2026-09-09  

Sự hoài niệm Obama  

(NVV viết, 9/9/2026)

Nỗ lực không ngừng của Đảng Dân chủ nhằm tìm kiếm “Obama tiếp theo” là một chiến lược chính trị sai lầm nghiêm trọng. Việc nhìn lại quá khứ để tái tạo lại phép màu cụ thể của chiến dịch năm 2008 đã bỏ qua thực tế rằng bối cảnh chính trị, thực trạng kinh tế và chính cử tri đã thay đổi sâu sắc trong hai thập kỷ qua. 

Một bài báo trên Slate ra ngày 9/9/2026 với tựa đề "The Problem With the “Next Obama” viết, nêu lên những sai sót của chiến lược này.

Bài báo này cùng với một số bài báo đồng quan điểm đến từ những tác giả thân đảng Dân Chủ sẽ được tóm tắt ở phần dưới.

AI GIỐNG NHƯ MỘT OBAMA THỨ HAI?


Không có ai tuyên bố mình muốn làm một Obama thứ hai. Chỉ là cụm từ "Next Obama" này được truyền thông chính trị thường xuyên được các chuyên gia, nhà tư vấn và cử tri sử dụng để mô tả bất kỳ ứng cử viên trẻ tuổi, có sức hút cao hoặc hùng biện xuất sắc nào của Đảng Dân chủ, người cho thấy tiềm năng đoàn kết một liên minh cử tri rộng lớn. 

- Jon Ossoff: Thượng nghị sĩ trẻ tuổi đầy sức hút đến từ Georgia thường xuyên được so sánh vì phong cách hùng biện sắc bén và khả năng giành chiến thắng tại một bang miền Nam truyền thống bảo thủ.

- Abdul El-Sayed: Ứng cử vào Thượng viện Hoa Kỳ tại Michigan, vị bác sĩ y tế công cộng tiến bộ này thường xuyên được giới truyền thông chính trị nêu bật nhờ kỹ năng diễn thuyết trước công chúng xuất sắc và sự hiện diện năng động trong chiến dịch tranh cử. 

- James Talarico: Một nhà lập pháp trẻ tuổi của Texas mà Barack Obama đích thân ghé thăm tại một cửa hàng bán taco ở Austin để nói về ông như một nhà lãnh đạo tương lai tiêu biểu cho tiểu bang.
 
- Wes Moore: Thống đốc Maryland thường xuyên được so sánh do xuất thân là học giả Rhodes, cựu chiến binh, tác giả sách bán chạy nhất và nhà hùng biện truyền cảm hứng. 

- Hakeem Jeffries: Lãnh đạo phe thiểu số Hạ viện thường được gắn nhãn này do sự thăng tiến nhanh chóng của ông trong vai trò lãnh đạo quốc hội, mặc dù ông đã tuyên bố rõ ràng rằng ông thích tự tạo con đường riêng của mình hơn là thừa hưởng biệt danh đó.

Khi cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Dân chủ năm 2028 đang đến gần, việc tìm kiếm một nhà lãnh đạo tiêu biểu đang tăng tốc. Họ đang tìm kiếm một ứng cử viên có thể bật dậy một cách ngoạn mục như Obama năm 2008.

HIỆN TƯỢNG SAO CHÉP OBAMA

Các vấn đề chính khi cố gắng sao chép hiện tượng Obama bao gồm: 

1. Kỷ nguyên chính trị đã thay đổi về cơ bản. Môi trường chính trị cho phép một thông điệp đầy khát vọng, hậu đảng phái về hy vọng không còn tồn tại nữa. Như chính Obama đã lưu ý, "Nếu tôi tranh cử ngày hôm nay, tôi sẽ không tranh cử theo cùng một chiến dịch hay có cùng cương lĩnh như năm 2008". (Slate, NBC News, The Hill)

NBC News viết (27/5/2025): Thế giới thời Obama mất đi vẻ hào nhoáng trong một Đảng Dân chủ đang thay đổi và gặp nhiều khó khăn. "Ngày càng nhiều đảng viên Dân chủ công khai chỉ trích các chiến lược gia và cố vấn của Obama, những người từ lâu được coi là những bậc thầy trong chính trị của đảng. Tại một sự kiện báo chí tháng trước, các quan chức Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ đã đổ lỗi cho việc Obama thiếu đầu tư vào các đảng cấp tiểu bang trong hai nhiệm kỳ của mình là nguyên nhân làm suy yếu công tác tổ chức địa phương, và đảng vẫn đang gánh chịu hậu quả. Cái gọi là liên minh cử tri ủng hộ Obama — những cử tri ít tham gia chính trị, cử tri trẻ tuổi và cử tri thuộc các nhóm thiểu số — đã không còn nữa. Năm 2024, mỗi nhóm này đều chuyển sang ủng hộ Trump với số lượng lớn."

- Sự trỗi dậy của chủ nghĩa Trump: Đến khi cuộc bầu cử năm 2028 diễn ra, sẽ có nhiều cử tri trưởng thành trong thời đại của Donald Trump hơn là trong thời đại của Obama. Sự "thoái hóa" của nền chính trị hiện đại trong thập kỷ qua đã khiến cử tri đoàn trở nên phân cực hơn nhiều. 

- Một nhu cầu chiến lược khác: Các nhà chiến lược hiện đại chỉ ra rằng trong khi Obama có thể giành được sự ủng hộ của cử tri trung bình ở các tiểu bang như Indiana và Bắc Carolina với một tầm nhìn lạc quan, thì ngày nay đảng này ngày càng bị chia rẽ về việc liệu nên xây dựng từng bước dựa trên di sản của ông hay theo đuổi những cuộc cải tổ thể chế sâu rộng. 

2. Sự thay đổi thế hệ trong cử tri Liên minh "Obama" huyền thoại đã trải qua sự suy giảm đáng kể về sự nhiệt tình, đặc biệt là trong các thế hệ trẻ. Tờ Bloomberg viết ngay từ năm 2013 rằng nhiệm kỳ thứ hai của Obama dường như đã là một thất bại.

- Sự hoài niệm phai nhạt: Khả năng thu hút sự chú ý của cựu tổng thống đang gặp khó khăn khi một thế hệ cử tri trẻ mới trưởng thành. (NBC News)

- Vấn đề "Quá già": Nhận ra khoảng cách này, chính Obama đã tuyên bố rằng cuộc đấu tranh chính của đảng bắt nguồn từ việc không nâng đỡ những gương mặt trẻ hơn, lưu ý rằng đảng Dân chủ phải đầu tư vào các ứng cử viên trẻ tuổi thực sự gắn bó với những cuộc đấu tranh hiện đại của người lao động. (Politico 15/2/2026)

3. Xem xét lại các chính sách kinh tế

Một trở ngại lớn trong việc tìm kiếm một "bản sao của Obama" là một bộ phận đáng kể của cơ sở tiến bộ hiện đại nhìn nhận di sản kinh tế thực sự của ông với sự hoài nghi. 

Những người theo chủ nghĩa tiến bộ và các nhà kinh tế cánh tả thường lập luận rằng phản ứng của chính quyền Obama đối với cuộc Đại suy thoái năm 2008 quá bảo thủ, quá ưu ái Phố Wall và không bảo vệ được các gia đình lao động bình thường.

Phe bảo thủ và các nhóm thể chế ủng hộ thị trường tự do lại chỉ trích di sản kinh tế của Obama từ góc độ ngược lại, coi các chính sách của ông là sự can thiệp quá mức về mặt pháp lý, kìm hãm sự tăng trưởng thực sự của khu vực tư nhân.

Nhiều cử tri không còn tìm kiếm một nhà hùng biện tao nhã, có sức ảnh hưởng. Thay vào đó, họ ngày càng khao khát một người theo chủ nghĩa dân túy tiến bộ, quyết liệt, sẵn sàng tích cực chống lại các tập đoàn độc quyền và giới tinh hoa giàu có hơn là thu hẹp khoảng cách đảng phái. (The Hill, Reddit)

ĐỪNG HOÀI NIỆM NỮA

Đối mặt với những thực tế này, các nhà lãnh đạo tương lai tiềm năng đã bắt đầu xa rời lối mòn của những năm 2010. Những nhân vật như Bộ trưởng Giao thông Vận tải Pete Buttigieg đã công khai lập luận rằng đảng Dân chủ không thể và không nên cố gắng đưa đất nước trở lại chính trị thời Obama. Trong khi đó, các nhà lập pháp như dân biểu Ro Khanna thậm chí còn nhìn xa hơn nữa, tự gọi mình là "Đảng viên Dân chủ FDR" tập trung vào những thay đổi cấu trúc mạnh mẽ hơn là những điều chỉnh chính sách nhỏ giọt. (Slate, NBC News)

Cuối cùng, việc cố gắng tạo ra phần tiếp theo cho một khoảnh khắc lịch sử độc nhất vô nhị ngăn cản Đảng Dân chủ vạch ra con đường giải quyết những lo lắng về kinh tế và thực tế chính trị của thời điểm hiện tại. 

NVV, 9/9/2026