2026-06-25  

Đảng Dân chủ tại Quốc hội đang chơi trò "chiến tranh" với Iran. Điều đó sẽ phản tác dụng đối với họ.

(Norman Solomon, The Hill, 25/6/2026)

Những lời nói nhảm nhí đến từ nhiều đảng viên Đảng Dân chủ trong Quốc hội nhằm đáp lại sáng kiến ​​hòa bình của Tổng thống Trump với Iran là một ngạc nhiên chính trị đáng chú ý. Trong khi tuyên bố chính xác rằng Trump lẽ ra không nên bắt đầu cuộc chiến, họ vẫn thường xuyên lên án bản ghi nhớ đưa ra một quy trình để chấm dứt chiến tranh.

Thay vì ủng hộ các nỗ lực hòa bình có thể đưa Trung Đông hướng tới chính sách ngoại giao thực sự thay vì chiến tranh không ngừng nghỉ, Lãnh đạo đảng Dân chủ tại Thượng viện Chuck Schumer (D-N.Y.) đã chọn cách bắn tỉa theo đảng phái. Ông nhanh chóng chê bai bản ghi nhớ. Ông nói: “Thật tệ đến mức ngay cả những đảng viên Đảng Cộng hòa phải quỳ gối trước khi chỉ trích Trump cũng không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải nói rằng đây là một thỏa thuận tồi tệ như thế nào”.

Các đảng viên Đảng Dân chủ tại Thượng viện khác đã vượt lên dẫn đầu khi nhắm đến một loạt các bước hợp lý được nêu trong bản ghi nhớ.

Tố cáo cái mà ông gọi là “một thỏa thuận đáng hổ thẹn” và “đầu hàng vô điều kiện”, Thượng nghị sĩ Richard Blumenthal (D-Conn.) thề rằng “bất cứ điều gì như thỏa thuận này sẽ chết khi đến Thượng viện”. Không chịu thua kém trong việc tạt một gáo nước lạnh vào kịch bản hòa bình, Thượng nghị sĩ Cory Booker (D-N.J.) đã coi đó là “một món quà nguy hiểm”. Thượng nghị sĩ Adam Schiff (D-Calif.) nói rằng “thật khó để tưởng tượng một sự đầu hàng triệt để hơn”.

Ngay cả Thượng nghị sĩ Ed Markey (D-Mass.) - người có thành tích lâu năm ủng hộ hòa bình và giải trừ quân bị - cũng tham gia vào cuộc đua xuống đáy quân phiệt này. Ông nhanh chóng tuyên bố phản đối thẳng thừng thỏa thuận Iran đang nổi lên, viết trên Twitter: “Quốc hội phải xem xét và bác bỏ thỏa thuận này ngay lập tức”.

Markey đang phải đối mặt với thách thức cho chiếc ghế Thượng viện của mình trong cuộc bầu cử sơ bộ của Đảng Dân chủ ở Massachusetts từ dân biểu Seth Moulton (D-Mass.), người đã tuyên bố rằng “thỏa thuận khủng khiếp” “về cơ bản là một tài liệu đầu hàng của Donald Trump trước nhà lãnh đạo tối cao của Iran”. Không chịu thua kém với lối hùng biện cường điệu, Dân biểu Jake Auchincloss (D-Mass.) đã mô tả bản ghi nhớ là “vụ an ninh quốc gia nhục nhã nhất kể từ khi người Anh đốt Tòa Bạch Ốc”.

Về phần mình, Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ đã ngay lập tức gửi đơn tố cáo thỏa thuận này là một “thỏa thuận” yếu đuối và không vững với Iran”. DNC đã tán thành việc trích dẫn một số thành viên theo đường lối cứng rắn của Đảng Cộng hòa, trên thực tế là có lý do chung với một số thành viên Quốc hội Đảng Cộng hòa diều hâu nhất. Một liên minh ngầm như vậy có thể bóp nghẹt nỗ lực hòa bình non trẻ ngay trong cái nôi của nó.

Khi các đảng viên Đảng Dân chủ cho rằng bản ghi nhớ có nghĩa là đầu hàng, họ đang đùa với lửa. Trump đã đột ngột chuyển hướng giữa các đề xuất hợp lý về đối thoại ngoại giao và khoa trương các mối đe dọa mới. Có vẻ thông minh khi nhử tổng thống bằng cách coi ông là người phục tùng Iran, nhưng khiến ông chứng minh điều ngược lại rõ ràng là họ vô trách nhiệm.

Tất cả những điều này là tin xấu đối với một thế giới đang bị bao vây bởi những tác động nghiệt ngã của chiến tranh, từ tàn sát và khủng hoảng người tị nạn đến giá năng lượng tăng vọt, gián đoạn thương mại và thiệt hại về môi trường. Đó cũng là một hoạt động chính trị tồi tệ đối với Đảng Dân chủ.

Nếu đảng Dân chủ bị coi là đang cố gắng làm chệch hướng thỏa thuận hòa bình của Trump, họ sẽ tạo điều kiện cho ông và Phó Tổng thống JD Vance miêu tả Đảng Dân chủ là đảng của chiến tranh, điều này khó có lợi cho triển vọng bầu cử. Cả hai cuộc tranh cử tổng thống thành công của Trump đều được hỗ trợ bởi sự bất mãn của cử tri với việc các nhà lãnh đạo Đảng Dân chủ ủng hộ chiến tranh.

Chiến dịch tranh cử năm 2016 của Hillary Clinton chống lại Trump đã bị cản trở bởi danh tiếng của bà là một chính trị gia “chưa bao giờ gặp phải một cuộc chiến mà bà không muốn những người Mỹ khác tham gia”. Một nghiên cứu sau bầu cử của Douglas Kriner tại Đại học Cornell và Francis Shen tại Đại học Minnesota đã tìm thấy “mối quan hệ quan trọng và có ý nghĩa giữa tỷ lệ hy sinh quân sự của một cộng đồng và sự ủng hộ của họ dành cho Trump”. Các giáo sư viết, “Mô hình thống kê của chúng tôi gợi ý rằng nếu ba bang quan trọng cho chiến thắng của Trump - Pennsylvania, Michigan và Wisconsin - có tỷ lệ thương vong thậm chí thấp hơn một chút, thì cả ba bang đó có thể chuyển từ màu đỏ sang màu xanh và đưa Hillary Clinton vào Tòa Bạch Ốc."

Lập trường ủng hộ chiến tranh của Đảng Dân chủ cũng gây tổn hại cho chiến dịch tranh cử năm 2024 của Kamala Harris. Vào giữa tháng 8 năm đó, những người thăm dò ý kiến ​​của YouGov đã công bố những phát hiện ở các bang xung đột quan trọng cho thấy rằng Harris sẽ giành được số phiếu bầu nhiều hơn gấp 5 lần số phiếu mà lẽ ra bà sẽ mất nếu bà kêu gọi cấm vận vũ khí đối với Israel trong khi cuộc chiến ở Gaza vẫn tiếp diễn. Cuộc bỏ phiếu sau bầu cử cũng cho kết quả tương tự.

Nhìn về phía trước, những nỗ lực nhằm hạ bệ đảng Cộng hòa rất có thể sẽ khiến đảng Dân chủ mất đi (luận cứ) đề xuất. Như vào năm 2016 và một lần nữa vào năm 2024, một người mang tiêu chuẩn được coi là ủng hộ chiến tranh chỉ là tấm vé khiến tỷ lệ cử tri đi bỏ phiếu giảm sút mà đảng cần từ cơ sở của mình.

Sự phản đối kịch liệt từ các nhà lãnh đạo Đảng Dân chủ chống lại con đường đã thống nhất hướng tới hòa bình này không phải là điềm báo tốt cho cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026 hoặc cho cuộc đua tổng thống năm 2028. Đảng Dân chủ không nên biến mình thành một đảng chiến tranh.

https://thehill.com/opinion/international/5938456-democratic-leaders-criticize-iran-peace/

NVV