2025-12-2025
Donald Trump bước vào năm 2026 với tư cách là nhà lãnh đạo thực sự của châu Âu.
(Nile Gardiner, The Telegraph, 31/12/2025)
Hãy quên Friedrich Merz, Emmanuel Macron, hay Ursula von der Leyen đi. Donald Trump đã nổi lên vào năm 2025 với tư cách là nhà lãnh đạo thực sự của châu Âu, và năm 2026 chỉ có thể củng cố vị trí của ông ta.
Chỉ trong năm đầu tiên của nhiệm kỳ thứ hai, chính quyền của Trump đã làm rung chuyển nền tảng của châu Âu đến tận cốt lõi, với một cách tiếp cận quyết đoán và hiệu quả hơn nhiều đối với quan hệ xuyên Đại Tây Dương so với chính quyền Biden trước đó.
Tác động đang được cảm nhận ở mọi cấp độ, đặc biệt là bởi cử tri châu Âu. Một bài báo gần đây đáng chú ý trên Politico (“Trump dominates democracy in Europe”) đã nêu bật kết quả của một cuộc thăm dò 10.000 người, cho thấy ông được coi là “mạnh mẽ và quyết đoán” so với các nhà lãnh đạo của họ bởi 74% người Đức, 73% người Pháp và 69% người Anh. Con số tương ứng đối với các nhà lãnh đạo của Đức, Pháp và Anh lần lượt là 26%, 27% và 31%. Trump có thể không được yêu thích ở châu Âu, nhưng ông ngày càng được tôn trọng như một thế lực đáng gờm. Người châu Âu rõ ràng coi ông là một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong việc định hình vận mệnh của họ.
Trump thường bị cáo buộc sai lầm là một người theo chủ nghĩa biệt lập. Sự thật là ông đã quan tâm đến châu Âu nhiều hơn so với những người tiền nhiệm và đã tích cực tham gia vào việc định hình tương lai của lục địa này. Ông là tổng thống Mỹ theo chủ nghĩa xuyên Đại Tây Dương nhất kể từ Ronald Reagan, và coi việc cứu châu Âu là lợi ích quốc gia sống còn đối với Hoa Kỳ. Cách tiếp cận của ông đối với châu Âu không khác gì một cuộc cách mạng. Ông là tổng thống Mỹ đầu tiên thách thức Dự án châu Âu, và mục tiêu cuối cùng của ông rất quan trọng: cứu nền văn minh phương Tây.
Có bốn trụ cột cốt lõi trong cách tiếp cận của Trump đối với châu Âu, tất cả đều nhằm tăng cường sức mạnh của phương Tây: xây dựng năng lực quân sự và hồi sinh NATO; Chấm dứt làn sóng di cư ồ ạt và bảo vệ biên giới châu Âu; bảo vệ tự do ngôn luận, tư tưởng và biểu đạt trên khắp Đại Tây Dương; và bảo vệ chủ quyền quốc gia ở châu Âu.
Phần lớn sự tập trung của Trump vào châu Âu năm 2025 là về khía cạnh quân sự, với việc Washington tìm cách đảm bảo rằng các đồng minh châu Âu của Mỹ có vị thế mạnh hơn đáng kể để tự vệ trước mối đe dọa từ Nga. Hội nghị thượng đỉnh NATO tại The Hague, mà tôi đã chứng kiến trực tiếp vào tháng Sáu, là một bước ngoặt đối với liên minh và là một thắng lợi chính sách không thể phủ nhận đối với chính quyền Trump, với tất cả các thành viên NATO cam kết chi 5% GDP cho quốc phòng và an ninh vào năm 2035. Thay vì là kẻ phá hoại liên minh, như những người chỉ trích ông đã dự đoán, Trump nổi lên như người cứu tinh của liên minh, một điểm đã được Mark Rutte, tổng thư ký NATO, nhấn mạnh nhiều lần.
Tôi hiện dự đoán Tổng thống Trump sẽ ngày càng tập trung vào ba trụ cột khác trong chiến lược châu Âu của mình vào năm 2026, tất cả đều đã được ông và các quan chức của ông đề cập đến trong năm qua. Bản thân tổng thống đã lên tiếng về vấn đề lớn lao của di cư bất hợp pháp vào châu Âu.
Bài phát biểu của JD Vance tại Hội nghị An ninh Munich vào tháng Hai tương đương với một cuộc tấn công tên lửa hành trình nhằm vào giới tinh hoa chính trị tự mãn của Tây Âu, với lời cảnh báo mạnh mẽ chống lại sự tự sát văn hóa hiện tại của châu Âu thông qua nhiều thập kỷ mở cửa biên giới và di cư ồ ạt. Vance cũng không ngần ngại lên án những gì Mỹ coi là sự kiểm duyệt và đàn áp tự do ngôn luận ngày càng gia tăng ở châu Âu, nhấn mạnh những gì đang xảy ra ở Anh dưới chính phủ Lao động ngày càng độc đoán của Sir Keir Starmer.
Có những tiếng vọng rõ ràng từ những nhận xét của Vance trong Chiến lược An ninh Quốc gia (National Security Strategy - NSS) được công bố gần đây của Hoa Kỳ, trong đó nói rõ ràng về "viễn cảnh thực tế và nghiêm trọng hơn về sự xóa sổ nền văn minh" ở châu Âu, đồng thời thừa nhận rằng "châu Âu vẫn có tầm quan trọng chiến lược và văn hóa đối với Hoa Kỳ".
Phản ứng của giới lãnh đạo châu Âu đối với Chiến lược An ninh Quốc gia (NSS) của Mỹ rất thách thức và giận dữ. Nhiều chính trị gia châu Âu vẫn giữ niềm tin ảo tưởng rằng lục địa này có thể tự lực cánh sinh mà không cần an ninh và sự hỗ trợ của Mỹ. Nhưng những quan chức châu Âu ngồi ở Brussels, những người tưởng tượng rằng Liên minh châu Âu có thể tự mình đối phó với Nga hoặc Trung Quốc, đang sống trong một thế giới ảo tưởng. Họ cũng ảo tưởng tương tự nếu nghĩ rằng cử tri châu Âu sẽ mãi chấp nhận sự đầu hàng trước những thay đổi văn hóa lớn ở các thành phố châu Âu và trước hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa nhà nước lớn, thuế cao. Những cử tri đó có thể thấy rằng Trump đã bảo vệ biên giới của Mỹ và đã loại bỏ bóng ma chủ nghĩa xã hội khỏi chính phủ liên bang Mỹ.
Mỹ có mọi quyền lên tiếng về EU và tương lai của châu Âu. Người dân Mỹ đã tài trợ cho an ninh của châu Âu trong nhiều thập kỷ, và Mỹ vẫn cung cấp một mức độ hỗ trợ khổng lồ, bao gồm gần 80.000 binh sĩ đóng quân trên khắp lục địa. Washington có lợi ích chiến lược rõ ràng trong việc thúc đẩy một châu Âu gồm các quốc gia có chủ quyền, gắn kết và một liên minh xuyên Đại Tây Dương mạnh mẽ hơn. Mỹ cũng có mọi cơ hội thành công trong việc giải quyết vấn đề di cư hàng loạt, bảo vệ tự do ngôn luận và bảo vệ chủ quyền như đã thành công trong chi tiêu quân sự.
Vì vậy, vào năm 2026, chúng ta nên kỳ vọng Tổng thống Trump và chính quyền của ông sẽ đóng vai trò lớn hơn nữa trong việc định hình tương lai của châu Âu, với tầm nhìn rõ ràng về việc thúc đẩy chủ quyền, quyền tự quyết, biên giới an toàn, tự do ngôn luận và bảo vệ các giá trị, văn hóa và di sản phương Tây. Điều này sẽ bao gồm việc chống lại chủ nghĩa siêu quốc gia của EU, và sự hợp tác ngày càng tăng với những người bảo thủ thân Mỹ ở châu Âu, những người chia sẻ cùng nguyên tắc, bao gồm Thủ tướng Ý Giorgia Meloni và Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki.
https://www.telegraph.co.uk/us/comment/2025/12/31/donald-trump-enters-2026-real-leader-of-europe/
Nile Gardiner là Giám đốc Trung tâm Margaret Thatcher về Tự do tại Quỹ Heritage ở Washington, DC, và là cựu trợ lý của bà Margaret Thatcher.
NVV dịch