2026-07-02
MIKE DAVIS: Phân tích sự phản bội "birthright" của Tòa án Tối cao
Roberts và Barrett cùng với ba thẩm phán theo phe tự do đã ngăn chặn sắc lệnh hành pháp của Trump theo Tu chính án thứ 14.
(Mike Davis, Fox News, 2/7/2026)
Tòa án Tối cao vừa đưa ra phán quyết tai hại nhất trong nhiều thế hệ trong vụ Trump kiện Barbara. Chánh án John Roberts và Thẩm phán Amy Coney Barrett đã cùng ba thẩm phán theo phe tự do ngăn chặn sắc lệnh hành pháp của Tổng thống Donald Trump và trao quyền công dân do sinh ra trên lãnh thổ cho con cái của hàng chục triệu người nhập cư bất hợp pháp và khách du lịch sinh con từ Trung Quốc và các quốc gia thù địch khác.
Đa số cho rằng Tu chính án thứ 14, được thông qua sau Nội chiến để trao quyền bình đẳng cho những người nô lệ cũ, quy định quyền công dân cho hầu hết mọi người sinh ra trên đất Mỹ, ngay cả khi họ nhập cảnh bất hợp pháp, ngay cả khi họ là người nước ngoài căm ghét nước Mỹ, ngay cả khi họ chỉ ở đây bằng visa tạm thời và ngay cả khi họ đang lợi dụng hệ thống của chúng ta với tư cách là khách du lịch sinh con người Trung Quốc.
Theo logic này, quốc tịch Mỹ chỉ có nghĩa là nơi sinh ra. Hãy quên đi nguồn gốc, lòng yêu nước hay các giá trị chung. Tất cả những gì quan trọng là địa điểm.
Quyết định này phá hủy ý nghĩa của việc trở thành một người Mỹ. Nó nằm trong số những phán quyết tồi tệ nhất của tòa án, cùng với vụ án Dred Scott v. Sandford (1857) và vụ án Roe v. Wade (1973).
Thẩm phán Samuel Alito cảnh báo trong ý kiến phản đối: "Đây là một trong những phán quyết quan trọng nhất trong lịch sử Tòa án, và theo tôi, Tòa án đã mắc một sai lầm nghiêm trọng."
Thẩm phán Alito là một gentleman. Đây không chỉ là một sai lầm nghiêm trọng. Quyết định tai hại của John Roberts, được sự đồng thuận của bốn nữ thẩm phán, có thể gây hậu quả chết người cho đất nước chúng ta.
Mức độ thiệt hại là không thể xem nhẹ. Cốt lõi của chủ quyền là quyền quyết định ai được phép nhập cảnh vào đất nước và ai trở thành công dân của nó. Nếu không, chúng ta sẽ sống phụ thuộc vào hàng tỷ người nước ngoài. Quyền công dân xác định ai được chia sẻ những ân huệ và gánh nặng của nước Mỹ, ai giữ vững các giá trị của nó, ai tôn vinh lịch sử của nó và ai tham gia vào khế ước xã hội của nó. Cuối cùng, nó sẽ quyết định liệu Hoa Kỳ là một quốc gia hay chỉ là một địa điểm.
Người dân Mỹ đã xây dựng nên đường chân trời New York, chinh phục vùng biên giới rộng lớn, đánh bại chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản, đặt chân lên Mặt Trăng và tạo ra quốc gia tự do, thịnh vượng và hùng mạnh nhất trong lịch sử nhân loại. Quyết định ai được mời gia nhập cùng chúng ta là lựa chọn quan trọng nhất mà quốc gia có thể đưa ra. Một khi quyền công dân được cấp, rất hiếm khi bị thu hồi. Quyền công dân mang lại đầy đủ và bình đẳng các quyền, bao gồm quyền bầu cử và hưởng mọi phúc lợi kinh tế và xã hội.
Tuy nhiên, phán quyết này đặt đứa trẻ sơ sinh của một tên gangster MS-13 vượt biên trái phép vài ngày trước đó ngang hàng với con cháu của nhiều thế hệ người Mỹ đã chiến đấu trong các cuộc chiến tranh thế giới, xây dựng đất nước này từ con số không và hy sinh vì tương lai của nó.
Những hệ lụy đối với an ninh quốc gia là vô cùng đáng sợ.
Như Thẩm phán Alito đã lưu ý, một đứa trẻ sinh ra ở đây có cha mẹ là người nước ngoài đến từ Trung Quốc hoặc một cường quốc thù địch khác, sau đó được nuôi dạy ở nước ngoài để căm ghét Hoa Kỳ, sẽ được hưởng quyền công dân suốt đời và quyền bỏ phiếu trong mọi cuộc bầu cử. Đứa trẻ đó thậm chí có thể tranh cử tổng thống Hoa Kỳ.
Lá phiếu của các giáo sư Roberts và Barrett, những người tự xưng là người theo chủ nghĩa nguyên bản, đặc biệt đáng khinh. Bất cứ ai có hiểu biết lịch sử hợp lý về Tu chính án thứ 14 đều không thể kết luận rằng nó được dùng để trao quyền công dân cho con cái của người nhập cư bất hợp pháp hoặc người nước ngoài không trung thành với đất nước này. Được phê chuẩn vào năm 1868 để đảm bảo quyền công dân cho những nô lệ được giải phóng sau Nội chiến, điều khoản quan trọng của tu chính án — "thuộc thẩm quyền của quốc gia đó" — cố tình loại trừ con cái của các nhà ngoại giao và con cái của những binh lính xâm lược.
Tòa án Tối cao đã công nhận nguyên tắc này trong vụ án Elk v. Wilkins (1884), phán quyết rằng người Mỹ bản địa sinh ra trong khu bảo tồn không được hưởng quyền công dân theo hiến pháp vì họ thuộc quyền tài phán của — và có nghĩa vụ trung thành với — bộ lạc của họ thay vì với Hoa Kỳ. Quốc hội sau đó đã mở rộng quyền công dân theo hiến pháp cho họ bằng đạo luật năm 1924.
Nếu người Mỹ bản địa sinh ra và sinh sống ở đây hàng nghìn năm không được hưởng quyền công dân theo Hiến pháp sửa đổi lần thứ 14, thì con cái của những người nhập cư bất hợp pháp, tội phạm nước ngoài và khách du lịch lừa đảo chắc chắn cũng không thể được hưởng quyền đó. Cho đến bây giờ. Những người phê chuẩn tu chính án này không thể nào tưởng tượng nổi, chứ đừng nói đến việc có ý định, trao quyền công dân cho con cái của hàng triệu người nhập cư bất hợp pháp không được kiểm tra lý lịch hoặc cho ngành du lịch sinh con, vốn đã đưa hàng trăm nghìn người nước ngoài, đặc biệt là từ Trung Quốc, vào nước này với mục đích đó.
Nhưng Roberts, Barrett và ba người theo chủ nghĩa tự do đã đặt sự kiêu ngạo của họ lên trên chủ quyền, an ninh quốc gia và đất nước chúng ta. Sự phản bội tột cùng này là không thể tha thứ.
Bằng cách phán quyết vụ án trên cơ sở hiến pháp rộng lớn thay vì cơ sở luật định hẹp hơn, đa số, bao gồm cả Roberts và Barrett, đã khiến việc khắc phục thảm họa này trở nên vô cùng khó khăn. Việc đảo ngược phán quyết hiện nay đòi hỏi phải thông qua một sửa đổi hiến pháp với sự ủng hộ của hai phần ba số thành viên của cả hai viện Quốc hội và ba phần tư số tiểu bang hoặc một hội nghị lập hiến. Họ đã phớt lờ nguyên tắc tránh vi phạm hiến pháp, áp đặt một quy tắc cực đoan, phi lịch sử và trói buộc tay của các đa số trong tương lai.
Nếu họ chọn con đường hẹp hơn, như Thẩm phán Kavanaugh lập luận, Quốc hội đã có thể ban hành luật để khắc phục vấn đề. Lập luận của Thẩm phán Kavanaugh vẫn sai, nhưng không đến mức thảm khốc như phán quyết của Chánh án Roberts.
Với quyết định này, Roberts một lần nữa ưu tiên nhận thức cá nhân (trọng nguyên bản) hơn nghĩa vụ hiến pháp. Di sản của ông là việc bảo vệ danh tiếng cá nhân bằng cái giá của quốc gia khi áp lực chính trị gia tăng. Hết lần này đến lần khác, ông đã chùn bước — về Obamacare, về các vụ kiện bầu cử, về nhập cư — chọn con đường ít kháng cự nhất và nhận được sự chấp thuận tối đa từ giới tinh hoa.
Lá phiếu của Thẩm phán Barrett đặc biệt gây phẫn nộ. Bà Barrett từng được kỳ vọng sẽ trở thành người kế nhiệm Thẩm phán Scalia, người mà bà từng làm thư ký. Những người ủng hộ bà đã quảng bá bà như thể họ là người giống nhau. Thế nhưng, bà Barrett lại góp phần đưa ra phán quyết phớt lờ văn bản, lịch sử và các nguyên tắc giới hạn của Tu chính án. Đây là một thất bại về tư cách và khả năng phán đoán, đặt những giả thuyết học thuật trừu tượng lên trên những vấn đề thực tế: tạo ra những đứa trẻ sinh ra ở Mỹ để làm nơi cư trú cho các thành viên băng đảng, khuyến khích làn sóng nhập cư bất hợp pháp gia tăng và làm xói mòn quyền công dân như một di sản có ý nghĩa chứ không chỉ là một sự ngẫu nhiên về mặt địa lý. Chủ nghĩa nguyên tắc mà không quan tâm đến các lợi ích chủ quyền mà nó lẽ ra phải bảo vệ chỉ là hình thức.
Giáo sư Barrett nghĩ rằng bà ấy đang chấm điểm bài kiểm tra trường luật thay vì đưa ra những phán xét sáng suốt, điều này chứng tỏ bà ấy chỉ là một thẩm phán hạng xoàng, không đủ năng lực cho công việc.
Chính quyền Trump phải tiến hành trục xuất hàng loạt tất cả người nhập cư bất hợp pháp, bắt đầu từ phụ nữ trong độ tuổi sinh sản. Ngay cả khi những người nhập cư bất hợp pháp này có con là công dân Mỹ, họ vẫn phải bị trục xuất để ngăn chặn việc họ tạo ra thêm những công dân giả mạo. Việc cắt giảm ngân sách liên bang cho các chương trình có lợi cho người nhập cư bất hợp pháp cũng sẽ buộc những kẻ lợi dụng lòng tốt của chúng ta phải hành động.
Việc cấp kinh phí liên bang cho các tiểu bang, thành phố và bất kỳ tổ chức nào khác cung cấp phúc lợi cho người nhập cư bất hợp pháp cũng phải chấm dứt. Và Bộ Tư pháp dưới thời Trump, dưới sự lãnh đạo xuất sắc của Todd Blanche, phải tiếp tục sử dụng tất cả các công cụ hình sự và dân sự để kiện, bỏ tù, tước quốc tịch và trục xuất những người nhập cư bất hợp pháp đã vào nước ta, tấn công công dân của chúng ta, cướp bóc của cải và làm suy thoái văn hóa của chúng ta.
Người dân Mỹ xứng đáng nhận được điều tốt đẹp hơn từ Roberts và Barrett. Nhiệm kỳ trọn đời tồn tại chính là để các thẩm phán có thể chống lại những trào lưu chính trị và áp lực từ giới tinh hoa. Phán quyết ghê tởm này phá hủy quyền lực và nghĩa vụ tối cao của chúng ta - với tư cách là Nhân dân, những công dân có chủ quyền của nước Mỹ - trong việc định hình và kiểm soát tương lai của chính mình. Nó chẳng khác nào tự sát quốc gia bằng sắc lệnh tư pháp. Đó là sự phản bội tột cùng của 5 kẻ tự mãn không được bầu chọn trong bộ áo choàng thẩm phán. Không khoan nhượng, chúng ta phải tăng gấp bốn lần số lượng người bị trục xuất hàng loạt. Và ngay lập tức.
https://www.foxnews.com/opinion/mike-davis-dissecting-supreme-courts-birthright-betrayal
NVV