mặt cảm xúc. Tôi thấy mình ngưỡng mộ nghệ thuật của nó nhưng lại khó kết nối với các nhân vật, một sự cộng hưởng chưa bao giờ thực sự đến. Tất nhiên, nó không phải là một bộ phim mang lại cảm giác dễ chịu, nhưng sự phổ biến của nó cho thấy khung cảnh cảm xúc trống rỗng mà chúng ta đã chấp nhận, cả trên màn ảnh và ngoài đời.

Khi Reiner, một trong những kiến ​​trúc sư vĩ đại của những bộ phim mang lại cảm giác dễ chịu, qua đời vào đầu tháng này, sự tiếc thương dành cho tác phẩm của ông là một lời nhắc nhở đáng mừng về sự rạng rỡ mà ông đã mang đến cho điện ảnh. Chúng ta cũng vừa mất đi Diane Keaton, người mà những bộ phim của bà cho phép sự phức tạp tồn tại. Bà có thể thể hiện tình yêu lãng mạn với sự dí dỏm và dễ tổn thương, những chiếc áo sơ mi trắng và cà vạt lỏng lẻo của bà là tuyên ngôn về con người không ngại thể hiện bản thân. Robert Redford quá cố cũng chia sẻ tinh thần lãng mạn tương tự, với sức hút có thể khiến bạn cảm thấy dễ chịu ngay cả khi câu chuyện làm tan nát trái tim bạn.

Những huyền thoại này thuộc về một thời đại mà phim mang lại cảm giác dễ chịu không bị coi là nhẹ nhàng. Các diễn viên như Keaton và Redford, Meg Ryan và Billy Crystal, Tom Hanks, Dustin Hoffman, Teri Garr, Jack Nicholson và Meryl Streep đã cống hiến hết mình cho những nhân vật được xây dựng dựa trên sự dễ tổn thương và những sắc thái nhỏ nhặt của cuộc sống hàng ngày. Và nhạc nền của John Williams, Hans Zimmer, John Debney và Robert Folk là nhịp đập trái tim của những câu chuyện đó.

“Nếu phim của tôi không phải là phim hài, chúng sẽ là bi kịch,” Nancy Meyers, đạo diễn của “Something’s Gotta Give” và “The Holiday”, từng nói với tạp chí Parade. “Tôi cho chúng những cái kết có hậu vì tôi muốn cuộc sống diễn ra như vậy.”

Nhiều người trong chúng ta vẫn quay trở lại với những tác phẩm kinh điển mang lại cảm giác dễ chịu khi thế giới ngày càng trở nên hoài nghi và thiếu tin tưởng vào niềm vui. Nghệ thuật được kỳ vọng là để chẩn đoán chứ không phải để mang lại niềm vui. Việc ca ngợi những bộ phim như "Anora" và “Oppenheimer” phản ánh xu hướng đó, đối mặt với cảm xúc bằng sự nặng nề và bất an.

Khi mất đi sự nhẹ nhàng đó, Hollywood đã mất đi sự đồng cảm.

Hiện nay có một khoảng trống văn hóa. Thành phố từng nổi tiếng với việc biến giấc mơ thành hiện thực giờ đây dường như không chắc chắn liệu việc mơ mộng có còn được phép hay không. Kịch bản cảm thấy lo lắng và lạnh lẽo, được lọc bởi các thuật toán. Tuy nhiên, khán giả vẫn muốn tin rằng lòng tốt là điều quan trọng và muốn những câu chuyện nhắc nhở họ về con người mà họ hy vọng sẽ trở thành.

Hollywood luôn phản ánh thời đại của nó. Trong thời kỳ Đại suy thoái, "It Happened One Night" và "Top Hat" mang đến sự giải thoát. Vào những năm 70, "The Way We Were" và "Annie Hall" cho thấy tình yêu có thể làm tan nát trái tim nhưng vẫn đáng giá. Đầu những năm 80, "Tootsie" chứng minh rằng sự trung thực có thể tồn tại giữa những bất ổn. Đến cuối những năm 80 và đầu những năm 90, những bộ phim như "When Harry Met Sally..." và "Sleepless in Seattle" cho thấy chính sự kết nối có thể định hình một câu chuyện tình yêu. "The First Wives Club" nhắc nhở phụ nữ rằng sự kết thúc của một cuộc hôn nhân không có nghĩa là sự kết thúc của bản sắc cá nhân. Sau sự kiện 11/9, "Love Actually" mang lại sự an ủi cho một thế giới đang cố gắng tìm lại sự cân bằng.

Hãy tưởng tượng thị trấn Hollywood tìm lại được nhịp đập của mình, với các hãng phim ủng hộ những câu chuyện dựa trên sự chân thành và những nhà làm phim, giống như Reiner, Meyers và Ephron, coi hài kịch và lãng mạn là những yếu tố thiết yếu.

Một bộ phim hay mang lại cảm giác dễ chịu sẽ ghi lại những khoảnh khắc đối thoại chân thành giữa con người và làm nổi bật những khía cạnh của bản thân mà chúng ta thường che giấu. Những bộ phim hay nhất tồn tại lâu dài bởi vì chúng được xây dựng trên một điều cơ bản: niềm tin rằng sự kết nối vẫn còn có thể.

Có lẽ nếu Hollywood nhớ lại điều đó, thị trấn này có thể tìm lại được sức sống của mình. Thế giới cũng vậy. Mọi người vẫn đến với hy vọng trong tay. Họ muốn tin rằng những câu chuyện có thể cứu rỗi họ, rằng ánh sáng vẫn có thể chiếu rọi theo cách khiến mọi thứ dường như đều có thể xảy ra. Câu chuyện mang lại cảm giác dễ chịu chưa bao giờ thực sự biến mất. Nó đang chờ đợi ai đó hướng máy quay về phía nó, và đó là lý do tại sao chúng ta vẫn ngước nhìn màn hình, tin rằng trong khoảnh khắc đó, cuộc sống cuối cùng cũng có thể trở nên tốt đẹp.

https://www.msn.com/en-us/entertainment/movies/contributor-where-did-all-the-feel-good-movies-go/ar-AA1T18yL 
 

NVV dịch