2026-08-27
Vì sao DSA muốn bãi bỏ nhà tù?
Phong trào cực đoan này đang đe dọa hệ thống tư pháp hình sự của Mỹ như thế nào.
(Cully Stimson, AMAC, 27/8/2026)
Khi phóng viên Shannon Bream của Fox News phỏng vấn Megan Romer, đồng chủ tịch của tổ chức Xã hội chủ nghĩa Dân chủ Hoa Kỳ (DSA), về bản tuyên ngôn cực đoan của DSA, Romer đã xác nhận rằng nó bao gồm việc bãi bỏ chức vụ tổng thống, Thượng viện, Tòa án Tối cao, Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan, Ngũ Giác Đài, quyền sở hữu tư nhân đối với các công ty và biên giới quốc gia.
Nó cũng bao gồm việc bãi bỏ nhà tù, một mục tiêu bắt đầu từ năm 2016 dưới hình thức phong trào công tố viên tiến bộ.
Việc bãi bỏ nhà tù là hệ quả tất yếu của những nỗ lực từ các nhà hoạt động cấp tiến trước đây, bao gồm cả những người theo chủ nghĩa Mác và cộng sản Mỹ, nhằm thay đổi vĩnh viễn — thậm chí là xóa bỏ — lối sống Mỹ như chúng ta vẫn biết.
Người đứng đầu phong trào bãi bỏ nhà tù là Angela Davis, người đã viết, “Hãy tưởng tượng một thế giới không có nhà tù,” trong cuốn sách bán chạy nhất của bà “Liệu nhà tù đã lỗi thời?” Patrisse Cullors, một tín đồ Marxist cấp tiến của Davis, còn đi xa hơn, kêu gọi “loại bỏ cảnh sát, nhà tù, trại giam, giám sát và tòa án.”
Đó không phải là những câu nói bâng quơ. Chúng không phải là những lời lẽ khoa trương sáo rỗng từ những hội nghị học thuật đầy sôi nổi. Chúng là những tiền đề thúc đẩy một phong trào đã chuyển từ những cuốn sách nhỏ cấp tiến và các hội thảo trường luật sang một trong những chức vụ quan trọng nhất trong đời sống công cộng Mỹ: chức vụ công tố viên được bầu ra.
Cái gọi là phong trào công tố viên tiến bộ, mà tôi và các đồng nghiệp đã viết rất nhiều về nó trong vài năm qua, thực chất nên được hiểu là phong trào công tố viên bất hảo. Đó là hệ quả tất yếu của hàng thập kỷ kích động cực đoan nhằm làm suy yếu tính chính danh của hệ thống tư pháp hình sự Mỹ, chủ nghĩa tư bản, nền tự quản theo hiến pháp và pháp quyền.
Rất lâu trước khi vị công tố viên bất hảo (rogue prosecutor) đầu tiên được lựa chọn, tài trợ và bổ nhiệm vào chức vụ, các nhà hoạt động cấp tiến đã tranh luận về việc bãi bỏ chủ nghĩa tư bản, nhà tù, các tập đoàn, sở cảnh sát và tòa án. Họ yêu cầu phân phối lại của cải, y tế xã hội hóa, bồi thường và sự chuyển đổi toàn diện xã hội dân sự Mỹ.
Trong nhiều năm, những ý tưởng đó chỉ tồn tại trong những góc khuất của cánh tả cực đoan. Hầu hết người Mỹ coi chúng quá xa rời thực tế đến mức gần như nực cười. Sai lầm là ở chỗ cho rằng những ý tưởng nực cười không thể trở nên nguy hiểm.
Họ có thể. Và họ đã làm được.
Nguồn gốc tư tưởng của phong trào này là chủ nghĩa bãi nô và chủ nghĩa Mác. Niềm tin cốt lõi là các thể chế cốt lõi của nước Mỹ mang tính phân biệt chủng tộc một cách có hệ thống và do đó không thể được cải thiện; chúng phải bị phá bỏ. Mọi thứ đều vốn dĩ mang tính phân biệt chủng tộc: Chủ nghĩa tư bản. Cảnh sát. Nhà tù. Tòa án. Công tố viên.
Đó là lý do tại sao những từ ngữ được phong trào này ưa chuộng không phải là công lý, trách nhiệm giải trình, nạn nhân, an toàn hay răn đe. Vốn từ vựng của họ là “giam giữ hàng loạt”, “nhà nước giam cầm”, “lạm dụng quyền lực cảnh sát”, “giảm số lượng người bị giam giữ”, “phân biệt chủng tộc có hệ thống”, “con đường từ trường học đến nhà tù” và “thu hẹp hệ thống tư pháp”.
Những cụm từ này không phải do các công tố viên thụ lý vụ án, các nạn nhân và các sĩ quan cảnh sát tạo ra. Chúng được nuôi dưỡng bởi các nhà hoạt động, học giả và nhà tài trợ, những người coi hệ thống tư pháp hình sự không phải là phương tiện bảo vệ người vô tội và trừng phạt kẻ có tội, mà là một cỗ máy đàn áp cần được phân tích ngược và phá bỏ.
Lời kêu gọi của Davis về việc “tưởng tượng một thế giới không có nhà tù” là nền tảng. Tương tự như vậy, yêu cầu bãi bỏ các thể chế kiềm chế sự vô pháp vô thiên, được Cullors và những người khác hưởng ứng, cũng quan trọng không kém.
Dự án của họ không chỉ đơn thuần là giảm số lượng tù nhân hay cải thiện điều kiện giam giữ. Dự án của họ là xóa bỏ hoàn toàn. Họ đánh đồng nhà tù với chế độ nô lệ, chủ nghĩa tư bản với sự bóc lột, và việc truy tố với sự kiểm soát chủng tộc. Một khi chấp nhận những tiền đề đó, kết luận sẽ theo sau: công tố viên thực thi pháp luật không phải là người phục vụ công chúng mà là một chướng ngại (impediment).
Phong trào công tố viên bất hảo nổi lên khi các nhà hoạt động nhận ra rằng họ không cần phải bãi bỏ các đạo luật hình sự nếu họ có thể bắt giữ viên chức chịu trách nhiệm thi hành chúng. Cơ quan lập pháp có thể thông qua luật. Thống đốc có thể ký ban hành luật. Công dân có thể mong đợi luật được thi hành. Nhưng nếu công tố viên từ chối truy tố toàn bộ các loại vụ án, thì luật đó sẽ trở nên vô hiệu.
Đó chính là việc hủy bỏ quyền truy tố, và đó là một trong những chiến thuật cốt lõi của phong trào này. Sự trỗi dậy trên toàn quốc bắt đầu mạnh mẽ vào khoảng năm 2015, khi các nhà hoạt động và nhà tài trợ phát hiện ra rằng các cuộc bầu cử công tố viên quận có tỷ lệ cử tri tham gia thấp và tương đối ít tốn kém.
Hầu hết cử tri không biết công tố viên của họ là ai, chứ đừng nói đến tầm quan trọng về mặt triết học của chức vụ này. Sự thiếu hiểu biết về chính trị đó đã tạo ra một kẽ hở. Một số ít nhà tài trợ giàu có, bao gồm George Soros, các nhà hoạt động chính trị và các nhà hoạt động về tư pháp hình sự có thể chi những khoản tiền khổng lồ, vượt xa ngân sách tranh cử địa phương, thay thế các công tố viên độc lập bảo vệ luật pháp bằng các ứng viên thiên về bào chữa, và thay đổi triệt để hoạt động của hệ thống tư pháp hình sự mà không cần thuyết phục các cơ quan lập pháp hay công chúng thay đổi luật.
Chiến thuật này giờ đã trở nên quen thuộc.
Đầu tiên, hãy xác định một thành phố hoặc quận có tư tưởng tự do, nơi cử tri không mấy quan tâm đến các cuộc bầu cử công tố viên.
Thứ hai, hãy tuyển dụng một ứng viên có khả năng nói ngôn ngữ của "cải cách" nhưng lại cam kết với tầm nhìn lấy bị cáo làm trung tâm trong quá trình truy tố.
Thứ ba, hãy đổ thật nhiều tiền từ bên ngoài vào cuộc đua.
Thứ tư, bôi nhọ người đương nhiệm bằng những cáo buộc như phân biệt chủng tộc, hà khắc hoặc lệ thuộc vào cảnh sát.
Thứ năm, sau khi đắc cử, hãy thực hiện một loạt chính sách làm suy yếu lực lượng thực thi pháp luật từ bên trong.
Những chính sách đó bao gồm việc từ chối truy tố toàn bộ các loại tội phạm, loại bỏ hoặc hạn chế nghiêm ngặt việc bảo lãnh bằng tiền mặt, hạ thấp tội danh, từ chối tăng nặng hình phạt, coi những người phạm tội nhiều lần là nạn nhân của hoàn cảnh, làm suy yếu sự hợp tác với cảnh sát và áp đặt các chỉ thị trên toàn văn phòng thay thế việc xét xử từng trường hợp cụ thể bằng hệ tư tưởng.
Một số công tố viên bất lương đã sa thải các công tố viên kỳ cựu ngay sau khi nhậm chức, chính vì những chuyên gia đó hiểu rõ nhiệm vụ của chức vụ: tìm kiếm công lý, bảo vệ công chúng và thực thi pháp luật đúng như luật định.
Đây không phải là quyền quyết định của công tố viên theo cách hiểu truyền thống. Các công tố viên thực thụ sử dụng quyền quyết định mỗi ngày. Họ từ chối những vụ án yếu. Họ đánh giá bằng chứng. Họ xem xét nguyện vọng của nạn nhân, tiền án tiền sự của bị cáo, vi phạm hiến pháp, các vấn đề về bằng chứng, các chương trình chuyển hướng khả dụng và hoàn cảnh của từng vụ án. Đó mới là sự phán đoán.
Cách thức hoạt động của các công tố viên bất hảo thì khác. Họ thông báo trước rằng toàn bộ các loại luật đã được ban hành hợp lệ sẽ không được thi hành. Họ không sử dụng quyền tùy ý; họ bãi bỏ luật bằng cách từ chối.
Nếu một công tố viên có thể vô hiệu hóa luật về ma túy, luật trộm cắp, tội xâm phạm tài sản, các điều khoản tăng nặng liên quan đến súng, hoặc các điều khoản bảo lãnh tại ngoại chỉ vì ông ta không thích chúng, thì một công tố viên khác cũng có thể vô hiệu hóa luật môi trường, luật gian lận, các điều khoản tăng nặng liên quan đến tội ác thù hận, hoặc bất kỳ loại luật nào khác. Nguyên tắc này là bất khả xâm phạm bất kể đối tượng bị nhắm đến là ai.
Cùng một động lực tư tưởng đó giải thích lập trường ủng hộ tội phạm và chống lại nạn nhân của phong trào này.
Nếu tội phạm chủ yếu là nạn nhân của chủ nghĩa tư bản, phân biệt chủng tộc, nghèo đói, lực lượng cảnh sát và nhà tù, thì hình phạt trở nên đáng ngờ và nạn nhân trở nên bất tiện. Người mẹ có con trai bị sát hại, người chủ cửa hàng bị cướp phá, người phụ nữ lớn tuổi bị hành hung trên đường phố, người đi làm bị cướp trên tàu hỏa — mỗi người đều bị đặt dưới sự chi phối của câu chuyện lấy bị cáo làm trung tâm mà phong trào này ưa thích.
Sự trớ trêu thật tàn nhẫn. Chính những cộng đồng mà phong trào này tuyên bố bảo vệ lại thường phải gánh chịu hậu quả nặng nề nhất từ các chính sách của nó. Cư dân của những khu phố có tỷ lệ tội phạm cao muốn những gì mà mọi người Mỹ đều muốn: đường phố an toàn, trường học hoạt động tốt, cửa hàng mở cửa, việc làm tử tế và khả năng nuôi dạy con cái mà không phải lo sợ. Họ không muốn những nhà hoạt động được các tỷ phú tài trợ hoặc các học giả tách biệt khỏi hậu quả của sự hỗn loạn tiến hành các thí nghiệm ý thức hệ trên khu phố của họ.
Mức độ rủi ro không thể cao hơn.
Khi các công tố viên từ chối truy tố, cảnh sát rút lui, nạn nhân ngừng hợp tác, tội phạm nhận ra rằng hậu quả có thể thương lượng, và các khu phố xuống cấp. Cửa hàng đóng cửa. Gia đình rời đi. Trường học bị ảnh hưởng. Giao thông công cộng trở nên kém an toàn hơn. Cấu trúc xã hội bị rạn nứt. Nền văn minh không bị phá hủy ngay lập tức. Nó bị xói mòn từng khu phố, từng vụ việc, từng chính sách, cho đến khi người dân kết luận rằng chính phủ không thể hoặc không muốn thực hiện nhiệm vụ đầu tiên của mình: bảo vệ người vô tội khỏi bạo lực và hỗn loạn.
Cách giải quyết không hề phức tạp.
Cử tri phải chú ý đến các cuộc bầu cử chức vụ công tố viên. Cơ quan lập pháp phải bảo vệ vai trò hiến pháp của mình. Thống đốc và tổng chưởng lý phải sử dụng các công cụ hợp pháp để kiểm soát các công tố viên lạm dụng luật lệ. Hiệp hội luật sư và tòa án phải nhớ rằng nhiệm vụ của công tố viên không phải là thúc đẩy một lý thuyết mang tính cách mạng mà là tìm kiếm công lý. Và người dân phải bác bỏ lời dối trá rằng an ninh công cộng và lòng thương cảm là hai mặt đối lập.
Nước Mỹ không cần những công tố viên tưởng tượng ra một thế giới không có nhà tù, cảnh sát, trại giam, tòa án, giám sát hay trách nhiệm giải trình. Nước Mỹ cần những công tố viên hiểu rằng công lý đòi hỏi sự minh bạch về đạo đức, sự trung thành với hiến pháp và lòng dũng cảm.
Phong trào công tố viên bất hảo là một hình thức xóa bỏ quyền lực bằng những phương tiện khác. Nếu người Mỹ không đánh bại phong trào này về mặt chính trị, pháp lý và trí tuệ, nó sẽ tiếp tục thực hiện những gì mà những người khởi xướng nó dự định: phá bỏ các thể chế tạo nên nền tự do có trật tự – và cùng với đó là sự an toàn và tự do của các cộng đồng mà họ tuyên bố phục vụ.
https://amac.us/newsline/why-the-dsa-wants-to-abolish-prisons
NVV dịch